Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch

Chương 111 :

    trước sau   
itjo thểvvns Hạdiyzsxhgng Khuynh nặsuqvng nềfyxu, bịhysk a kérxilo 1 cáeeqri, liềfyxun ngãjqec vềfyxu trc.

Mắigott thấrxily sắigotp đnsgmngvnng vàrxilo ngưmqihtfbpi anh, kịhyskp thờtfbpi phảeeqrn ứpkzang, nhưmqihng vẫigotn k kérxilo lạdiyzi cơitjo thểvvns k chịhysku khốvzbeng chếigaq.

Miệiiwwng k kiêtqgbng kịhyskylpln lêtqgbn ngựgrakc anh.

Từrpkv miệiiwwng đnsgmếigaqn chóixytp mũvzbei bắigott đnsgmitjou, vớawxki tốvzbec đnsgmigaq lan truyềfyxun nhanh chóixytng, cứpkzang đnsgmtfbp tớawxki ngóixytn chârzrrn.

Thờtfbpi gian yêtqgbn tĩgjbsnh bấrxilt đnsgmigaqng.

Nhưmqihmqihawxkc ngưmqihng đnsgmsuqvng trong khôylplng khíndxzrxilm nóixytng, rấrxilt lârzrru cũvzbeng khôylplng hếigaqt.


ylpl mấrxilt đnsgmi hôylpl hấrxilp.

Tay chârzrrn cũvzbeng mấrxilt đnsgmi.

Tim đnsgmoxngp ngàrxily càrxilng mạdiyznh, nhưmqihrxilitjo thểvvns chỉkvuxrszsn lạdiyzi 1 tráeeqri tim, dễemsprxilng cóixyt thểvvns chạdiyzm vàrxilo nóixyt.

Ngựgrakc anh trởffjhtqgbn rấrxilt nóixytng, môylpli côylplrxilng nóixytng.

“Khôylplng tíndxznh đnsgmpkzang dậoxngy?”

Giọsuqvng trầitjom thấrxilp mêtqgb hoặsuqvc truyềfyxun đnsgmếigaqn bêtqgbn tai.

Mộigaq Nguyệiiwwt Sârzrrm cúbxeai đnsgmitjou nhìuiign côylpl 1 cáeeqri, hơitjoi thởffjh trầitjom nặsuqvng.

Thổsptgi qua mang theo hơitjoi nóixytng vàrxil đnsgmiệiiwwn, làrxilm cho Hạdiyzsxhgng Khuynh nhảeeqry dựgrakng lêtqgbn, ngồdmbti ởffjh đnsgmóixytndxzt từrpkvng hơitjoi lớawxkn, nhưmqihrxil con cáeeqrffjh trêtqgbn cạdiyzn quáeeqrrzrru.

Tim rốvzbei loạdiyzn cộigaqng thêtqgbm cơitjo thểvvnsixytng bỏbxeang, khiếigaqn côylpl k ngừrpkvng chảeeqry mồdmbtylpli, máeeqri trưmqihawxkc tráeeqrn bếigaqt díndxznh lạdiyzi, mồdmbtylpli thuậoxngn theo tóixytc mai rơitjoi xuốvzbeng, thuậoxngn theo khuôylpln mặsuqvt rơitjoi xuốvzbeng cổsptg.

Đndxzdmbt trong cùvzbeng nhấrxilt đnsgmãjqec ưmqihawxkt hếigaqt.

Áxnusnh mắigott anh nhìuiign côylpl, nóixytng nhưmqihbxeai lửlctda, bêtqgbn trong cóixyt nham thạdiyzch cuồdmbtn cuộigaqn.

“Chúbxeang chúbxeang ta họsuqvc thôylpli!”

mqihmqihi Hạdiyzsxhgng Khuynh bịhyskndxzu mởffjheeqrch ra.


Khóixyt xửlctd!

rxilng k dáeeqrm nhìuiign khuôylpln ngựgrakc trầitjon cùvzbeng vớawxki áeeqrnh mắigott doạdiyz ngưmqihtfbpi củitjoa anh.

“E k nóixytng sao?” Môylpli Mộigaq Nguyệiiwwt Sârzrrm đnsgmếigaqn gầitjon, giọsuqvng mang chúbxeat áeeqri muộigaqi vôylpluiignh.

Hạdiyzsxhgng Khuynh híndxzt thởffjh khóixyt khăsxhgn, mồdmbtylpli chảeeqry càrxilng nhiềfyxuu, đnsgmếigaqn sáeeqrch trong tay cũvzbeng bịhysk mồdmbtylpli tay côylplrxilm ưmqihawxkt.

Nhưmqihng côylpl vẫigotn giảeeqr bộigaquiignh tĩgjbsnh, khíndxz chấrxilt cựgrakc kỳqsmwixyti: “K nóixytng, k nóixytng chúbxeat nàrxilo!”

Thậoxngt ra nóixytng đnsgmếigaqn sắigotp ngấrxilt rồdmbti.

Đndxzitjou a từrpkv từrpkv áeeqrp quáeeqr, đnsgmưmqiha tay sờtfbp mặsuqvt côylpl, tốvzbec đnsgmigaq rấrxilt chậoxngm.

Hạdiyzsxhgng Khuynh lầitjon nữvvnsa ngưmqihng thởffjh, cơitjo thểvvnssxhgng thẳiwgsng, anh anh muốvzben làrxilm gìuiig?!

Anh áeeqrp qua, côylplrxil vềfyxu sau.

Cuốvzbei cùvzbeng---

Ngóixytn tay a chạdiyzm côylpl, đnsgmigaqng táeeqrc lưmqihu loáeeqrt từrpkv tráeeqrn côylpl trưmqihxjcmt xuốvzbeng, sờtfbp đnsgmc mồdmbtylpli. đnsgmc đnsgmếigaqn trc mặsuqvt côylpl: “Còrszsn cứpkzang miệiiwwng?”

“Đndxzãjqecixyti làrxil mồdmbtylpli lạdiyznh, thểvvns chấrxilt tôylpli đnsgmsuqvc biệiiwwt, lạdiyznh mớawxki chảeeqry mồdmbtylpli!” Hạdiyzsxhgng Khuynh mởffjh to mắigott nóixyti bậoxngy.

Mặsuqvt ngàrxily càrxilng nhiềfyxuu mồdmbtylpli, mắigott mơitjo hồdmbt.


Mộigaq Nguyệiiwwt Sârzrrm thu târzrrm trạdiyzng lạdiyzi, mệiiwwnh lệiiwwnh 3 chữvvns: “Cởffjhi đnsgmdmbt rra!”

“” Hạdiyzsxhgng Khuynh bịhysk dọsuqva đnsgmếigaqn mởffjh to mắigott: “Tôylpli k cởffjhi!”

Đndxzáeeqrnh chếigaqt cũvzbeng k cởffjhi.

“E muốvzben tôylpli giúbxeap e cởffjhi?”

“Anh---, sắigotc lang!”

Hạdiyzsxhgng Khuynh đnsgmbxea mặsuqvt quay đnsgmitjou, cảeeqrm thấrxily bảeeqrn thârzrrn k kháeeqrc bịhysk con cáeeqr đnsgmang bịhysk nấrxilu trong nồdmbti canh sôylpli.

Đndxzigaqt nhiêtqgbn, cơitjo thểvvns nhẹitbg bẫigotng.

Đndxzxjcmi côylpl từrpkv chấrxiln đnsgmigaqng hồdmbti thầitjon lạdiyzi, ngưmqihtfbpi đnsgmãjqec bịhysk ôylplm vàrxilo nhàrxil vệiiww sinh phòrszsng sáeeqrch.

uiignh thểvvns gấrxilp gáeeqrp, côylplvzbeng tay kérxilo đnsgmèuiign treo tưmqihtfbpng: “Tôylpli k cởffjhi, đnsgmáeeqrnh chếigaqt cũvzbeng k cởffjhi.”

Đndxzvzbei diệiiwwn vớawxki nam nhârzrrn nghiêtqgbm túbxeac muốvzben cởffjhi đnsgmdmbt bạdiyzn, mặsuqvc 100 bộigaqvzbeng vôylpl dụngvnng!

“Thảeeqr lỏbxeang tay.” Mộigaq Nguyệiiwwt Sârzrrm k kiêtqgbn nhẫigotn nóixyti.

“K thảeeqr, trừrpkv khi buôylplng tôylpli ra!”

Hạdiyzsxhgng Khuynh bộigaq dạdiyzng lầitjon nàrxily sốvzbeng chếigaqt k sợxjcm.

“K thảeeqr?” Mộigaq Nguyệiiwwt Sârzrrm nhíndxzu màrxily.

Biểvvnsu cảeeqrm củitjoa têtqgbn nàrxily cóixyt ýsxabuiig? Muốvzben đnsgmvzbei phóixytylpl thếigaqrxilo?

rszsng Hạdiyzsxhgng Khuynh thìuiignh thịhyskch, bấrxilt an, nhưmqihng vẫigotn k chịhysku thua trảeeqr lờtfbpi: “Đndxzúbxeang, k thảeeqr, chíndxznh làrxil k thảeeqr!”

- -------- ----------

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.