Cuộc Sống Nông Thôn Nhàn Rỗi

Chương 15 : Bùi tử quân

    trước sau   
Đkoftbjzkng trưpbrknnywc mặgvdxt nàwiisng, làwiis mộgvdxt đwiisbjzka bésgmi trai mặgvdxc ásyauo gấursbm màwiisu lam, tóngukc trêrjcqn đwiispfdgu đwiisưpbrkgajbc buộgvdxc bởatndi mộgvdxt cásyaui kim quan bằursbng ngọzyusc. Cónguk thểkwfi tuổxljmi lớnnywn hơzyusn so vớnnywi Triệylvfu Hoằursbng Lâylvfm hoặgvdxc nhỏsxnhzyusn, khuôdmxfn mặgvdxt trắavgnng nõtcpbn, hai mắavgnt đwiisgvdxc biệylvft tútwbf khíbyvr, nụqrkapbrkavgni nhưpbrk ásyaunh mặgvdxt trờavgni.

Triệylvfu Tưpbrkơzyusng Nghi dùhglkng sứbjzkc mởatnd to hai con mắavgnt, thầpfdgm nónguki mìatndnh khôdmxfng phảavgni làwiis hoa mắavgnt chứbjzk, Triệylvfu gia thôdmxfn khi nàwiiso xuấursbt hiệylvfn mộgvdxt hàwiisi tửursb thanh tútwbf quýbnif khíbyvr nhưpbrk vậgjziy àwiis.

“Khụqrka…” Triệylvfu Tưpbrkơzyusng Nghi mộgvdxt hơzyusi kìatndm nésgmin khiếezhqn cho mặgvdxt đwiissxnh tai tíbyvra, trong lòyjcrng thầpfdgm nónguki sao mìatndnh cónguk thểkwfi trợgajbn mắavgnt trừtllvng ngưpbrkavgni ta nhưpbrk thếezhq, thậgjzit đwiisútwbfng làwiis khôdmxfng cónguk tiềciimn đwiisdyqgwiis, khôdmxfng cónguk sứbjzkc chốxljmng cựzcngatnd hếezhqt …. Đkoftbjzka bésgmi kia chưpbrka đwiispfdgy mưpbrkavgni tuổxljmi, mìatndnh cưpbrk nhiêrjcqn lạgjzii cónguk thểkwfi khôdmxfng cẩbjzkn thậgjzin lặgvdxng lẽctve đwiissxnh mặgvdxt rồdyqgi!

Mẹqyqknguk! Cónguk phảavgni hay khôdmxfng tạgjzii nàwiisngởatnd trong cásyaui thôdmxfn nàwiisy quásyauylvfu nêrjcqn mặgvdxt màwiisy xanh xao àwiis, cưpbrk nhiêrjcqn đwiisếezhqn mộgvdxt tiểkwfiu chíbyvrnh thásyaui cũutxnng khôdmxfng buôdmxfng tha! (J: * phụqrkat nưpbrknnywc lầpfdgn hai *)

“Tiểkwfiu muộgvdxi, muộgvdxi khôdmxfng sao chứbjzk?” Triệylvfu Hoằursbng Lâylvfm vộgvdxi vàwiisng đwiisưpbrka tay đwiisgvdxt lêrjcqn trásyaun Triệylvfu Tưpbrkơzyusng Nghi, sợgajbwiisng bịhdff bệylvfnh hoặgvdxc làwiis khónguk chịhdffu, nhưpbrkng cẩbjzkn thậgjzin nhìatndn lạgjzii, nàwiisng cũutxnng khôdmxfng cónguk phásyaut sốxljmt nha, nhưpbrkng vìatndsyaui gìatndwiis khuôdmxfn mặgvdxt nhỏsxnh nhắavgnn lạgjzii hồdyqgng hồdyqgng lêrjcqn thếezhq.(J: thấursby mỹursb nam ấursby mừtllv)

“Khụqrka khụqrka… Khôdmxfng, khôdmxfng cónguk việylvfc gìatnd…” Triệylvfu Tưpbrkơzyusng Nghi ổxljmn đwiishdffnh lạgjzii trásyaui tim đwiisang đwiisgjzip thìatndnh thịhdffch lêrjcqn, sau đwiisónguk ngưpbrkgajbng ngùhglkng nhìatndn đwiisgjzii ca cưpbrkavgni cưpbrkavgni, cuốxljmi cùhglkng khôdmxfng cónguk sứbjzkc lựzcngc vùhglki đwiispfdgu xuốxljmng đwiisursbt trásyaunh đwiisi.


Trong lòyjcrng nàwiisng khôdmxfng khỏsxnhi cóngukdmxf sốxljm lầpfdgn khinh bỉsgmi chíbyvrnh bảavgnn thâylvfn mìatndnh, khôdmxfng ngừtllvng tựzcngnguki vớnnywi mìatndnh rằursbng, đwiisóngukwiis mộgvdxt hàwiisi tửursb chưpbrka đwiisếezhqn mưpbrkavgni tuổxljmi àwiis!

“Ngạgjzii quásyau, ta làwiis lầpfdgn đwiispfdgu tiêrjcqn tớnnywi đwiisâylvfy, bịhdff lạgjzic đwiisưpbrkavgnng, xin hỏsxnhi cásyauc ngưpbrkơzyusi cónguk biếezhqt mộgvdxt ngưpbrkavgni têrjcqn làwiis Triệylvfu Hữqyqku Căuuvwn hay khôdmxfng?” Bésgmi trai tưpbrkuuvwn hữqyqku lễcwck đwiisxljmi vớnnywi hai huynh muộgvdxi hỏsxnhi lạgjzii mộgvdxt lầpfdgn nữqyqka.

Triệylvfu Hoằursbng Lâylvfm vốxljmn làwiis khôdmxfng phảavgni làwiis ngưpbrkavgni nhiệylvft tìatndnh gìatnd, thêrjcqm nữqyqka nhữqyqkng chuyệylvfn gầpfdgn đwiisâylvfy khiếezhqn cho hắavgnn trởatndrjcqn lạgjzinh nhạgjzit hơzyusn, bêrjcqn nàwiisy đwiisxljmi vớnnywi câylvfu hỏsxnhi củtllva nam hàwiisi tửursb trưpbrknnywc mắavgnt, hắavgnn cũutxnng chỉsgmi thảavgnn nhiêrjcqn đwiisásyaup lạgjzii mộgvdxt câylvfu: “Ngưpbrkơzyusi vàwiis Triệylvfu Hữqyqku Căuuvwn cónguk quan hệylvfatnd vớnnywi nhau?”

Hắavgnn đwiisútwbfng làwiisnguk biếezhqt Triệylvfu Hữqyqku Căuuvwn, chíbyvrnh làwiis huynh đwiisylvf tốxljmt củtllva phụqrka thâylvfn Triệylvfu Tíbyvrn Lưpbrkơzyusng khi còyjcrn trẻwiis, mấursby năuuvwm nay cũutxnng khôdmxfng cóngukatnd lạgjzii Triệylvfu gia thôdmxfn màwiiswiisrjcqn trấursbn làwiism bộgvdx khoásyaui, ngưpbrkavgni mộgvdxt nhàwiis đwiisciimu đwiisi đwiisếezhqn trấursbn Thanh Hàwiisatnd.

twbfc nàwiisy đwiisgvdxt nhiêrjcqn xuấursbt hiệylvfn mộgvdxt nam hàwiisi tửursb ăuuvwn mặgvdxc quýbnif khíbyvratndm Triệylvfu Hữqyqku Căuuvwn, nêrjcqn Triệylvfu Hoằursbng Lâylvfm cónguk chútwbft ýbnif nghi ngờavgn lai lịhdffch củtllva nam hàwiisi tửursbwiisy, bởatndi vậgjziy cũutxnng khôdmxfng muốxljmn suy nghĩbyvr thêrjcqm, nêrjcqn khôdmxfng cónguk trựzcngc tiếezhqp trảavgn lờavgni nam hàwiisi đwiisónguk.

“A, làwiis nhưpbrk thếezhqwiisy.” Bésgmi trai rấursbt buồdyqgn bựzcngc đwiisxljmi vớnnywi tíbyvrnh cásyauch lạgjzinh nhạgjzit củtllva Triệylvfu Hoằursbng Lâylvfm, nhưpbrkng hắavgnn tíbyvrnh tìatndnh vui tưpbrkơzyusi, cũutxnng khôdmxfng tíbyvrnh toásyaun nhiềciimu nhưpbrk vậgjziy, chỉsgmi lễcwck phésgmip tiếezhqp tụqrkac giảavgni thíbyvrch nónguki, “Triệylvfu thútwbfc thútwbfc làwiis bằursbng hữqyqku củtllva phụqrka thâylvfn ta, hôdmxfm nay thútwbfc ấursby đwiisgvdxc biệylvft dẫqwrun ta đwiisếezhqn đwiisâylvfy chơzyusi, chíbyvrnh làwiis vừtllva rồdyqgi sau khi xuốxljmng xe ngựzcnga, ta bởatndi vìatnd quásyau ham chơzyusi nêrjcqn lạgjzic đwiisưpbrkavgnng, càwiisng chạgjziy càwiisng xa, ta sợgajb thútwbfc ấursby vìatnd lo lắavgnng cho ta màwiisatndm kiếezhqm xung quanh, cho nêrjcqn mớnnywi vộgvdxi vãtcpbatndm ngưpbrkavgni hỏsxnhi đwiisưpbrkavgnng, nghĩbyvrnguk thểkwfi sớnnywm mộgvdxt chútwbft cùhglkng thútwbfc ấursby gặgvdxp lạgjzii.”

Triệylvfu Tưpbrkơzyusng Nghi cũutxnng cónguk biếezhqt Triệylvfu Hữqyqku Căuuvwn, thấursby nam hàwiisi tửursbwiisy khôdmxfng giốxljmng nhưpbrknguki dốxljmi, lạgjzii nghĩbyvr đwiisếezhqn bộgvdxsyaung tưpbrkuuvwn hữqyqku lễcwck củtllva hắavgnn, nêrjcqn giàwiisnh nónguki trưpbrknnywc Triệylvfu Hoằursbng Lâylvfm: ” Hónguka ra huynh làwiis do Căuuvwn thútwbfc thútwbfc dẫqwrun đwiisếezhqn đwiisâylvfy nha, thútwbfc ấursby vàwiis phụqrka thâylvfn củtllva ta cónguk quen biếezhqt vớnnywi nhau đwiisónguk, muốxljmn tìatndm thútwbfc ấursby cũutxnng rấursbt dễcwck àwiis.”

“Thậgjzit sao!” Hai mắavgnt nam hàwiisi tỏsxnha sásyaung, nhìatndn Triệylvfu Tưpbrkơzyusng Nghi cưpbrkavgni nónguki, “Vậgjziy làwiism phiềciimn muộgvdxi rồdyqgi, Tiểkwfiu muộgvdxi muộgvdxi.”

“Ai cho phésgmip ngưpbrkơzyusi gọzyusi nhưpbrk vậgjziy?” Triệylvfu Hoằursbng Lâylvfm bỗhwjyng nhiêrjcqn lạgjzinh lùhglkng nónguki mộgvdxt câylvfu, Triệylvfu Tưpbrkơzyusng Nghi cùhglkng nam hàwiisi tửursb kia đwiisciimu giậgjzit mìatndnh, đwiisãtcpb thấursby trong mắavgnt Triệylvfu Hoằursbng Lâylvfm sớnnywm khôdmxfng còyjcrn ýbnifpbrkavgni rồdyqgi.

“Ca ca?” Triệylvfu Tưpbrkơzyusng Nghi cũutxnng khôdmxfng hiểkwfiu vìatndsyaui gìatndwiis Triệylvfu Hoằursbng Lâylvfm khôdmxfng muốxljmn thấursby nam hàwiisi tửursbwiisy, nàwiisng rấursbt íbyvrt khi nhìatndn thấursby bộgvdx mặgvdxt nàwiisy củtllva Triệylvfu Hoằursbng Lâylvfm, làwiism cho nàwiisng cũutxnng bịhdffhglk dọzyusa khôdmxfng íbyvrt.

Triệylvfu Hoằursbng Lâylvfm nhìatndn thấursby bộgvdxsyaung đwiisiềciimm đwiisgjzim đwiisásyaung yêrjcqu củtllva tiểkwfiu muộgvdxi, lòyjcrng nhấursbt thờavgni mềciimm nhũutxnn ra, liềciimn khom ngưpbrkavgni xuốxljmng ôdmxfm lấursby nàwiisng: “Tiểkwfiu muộgvdxi, chútwbfng ta đwiisếezhqn sau nútwbfi đwiisi.”

“Nhưpbrkng huynh ấursby…” Triệylvfu Tưpbrkơzyusng Nghi chỉsgmiwiiso nam hàwiisi tửursb kia, sau đwiisónguk khoásyaut tay, “Ca ca, chútwbfng ta trưpbrknnywc đwiistllvng đwiisếezhqn sau nútwbfi, chútwbfng ta cónguk thểkwfi giútwbfp huynh ấursby tìatndm Căuuvwn thútwbfc thútwbfc trưpbrknnywc khôdmxfng?”

Lờavgni vừtllva nónguki ra, khuôdmxfn mặgvdxt vốxljmn nhưpbrk đwiisi đwiisưpbrka đwiisásyaum củtllva nam hàwiisi tửursb kia đwiisgvdxt nhiêrjcqn ngẩbjzkng đwiispfdgu lêrjcqn, tràwiisn ngậgjzip hi vọzyusng giưpbrkơzyusng mắavgnt nhìatndn Triệylvfu Tưpbrkơzyusng Nghi.


“Hảavgno, ta nghe theo tiểkwfiu muộgvdxi.” Triệylvfu Hoằursbng Lâylvfm sờavgn sờavgnsyaui mũutxni nhỏsxnh củtllva Triệylvfu Tưpbrkơzyusng Nghi, sau đwiisónguk ôdmxfm nàwiisng đwiisi hưpbrknnywng ngưpbrkgajbc lạgjzii. Nếezhqu Triệylvfu Hữqyqku Căuuvwn thậgjzit sựzcng trởatnd vềciim Triệylvfu gia thôdmxfn, vậgjziy nhấursbt đwiishdffnh sẽctve đwiisếezhqn hai nơzyusi, mộgvdxt làwiis nhàwiisutxn củtllva ôdmxfng ta, mộgvdxt còyjcrn lạgjzii chíbyvrnh làwiis nhàwiis bọzyusn họzyus đwiiskwfi gặgvdxp phụqrka thâylvfn Triệylvfu Tíbyvrn Lưpbrkơzyusng đwiisi.

wiis Triệylvfu Hữqyqku Căuuvwn vừtllva vặgvdxn tiệylvfn đwiisưpbrkavgnng đwiisi đwiisếezhqn nhàwiis họzyus, vừtllva lútwbfc đwiisang đwiisi tớnnywi. Dùhglk hiệylvfn tạgjzii Triệylvfu Hữqyqku Căuuvwn cónguk nhờavgn ngưpbrkavgni tìatndm vịhdff tiểkwfiu thiếezhqu gia nàwiisy, thìatnd cảavgn Triệylvfu gia thôdmxfn tổxljmng cộgvdxng chỉsgmi lớnnywn bằursbng cỡfafgwiisn tay chĩbyvra xuốxljmng đwiisursbt, cũutxnng cónguk thểkwfi lậgjzip tứbjzkc tìatndm thấursby.

Dọzyusc theo đwiisưpbrkavgnng đwiisi, nam hàwiisi tửursb thậgjzip phầpfdgn đwiisxljmi vớnnywi Triệylvfu Tưpbrkơzyusng Nghi hếezhqt sứbjzkc cảavgnm kíbyvrch, còyjcrn nónguki nhữqyqkng lờavgni trêrjcqu chọzyusc nàwiisng vui vẻwiis nữqyqka, chỉsgminguk Triệylvfu Hoằursbng Lâylvfm bộgvdxsyaung vẫqwrun nhưpbrkutxn đwiisciimu làwiis mộgvdxt bộgvdx khôdmxfng mặgvdxn khôdmxfng nhạgjzit.

“Nàwiisy, muộgvdxi thậgjzit lợgajbi hạgjzii đwiisursby!” Nam hàwiisi tửursb đwiisgvdxt nhiêrjcqn nhìatndn vềciim phíbyvra Triệylvfu Tưpbrkơzyusng Nghi cưpbrkavgni cưpbrkavgni, “Vừtllva rồdyqgi ta đwiisciimu thấursby hếezhqt, chỉsgmi mộgvdxt mìatndnh muộgvdxi thôdmxfi đwiisãtcpb dọzyusa cho năuuvwm têrjcqn hàwiisi tửursbpbrk kia chạgjziy mấursbt dạgjzing!”

Triệylvfu Tưpbrkơzyusng Nghi nguyêrjcqn bảavgnn còyjcrn cưpbrkavgni đwiisếezhqn mộgvdxt đwiisónguka hoa, khuôdmxfn mặgvdxt giốxljmng nhưpbrk cứbjzkng ngắavgnc lạgjzii, đwiissgminh đwiispfdgu chảavgny ra vôdmxf sốxljm hắavgnc tuyếezhqn.

Con bàwiisnguk, nhưpbrk vậgjziy cásyaui bộgvdxsyaung hung thầpfdgn, đwiisanh đwiisásyau đwiisónguk củtllva nàwiisng đwiisciimu bịhdff hắavgnn nhìatndn thấursby hếezhqt rồdyqgi.

Đkoftbjzkng trêrjcqn lậgjzip tưpbrkavgnng củtllva mộgvdxt tiểkwfiu la lỵqyqk Triệylvfu Tưpbrkơzyusng Nghi thậgjzit giốxljmng nhưpbrkwiis mộgvdxt đwiisbjzka trẻwiis biếezhqt thẹqyqkn thùhglkng, cảavgnm giásyauc đwiisưpbrkgajbc hìatndnh tưpbrkgajbng nữqyqkwiisi tửursb hiềciimn thụqrkac, nhu thuậgjzin ởatnd trưpbrknnywc mặgvdxt ngưpbrkavgni khásyauc đwiisãtcpb bịhdff phásyau hủtllvy hoàwiisn toàwiisn!

” A, đwiisútwbfng rồdyqgi, quêrjcqn nónguki cho hai ngưpbrkavgni cásyauc ngưpbrkơzyusi biếezhqt, ta họzyushglki têrjcqn Tửursb Quâylvfn, Tửursb Quâylvfn trong ‘phu tửursb đwiisíbyvrch tửursb, quâylvfn tửursb đwiisíbyvrch quâylvfn’.” Nam hàwiisi tửursb kia nónguki têrjcqn mìatndnh làwiishglki Tửursb Quâylvfn, Triệylvfu Tưpbrkơzyusng Nghi nghe hắavgnn giớnnywi thiệylvfu xong cứbjzk nhưpbrk mộgvdxt đwiisbjzka trẻwiis thẹqyqkn thùhglkng, trong lòyjcrng cũutxnng khôdmxfng quêrjcqn thầpfdgm đwiiszyusc têrjcqn củtllva hắavgnn vàwiisi lầpfdgn, khôdmxfng nhịhdffn đwiisưpbrkgajbc thầpfdgm than têrjcqn nàwiisy nghe rấursbt hay, khôdmxfng tệylvf chútwbft nàwiiso.

“Muộgvdxi, muộgvdxi họzyus Triệylvfu têrjcqn Tưpbrkơzyusng Nghi, Tưpbrkơzyusng Nghi trong ‘ tưpbrkơzyusng ngộgvdx đwiisíbyvrch tưpbrkơzyusng, nghi nhâylvfn đwiisíbyvrch nghi’.” Triệylvfu Tưpbrkơzyusng Nghi nghe xong cũutxnng làwiis liêrjcqn tụqrkac giơzyus tay nhỏsxnhsgmi củtllva mìatndnh lêrjcqn tựzcng giớnnywi thiệylvfu. Chẳwiisng dásyaum dùhglkng nhữqyqkng từtllv khásyauc, chỉsgmihglkng vàwiisi câylvfu màwiis ca ca thưpbrkavgnng ngàwiisy dạgjziy nàwiisng màwiis thôdmxfi.

yjcrn nữqyqka, tạgjzii thờavgni đwiisgjzii nàwiisy phong tụqrkac cũutxnng rấursbt làwiis cởatndi mởatnd, khôdmxfng cónguk đwiisgvdxt quy củtllvwiis con gásyaui khôdmxfng đwiisưpbrkgajbc tựzcng ýbnifnguki họzyusrjcqn mìatndnh ra cho ngưpbrkavgni khásyauc biếezhqt.

Triệylvfu Hoằursbng Lâylvfm thấursby tiểkwfiu muộgvdxi mìatndnh nhưpbrk thếezhq, khuôdmxfn mặgvdxt vốxljmn lạgjzinh nhạgjzit cũutxnng dầpfdgn thay đwiisxljmi, cưpbrkavgni cưpbrkavgni.

“A, Tưpbrkơzyusng Nghi, Tưpbrkơzyusng Nghi…” Bùhglki Tửursb Quâylvfn vẻwiis mặgvdxt nghiêrjcqm tútwbfc lặgvdxp đwiisi lặgvdxp lạgjzii têrjcqn củtllva Triệylvfu Tưpbrkơzyusng Nghi đwiisgvdxt nhiêrjcqn lạgjzii cưpbrkavgni to, hưpbrknnywng vềciim Triệylvfu Tưpbrkơzyusng Nghi nónguki, “Xa xưpbrka cónguk mộgvdxt câylvfu thơzyus viếezhqt nhưpbrk thếezhqwiisy ‘Dụqrkac bảavgnylvfy hồdyqg bỉsgmiylvfy Tửursb, đwiisgjzim trang nùhglkng mạgjzit tổxljmng tưpbrkơzyusng nghi’[1], bâylvfy giờavgn vừtllva nghe têrjcqn củtllva muộgvdxi nhưpbrk thếezhq, ta lậgjzip tứbjzkc sửursba lạgjzii cho mộgvdxt câylvfu —— “

hglki Tửursb Quâylvfn càwiisng nónguki càwiisng hưpbrkng phấursbn, đwiisgvdxt nhiêrjcqn ngừtllvng bưpbrknnywc châylvfn vẻwiis mặgvdxt nghiêrjcqm tútwbfc hẳwiisn lêrjcqn đwiiszyusc: “Liềciimn đwiisxljmi thàwiisnh ‘Xu nữqyqk đwiispfdgu sinh nôdmxfng gia lýbnif, đwiisgjzim trang nùhglkng mạgjzit tổxljmng tưpbrkơzyusng nghi’ đwiisi!” (J: hìatndnh nhưpbrkylvfu sửursba lạgjzii làwiis ‘côdmxfsyaui sinh tạgjzii nôdmxfng gia, phấursbn nhạgjzit son nồdyqgng đwiisciimu tuyệylvft vờavgni’, dựzcnga nguyêrjcqn bảavgnn câylvfu thơzyus dịhdffch nghĩbyvra ra câylvfu nàwiisy đwiisursby, khôdmxfng biếezhqt cónguk sai khôdmxfng)


Biểkwfiu tìatndnh trêrjcqn mặgvdxt Triệylvfu Tưpbrkơzyusng Nghi ngẩbjzkn ra, nhìatndn thấursby cásyauch ăuuvwn nónguki củtllva Bùhglki Tửursb Quâylvfn, làwiism nàwiisng nhấursbt thờavgni nghĩbyvr đwiisếezhqn Thưpbrkgajbng Nhấursbt Thếezhqwiis Giảavgn Bảavgno Ngọzyuswiisciimu yêrjcqu thíbyvrch đwiiszyusc sásyauch trong truyệylvfn 《 Hồdyqgng Lâylvfu Mộgvdxng 》[2].

“Câylvfm mồdyqgm!” Triệylvfu Hoằursbng Lâylvfm đwiisang nắavgnm tay tiểkwfiu muộgvdxi liềciimn cứbjzkng đwiisavgn cảavgn ngưpbrkavgni, lạgjzinh lùhglkng nhìatndn vềciim phíbyvra Bùhglki Tửursb Quâylvfn, “Tụqrkac danh củtllva tiểkwfiu muộgvdxi, hásyau lạgjzii cho ngưpbrkơzyusi tùhglky tiệylvfn giắavgnt tạgjzii cửursba miệylvfng làwiism truyệylvfn cưpbrkavgni.”

“Ca ca?” Triệylvfu Tưpbrkơzyusng Nghi đwiisxljmi vớnnywi hàwiisnh vi khásyauc thưpbrkavgnng củtllva ca ca, bàwiisy tỏsxnh rấursbt khôdmxfng minh bạgjzich, késgmio nhẹqyqkxljmng tay ásyauo củtllva Triệylvfu Hoằursbng Lâylvfm, ýbnif bảavgno hắavgnn đwiistllvng cónguk nghiêrjcqm tútwbfc quásyau nhưpbrk vậgjziy.

hglki Tửursb Quâylvfn cũutxnng bịhdff dọzyusa cho sợgajbtcpbi, vảavgn mặgvdxt xin lỗhwjyi cùhglkng bộgvdxsyaung luốxljmng cuốxljmng nónguki: “Ta, ta… Thựzcngc xin lỗhwjyi… Kỳuucp thậgjzit ta khôdmxfng cónguk ýbnif tứbjzk kia.”

Khôdmxfng khíbyvr nhấursbt thờavgni trởatndrjcqn cónguk chútwbft xấursbu hổxljm, ba ngưpbrkavgni mộgvdxt đwiisưpbrkavgnng yêrjcqn lặgvdxng đwiisi tiếezhqp, khôdmxfng cónguk nhưpbrk vừtllva rồdyqgi hoan thanh tiếezhqu ngữqyqk[3].

Đkofti thêrjcqm mộgvdxt đwiisoạgjzin nữqyqka, mắavgnt thấursby gầpfdgn đwiisếezhqn nhàwiisutxn củtllva Triệylvfu Hữqyqku Căuuvwn rồdyqgi, cásyauch đwiisónguk khôdmxfng xa làwiis mộgvdxt cỗhwjy xe ngựzcnga xa hoa cựzcngc kỳuucp, xung quanh cónguk mộgvdxt đwiisásyaum ngưpbrkavgni đwiisang gấursbp rútwbft tìatndm cásyaui gìatnd đwiisónguk, nghĩbyvr rằursbng chắavgnc làwiis đwiisang tìatndm Bùhglki Tửursb Quâylvfn.

====

[1] Tríbyvrch trong bàwiisi “Ẩezhqm hồdyqg thưpbrkgajbng sơzyusatndnh hậgjziu vũutxn” củtllva Đkoftôdmxfng Pha cưpbrkbyvr

Thuỷxhsw quang liễcwckm diễcwckm tìatndnh phưpbrkơzyusng hảavgno,

zyusn sắavgnc khôdmxfng môdmxfng vũutxn diệylvfc kỳuucp.

Dụqrkac bảavgnylvfy hồdyqg tỷxhswylvfy Tửursb,

Đkoftgjzim trang nùhglkng mạgjzit tổxljmng tưpbrkơzyusng nghi

Bảavgnn dịhdffch:

Uốxljmng rưpbrkgajbu ởatndylvfy Hồdyqgtwbfc đwiispfdgu trờavgni tạgjzinh, sau mưpbrka

(Ngưpbrkavgni dịhdffch: Nam Trâylvfn)

pbrknnywi nắavgnng long lanh màwiisu nưpbrknnywc biếezhqc

Trong mưpbrka huyềciimn ảavgno vẻwiis non tưpbrkơzyusi

ylvfy hồdyqg khásyausyaunh cùhglkng Tâylvfy tửursb

Nhạgjzit phấursbn nồdyqgng son thảavgny tuyệylvft vờavgni

[2] Ngàwiisn lầpfdgn nónguki rằursbng đwiisoạgjzin nàwiisy chẳwiisng biếezhqt edit đwiisútwbfng hay sai nữqyqka, chẳwiisng cónguk xem Lâylvfm Đkoftgjzii Ngọzyusc nêrjcqn chẳwiisng biếezhqt gìatnd vềciim truyệylvfn nàwiisy hếezhqt. Cũutxnng đwiisãtcpbatndm khắavgnp gg cũutxnng chẳwiisng biếezhqt ” Thưpbrkgajbng Nhấursbt Thếezhq” làwiis ai hếezhqt hoặgvdxc nếezhqu cóngukutxnng chẳwiisng hiểkwfiu ởatnd trêrjcqn ấursby nónguki gìatnd nữqyqka, rấursbt làwiishglk mờavgn

[3] Hoan thanh tiếezhqu ngữqyqk: cưpbrkavgni nónguki vui vẻwiis

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.