Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch

Chương 288 :

    trước sau   
Tiêorydu Nhâkkupn nghĩdbefbjhii, nóaxkii: “Chịhcsjkkupn Khuynh!”

“Chịhcsj tớsackiiomng đotznc, họcekd quan hệrxsi tốzqkit, đotznrxsii lábjhit tớsack nghĩdbefbjhich, mưrxqtrxsin tay chịhcsj mờtgovi rưrxqtrxsiu Mộoobb Nguyệrxsit Bạoycich.”

“Uh, cứxkvc v đotzni.”

Sắlddxc trờtgovi toàorydn đotznen!

Hạoycikkupn Khuynh lấkkupy salad vàorydwnqe ýquhj, cùcntfng cábjhic loạoycii đotznaxki ngọcekdt ra.

Trêorydn vìwnqerxqtsackng cóaxki thêorydm than lửzuraa, Hạoycilouyng Khuynh vàoryd Tiêorydu Nhâkkupn 2 “đotznerjvu bếfinvp nhỏthue” đotznang nưrxqtsackng đotznaxki ălouyn, thêorydm vàorydo cábjhic loạoycii khábjhic nhau lêorydn.


Đwfviưrxqtơloyung nhiêorydn, đotznrxsic biệrxsit thêorydm nguyêorydn liệrxsiu vàorydo xiêorydn củcekda Mộoobb Nguyệrxsit Bạoycich, sợrxsirxqtsackng xiêorydn anh k thílddxch anh k ălouyn, toàorydn bộoobb đotznepgwu làorydm mấkkupy xiêorydn, đotznmoup trc mặrxsit anh, ílddxt nhấkkupt cũiiomng cóaxkibjhii anh thílddxch ălouyn chứxkvc.

orydlnppc nàorydy, 4 ng nam nhâkkupn đotznang ngồaxkii trêorydn sofa đotznmoup trêorydn cỏthue, thưrxqtrdafng rưrxqtrxsiu đotznthue.

Sau đotznóaxki, Hạoycikkupn Khuynh bậwtqin xong, cũiiomng ngồaxkii bêorydn Mộoobb Cẩrxqtm Đwfviìwnqenh.

1 lúlnppc sau, Hạoycilouyng Khuynh nưrxqtsackng xong lưrxqtrxsit 1, chia cho họcekd.

“Tu Tu cábjhii nàorydy cho anh” Tiêorydu Nhâkkupn phâkkupn xiêorydn trong tay thàorydnh 2 phầerjvn 1 phầerjvn đotznmoup trc mặrxsit Quýquhj Tu. quay ng, đotznaxking thờtgovi cưrxqttgovi ngọcekdt vớsacki Mộoobb Nguyệrxsit Bạoycich trc mặrxsit: “Nhịhcsj thiếfinvu, phầerjvn nàorydy cho anh.”

“Cảaenkm ơloyun!” Mộoobb Nguyệrxsit Bạoycich ngẩrxqtng đotznerjvu cưrxqttgovi ôotznn nhu vớsacki côotzn.

Đwfvizqkii diệrxsin, Hạoycilouyng Khuynh phâkkupn 2 phầerjvn cho Mộoobb Nguyệrxsit Sâkkupm vàoryd anh rểmoup, thuậwtqin tiệrxsin nũiiomng nịhcsju vớsacki chịhcsj: “Chịhcsj, giúlnppp bọcekdn em vớsacki, tay sắlddxp bịhcsjrxqtsackng luôotznn r.”

Hạoycikkupn Khuynh lấkkupy đotznaxki ălouyn củcekda Mộoobb Cẩrxqtm Đwfviìwnqenh: “Nha đotznerjvu em k biếfinvt hiếfinvu kílddxnh chịhcsj, còoycin mởrdaf miệrxsing bắlddxt chịhcsjorydm việrxsic, chịhcsj mệrxsit r, k đotzni, kêorydu anh rểmoup em đotzni.”

Mộoobb Cẩrxqtm Đwfviìwnqenh sủcekdng nịhcsjch xoa vai Hạoycikkupn Khuynh: “Đwfvic, đotznc, bàorydrxsi đotznoycii nhâkkupn ngồaxkii đotznâkkupy ălouyn, anh đotzni nưrxqtsackng.”

“Chồaxking làoryd tốzqkit nhấkkupt!” Hạoycikkupn Khuynh nũiiomng nịhcsju hôotznn Mộoobb Cẩrxqtm Đwfviìwnqenh 1 cábjhii.

Nhậwtqin đotznc đotznzqkii đotznãrxsii nàorydy, đotzncntfng nóaxkii nưrxqtsackng thịhcsjt, kêorydu Mộoobb Cẩrxqtm Đwfviìwnqenh cắlddxt thịhcsjt mìwnqenh ra nưrxqtsackng đotznmoupotzn ălouyn cũiiomng đotznc.

bwfl thàorydnh phốzqki s, đotznoycii thiếfinvu gia Mộoobb gia sủcekdng vợrxsiaxki tiếfinvng, đotznábjhinh k đotznábjhinh trảaenk, chửzurai k cãrxsii lạoycii, vợrxsiorydu làorydm gìwnqe đotznepgwu k từcntf chốzqkii, cộoobbng thêorydm ôotznn nhu âkkupn cầerjvn, quảaenk thậwtqit làoryd đotzniểmoupn hìwnqenh củcekda ôotznng chồaxking tốzqkit!

Mộoobb Nguyệrxsit Sâkkupm légncsn sờtgovorydn môotznng nhỏthue củcekda Hạoycilouyng Khuynh: “Đwfvioycii ca đotzni r, em ngồaxkii đotznếfinvn ălouyn đotzni, dùcntf s đotznaxki e nưrxqtsackng còoycin chưrxqta ălouyn hếfinvt.”


Anh nhìwnqen thịhcsjt xiêorydn trêorydn tay, biểmoupu cảaenkm tếfinv nhịhcsj.

“K ngon sao?” Hạoycilouyng Khuynh cong lưrxqtng cắlddxn hơloyun nửzuraa miếfinvng thịhcsjt củcekda anh, nhồaxkim nhoàorydm thửzura vịhcsj: “Cóaxki cay chúlnppt, mặrxsin chúlnppt, nhưrxqtng cũiiomng ngon màoryd!”

“Vậwtqiy cho em ălouyn hếfinvt.” Mộoobb Nguyệrxsit Sâkkupm đotznưrxqta hếfinvt cho côotzn.

Hạoycilouyng Khuynh k vui bĩdbefu môotzni.

bjhim chêorydotzn!

“Ăsackn đotzni!’ Côotzn nhàorydn nhạoycit ôotznn nhu nóaxkii 1 câkkupu, sau đotznóaxkilnppi đotznerjvu nóaxkii 1 câkkupu bêorydn tai anh.

Mọcekdi ng cũiiomng k biếfinvt côotznaxkii gìwnqe, dùcntf s Hạoycilouyng Khuynh cưrxqttgovi hílddxp mắlddxt liềepgwn đotzni, Mộoobb Nguyệrxsit Sâkkupm ălouyn hếfinvt đotznaxki trc mặrxsit.

Tiêorydu Nhâkkupn vàoryd Hạoycilouyng Khuynh ởrdaforydn bàorydn nưrxqtsackng, 2 ng légncsn lúlnppt trao đotznwtqii ábjhinh mắlddxt.

Mọcekdi chuyệrxsin thuậwtqin lợrxsii.

Thêorydm 1 bưrxqtsackc, rưrxqtrxsiu.

Mộoobb Cẩrxqtm Đwfviìwnqenh qua giúlnppp bọcekdn họcekd, 3 ng nưrxqtsackng 1 lúlnppc, Hạoycilouyng Khuynh giảaenk bộoobb đotzni đotznếfinvn bêorydn bàorydn, đotznwtqilddxrxqtrxsiu: “Anh rểmoup, chúlnppng ta cóaxki thểmoup đotznwtqii rưrxqtrxsiu k. cứxkvc uốzqking rưrxqtrxsiu đotznthue 1 loạoycii k ngon nữoryda, chúlnppng ta uốzqking rưrxqtrxsiu nếfinvp thơloyum ngọcekdt ddi1”

“Làorydm gìwnqeaxkirxqtrxsiu nếfinvp?” Mộoobb Cẩrxqtm Đwfviìwnqenh nghi ngờtgov.

“Anh rểmoup, làoryd em đotznem--” Tiêorydu Nhâkkupn ởrdaforydn la lêorydn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.