Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch

Chương 384 :

    trước sau   
Tấvxbvt cảoefe phụorwr nữagoj trêapqen đutsdjktgi đutsdyqwwu cótrfo thểnonttrfo lỗrnfx hỏsbuong, chỉrhmltrfoubkgvxbvy thìtrfo k thểnont! Tuyệydcat đutsdiuuii k thểnont!

Miệydcang 2 ng chạzbapm vàdftjo nhau, thởdpus gấvxbvp.

Ai cũdetvng k đutsdzbapng.

Cứmyyv duy trìtrfo hiệydcan trạzbapng nhưbnpq v.

Hoặydcac làdftj sau khi hoàdftjn toàdftjn phábnpqt tiếskeut sựdpus tứmyyvc giậxixxn, mớoacdi nghĩmoxt đutsdếskeun nhữagojng ôubkgn nhu triềyqwwn miêapqen hàdftjng ngàdftjy, sựdpus gầiwzqn gũdetvi linh hồakcqn cũdetvng nhưbnpq trábnpqi tim củzzmha đutsdiuuii phưbnpqơothjng, hoàdftjn toàdftjn chiếskeum hữagoju 2 ng, nhưbnpqdftj trúqyeqng “đutsdzbapc” vậxixxy tham luyếskeun thờjktgi gian ởdpus chung 1 chỗrnfx.

ubkgi anh khẽceco đutsdzbapng, đutsdydcac biệydcat ôubkgn nhu húqyeqt lấvxbvy, ởdpus trong miệydcang côubkg chuyểnontn đutsdzbapng, côubkgtrfo chúqyeqt đutsdau, nhưbnpqng lạzbapi k đutsdybtzy ra, tùfxowy anh tiếskeup tụorwrc.


Anh cótrfo biếskeut, chỉrhml cầiwzqn anh cho côubkg chúqyeqt ấvxbvm ábnpqp, thìtrfotrfo thểnontdftjm ấvxbvm cảoefe thếskeu giớoacdi củzzmha côubkg!

fxow cho giâkbevy trc anh nótrfoi lờjktgi cay đutsdzbapc, dùfxow cho sắrhvcp cótrfo thểnont đutsdábnpqnh nhau, giâkbevy nàdftjy, côubkg vẫzzmhn ngâkbevy ngốiuuic tiếskeup nhậxixxn nụorwrubkgn củzzmha anh, nguyệydcan ýojdk ôubkgm eo anh đutsdábnpqp trẩybtz anh.

Đcdhcâkbevy chíeguwnh làdftj thậxixxt tâkbevm củzzmha côubkg!

Quảoefe thậxixxt quábnpqoneddftjng!

2 ng hôubkgn đutsdếskeun k nỡiwzq xa, đutsdábnpqp trảoefe củzzmha côubkg khiếskeun lòagojng tham củzzmha anh càdftjng nhiềyqwwu, miệydcang anh dờjktgi đutsdếskeun ngựdpusc côubkg, cảoefe ng ábnpqp lêapqen ng côubkg, xe lăulvnn bấvxbvt giábnpqc đutsdybtzy đutsdếskeun gótrfoc tưbnpqjktgng, phíeguwa thâkbevn căulvnng cứmyyvng.

“Băulvnng Khuynh, xem anh mua đutsdakcq ngon cho em nèpcmw---” Ngoàdftji cửydcaa, xôubkgng vàdftjo 1 ng.

Nhìtrfon thấvxbvy “xuâkbevn cung đutsdakcq sốiuuing” bêapqen trong, Mộzbapbnpqu Huyềyqwwn cầiwzqm đutsdakcq ngọhqyut chấvxbvn đutsdzbapng chớoacdp mắrhvct, nhanh chótrfong phảoefen ứmyyvng: “Haha, xin lỗrnfxi 2 ng mờjktgi tiếskeup tụorwrc---”

Anh lùfxowi ra, giábnpqn đutsdoạzbapn chuyệydcan tốiuuit, anh ba chắrhvcc sẽceco giếskeut chếskeut anh, vẫzzmhn làdftj trốiuuin trc.

Đcdhci đutsdc vàdftji bưbnpqoacdc, anh dừbfjlng lạzbapi, àdftji, k đutsdúqyeqng nha!

Anh ba k fai đutsdang hẹamesn hòagoj vớoacdi chịydca Tửydcaeguwch sao! Màdftj chịydca Tửydcaeguwch còagojn ởdpusbnpqoacdi lầiwzqu!

Anh ba quảoefedftjbnpq đutsdzbapo!

Chỉrhml tộzbapi Băulvnng Khuynh chịydcau thiệydcat, nếskeuu anh ba vàdftj chịydca Tửydcaeguwch kếskeut hôubkgn, em ấvxbvy sẽceco thàdftjnh tiểnontu tam, àdftji, nhưbnpqng đutsdâkbevy cũdetvng fai chuyệydcan anh cótrfo thểnont quảoefen.

Trong phòagojng, Hạzbapulvnng Khuynh vàdftj Mộzbap Nguyệydcat Sâkbevm tábnpqch ra.


Hạzbapulvnng Khuynh chỉrhmlnh lạzbapi đutsdakcqtrfonh, k tựdpus nhiêapqen nótrfoi:”Anh ra ngoàdftji! Đcdhcbfjlng làdftjm phiềyqwwn tôubkgi anh ăulvnn!”

“Còagojn cótrfo thểnont ăulvnn, đutsdydcanh lựdpusc cũdetvng khábnpq mạzbapnh đutsdótrfo!” Mộzbap Nguyệydcat Sâkbevm cưbnpqjktgi xoa tay, vừbfjla nãghhby t*ng trùfxowng lêapqen nãghhbo, tay cũdetvng k quảoefen, lúqyeqc nàdftjy bĩmoxtnh tĩmoxtnh mớoacdi cảoefem thấvxbvy đutsdau.

“Đcdhcbfjlng ởdpus đutsdótrfo nhiềyqwwu lờjktgi, anh k câkbevu dẫzzmhn tôubkgi, đutsdydcanh lựdpusc củzzmha tôubkgi lúqyeqc nàdftjo cũdetvng rấvxbvt tốiuuit.” Hạzbapulvnng Khuynh mặydcat đutsdsbuoapqen.

Mộzbap Nguyệydcat Sâkbevm cưbnpqjktgi ra tiếskeung: “Nótrfoi nhưbnpq bảoefen thâkbevn k trêapqeu chọhqyuc tôubkgi.”

“Anh rốiuuit cuộzbapc cótrfo ra hay k!” Hạzbapulvnng Khuynh lạzbapnh mặydcat trừbfjlng anh.

“Lúqyeqc tôubkgi muốiuuin ra thìtrfo tựdpus nhiêapqen sẽceco ra, k tiếskeup nhậxixxn mệydcanh lệydcanh củzzmha ai cảoefe.” Mộzbap Nguyệydcat Sâkbevm ngồakcqi lêapqen giưbnpqjktgng, côubkg đutsduổrhmli anh đutsdi, anh ngoan ngoãghhbn nghe lờjktgi, đutsdâkbevy k fai phong cábnpqch củzzmha anh.

“ Thậxixxt chưbnpqa từbfjlng thấvxbvy ng vôubkg lạzbapi nhưbnpq anh!” Hạzbapulvnng Khuynh chửydcai 1 câkbevu, hếskeut cábnpqch vớoacdi anh, nhưbnpqng thựdpusc tếskeu trong lòagojng, cũdetvng k thậxixxt sựdpus muốiuuin đutsduổrhmli anh đutsdi.

ANh muốiuuin hỏsbuoi 1 câkbevu, bạzbapn gábnpqi Ôalbcn Tửydcaeguwch anh k quảoefen s?

Nhưbnpqng nghĩmoxt nghĩmoxt, hỏsbuoi v, lộzbap ra làdftj quan tâkbevm anh mớoacdi hỏsbuoi, côubkgdetvng k muốiuuin bịydca anh bắrhvct lấvxbvy màdftjbnpqjktgi.

Mộzbap Nguyệydcat Sâkbevm dựdpusa đutsdiwzqu giưbnpqjktgng k nótrfoi.

Hạzbapulvnng Khuynh tiếskeup tụorwrc ăulvnn hoàdftjnh thábnpqnh, trộzbapn vớoacdi mùfxowi vịydca anh đutsdnont lạzbapi trong miệydcang.

“Ăhblun xong chưbnpqa? Lêapqen giưbnpqjktgng đutsdâkbevy---” Mộzbap Nguyệydcat Sâkbevm ởdpus sau lêapqen tiếskeung, tựdpus nhiêapqen tùfxowy ýojdktrfoi, ngữagoj khíeguwdftjy, nhưbnpq anh đutsdang kêapqeu mèpcmwo anh nuôubkgi, nhấvxbvt đutsdydcanh nghe lờjktgi anh.

Hạzbapulvnng Khuynh k chịydcau nổrhmli híeguwt thởdpus: “Phiềyqwwn anh ra ngoàdftji, đutsdbfjlng nghĩmoxtubkgi sẽcecoapqen giưbnpqjktgng quậxixxy vớoacdi anh, tôubkgi còagojn k nãghhbo tàdftjn đutsdếskeun mứmyyvc đutsdótrfo, 1 chữagoj, cúqyeqt!”

- -------- ----------

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.