Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch

Chương 198 :

    trước sau   
Sau đmvboógfab, côbeld cảfdqenh giágyxxc lêgwjon: “Mộnbxn Nguyệjrrgt Bạnztqch, anh íxzwdt gàrnlii bẫoqpxy, tôbeldi sẽjxke k bịmnsk lừexkya, anh nógfabi đmvboi, anh lạnztqi muốgyxxn làrnlim gìpiut.”

Anh nếkrvvu đmvboãfysvgfabi chuyệjrrgn nàrnliy, khógfabgfab chuyệjrrgn bêgwjon trong k cógfab âosuhm mưpiutu.

Mộnbxn Nguyệjrrgt Bạnztqch đmvbooerong dậiolmy, đmvboi đmvboếkrvvn bêgwjon hoa hồbtdjng đmvboãfysv nởyxgl, cústqgi đmvboafwuu ngửiblei: “Anh chỉwasl trong lústqgc côbeldnztqy tứoeroc giậiolmn nógfabi, em ởyxgl ktx nữwvxoa qua đmvboêgwjom, vớbkmei lạnztqi đmvboãfysv gọdvrri đmvbomnsknh xágyxxc nhậiolmn vớbkmei bạnztqn đmvboógfab rồbtdji, côbeldnztqy k nghi ngờmvbo, anh chỉwasl hy vọdvrrng lágyxxt em k đmvbopiut lộnbxn thôbeldi.”

Hạnztqdvrrng Khuynh thu khíxzwd chấnztqt giưpiutơqkseng kiếkrvvm vớbkmei anh lạnztqi.

“Anh---, k nhâosuhn cơqkse hộnbxni?” Côbeld cảfdqem thấnztqy cógfab chústqgt đmvboágyxxng nghi.

Anh đmvboâosuhy làrnlixzwdnh đmvboang giústqgp họdvrr?


Nhưpiutng-- anh ta tốgyxxt vậiolmy sao?

Mộnbxn Nguyệjrrgt Bạnztqch hágyxxi bôbeldng hoa đmvboãfysv ngửiblei lâosuhu xuốgyxxng, bưpiutbkmec đmvboếkrvvn trưpiutbkmec mặwaslt côbeld: “Xem ra trong lòuyltng em anh làrnli nhàrnlipiutu lưpiutxgdac!”

“K fai tôbeldi muốgyxxn nghĩiolm anh thàrnlinh nhưpiut vậiolmy, thựdvrrc tếkrvv chuyệjrrgn anh làrnlim khiếkrvvn tôbeldi cảfdqem thấnztqy anh tâosuhm tưpiut quágyxxosuhu.” Hạnztqdvrrng Khuynh cũbqrbng k dâosuhy dưpiuta vớbkmei anh.

Nghĩiolm lạnztqi lầafwun đmvboafwuu họdvrr gặwaslp, ấnztqn tưpiutxgdang củqbpea côbeld vớbkmei anh rấnztqt tốgyxxt!

Mộnbxn Nguyệjrrgt Bạnztqch cưpiutmvboi đmvboafwuu cưpiutmvboi nhạnztqt: “Thay vìpiutgfabi tâosuhm tưpiut anh sâosuhu, k bằgfabng nógfabi em k hiểpiutu anh, nhưpiutng dùuhxj thếkrvvrnlio, anh Nguyệjrrgt Bạnztqch trc h chưpiuta từexkyng muốgyxxn hạnztqi em, đmvboiểpiutm nàrnliy, nhấnztqt đmvbomnsknh fai tin.”

iybso tay côbeld, đmvboưpiuta hoa hồbtdjng lêgwjon tay côbeld, cầafwum ságyxxch rờmvboi đmvboi.

“Mộnbxn Nguyệjrrgt Bạnztqch---” Hạnztqdvrrng Khuynh kêgwjou anh lạnztqi.

Mộnbxn Nguyệjrrgt Sâosuhm ởyxgl trc quay ngưpiutmvboi.

Hạnztqdvrrng Khuynh nắfnrgm hoa trong tay: “Tôbeldi muốgyxxn nógfabi vớbkmei anh, sau nàrnliy nếkrvvu anh k tíxzwdnh kếkrvvbeldi, chuyệjrrgn trc cógfab thểpiut k tíxzwdnh toágyxxn, nhưpiutng chuyệjrrgn thíxzwdch tôbeldi, tôbeldi nógfabi rõzrna vớbkmei anh, tôbeldi sẽjxke k thíxzwdch anh!”

Mộnbxn Nguyệjrrgt Bạnztqch nhìpiutn côbeld, mắfnrgt sâosuhu thẳfhxim, sau đmvboógfab, anh cưpiutmvboi vớbkmei côbeld, quay ngưpiutmvboi, rờmvboi đmvboi.

Vềfnrg phòuyltng, Hạnztqdvrrng Khuynh đmvbopiut hoa hồbtdjng trêgwjon tay xuốgyxxng bàrnlin ságyxxch, thuậiolmn thếkrvv ngồbtdji xuốgyxxng, từexky trong tústqgi lấnztqy víxzwd Mộnbxn Nguyệjrrgt Sâosuhm ra, nhìpiutn cảfdqe chiềfnrgu.

Quảfdqe thậiolmt sắfnrgp tẩkqsyu hỏcysea nhậiolmp ma.

Giờmvboqksem tốgyxxi, Mộnbxngyxxc Minh rấnztqt vui nógfabi vớbkmei Tâosuhn Viêgwjon Thưpiutmvbong: “Chiềfnrgu nay họdvrrp đmvbovujcng sựdvrr, Nguyệjrrgt Sâosuhm biểpiutu hiệjrrgn rấnztqt tốgyxxt, đmvboếkrvvn mấnztqy lãfysvo kỳvlvu cựdvrru khógfabxzwdnh cũbqrbng tágyxxn thưpiutyxglng, xem ra, tôbeldi rấnztqt nhanh cógfab thểpiutpiutu rồbtdji, cùuhxjng bàrnli du sơqksen ngoạnztqn thủqbpey.”


“Chỉwasl biếkrvvt bảfdqen thâosuhn thảfdqe lỏcyseng, Nguyệjrrgt Sâosuhm cũbqrbng sắfnrgp bịmnsk éiybsp đmvboếkrvvn k cógfab thờmvboi gian tìpiutm bạnztqn gágyxxi rồbtdji, nếkrvvu toàrnlin bộnbxn giao cho nógfab, sợxgda sắfnrgp ếkrvv chếkrvvt mấnztqt.” Tâosuhn Viêgwjon Thưpiutmvbong trágyxxch cứoerogfabi.

Mộnbxn Cẩkqsym Đeoyiìpiutnh k ngừexkyng cưpiutmvboi léiybsn.

“Vớbkmei bềfnrg ngoàrnlii củqbpea Nguyệjrrgt Sâosuhm nhàrnli ta màrnli ếkrvv? Đeoyiùuhxja àrnli,” Mộnbxngyxxc Minh nógfabi, lạnztqi nghĩiolm: “Nhưpiutng cũbqrbng đmvboústqgng, sau nàrnliy nếkrvvu tôbeldi từexky chứoeroc, nógfab thậiolmt sựdvrr bậiolmn đmvboếkrvvn thờmvboi gian yêgwjou đmvboưpiutơqkseng cũbqrbng k cógfab, xem ra fai kếkrvvt hôbeldn trc mớbkmei đmvboc!”

Kếkrvvt hôbeldn?

Hạnztqdvrrng Khuynh ngâosuhy ngưpiutmvboi, đmvboũbqrba từexky trong tay rơqksei xuốgyxxng, phágyxxt ra âosuhm thanh.

Chústqg ýyfms củqbpea mọdvrri ngưpiutmvboi đmvbofnrgu dồbtdjn vềfnrgbeld.

“Bădvrrng Khuynh đmvbogyxxi vớbkmei ýyfmsrnliy củqbpea chústqg thấnztqy thếkrvvrnlio?” Mộnbxngyxxc Minh cưpiutmvboi ôbeldn hòuylta hỏcysei.

Mộnbxn Nguyệjrrgt Sâosuhm nhàrnlin nhãfysv nhìpiutn Hạnztqdvrrng Khuynh, rấnztqt mong đmvboxgdai nghe đmvboágyxxp ágyxxn củqbpea côbeld.

Hạnztqosuhn Khuynh lústqgc nàrnliy k dágyxxm chen ngang, câosuhu hỏcysei do ôbeldng đmvbowaslt, côbeldrnli con dâosuhu, theo quy tắfnrgc tựdvrr nhiêgwjon k thểpiut chen ngang.

“Con…” Hạnztqdvrrng Khuynh đmvbonbxnng đmvboiolmy miệjrrgng, k biếkrvvt nêgwjon nógfabi gìpiut mớbkmei tốgyxxt.

beld chỉwasl bịmnsk bấnztqt ngờmvbo.

Đeoyiexkyng nógfabi ýyfms kiếkrvvn, đmvboếkrvvn thờmvboi gian nghĩiolmbqrbng k cógfab.

Mộnbxn Nguyệjrrgt Sâosuhm cổvujcbqrbbeld: “Cógfabpiut cứoero to gan màrnligfabi!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.