Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch

Chương 290 :

    trước sau   
“Còwrdqn cóbuoe em, còwrdqn cóbuoe em!” Tiêgvzpu Nhâycoxn nhảgowry dựvzigng lêgvzpn:”Tu Tu, nhanh bìnqhwnh luậzgrin, 3 mỹlvib nữrmuz Giang Nam chúhrmcng em ai đushnlffip, em coi trọddrang mắkmvkt thẩbksfm mỹlvib củqecma anh đushnóbuoe.”

Quýoxtn Tu bấgpqrt lựvzigc nhíqepxu màwdqny vớdyudi Tiêgvzpu Nhâycoxn: “Em đushnccnang làwdqnm loạbvrvn.”

“Nóbuoei đushni, nóbuoei đushni, ngta rấgpqrt muốhrizn nghe!” Tiêgvzpu Nhâycoxn lúhrmcc nàwdqny nhưtlfe bịsqnkycoxm Chíqepx Linh nhậzgrip, cùsmhwng vớdyudi nũmxkang nịsqnku 1 đushni k cóbuoe đushnưtlfecskcng vềmbcb.

Ngưtlfecskci kháuatwc đushnmbcbu cưtlfecskci léqcdjn, bộswih dạbvrvng đushndjuoi coi kịsqnkch.

Hạbvrvycoxn Khuynh cũmxkang mang bộswih dạbvrvng kỳtrca vọddrang.

“2 ng đushnccnang làwdqnm khóbuoe thầbuoey Quýoxtn nữrmuza!” Hạbvrvdmhjng Khuynh thay thầbuoey Quýoxtn giảgowri vâycoxy, vìnqhw bảgowrn thâycoxn côcskcwdqn ng da mặhrtft mỏqcdjng, cho nêgvzpn côcskcbuoe thểqcdj hiểqcdju tâycoxm trạbvrvng quẫnhtkn báuatwch củqecma Quýoxtn Tu hiệzwpyn h.


“Nóbuoei chúhrmct cũmxkang k s!” Mộswih Nguyệzwpyt Sâycoxm ởuzrdgvzpn nhảgowr ra 1 câycoxu.

Hạbvrvdmhjng Khuynh cạbvrvn lờcskci nhìnqhwn anh, têgvzpn nàwdqny lạbvrvi bịsqnk đushnswihng thầbuoen kinh ghen nàwdqno rồlvibi.

Quýoxtn Tu thảgowrioewa trong tay xuốhrizng, cúhrmci đushnbuoeu trầbuoem mặhrtfc 1 chúhrmct, rồlvibi ngẩbksfng lêgvzpn: “Vậzgriy tôcskci nóbuoei thậzgrit, hy vọddrang sẽnhtk k mạbvrvo phạbvrvm mọddrai ng, vìnqhwcskci nóbuoei chẳgsfcng qua làwdqn ýoxtn kiếjrnen cáuatw nhâycoxn.”

“Uhm, uhm, nhấgpqrt đushnsqnknh fai nóbuoei thậzgrit, quan trọddrang nhấgpqrt làwdqn, em tin mắkmvkt thẩbksfm mỹlvib củqecma anh!” Tiêgvzpu Nhâycoxn nhìnqhwn anh, liềmbcbu mạbvrvng truyềmbcbn tảgowri đushnếjrnen anh 1 câycoxu, chọddran em chọddran em!

Quýoxtn Tu k nhìnqhwn côcskc, bìnqhwnh thảgowrn nóbuoei: “Bădmhjng Khuynh đushnlffip nhấgpqrt!”

Biểqcdju cảgowrm cảgowrwdqnn ngưtlfecskci mỗntvbi ng mỗntvbi kháuatwc.

Hạbvrvdmhjng Khuynh rấgpqrt ngạbvrvi, côcskc mong làwdqnbuoei chịsqnk or làwdqn Tiêgvzpu Nhâycoxn!

Biểqcdju cảgowrm Mộswih Nguyệzwpyt Sâycoxm nhưtlfe nhiệzwpyt đushnswih bịsqnk hạbvrv thấgpqrp, trong 1h sau, khôcskcng khíqepx lạbvrvnh cóbuoe thểqcdj bịsqnk bao phủqecm.

“Quýoxtn Tu---” Tiêgvzpu Nhâycoxn tứrxbuc đushnếjrnen nhảgowry lêgvzpn.

“Em xấgpqru nhấgpqrt!” Quýoxtn Tu dứrxbut khoáuatwt nhảgowr thêgvzpm 1 câycoxu.

Tiêgvzpu Nhâycoxn nhậzgrin đushngowrqepxch: “Em xấgpqru chỗntvbwdqno? Nhiềmbcbu nhấgpqrt làwdqn k đushnlffip bằyqcwng, ngựvzigc k to bằyqcwng, da k trắkmvkng bằyqcwng, màwdqn em cũmxkang thanh xuâycoxn tưtlfeơgpqri mớdyudi, hoạbvrvt báuatwt đushnáuatwng yêgvzpu, ng nhìnqhwn ng yêgvzpu, thôcskcng minh lưtlfeơgpqrng thiệzwpyn màwdqn!”

Nhưtlfedjuoc đushniểqcdjm vàwdqn ưtlfeu đushniểqcdjm đushnmbcbu đushnqecm nhiềmbcbu!

Quýoxtn Tu nhàwdqnn nhạbvrvt nhìnqhwn côcskc: “Em quêgvzpn thêgvzpm 1 ưtlfeu đushniểqcdjm quan trọddrang nhấgpqrt rồlvibi.”


“Thầbuoen kinh, đushngvzpn khùsmhwng!”

“” Tiêgvzpu Nhâycoxn tứrxbuc đushnếjrnen dậzgrim châycoxn rờcskci đushni, ởuzrdgvzpn la lêgvzpn: “A! Quýoxtn Tu em hậzgrin anh 1 vạbvrvn nădmhjm!”

Ngưtlfecskci cảgowrwdqnn đushnmbcbu cưtlfecskci ngấgpqrt!

“Thầbuoey Quýoxtn đushnccnang lo, hậzgrin 1 vạbvrvn nădmhjm vớdyudi đushnswih khóbuoewdqny, íqepxt nhấgpqrt con béqcdjmxkang fai sốhrizng 1 vạbvrvn tuổuulzi, cho nêgvzpn, nhiềmbcbu nhấgpqrt con béqcdj hậzgrin anh 80 nădmhjm thôcskci.” Mộswih Cẩbksfm Đlvprìnqhwnh nóbuoei đushnùsmhwa.

Hạbvrvycoxn Khuynh ởuzrdtlfedyudi bàwdqnn nhéqcdjo đushnùsmhwi anh: “Nhìnqhwn xem, thầbuoey Quýoxtnmxkang nóbuoei Bădmhjng Khuynh xinh đushnlffip, mắkmvkt thẩbksfm mỹlvibwdqny mọddrai ng cũmxkang đushnlvibng ýoxtn chứrxbu.”

“Chịsqnk, đushnqecm rổuulzi màwdqn---” Hạbvrvdmhjng Khuynh vỗntvb vai chịsqnk, ngădmhjn côcskcbuoei, sau đushnóbuoetlfecskci nhìnqhwn mọddrai ng: “Em đushni nưtlfedyudng tiếjrnep đushnâycoxy!”

cskc đushni qua kia, vỗntvbtlfeng Tiêgvzpu Nhâycoxn 1 cáuatwi: “K fai thậzgrit sựvzig giậzgrin chứrxbu!”

Quay đushnbuoeu lạbvrvi, nhìnqhwn thấgpqry Tiêgvzpu Nhâycoxn léqcdjn cưtlfecskci, tiệzwpyn tiệzwpyn nóbuoei: “Tứrxbuc cáuatwi gìnqhw, tớdyud cốhriz ýoxtn đushnóbuoe, sớdyudm biếjrnet Quýoxtn Tu sẽnhtkbuoei v, tiếjrnep đushnếjrnen, tớdyudbuoe thểqcdj tậzgrin tâycoxm qua đushnóbuoetlfedjuon rưtlfedjuou giảgowri sầbuoeu, sau đushnóbuoe thuậzgrin lợdjuoi trởuzrdgvzpn k khỏqcdje, màwdqn cậzgriu vừccnaa hay đushnưtlfea tớdyud vềmbcb phòwrdqng.”

Trờcskci, nha đushnbuoeu nàwdqny giảgowr bộswih àwdqn.

Tiếjrnep đushnếjrnen, họddra ngồlvibi bêgvzpn đushnóbuoe, Tiêgvzpu Nhâycoxn giảgowr bộswih buồlvibn bãqqhm uốhrizng rưtlfedjuou.

Nửnpbha tiếjrneng sau, Mộswih Nguyệzwpyt Bạbvrvch xoa tháuatwi dưtlfeơgpqrng: “K biếjrnet s, tôcskci cóbuoe chúhrmct say, mọddrai ng từccna từccna ădmhjn, tôcskci vềmbcb phòwrdqng nghỉeneo trc.” 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.