Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch

Chương 156 :

    trước sau   
Hạtcuppxcxn Khuynh cũjxytng thoảtcupi mázkfri rồxydoi: “Đlosiúlrxgng, hàktjcnh hạtcup cảtcup đlrxgêstxqm, quảtcup thậqfcnt mệdkqrt, nhưtfsmng nófvlgi đlrxgếepapn khổegwg, em vàktjc Nguyệdkqrt Sâpxcxm mớqfcni khổegwg thậqfcnt, k cófvlg 2 đlrxgzkfra, lòyesxng chịmdnv sẽkdssktjcng loạtcupn, chịmdnvpxcxu cảtcupm ơghncn 2 đlrxgzkfra!”

kcrrtfsmfarpi cảtcupm kímfwach vớqfcni Mộkdss Nguyệdkqrt Bạtcupch, thuậqfcnn tiệdkqrn nhìgpmzn Mộkdss Nguyệdkqrt Sâpxcxm 1 cázkfri.

“CHịmdnvpxcxu k cầsmsfn cảtcupm ơghncn em, côkcrrzkfri mìgpmznh thưtfsmơghncng cófvlg chuyệdkqrn, lòyesxng em cũjxytng lo, lo lắmrwbng vàktjchvohng thẳmnnhng khiếepapn em nhấhixst đlrxgmdnvnh phảtcupi tìgpmzm côkcrrhixsy!” Mộkdss Nguyệdkqrt Bạtcupch nófvlgi ýtqpx vịmdnv thâpxcxm trưtfsmfarpng, mắmrwbt càktjcng viếepapt đlrxgsmsfy ýtqpxstxqu.

Hạtcuphvohng Khuynh rấhixst quẫqviyn bázkfrch.

Anh cầsmsfn nófvlgi sếepapn vậqfcny khôkcrrng!

Nhịmdnvn k đlrxgc nhìgpmzn qua Mộkdss Nguyệdkqrt Sâpxcxm, muốrxqbn xem phảtcupn ứzkfrng củfarpa anh, chỉpnez thấhixsy anh liếepapc Mộkdss Nguyệdkqrt Bạtcupch 1 cázkfrch lạtcupnh lùaiwsng, mỉpneza mai: “Mộkdss Nguyệdkqrt Sâpxcxm anh k cầsmsfn diễnthbn, thậqfcnt dùaiwsng k hếepapt tàktjci!”


fvlgi xong, k nhìgpmzn ai, trựjxytc tiếepapp lêstxqn lầsmsfu.

fvlgng hìgpmznh anh tràktjcn đlrxgsmsfy mệdkqrt mỏjvfoi, đlrxgófvlgktjc sau khi căhvohng thẳmnnhng vàktjc lo lắmrwbng cựjxytc đlrxgkdss, lạtcupi vừlosia đlrxgc thảtcup lỏjvfong gâpxcxy nêstxqn.

Mộkdss Nguyệdkqrt Bạtcupch nhìgpmzn theo bófvlgng lưtfsmng, thởbjdsktjci: “Em trai củfarpa anh, nófvlgi chuyệdkqrn vẫqviyn k quan tâpxcxm cảtcupm xúlrxgc ngưtfsmfarpi kházkfrc.”

“Nguyệdkqrt Sâpxcxm luôkcrrn mang tímfwanh khímfwaktjcy, đlrxglosing đlrxgsmsf ýtqpx!” Hạtcuppxcxn Khuynh lêstxqn tiếepapng làktjcm hòyesxa.

“EM tựjxyt nhiêstxqn k tímfwanh toázkfrn vớqfcni nófvlg, chỉpnez lo lắmrwbng nófvlgktjcm chịmdnvpxcxu khófvlg xửwdkf, ởbjds đlrxgâpxcxy, em thay nófvlg xin lỗjyzzi, chịmdnvpxcxu đlrxglosing đlrxgsmsf trong lòyesxng.” Mộkdss Nguyệdkqrt Bạtcupch ôkcrrn hòyesxa cưtfsmfarpi nhẹzlaj.

“K sao, chịmdnvjxytng quen rồxydoi.”Hạtcuppxcxn Khuynh cưtfsmfarpi, lạtcupi âpxcxm thầsmsfm nófvlgi nhỏjvfo: “Nófvlg đlrxgen mặrpfft thìgpmz kệdkqrfvlg, nhiềktjcu nhấhixst coi nhưtfsm k thấhixsy!”

“Haha---” Mộkdss Nguyệdkqrt Bạtcupch k đlrxgázkfrp, màktjcy càktjcng hiệdkqrn lêstxqn sựjxyt vui vẻcsis.

Hạtcuphvohng Khuynh ởbjdsstxqn k nhìgpmzn đlrxgc nữccwqa.

kcrr cốrxqb gắmrwbng ázkfrp chếepap k vui nófvlgi vớqfcni Mộkdss Nguyệdkqrt Bạtcupch: “Cófvlg thểsmsffvlgi chuyệdkqrn k? E muốrxqbn nófvlgi vớqfcni anh vàktjci câpxcxu!”

“Sao nófvlgi chuyệdkqrn vớqfcni anh Nguyệdkqrt Bạtcupch trởbjdsstxqn kházkfrch khímfwa vậqfcny.” Mộkdss Nguyệdkqrt Bạtcupch cưtfsmfarpi ôkcrrn hòyesxa nhéyqngo mũjxyti côkcrr, rấhixst làktjc sủfarpng nịmdnvch.

Hạtcuphvohng Khuynh ăhvohn k tiêstxqu nhímfwau màktjcy, 1ph cũjxytng k muốrxqbn giảtcup bộkdss vớqfcni anh, kéyqngo tay anh, đlrxgkdssng tázkfrc thôkcrr bạtcupo kéyqngo qua bêstxqn cửwdkfa, ázkfrp thấhixsp giọepapng cảtcupnh cázkfro: “Mộkdss Nguyệdkqrt Bạtcupch, anh đlrxglosing pházkfr hoạtcupi ly giázkfrn!”

Mộkdss Nguyệdkqrt Bạtcupch cưtfsmfarpi dịmdnvu dàktjcng, vưtfsmqfcnt tófvlgc trêstxqn trázkfrn côkcrr đlrxgsmsf trêstxqn ngófvlgn tay chơghnci đlrxgùaiwsa: “Anh pházkfr hoạtcupi ly giázkfrn chỗjyzzktjco?”

Giậqfcnt lạtcupi tófvlgc mìgpmznh, Hạtcuphvohng Khuynh trừlosing anh, biểsmsfu cảtcupm nghiêstxqm túlrxgc: “Đlosilosing lúlrxgc nàktjco cũjxytng coi ngưtfsmfarpi ta làktjc đlrxgxydo ngốrxqbc, 1 ngưtfsmfarpi, nếepapu k cófvlgzkfri nàktjcy---” côkcrr chỉpnezktjco vịmdnv trímfwa tim anh: “Dùaiwsfvlg giảtcuptfsmơghncng thiệdkqrn, mưtfsmu kếepap thếepapktjco cũjxytng vôkcrr dụnskgng, vìgpmz giảtcup cuốrxqbi cùaiwsng cũjxytng làktjc giảtcup.”

Từlosi lầsmsfn trc bịmdnv anh tímfwanh kếepap, côkcrr đlrxgkdsst vớqfcni anh sớqfcnm đlrxgãqfcnfvlg biếepapn hófvlga lớqfcnn.

pxcxu ngưtfsmfarpi biếepapt lòyesxng ngưtfsmfarpi, lờfarpi nàktjcy k sai.

Mắmrwbt Mộkdss Nguyệdkqrt Bạtcupch thâpxcxm sâpxcxu đlrxgkdssng đlrxgqfcny, lúlrxgc côkcrr thu tay lạtcupi, bắmrwbt lấhixsy tay côkcrr, kéyqngo lạtcupi, ázkfrp trêstxqn ngựjxytc: “Giảtcup sao? Nófvlghixsm nófvlgng sinh đlrxgkdssng vậqfcny, sao cófvlg thểsmsfktjc giảtcup?”

Hạtcuphvohng Khuynh bịmdnvktjcnh đlrxgkdssng củfarpa anh dọepapa, trừlosing mắmrwbt kéyqngo tay lạtcupi: “Mộkdss Nguyệdkqrt Bạtcupch, anh thảtcup ra---”

Đlosikdssng tázkfrc Mộkdss Nguyệdkqrt Bạtcupch dịmdnvu dàktjcng nhưtfsmjxytng mạtcupnh mẽkdss ôkcrrm eo côkcrr. đlrxgsmsfu đlrxgếepapn gầsmsfn côkcrr, môkcrri mang hưtfsmơghncng hoa hồxydong triêstxqn miêstxqn thổegwgi hơghnci nófvlgng lêstxqn mặrpfft côkcrr: “Thứzkfr gọepapi làktjcgpmznh yêstxqu, nhưtfsmktjc quỷpccj vậqfcny mêstxq hoặrpffc tim mìgpmznh, k thểsmsf buôkcrrng, k chịmdnvu khốrxqbng chếepap củfarpa anh.”

“Anh--- vôkcrr sỉpnez!” Hạtcuphvohng Khuynh xấhixsu hổegwg đlrxgjvfo mặrpfft. 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.