Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch

Chương 339 :

    trước sau   
Đfvnqiệdulqn thoạsnlzi vẫrezzn reo, Hạsnlzdvorng Khuynh do dựsvdx nhậrejzn hay k.

fvnqy h chỉsxro thấextly ng liêriqkn quan Mộdkto gia, ng liêriqkn quan đhfmzếoofan Mộdkto Nguyệdulqt Sâfvnqm, côimdk đhfmzaaghu phảuuisi suy nghĩtuwj.

“S k nhậrejzn đhfmzth, k fai đhfmzth quẫrezzy nhiễzoqyu chứkmip!” Tiêriqku Nhâfvnqn đhfmzưsaxwa đhfmzvqgwu qua, nhìtuwjn màftjxn hìtuwjnh đhfmzth: “Mộdkto-Lưsaxwu-Huyềaaghn? Àunpmi, nghe têriqkn quen quen.”

“Cậrejzu thấextly từsxyt Mộdkto quen quápzxg, đhfmzódxetftjx con trai củlrvpa côimdk, tứkmip thiếoofau Mộdkto gia.” Hạsnlzdvorng Khuynh nódxeti xong, nhậrejzn đhfmzth: “Alo, Lưsaxwu Huyềaaghn, sao códxet thờbuxdi gian gọhfmzi đhfmziệdulqn, ởkltuftjxn tốkuppt k?”

Giọhfmzng vui vẻvcbu củlrvpa Mộdktosaxwu Huyềaaghn truyềaaghn đhfmzếoofan: “Anh vềaagh r, vừsxyta vềaagh nhàftjx, s e chạsnlzy đhfmzếoofan trưsaxwbuxdng r?”

“Hảuuis” Đfvnqdktot nhiêriqkn bịenhs hỏejfgi, Hạsnlzdvorng Khuynh nhấextlt thờbuxdi k phảuuisn ứkmipng lạsnlzi, chỉsxrodxet thểmmoptuwjm đhfmzsnlzi lýxjse do: “Em---, muốkuppn thửclth cuộdktoc sốkuppng sốkuppng chung vớepfli bạsnlzn bèansj.”


“Bỏejfg giưsaxwbuxdng lớepfln thoảuuisi mápzxgi Mộdkto gia, đhfmzi ngủlrvp giưsaxwbuxdng cứkmipng củlrvpa trưsaxwbuxdng, Bădvorng Khuynh suy nghĩtuwj củlrvpa em thậrejzt khápzxgc biệdulqt!” Mộdktosaxwu Huyềaaghn trêriqku côimdk.

“Nếoofau a k códxet chuyệdulqn quan trọhfmzng, em phảuuisi cúujjop đhfmzâfvnqy.” Hạsnlzdvorng Khuynh cốkupp tỏejfg ra k vui nódxeti.

“Đfvnqsxytng, đhfmzsxytng, anh đhfmzùcmxfa thôimdki, đhfmzsxytng cúujjop.” Mộdktosaxwu Huyềaaghn liềaaghn ngădvorn côimdk, nódxeti mụsvdxc đhfmzímwdjch: “Tốkuppi nay vềaagh ădvorn cơdprom, anh mang quàftjx cho em.”

Vềaagh Mộdkto gia?

Ăottxn tốkuppi?

lueang Hạsnlzdvorng Khuynh bịenhs chấextln đhfmzdktong, nhưsaxw k cầvqgwn nghĩtuwj đhfmzápzxgp: “Tốkuppi nay e k rảuuisnh, ngàftjxy khápzxgc mờbuxdi anh ădvorn, đhfmzếoofan lúujjoc đhfmzưsaxwa quàftjx cho em.”

“Quàftjx đhfmzưsaxwơdprong nhiêriqkn đhfmzưsaxwa lúujjoc đhfmzôimdkng vui tốkuppt hơdpron, vớepfli lạsnlzi mai anh fai đhfmzi Thụsvdxy Sĩtuwj, k códxet ngàftjxy khápzxgc, lâfvnqu r k gặsxytp, anh đhfmzsxytc biệdulqt nhớepfl em, k lẽsnlz e vôimdktuwjnh v s.”

“Cápzxgi nàftjxy---”

“K códxetftjxi nàftjxy cápzxgi kia, đhfmzixbdi lápzxgt anh đhfmzếoofan đhfmzódxetn, quyếoofat đhfmzenhsnh v đhfmzi, nếoofau e k phốkuppi hợixbdp, chúujjong ta k làftjx bạsnlzn nữobjda, cúujjop đhfmzâfvnqy!”

“Alo, Lưsaxwu Huyềaaghn---”

Hạsnlzdvorng Khuynh còluean muốkuppn nódxeti gìtuwj, Mộdktosaxwu Huyềaaghn đhfmzãxhxwujjop r.

riqkn nàftjxy cũeonkng quápzxg tựsvdx quyếoofat quápzxg!

“Tớepfl nhớepfl r!” Tiêriqku Nhâfvnqn ởklturiqkn la: “Mộdktosaxwu Huyềaaghn, làftjx nam thầvqgwn củlrvpa đhfmzsnlzi họhfmzc S, đhfmzápzxgng tiếoofac đhfmzi Hàftjxn họhfmzc trao đhfmzobjdi, thìtuwj ra đhfmzếoofan từsxyt Mộdkto gia, gen nhàftjxftjxy quápzxg mạsnlznh, toàftjxn sinh ra soápzxgi ca!”


“Àunpmi” Hạsnlzdvorng Khuynh phiềaaghn nãxhxwo thởkltuftjxi, côimdk k códxetfvnqm trạsnlzng quan tâfvnqm lờbuxdi côimdk nữobjda, côimdk chỉsxro muốkuppn biếoofat lápzxgt nêriqkn làftjxm gìtuwj?

Hay làftjx trốkuppn đhfmzi, tùcmxfy tiệdulqn nódxeti đhfmzsnlzi cớepfl, sau nàftjxy xin lỗguewi anh sau.

Uhm, cứkmip v, vừsxyta tan họhfmzc tắhttet mápzxgy, sau đhfmzódxettuwjm nơdproi trốkuppn, chỉsxro cầvqgwn k đhfmzi Mộdkto gia, cápzxgi gìtuwjeonkng đhfmzc.

Mộdkto gia.

Mộdktosaxwu Huyềaaghn cựsvdxc soápzxgi thảuuis đhfmzth xuốkuppng, cưsaxwbuxdi lộdktoftjxm rădvorng trắhtteng vớepfli quảuuisn gia: “Thếoofaftjxo, tôimdki lợixbdi hạsnlzi k, 1 cuộdktoc đhfmziệdulqn thoạsnlzi, xong!”

“Haha, vẫrezzn làftjx tứkmip thiếoofau códxetpzxgch!” Quảuuisn gia cưsaxwbuxdi từsxyt bi nhưsaxw phậrejzt.

“Nhưsaxwng tạsnlzi s dùcmxfng cápzxgch nàftjxy dụsvdx em ấextly vềaagh? Rốkuppt cuộdktoc chuyệdulqn gìtuwj xảuuisy ra khiếoofan Bădvorng Khuynh k muốkuppn vềaagh nhàftjx?” Mộdktosaxwu Huyềaaghn k hiểmmopu, anh vừsxyta vềaagh, đhfmzếoofan hàftjxnh lýxjseluean chưsaxwa đhfmzmmop xuốkuppng, liềaaghn kêriqku anh đhfmzi lừsxyta gạsnlzt.

“1 lờbuxdi khódxet hếoofat!” Quảuuisn gia thởkltuftjxi, uyểmmopn chuyểmmopn đhfmzobjdi chủlrvp đhfmzaagh: “Tứkmip thiếoofau mai thậrejzt sựsvdx đhfmzi Thụsvdxy Sĩtuwj?”

Mộdktosaxwu Huyềaaghn cưsaxwbuxdi: “Đfvnqưsaxwơdprong nhiêriqkn k, tôimdki k códxet sởkltu thímwdjch làftjxm siêriqku nhâfvnqn trêriqkn k.” Nódxeti xong anh đhfmzi ra ngoàftjxi: “Đfvnqưsaxwa hàftjxnh lýxjseimdki vềaagh phòlueang.”

Tiếoofang chuôimdkng lớepflp vang lêriqkn, Hạsnlzdvorng Khuynh cầvqgwm hoa, nódxeti 1 câfvnqu vớepfli Tiêriqku Nhâfvnqn liềaaghn chuồgecqn.

Ai ngờbuxd, vừsxyta ra cửcltha, thìtuwj thấextly Mộdktosaxwu Huyềaaghn dựsvdxa lêriqkn tưsaxwbuxdng, tưsaxw thếoofa đhfmzsaxwp trai, đhfmzeo kímwdjnh đhfmzen đhfmzang cưsaxwbuxdi rạsnlzng rỡujjo vớepfli côimdk.

- -------- ----------

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.