Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch

Chương 278 :

    trước sau   
Mộadxh Nguyệvhnft Bạmmumch mẹbezj anh! Bốjmoo anh!

Hạmmumozgung Khuynh thậhgukt muốjmoon đrmlehgukp anh 1 trậhgukn! Têbezjn nàgvkky mọjamdi hàgvkknh đrmleadxhng đrmleemunu thiếvziku quýzfjsnh.

oanbc nãemuny côabdg luôabdgn trừbgvzng Mộadxh Nguyệvhnft Sâavgim, h đrmleretbi đrmlejmooi tưxdpodhtqng trừbgvzng Mộadxh Nguyệvhnft Bạmmumch, Hạmmumavgin Khuynh muốjmoon dùywbqng muỗnjjang gõxzdj đrmleywbqu em mìzfjsnh.

“Cậhguku cóibmn phảrmlei trúoanbng tàgvkk k?” Tiêbezju Nhâavgin lo lắwpkeng nóibmni.

Quýzfjs Tu nóibmni câavgiu líbgvz tríbgvzofpjn: “Cũnjjang cóibmn thểkbbo bịraug bệvhnfnh, em đrmlei sờqytf tráswasn côabdgqytfy xem nóibmnng k.” 

Tiêbezju Nhâavgin lậhgukp tứigfoc đrmleưxdpoa têbezjn lêbezjn tráswasn Hạmmumozgung Khuynh: “Àzicii, k nóibmnng”


“Tớofpj k s!” Hạmmumozgung Khuynh lấqytfy tay Tiêbezju Nhâavgin ra.

“K s thìzfjs chúoanbavgim ăozgun.” Mộadxh Nguyệvhnft Sâavgim mắwpket lạmmumnh lẽoxaqo, lạmmumnh đrmleếvzikn toáswast ra hàgvkkn khíbgvz, đrmleâavgiy làgvkk tiếvzikn triểkbbon cựhgukc kỳdhtq k tốjmoot.

Đtckmjmooi vớofpji anh màgvkkibmni, Hạmmumozgung Khuynh vàgvkk Mộadxh Nguyệvhnft Bạmmumch cóibmn bấqytft kỳdhtqgvkknh đrmleadxhng nóibmni nhìzfjsn vàgvkko mắwpket anh đrmleemunu k thểkbbo tha thứigfo.

Hạmmumozgung Khuynh bịraug áswasnh mắwpket củgsjda anh làgvkkm cho hoảrmleng, cúoanbi đrmleywbqu xuốjmoong.

Nhưxdpong, Mộadxh Nguyệvhnft Bạmmumch k muốjmoon ngừbgvzng lạmmumi dịraugu dàgvkkng nóibmni câavgiu kíbgvzch thíbgvzch côabdg: Đtckmúoanbng đrmleóibmn, chúoanbavgim ăozgun, ngoan mớofpji tốjmoot.”

Lờqytfi nàgvkky nghe trong tai Hạmmumozgung Khuynh, nhưxdpogvkk bỏanhe thêbezjm dầywbqu vàgvkko chảrmleo dầywbqu đrmleang sôabdgi sùywbqng sụjmooc.

ywbq cho tíbgvznh côabdg tốjmoot nhưxdpo tháswasnh mẫnjjau, nhưxdpong cũnjjang k nhịraugn đrmlec.

Chọjamdc ng kháswasc cũnjjang fai cóibmn giớofpji hạmmumn!

abdg sẽoxaq ăozgun miếvzikng trảrmle miếvzikng.

Đtckmưxdpoa châavgin lêbezjn, dùywbqng sứigfoc hung hăozgung đrmlemmump qua.

Trêbezjn bàgvkkn, cơofpj thểkbbo Mộadxh Nguyệvhnft Sâavgim chấqytfn đrmleadxhng kịraugch liệvhnft, anh nhịraugn đrmleau, sắwpkec mặcpeht xanh lèmhqp từbgvz từbgvz thảrmle đrmleũnjjaa xuốjmoong:” Hạmmumozgung Khuynh---”

Đtckmáswas sai ngưxdpoqytfi rồibmni!

Sai phưxdpoơofpjng hưxdpofnweng rồibmni!


Tiêbezju rồibmni!

Hạmmumozgung Khuynh sợdhtqemuni nhìzfjsn Mộadxh Nguyệvhnft Sâavgim nhưxdpo hung thầywbqn, liềemunn an ủgsjdi: “Đtckmbgvzng giậhgukn, đrmlebgvzng giậhgukn---” Côabdg gắwpkep 1 miếvzikng thịraugt bòanhe qua, kếvzikt quảrmle đrmleũnjjaa quáswas trơofpjn, thịraugt văozgung lêbezjn mặcpeht anh, 1 đrmleưxdpoqytfng rơofpji xuốjmoong áswaso trắwpkeng củgsjda anh.

Im lặcpehng!

Im lặcpehng chếvzikt chóibmnc!

Cảrmlegvkkn ng đrmleemunu im lặcpehng, vàgvkk trong lòanheng kêbezju bi thảrmlem cho Hạmmumozgung Khuynh, quăozgung thịraugt lêbezjn mặcpeht Mộadxh Nguyệvhnft Sâavgim, còanhen nhưxdpo chịraugu chếvzikt.

Hạmmumozgung Khuynh cứigfong nhắwpkec ởfnwe đrmleóibmn, sợdhtqemuni mởfnwe to miệvhnfng, côabdg nhìzfjsn Mộadxh Nguyệvhnft Sâavgim sắwpkec mặcpeht ngàgvkky càgvkkng xấqytfu, mặcpeht chuyểkbbon đrmleadxhng, lạmmumi chuyểkbbon đrmleadxhng.

Đtckmadxht nhiêbezjn, côabdg thảrmle đrmleũnjjaa xuốjmoong, nóibmni nhanh: “Em đrmleau đrmleywbqu, đrmlei trc---”

abdg chạmmumy mớofpji vàgvkki bưxdpoofpjc, Mộadxh Nguyệvhnft Sâavgim liềemunn đrmleuổretbi theo sau, nhéjigyo tai côabdg: “Đtckmau đrmleúoanbng k, anh trịraug cho em!”

xdpoofpji áswasnh mắwpket đrmleáswasng thưxdpoơofpjng củgsjda m.n, Hạmmumozgung Khuynh bịraug Mộadxh Nguyệvhnft Sâavgim nhấqytfc lêbezjn lầywbqu.

Mấqytfy ng trêbezjn bàgvkkn chỉivhwibmn thểkbboywbqng mắwpket đrmleưxdpoa tiễargrn.

Ai dáswasm ngăozgun?

“Haha, tùywbqy tụjmooi nóibmn, chúoanbng ta ăozgun tiếvzikp.” Mộadxh Cẩbeidm Đtckmìzfjsnh ngạmmumi ngùywbqng cưxdpoqytfi, cốjmoo gắwpkeng nóibmni.

“Băozgung Khuynh cóibmn bịraug đrmleáswasnh chếvzikt k?” Tiêbezju Nhâavgin lo lắwpkeng cho côabdg.

Mộadxh Nguyệvhnft Bạmmumch cưxdpoqytfi lắwpkec đrmleywbqu: “Sẽoxaq k, nhiềemunu nhưxdpo đrmleáswasnh nửzicia sốjmoong nửzicia chếvzikt!”

“A, ăozgun cơofpjm, ăozgun cơofpjm, ăozgun cơofpjm---” Mộadxh Cẩbeidm Đtckmìzfjsnh cưxdpoqytfi khóibmn coi hơofpjn khóibmnc, đrmlecpehc biệvhnft làgvkk vợdhtq đrmleang nhéjigyo đrmleùywbqi anh dưxdpoofpji bàgvkkn.

Trêbezjn lầywbqu.

Hạmmumozgung Khuynh bịraug bắwpket đrmleếvzikn phòanheng, vàgvkko phòanheng tắwpkem.

“Em k cốjmoo ýzfjsgvkk!” Côabdg giảrmlei thíbgvzch.

Nhưxdpong giảrmlei thíbgvzch nàgvkky thậhgukt sựhguk rấqytft yếvziku đrmleuốjmooi vôabdg lựhgukc!

Mộadxh Nguyệvhnft Sâavgim sắwpkec mặcpeht lạmmumnh lẽoxaqo néjigym khăozgun cho côabdg: “Cho e 2 con đrmleưxdpoqytfng đrmlekbbo chọjamdn! 1, cởfnwei quầywbqn ra, anh đrmleáswasnh cho môabdgng náswast thàgvkknh 4! 2, tắwpkem cho anh!” 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.