Cuộc Sống Mới Hạnh Phúc Của Chu Tiểu Vân

Chương 353 : Cha mẹ có nên can thiệp vào chuyện yêu đương của con gái không?

    trước sau   
Quảebkq nhiêyfxxn, đazqeêyfxxm đazqeóimpm Thẩkggsm Hoa Phưnccnbzmang cãmraii nhau ầfcnym ĩsrtc vớfxrbi Chu Tiểunzku Hàslrt.

Chu Tiểunzku Hàslrt vốowabn bịdpdyoglgch đazqeowabng mua bộowab quầfcnyn ádjbco mớfxrbi cho Thẩkggsm Hoa Phưnccnbzmang muốowabn lấajkuy lòjmglng mẹacwo, khôxiglng ngờcxou vừvfrta vềqlmd đazqeếplddn nhàslrt đazqeãmrai bịdpdy mắfxdzng xốowabi đazqefcnyu. Côxigl vừvfrta nghe đazqeãmrai biếplddt chuyệqsmtn mìvfrtnh khôxiglng đazqei gặtbddp ngưnccncxoui kia bịdpdy lộowab.

Ban đazqefcnyu côxigljmgln nhưnccncxoung nhịdpdyn mấajkuy câhfepu, cóimpm thểunzk thấajkuy đazqeưnccnbzmac Thẩkggsm Hoa Phưnccnbzmang càslrtng mắfxdzng quádjbc đazqeádjbcng, trong cơtwwzn tứkfpic giậkggsn côxigl đazqeádjbcp lạpmxui.

Nguy to rồskpbi, từvfrt trưnccnfxrbc đazqeếplddn nay vốowabn thưnccnơtwwzng yêyfxxu Chu Tiểunzku Hàslrt Thẩkggsm Hoa Phưnccnbzmang lầfcnyn nàslrty mắfxdzng con gádjbci cảebkq đazqeêyfxxm, bắfxdzt Chu Tiểunzku Hàslrt lậkggsp tứkfpic đazqeoạpmxun tuyệqsmtt lui tớfxrbi vớfxrbi anh chàslrtng kia.

Chu Tiểunzku Hàslrt tứkfpic giậkggsn đazqekggsy cửmraia đazqei.

Trờcxoui đazqeãmrai tốowabi, muốowabn trởimpm vềqlmd thàslrtnh cũtihsng cóimpm khôxiglng xe.


Chu Tiểunzku Hàslrt đazqeếplddn nhàslrt chúajku Hai.

Triệqsmtu Ngọimpmc Trâhfepn sớfxrbm nghe thấajkuy tiếplddng chịdpdyhfepu cảebkq trádjbcch mắfxdzng bọimpmn nhỏjqpy, vốowabn đazqedpdynh đazqei khuyêyfxxn can, vềqlmd sau nghĩsrtc lạpmxui vừvfrta nghĩsrtc: Tíoglgnh cádjbcch Thẩkggsm Hoa Phưnccnbzmang khôxiglng giốowabng ngưnccncxoui khádjbcc, cóimpm ngưnccncxoui khuyêyfxxn chưnccna biếplddt chừvfrtng càslrtng ầfcnym ĩsrtctwwzn. Hay làslrt thôxigli đazqei, nhàslrtvfrtnh quảebkqn chuyệqsmtn nhàslrtvfrtnh.

Chờcxou đazqeếplddn khi nhìvfrtn thấajkuy Chu Tiểunzku Hàslrt khóimpmc sưnccnfxrbt mưnccnfxrbt ra khỏjqpyi nhàslrt, Triệqsmtu Ngọimpmc Trâhfepn rốowabt cuộowabc khôxiglng nhịdpdyn đazqeưnccnbzmac đazqei sádjbct vádjbcch, trưnccnfxrbc khi đazqei dặtbddn Chu Tiểunzku Hàslrtimpmi: “Tiểunzku Hàslrt, đazqeêyfxxm nay chádjbcu ngủnriebmywng Đhfeppmxui Nha nhàslrtxigl. Côxigl đazqei khuyêyfxxn mẹacwo chádjbcu.” Chu Quốowabc Cưnccncxoung đazqei cùbmywng Triệqsmtu Ngọimpmc Trâhfepn.

Chu Tiểunzku Hàslrt vừvfrta lau nưnccnfxrbc mắfxdzt vừvfrta gậkggst đazqefcnyu.

Chu Tiểunzku Vâhfepn nhìvfrtn Chu Tiểunzku Hàslrt khóimpmc khôxiglng thàslrtnh tiếplddng lòjmglng nảebkqy sinh sựdqog đazqeskpbng cảebkqm, dùbmywng mắfxdzt ádjbcm chỉrwdi Tiểunzku Bảebkqo vàslrt Nhịdpdy Nha trádjbcnh đazqei. Sau đazqeóimpmxigl khuyêyfxxn Chu Tiểunzku Hàslrt: “Chịdpdy Tiểunzku Hàslrt, đazqevfrtng khóimpmc, cóimpm chuyệqsmtn lớfxrbn hơtwwzn nữeerqa cũtihsng cầfcnyn từvfrt từvfrt giảebkqi quyếplddt!”

Chu Tiểunzku Hàslrt vấajkut vảebkq mớfxrbi ngừvfrtng tiếplddng khóimpmc, kểunzk hếplddt mọimpmi chuyệqsmtn cho Chu Tiểunzku Vâhfepn: ‘Tiểunzku Vâhfepn, chịdpdyimpm bạpmxun trai. Anh ấajkuy têyfxxn làslrt Phan Phong, dạpmxuy cùbmywng trưnccncxoung vớfxrbi chịdpdy. Chịdpdyimpm nhàslrt trẻeqlb, anh ấajkuy ởimpm tiểunzku họimpmc, nhưnccnng mẹacwo chịdpdy khôxiglng đazqeunzk chịdpdyimpmbmywng vớfxrbi anh ấajkuy, bàslrt ngạpmxui mẹacwo anh ấajkuy bịdpdy bệqsmtnh, chêyfxx anh ấajkuy nghètkwdo, muốowabn tìvfrtm cho chịdpdy mộowabt nhàslrt giàslrtu cóimpm mộowabt chúajkut. Lầfcnyn trưnccnfxrbc bàslrtjmgln nhờcxou thíoglgm Ba giớfxrbi thiệqsmtu đazqeowabi tưnccnbzmang cho chịdpdy, nghe nhàslrt ngưnccncxoui ta cóimpm tiềqlmdn, anh ta cóimpm việqsmtc tốowabt, bắfxdzt chịdpdy đazqei xem mắfxdzt. Chịdpdyimpmi vớfxrbi thíoglgm Ba chịdpdy đazqeãmraiimpm bạpmxun trai. Khi mẹacwo gọimpmi đazqeiệqsmtn thoạpmxui hỏjqpyi, chịdpdyimpmi dốowabi ngưnccncxoui ta khôxiglng ưnccnng. Hôxiglm nay thíoglgm Ba khôxiglng biếplddt thếplddslrto lạpmxui nóimpmi việqsmtc nàslrty cho mẹacwo chịdpdy, bàslrt mắfxdzng chịdpdy.”

Chu Tiểunzku Vâhfepn nhìvfrtn mắfxdzt Chu Tiểunzku Hàslrt hồskpbng hồskpbng, cầfcnym khăiggan lôxiglng ưnccnfxrbt đazqeunzk chịdpdyajkuy lau mắfxdzt.

Chu Tiểunzku Vâhfepn dịdpdyu dàslrtng khuyêyfxxn nhủnrie: “Chịdpdy Tiểunzku Hàslrt, em cảebkqm thấajkuy chuyệqsmtn nàslrty chịdpdytihsng cóimpm chỗdpdy khôxiglng đazqeúajkung. Nếplddu chịdpdy khôxiglng muốowabn đazqei xem mặtbddt cứkfpi trựdqogc tiếplddp nóimpmi vớfxrbi mẹacwo chịdpdy mộowabt tiếplddng, sao lạpmxui nóimpmi dốowabi bádjbcc ấajkuy? Thảebkqo nàslrto bádjbcc gádjbci tứkfpic giậkggsn nhưnccn vậkggsy.”

Chu Tiểunzku Hàslrt thởimpmslrti: “Tíoglgnh tìvfrtnh mẹacwo chịdpdy em còjmgln khôxiglng biếplddt àslrt? Chịdpdy khôxiglng muốowabn nóimpmi dốowabi bàslrt vẫbrmin bắfxdzt chịdpdy đazqei xem mắfxdzt. Chịdpdytihsng hếplddt cádjbcch rồskpbi!”

Nghĩsrtc đazqeếplddn dádjbcng vẻeqlb ngưnccncxoui mẹacwo luôxigln luôxigln thưnccnơtwwzng yêyfxxu mìvfrtnh giậkggsn dữeerq, trong lòjmglng Chu Tiểunzku Hàslrtxiglbmywng mấajkut mádjbct khổazqe sởimpm, nưnccnfxrbc mắfxdzt khôxiglng ngừvfrtng rơtwwzi.

Chu Tiểunzku Vâhfepn khuyêyfxxn nửmraia ngàslrty, thấajkuy Chu Tiểunzku Hàslrt vẫbrmin chìvfrtm trong tâhfepm sựdqog nặtbddng nềqlmd, côxigl thởimpmslrti theo.

Mộowabt bêyfxxn làslrt bạpmxun trai mìvfrtnh thíoglgch, mộowabt bêyfxxn làslrt mẹacwo củnriea mìvfrtnh, đazqeazqei lạpmxui làslrt ai khádjbcc, đazqeâhfepy cũtihsng làslrt mộowabt nan đazqeqlmd khóimpm lựdqoga chọimpmn!

Chu Tiểunzku Vâhfepn bỗdpdyng nhiêyfxxn nhớfxrbskpb Thiêyfxxn Vũtihsimpm phưnccnơtwwzng xa vôxiglbmywng.


Triệqsmtu Ngọimpmc Trâhfepn vàslrt Chu Quốowabc Cưnccncxoung tớfxrbi sádjbct vádjbcch.

Triệqsmtu Ngọimpmc Trâhfepn vừvfrta thấajkuy Thẩkggsm Hoa Phưnccnbzmang đazqeang tứkfpic giậkggsn lau nưnccnfxrbc mắfxdzt tiếplddn lêyfxxn khuyêyfxxn nhủnrie: “Chịdpdyhfepu, chịdpdy đazqevfrtng tứkfpic giậkggsn. Hàslrt tấajkut bựdqogc bộowabi vớfxrbi đazqekfpia nhỏjqpy!”

Thẩkggsm Hoa Phưnccnbzmang nghẹacwon ngàslrto nóimpmi: “Đhfepkfpia nhỏjqpy lớfxrbn, cádjbcnh cứkfping cádjbcp. Chịdpdyimpmi nóimpm khôxiglng nghe. Em nóimpmi xem, chịdpdyslrtm vậkggsy vìvfrtdjbci gìvfrt? Chịdpdytihsng vìvfrtimpm sau nàslrty đazqeưnccnbzmac sốowabng tốowabt thôxigli. Giờcxouimpm nhấajkut thờcxoui nóimpmng đazqefcnyu muốowabn đazqei theo tiểunzku tửmrai nghètkwdo kia. Tuy nhàslrt chịdpdy khôxiglng phảebkqi đazqepmxui phúajku nhiềqlmdu tiềqlmdn nhưnccnng chưnccna từvfrtng đazqeunzk Tiểunzku Hàslrt chịdpdyu nửmraia đazqeiểunzkm thiệqsmtt thòjmgli. Sao con béxiglimpm thểunzk sốowabng khổazqe sốowabng sởimpm đazqeâhfepy!”

Triệqsmtu Ngọimpmc Trâhfepn cũtihsng thởimpmslrti: “Ai nóimpmi khôxiglng phảebkqi chứkfpi! Tiểunzku Hàslrt đazqeưnccnbzmac anh chịdpdyhfepng niu trong lòjmglng bàslrtn tay nuôxigli lớfxrbn. Chắfxdzc chắfxdzn chịdpdy khôxiglng nỡtkxq con béxigl gảebkq khôxiglng tốowabt.”

Ngưnccncxoui mẹacwoslrto khôxiglng hi vọimpmng con gádjbci mìvfrtnh tìvfrtm nhàslrt chồskpbng tốowabt, cảebkq đazqecxoui khôxiglng lo cơtwwzm ádjbco?

Nhưnccnng Chu Tiểunzku Hàslrt khôxiglng hiểunzku nỗdpdyi khổazqehfepm củnriea Thẩkggsm Hoa Phưnccnbzmang.

impm thểunzk, đazqeâhfepy làslrthfepu thuẫbrmin màslrt tấajkut cảebkq cha mẹacwoslrt con cádjbci đazqeqlmdu cóimpm!

Chu Quốowabc Phúajku khôxiglng nóimpmi tiếplddng nàslrto, Chu Quốowabc Cưnccncxoung đazqeưnccna cho anh mấajkuy đazqeiếplddu thuốowabc, hai anh em nóimpmi chuyệqsmtn trong khóimpmi thuốowabc mờcxouebkqo.

Thádjbci đazqeowab củnriea Chu Quốowabc Phúajku tốowabt hơtwwzn Thẩkggsm Hoa Phưnccnbzmang. Ôywksng cảebkqm thấajkuy chỉrwdi cầfcnyn Chu Tiểunzku Hàslrt thíoglgch cứkfpibmywy ýskpb con. Hơtwwzn nữeerqa, thằngytng béxiglyfxxn Phan Phong kia từvfrtng tớfxrbi nhàslrt hai lầfcnyn, tưnccnfxrbng mạpmxuo đazqeưnccncxoung đazqeưnccncxoung chịdpdyu khóimpm thàslrtnh thậkggst, làslrt mộowabt chàslrtng trai tốowabt. Lạpmxui cóimpm việqsmtc làslrtm ổazqen đazqedpdynh, chỉrwdiimpm gia cảebkqnh kéxiglm mộowabt chúajkut, đazqeâhfepu phảebkqi bệqsmtnh gìvfrt to tádjbct.

Thếpldd nhưnccnng Thẩkggsm Hoa Phưnccnbzmang vẫbrmin khôxiglng chịdpdyu, khăiggang khăiggang muốowabn chia rẽtkwd hai ngưnccncxoui, hi vọimpmng con gádjbci tìvfrtm nhàslrt khádjbcc tốowabt hơtwwzn.

Aizz, nhàslrtslrto cũtihsng cóimpm bảebkqn kinh khóimpm niệqsmtm a!

Chu Tiểunzku Vâhfepn vàslrt Chu Tiểunzku Hàslrthfepm sựdqog nửmraia ngàslrty, sau đazqeóimpm rửmraia rádjbcy đazqei ngủnrie.

Trong lòjmglng Chu Tiểunzku Vâhfepn thởimpmslrti.


Hi vọimpmng sau nàslrty cha mẹacwovfrtnh khôxiglng kịdpdych liệqsmtt can thiệqsmtp chuyệqsmtn yêyfxxu đazqeưnccnơtwwzng củnriea con cádjbci nhưnccn thếpldd. Dùbmywslrt con cádjbci mìvfrtnh, cha mẹacwoimpm khôxiglng thíoglgch cũtihsng khôxiglng thểunzk nhưnccn vậkggsy a!

Chu Tiểunzku Hàslrt đazqeưnccnbzmac Chu Tiểunzku Vâhfepn khuyêyfxxn bảebkqo hôxiglm sau trởimpm vềqlmd nhàslrt thẳgmanng thắfxdzn nóimpmi chuyệqsmtn vớfxrbi Thẩkggsm Hoa Phưnccnbzmang mộowabt lầfcnyn.

Hai mẹacwo con qua thờcxoui gian dàslrti câhfepu thôxiglng cuốowabi cùbmywng đazqepmxut thàslrtnh nhậkggsn thứkfpic chung.

Sau khi Chu Tiểunzku Vâhfepn gặtbddp lạpmxui Chu Tiểunzku Hàslrt phádjbct hiệqsmtn ádjbcnh mắfxdzt chịdpdyajkuy trầfcnym tĩsrtcnh hơtwwzn rấajkut nhiềqlmdu.

Chu Tiểunzku Vâhfepn hỏjqpyi: “Chịdpdy Tiểunzku Hàslrt, thếplddslrto? Bádjbcc gádjbci đazqeskpbng ýskpb chuyệqsmtn củnriea chịdpdyslrt anh Phan Phong chưnccna?”

Chu Tiểunzku Hàslrtimpmi: “Khôxiglng tíoglgnh làslrt đazqeskpbng ýskpb, chỉrwdi tạpmxum thờcxoui khôxiglng éxiglp chịdpdy đazqei xem mắfxdzt. Nóimpmi đazqeunzk chịdpdyslrt anh ấajkuy vậkggsy mộowabt thờcxoui gian, nếplddu chịdpdy vẫbrmin kiêyfxxn trìvfrt muốowabn ởimpmbmywng mộowabt chỗdpdy vớfxrbi anh ấajkuy sẽtkwd cho phéxiglp. Thếpldd nhưnccnng, sau nàslrty sốowabng khôxiglng tốowabt khôxiglng đazqeưnccnbzmac trádjbcch cha mẹacwo.”

Chu Tiểunzku Vâhfepn nghe nóimpmi nhưnccn thếplddnccncxoui rộowabyfxxn.

Đhfepâhfepy làslrt biếplddn tưnccnfxrbng thỏjqpya hiệqsmtp đazqei!

impmi khôxiglng đazqeunzk ýskpb đazqeếplddn con gádjbci nhưnccnng mấajkuy cha mẹacwoimpm thểunzkslrtm vậkggsy? Chỉrwdislrtajkuc nàslrty tứkfpic nêyfxxn nóimpmi thếpldd thôxigli.

Mấajkuy ngàslrty sau, Chu Tiểunzku Vâhfepn gặtbddp đazqeưnccnbzmac nhâhfepn vậkggst thầfcnyn bíoglg Phan Phong.

Chu Tiểunzku Hàslrtslrt Phan Phong cùbmywng đazqeếplddn nhàslrt Chu Tiểunzku Vâhfepn.

Chu Tiểunzku Vâhfepn quan sádjbct Phan Phong, phádjbct hiệqsmtn anh ta diệqsmtn mạpmxuo ổazqen trọimpmng đazqekfping cùbmywng mộowabt chỗdpdy vớfxrbi Chu Tiểunzku Hàslrt hoạpmxut bádjbct xinh đazqeacwop rấajkut xứkfping đazqeôxigli.

impmi chuyệqsmtn chu đazqeádjbco cóimpm lễdjbc Phan Phong giàslrtnh đazqeưnccnbzmac hảebkqo cảebkqm củnriea Triệqsmtu Ngọimpmc Trâhfepn vàslrt Chu Quốowabc Cưnccncxoung.

Triệqsmtu Ngọimpmc Trâhfepn sau lưnccnng léxigln trao đazqeazqei vớfxrbi chồskpbng: “Ba bọimpmn nhỏjqpy àslrt, em cảebkqm thấajkuy Phan Phong rấajkut tốowabt, khôxiglng biếplddt tạpmxui sao chịdpdyhfepu cảebkq vẫbrmin khôxiglng đazqeskpbng ýskpb.”

Chu Quốowabc Cưnccncxoung cưnccncxoui nóimpmi: “Chịdpdyajkuy, cádjbci gìvfrttihsng muốowabn phầfcnyn hơtwwzn, chỉrwdi sợbzma hi vọimpmng Tiểunzku Hàslrtvfrtm mộowabt nhàslrt khádjbc giảebkq đazqeunzk đazqeưnccnbzmac rạpmxung rỡtkxq mặtbddt màslrty!”

Triệqsmtu Ngọimpmc Trâhfepn nóimpmi thầfcnym: “Dùbmyw sao, sau nàslrty con cádjbci mìvfrtnh yêyfxxu đazqeưnccnơtwwzng em sẽtkwd khôxiglng can thiệqsmtp, chỉrwdi cầfcnyn làslrt đazqekfpia nhỏjqpy thíoglgch em đazqeqlmdu đazqeskpbng ýskpb.”

Chu Quốowabc Cưnccncxoung nhìvfrtn Triệqsmtu Ngọimpmc Trâhfepn cưnccncxoui, giơtwwz ngóimpmn tay cádjbci lêyfxxn: “Lờcxoui nàslrty anh thíoglgch nghe.”

Triệqsmtu Ngọimpmc Trâhfepn vàslrt Chu Quốowabc Cưnccncxoung nóimpmi đazqeùbmywa mộowabt lúajkuc, lạpmxui nhớfxrb đazqeếplddn Đhfeppmxui Bảebkqo. Đhfeppmxui Bảebkqo bằngytng tuổazqei Chu Tiểunzku Hàslrt. Chu Tiểunzku Hàslrt đazqeãmraivfrtm đazqeưnccnbzmac đazqeowabi tưnccnbzmang, Đhfeppmxui Bảebkqo nhàslrtvfrtnh khôxiglng biếplddt khi nàslrto mớfxrbi dẫbrmin mộowabt côxigl vềqlmd ra mắfxdzt!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.