Cực Phẩm Gia Đinh

Chương 149 : Từ Văn Trường đến

    trước sau   
Nghe hăbeoq́n nói phu thêzkpaediḳt thêzkpả, săbeoq́c măbeoq̣t Xảo Xảo đfgidỏ bưvgeg̀ng, thâvikjn thêzkpả nóng lêzkpan, mêzkpàm nhũn tưvgeg̣a vào lôedik̀ng ngưvgeg̣c hăbeoq́n, tưvgeg̣a hôedik̀ khôedikng còn chút sưvgeǵc lưvgeg̣c nào. Thâvikj́y nha đfgidâvikj̀u này lại dịu dàng đfgidôediḳng lòng ngưvgegơhfhd̀i nhưvgeg thêzkpá, tình cảm đfgidôediḱi vơhfhd́i mình lại càng sâvikju năbeoq̣ng đfgidêzkpán tôediḳt cùng, hắjxjtn khẽ than trong lòng: sgkmêzkpán ngày ta đfgidi lêzkpan kinh thành, nha đfgidâvikj̀u này còn khôedikng thâvikj́t hôedik̀n lạc phách sao? Thâvikj̣t là khôedik̉ cho bảo bôediḱi của ta."beoq́n yêzkpau thưvgegơhfhdng Xảo Xảo, vì an nguy của nàng mà suy nghĩ, ý đfgidịnh hâvikj́t đfgidôedik̉ Trình Đsgkmưvgeǵc càng tăbeoqng.

- Xảo Xảo, nàng nghe ta nói này.

vikjm Vãn Vinh nâvikjng ngưvgegơhfhd̀i nàng dâvikj̣y, nhẹ hôedikn lêzkpan môediki nàng môediḳt cái rồsgkci nói:

- Đsgkmôediḱi đfgidãi vơhfhd́i ngưvgegơhfhd̀i khác khoan hâvikj̣u chính là ưvgegu đfgidzkpảm của nàng, nhưvgegng nêzkpáu quá khoan hâvikj̣u sẽfzmy làm mâvikj́t đfgidi phép tăbeoq́c màqbaf trởzkpa thành là dung túng cho ác nhâvikjn. Đsgkmăbeoq̣c biêzkpạt là chúng ta bâvikjy giơhfhd̀ đfgidang làm ăbeoqn, mâvikj́y viêzkpạc ám muôediḳi trong viêzkpạc làm ăbeoqn kinh doanh chúng ta sẽfzmy khôedikng làm, nhưvgegng cũng tuyêzkpạt đfgidôediḱi khôedikng chịdfjfu oan uôedik̉ng, đfgidưvgega đfgidâvikj̀u cho ngưvgegơhfhd̀i ta khi phụ đfgidưvgegơhfhḍc.

Xảo Xảo xâvikj́u hôedik̉ cưvgegơhfhd̀i khổzkpa:

- Đsgkmại ca, Xảo Xảo biêzkpát rôedik̀i. Kỳ thâvikj̣t cũng khôedikng phải là Xảo Xảo muốtilbn dung túng cho kẻ xâvikj́u, chỉ là têzkpan lão bản muôediḱn thu thêzkpam bạc ơhfhd̉ bơhfhd̀ sôedikng Tâvikj̀n Hoài. Hà, khôedikng biêzkpát làm sao lại có quan hêzkpạ vơhfhd́i côedikng tưvgeg̉ con chỉ huy sưvgeǵ, nêzkpan mơhfhd́i dám huêzkpanh hoang nhưvgegvikj̣y. Thiêzkpáp cũng là sơhfhḍ đfgidại ca găbeoq̣p phải phiêzkpàn phưvgeǵc, nêzkpan mơhfhd́i lo lăbeoq́ng nhưvgegvikj̣y.




vikjm Vãn Vinh ôedikm chăbeoq̣t nàng vào lòng nhẹ nhàng trấnackn an:

- Tiêzkpảu bảo bôediḱi, nàng yêzkpan tâvikjm đfgidi, đfgidại ca có thêzkpả sơhfhḍ cái gì nhưvgegng khôedikng hềzxxmhfhḍ phiêzkpàn phưvgeǵc. Tưvgeg̀ nay vêzkpà sau mâvikj́y cái viêzkpạc tung hoành đfgidâvikj́u đfgidá này cưvgeǵ đfgidêzkpả cho đfgidại ca giải quyêzkpát, nàng cưvgeǵ ngoan ngoãn làqbafm chưvgegzkpang quâvikj̀y là tôediḱt rôedik̀i.

Xão Xảo khẽ "vâvikjng"ediḳt tiêzkpáng, gưvgegơhfhdng măbeoq̣t nóng bưvgeg̀ng, tưvgeg̣a đfgidâvikj̀u vào ngưvgeg̣c hăbeoq́n khẽ nói:

- Đsgkmại ca, chàng đfgidôediḱi vơhfhd́i thiêzkpáp thâvikj̣t là tôediḱt.

vikjm Vãn Vinh cảm thâvikj́y có chút xâvikj́u hôedik̉: "Nói môediḳt hai câvikju đfgidưvgegơhfhd̀ng mâvikj̣t, tiêzkpảu nha đfgidâvikj̀u này đfgidã thỏa mãn nhưvgegvikj̣y rôedik̀i, thâvikj̣t là dêzkpã dụ." Nói thâvikj̣t lòng, tưvgeg̀ khi tiêzkpán vào Tiêzkpau gia, hăbeoq́n và Xảo Xảo ơhfhd̉ chung vơhfhd́i nhau khôedikng đfgidưvgegơhfhḍc mâvikj́y ngày, mà ny tưvgeg̉ này si tâvikjm khôedikng đfgidôedik̉i, cả ngày nhung nhơhfhd́ chơhfhd̀ đfgidơhfhḍi hăbeoq́n trong khi hăbeoq́n hêzkpát Ngọc Sưvgegơhfhdng rôedik̀i đfgidêzkpán Thanh Tuyêzkpàn, còn cả Tâvikj̀n Tiêzkpan Nhi nưvgeg̃a. "Ài, đfgida tình cũng có phiêzkpàn não của đfgida tình."beoq́n cưvgegơhfhd̀i hăbeoq́c hăbeoq́c, lại ôedikm lâvikj́y Xảo Xảo vuôediḱt ve, trong măbeoq́t chơhfhḍt hiêzkpạn lêzkpan hình ảnh nhưvgeg̃ng gưvgegơhfhdng măbeoq̣t khác nhau của Ngọc Sưvgegơhfhdng, Thanh Tuyêzkpàn, Tiêzkpan Nhi. "Nêzkpáu quả thưvgeg̣c đfgida tình chính là sai lâvikj̀m, ta đfgidâvikjy cũng chỉ đfgidành cam chiu măbeoq́c sai lâvikj̀m vâvikj̣y!!!"beoq́n khó xưvgeg̉ nghĩ thâvikj̀m.

Hai ngưvgegơhfhd̀i thâvikjn thiêzkpát môediḳt lúitjdc, Xảo Xảo đfgidôediḳt nhiêzkpan ngâvikj̉ng đfgidâvikj̀u lêzkpan hỏi:

- Đsgkmại ca, chàng đfgidã tăbeoq̣ng cho Lạc tỷ tỷ môediḳt viêzkpan kim cưvgegơhfhdng phải khôedikng?

Ái dà, lơhfhd̀i đfgidôedik̀n lại truyêzkpàn ra nhưvgegvikj̣y sao. Ta rõ ràng là đfgidưvgega tăbeoq̣ng cho lão thái thái, sao đfgidôedik̀n đfgidãi ra lại thành ta tăbeoq̣ng cho Lạc Ngưvgegng chưvgeǵ. Lâvikjm Vãn Vinh vôediḳi vàng đfgidáp:

- Khôedikng có, tuyêzkpạt đfgidôediḱi khôedikng có! Đsgkmó chỉ là nhâvikjn lêzkpã thọ của Lạc lão thái thái, ta bèn đfgidem tăbeoq̣ng cho lão thái thái, còjwyln chuyệcnesn ban tăbeoq̣ng lạktrei cho Lạc Ngưvgegng thìqfdc ta khôedikng liêzkpan quan.

Xảo Xảo che miêzkpạng cưvgegơhfhd̀i:

- Đsgkmại ca, thiêzkpáp chỉ hỏi nhưvgegvikj̣y mà thôediki, chàng hoảng hôediḱt nhưvgegvikj̣y làm gì. Lạc tỷ tỷ mâvikj́y hôedikm trưvgegơhfhd́c đfgidêzkpán đfgidâvikjy bàn bạc vơhfhd́i ta vêzkpà viêzkpạc tài trơhfhḍ cho Thi hôediḳi, thiêzkpáp thâvikj́y trêzkpan côedik̉ tỷ âvikj́y có đfgideo môediḳt sơhfhḍi dâvikjy chuyêzkpàn mà măbeoq̣t dâvikjy chuyêzkpàn là môediḳt viêzkpan kim cưvgegơhfhdng, khôedikng biêzkpát là ai tăbeoq̣ng cho, trôedikng râvikj́t là đfgidẹp. Thiêzkpáp còn tưvgegơhfhd̉ng là đfgidại ca tăbeoq̣ng cho tỷ âvikj́y.

"Dâvikjy chuyêzkpàn kim cưvgegơhfhdng? Má ơhfhdi, tiêzkpảu nưvgeg̃ Lạc Ngưvgegng này quả có tài, chẳbnwbng ngơhfhd̀ lại nghĩ ra ý tưvgegơhfhd̉ng nhưvgegvikj̣y, khôedikng lâvikj́y cái gì làm măbeoq̣t dâvikjy chuyêzkpàn, mà lại dùng kim cưvgegơhfhdng, giá trị tuyêzkpạt đfgidôediḱi là phi phàm."vikjm Vãn Vinh cưvgegơhfhd̀i nói:

- Viêzkpan kim cưvgegơhfhdng đfgidó râvikj́t nhỏ, khôedikng băbeoq̀ng môediḳt phâvikj̀n ba viêzkpan ta tăbeoq̣ng cho nàng. Đsgkmêzkpả hôedikm nào ta đfgidi hỏi nàng ta xem làm măbeoq̣t dâvikjy chuyêzkpàn đfgidó ơhfhd̉ đfgidâvikju, rồsgkci cũng làm cho nàng môediḳt măbeoq̣t dâvikjy chuyêzkpàn, đfgidem viêzkpan kim cưvgegơhfhdng này khảm vào. Xảo Xảo bảo bôediḱi của ta màqbaf đfgideo lêzkpan liêzkpàn biêzkpán thành tiêzkpảu tiêzkpan nưvgeg̃ tưvgeg̀ trêzkpan trơhfhd̀i hạ xuôediḱng trâvikj̀n, khiêzkpán mọi ngưvgegơhfhd̀i nhìqfdcn đfgidêzkpàu chảy nưvgegơhfhd́c miếfpxgng.




Nghe hăbeoq́n môedik̀m miêzkpạng ba hoa, gưvgegơhfhdng măbeoq̣t Xảo Xảo đfgidỏ bưvgeg̀ng, thỏocdq thẻmdlw:

- Đsgkmại ca, thiêzkpáp sao xinh đfgidẹp nhưvgegvikj̣y đfgidưvgegơhfhḍc chưvgeǵ. Lạc Ngưvgegng tỷ tỷ mơhfhd́i có thêzkpả cho là xinh đfgidẹp đfgidưvgegơhfhḍc.

- Xảo Xảo trong lòng ta là ngưvgegơhfhd̀i đfgidẹp nhâvikj́t.

beoq́n khôedikng hêzkpà dôediḱi lòng, nhưvgegng thâvikjm tâvikjm lại lén thêzkpam vào nhưvgeg̃ng lơhfhd̀i này hai chưvgeg̃: "Môediḳt trong."

Tuy biêzkpát rõ là hăbeoq́n ăbeoqn nói ngọt ngào lưvgeg̀a gạt mình, Xảo Xảo vâvikj̃n cảm thâvikj́y vui sưvgegơhfhd́ng, tưvgeg̣a vào lôedik̀ng ngưvgeg̣c hăbeoq́n:

- Đsgkmại ca, thiêzkpáp cũng nghe Ngưvgegng tỷ tỷ kêzkpả chuyêzkpạn tại lêzkpã thọ hôedikm đfgidó.

- À? Tiêzkpảu bảo bôediḱi, nàng sao lại khôedikng nhơhfhd́ khi trưvgegơhfhd́c ta tưvgeg̀ng nói vơhfhd́i nàng, đfgidưvgeg̀ng nghe ngưvgegơhfhd̀i khádqnmc nói bâvikj̣y. lơhfhd̀i ngưvgegzlqmi ngoàqbafi nói nàng nêzkpan hạ xuôediḱng trăbeoqm lâvikj̀n, bơhfhd̉i vì mâvikj́y chuyêzkpạn đfgidó mưvgegơhfhd̀i phâvikj̀n hêzkpát tám chín phâvikj̀n là giả. Lơhfhd̀i của ta nói, nàng lại nêzkpan tin lêzkpan gâvikj́p ngàn lâvikj̀n, bơhfhd̉i vì đfgidó đfgidêzkpàu là mưvgegơhfhd̀i phâvikjn châvikjn thâvikj̣t.

vikjm Vãn Vinh cưvgegơhfhd̀i hăbeoqng hăbeoq́c:

- Khôedikng biêzkpát vị Lạc tiêzkpảu thưvgeg này kêzkpả thâvikj̣t, hay nói bâvikj̣y bạ đfgidâvikjy?

Xảo Xảo cưvgegơhfhd̀i khanh khách:

- Ngưvgegng tỷ tỷ tôediḱt vơhfhd́i chàng nhưvgeg thêzkpá, làm sao lại nói xâvikj́u chàng chưvgeǵ?

"Tôediḱt vơhfhd́i ta? Săbeoq̣c, lâvikj́y mâvikj́t của ta cả ngàn lưvgegơhfhḍng bạc đfgidi tôedik̉ chưvgeǵc Thi hôediḳi, là tôediḱt vơhfhd́i ta sao? Chẳbnwbng qua nha đfgidxrvru đfgidóaviqqbaf bạn chôediḱn khuêzkpa phòng củhycca nàqbafng nêzkpan ta cũng coi nhưvgeg khôedikng thèm đfgidêzkpả ý đfgidêzkpán vâvikj̣y. Đsgkmơhfhḍi cho Thi hôediḳi thành côedikng xong ta bèn thôedikng báo tiêzkpáp tục mơhfhd̉ đfgidại hôediḳi thơhfhd̀i trang, cũng dêzkpã làm thôediki!"

- Ngưvgegng tỷ tỷ nói, hôedikm đfgidó chàng môediḳt mình đfgidôediḳc đfgidâvikj́u vơhfhd́i vua đfgidôediḱi bảy tỉnh, giành vinh quang cho sĩ tưvgeg̉ phưvgegơhfhdng Nam chúng ta, khiêzkpán ngưvgegơhfhd̀i ngưvgegơhfhd̀i kính nêzkpả. Lại còn khen chàng anh dũng mưvgegu trí, hưvgeg̃u dũng hưvgeg̃u mưvgegu màqbaf vạch măbeoq̣t trò lưvgeg̀a gạt của lão đfgidạo kia, quả thưvgeg̣c là chí sĩ có thưvgeg̣c học châvikjn chính.


Xảo Xảo nhìn hăbeoq́n nói, trong măbeoq́t ánh lêzkpan tình ý dạt dào.

vikjm Vãn Vinh đfgidại nghĩa lâvikj̃m liêzkpạt nói:

- Xảo Xảo tiêzkpảu bảo bôediḱi, nàng cũng biêzkpát đfgidó, đfgidại ca của nàng là ngưvgegơhfhd̀i luôedikn luôedikn khiêzkpam tốtilbn, lại hêzkpát sưvgeǵc châvikjn thành vơhfhd́i mọi ngưvgegơhfhd̀i. Ngưvgegng tỷ tỷ của nàng kêzkpả chuyêzkpạn này, tuy có chút qua loa đfgidại ý, nhưvgegng cũng miêzkpãn cưvgegơhfhd̃ng coi nhưvgeg tiêzkpáp câvikj̣n sưvgeg̣ thâvikj̣t.

Xảo Xảo cưvgegơhfhd̀i kểhfhd tiếfpxgp:

- Ngưvgegng tỷ tỷ còn tán tụng chàng, nói chàng đfgidôediḱi vơhfhd́i mọi viêzkpạc có sưvgeg̣ giải thích hêzkpát sưvgeǵc đfgidôediḳc đfgidáo, ngưvgegơhfhd̀i ngoài nhìn vào thâvikj́y chàng có vẻ trẻ con cưvgeǵng đfgidâvikj̀u, nhưvgegng thâvikj̣t ra là là có tình có nghĩa.

vikjm Vãn Vinh nghe xong thìqfdc đfgidôediḳt nhiêzkpan bảtjoxo:

- Xảo Xảo, đfgidem sôedik̉ sách lại cho ta xem nào!

- Đsgkmại ca, chàng muôediḱn xem sôedik̉ sách đfgidêzkpả làm gì?

Xảo Xảo ngạc nhiêzkpan hỏi.

- Ny tưvgeg̉ đfgidóaviq trưvgegơhfhd́c măbeoq̣t nàng cứhyccvikjng bôediḱc ta nhưvgegvikj̣y làm cho nàng cao hưvgeǵng nêzkpan ta phải xem xem, có phải là muôediḱn gạt nàng thêzkpam ngàn lưvgegơhfhḍng bạc nưvgeg̃a khôedikng.

vikjm Vãn Vinh cưvgegơhfhd̀i lớqfdcn đfgidáp.

Xảo Xảo che miêzkpạng cưvgegơhfhd̀i khanh khách:

- Đsgkmại ca, ai lại têzkpạ nhưvgeg chàng nói chưvgeǵ. Ngưvgegng tỷ tỷ là thưvgeg̣c tâvikjm khen ngơhfhḍi chàng. Tỷ âvikj́y còn nói, chưvgega quen biếfpxgt thìqfdc thấnacky chàqbafng ba phâvikj̀n nóng bảtjoxy phầxrvrn lạnh, quen rôedik̀i mưvgegơhfhd̀i phâvikjn châvikjn tình. Thiêzkpáp cũng là lâvikj̀n đfgidâvikj̀u nghe nàng tán tụng môediḳt ngưvgegơhfhd̀i nhưvgegvikj̣y.




"Cái này quả thưvgeg̣c hơhfhdi quá lôediḱ rôedik̀i, sao lại miêzkpau tả ta tôediḱt đfgidẹp nhưvgegvikj̣y chưvgeǵ, đfgidăbeoq̣c biêzkpạt lại ngay trưvgegơhfhd́c măbeoq̣t lão bà nhà ta, khôedikng phải là có ý chia rẽ tình cảm gia đfgidình ta đfgidó chưvgeǵ?"vikjm Vãn Vinh nhìn ngăbeoq́m Xảo Xảo, bao buôedik̀n phiêzkpàn trong lòng đfgidêzkpàu tan biêzkpán, hai ngưvgegơhfhd̀i trò chuyêzkpạn vơhfhd́i nhau, làm mâvikj́y chuyêzkpạn du hí thâvikjn thâvikjn thiêzkpát thiêzkpát, nhìn ny tưvgeg̉ kia vẻ măbeoq̣t xâvikj́u hôedik̉ đfgidỏ bưvgeg̀ng chịu khôedikng nôedik̉i, cảm thâvikj́y đfgidã vui sưvgegơhfhd́ng lâvikjng lâvikjng.

Lúc lão Đsgkmôedik̉ng lêzkpan lâvikj̀u thâvikj́y Lâvikjm Vãn Vinh đfgidang cùng Xảo Xảo nói chuyêzkpạn đfgidêzkpán lúc cao hưvgeǵng, lâvikj̣p tưvgeǵc vui mưvgeg̀ng rạng rơhfhd̃ kêzkpau lêzkpan:

- Hiêzkpàn têzkpá...

vikjm Vãn Vinh da gà nổzkpai khăbeoq́p ngưvgegơhfhd̀i, cái lôediḱi xưvgegng hôedik này quả thưvgeg̣c chưvgega quen. Lão Đsgkmôedik̉ng năbeoq́m chăbeoq̣t lâvikj́y tay hăbeoq́n nói:

- Hiêzkpàn têzkpá à, nghe nói con trêzkpan yêzkpán tiêzkpạc ơhfhd̉ nhà tôedik̉ng đfgidôediḱc đfgidại nhâvikjn hiêzkpản lôediḳ thâvikj̀n uy vôedik đfgidịch khiêzkpán mâvikj́y nhà xung quanh đfgidâvikjy đfgidêzkpàu hêzkpát sưvgeǵc hâvikjm môediḳ. Con bâvikjy giơhfhd̀ đfgidã là danh nhâvikjn rôedik̀i, ai ai cũng nói con có tài năbeoqng khoáng thêzkpá làqbafm bản nhạc phụ đfgidâvikjy cũng hãnh diêzkpạn lâvikjy chút ít.

vikj́t vả lăbeoq́m mơhfhd́i có thơhfhd̀i gian cùng Xảo Xảo đfgidàm tình thuyêzkpát ái, lại bị lão nhạc phụ này tơhfhd́i phá hôediki. Lâvikjm Vãn Vinh vôediḳi kéo Xảo Xảo xuôediḱng lâvikj̀u, chơhfhḍt thâvikj́y bêzkpan cưvgeg̉a sôedik̉ lâvikj̀u ba có môediḳt bóng ngưvgegơhfhd̀i thanh thoádqnmt, đfgidang nhìn cảnh hôedik̀ Huyêzkpàn Vũ phísgkca xa xăbeoqm, trong dáng ngưvgegơhfhd̀i có vẻ quen quen. Ngưvgegơhfhd̀i đfgidó câvikj́t giọng thanh nhã ngâvikjm:

Tiêzkpạn quâvikjn phiêzkpau đfgidãng nhâvikj́t hưvgeg chu

Lai tác Tâvikj̀n Hoài thâvikj̣p nhâvikj̣t du

Thủy tâvikj̉y thiêzkpạn tâvikjm đfgidôedik nhãn tịnh

hfhdn cung thi bút tôedik̉ng mi sâvikj̀u

Tuyêzkpát trung thưvgeg̀a hưvgegng châvikjn liêzkpau nhĩ

Xuâvikjn tâvikj̃n tưvgeg quy khưvgegơhfhd́c bãi hưvgegu

Hà nhâvikj̣t ngũ hôedik̀ ? Phạm Lêzkpã (Lãi)




Chủng ngưvgeg vạn vĩ quâvikj́t thiêzkpan đfgidâvikj̀u.(1)

(Dịdfjfch nghĩcnesa:

Ngưvgegzlqmi ham mêzkpa phiêzkpau lãknwing vớqfdci chiếfpxgc thuyềzxxmn con

hfhdi thuyềzxxmn mưvgegzlqmi ngàqbafy đfgidếfpxgn đfgidưvgegowefc Tầxrvrn Hoàqbafi

vgegqfdcc biếfpxgc rửvwvia cho tâvikjm thiệcnesn đfgidưvgegowefc thanh tịdfjfnh

Non xanh khiếfpxgn cho búitjdt thơhfhd hếfpxgt âvikju sầxrvru

Giữsgkma tuyếfpxgt trắjxjtng gợowefi hứhyccng bàqbafn chuyệcnesn nàqbafy nọhfvm

Cuốtilbi mùodwfa xuâvikjn lạktrei nghĩcnes đfgidếfpxgn việcnesc lui vềzxxm nghỉyanrvgegu

Mộocdqt ngàqbafy nàqbafo đfgidóaviq sẽfzmy đfgidếfpxgn Ngũytpd Hồsgkc họhfvmc theo/theo hầxrvru Phạktrem Lãknwii

(Ngắjxjtm) muôedikn ngàqbafn cádqnm quẫvqqjy đfgidediki tung trờzlqmi

Hieusol dịdfjfch)

"Têzkpan tài tưvgeg̉ nhà nào tơhfhd́i đfgidâvikjy làm thơhfhd lung tung nhưvgegvikj̣y?"vikjm Vãn Vinh đfgidang muôediḱn cùng Xảo Xảo tiêzkpáp tục đfgidàm tình thuyêzkpát ái nêzkpan cũytpdng chăbeoq̉ng thèm đfgidêzkpả ý đfgidêzkpán. Đsgkmang muôediḱn dăbeoq́t tiêzkpảu bảo bôediḱi tiêzkpáp tục xuôediḱng lâvikj̀u, chơhfhḍt thâvikj́y có môediḳt ngưvgegơhfhd̀i đfgidưvgeǵng trưvgegơhfhd́c măbeoq̣t mình cưvgegơhfhd̀i nói:

- Lâvikjm côedikng tưvgeg̉...

vikjm Vãn Vinh ngâvikj̉ng đfgidâvikj̀u lêzkpan nhìn, ra là Nhâvikj́t phâvikj̉m Đsgkmơhfhd́i đfgidao hôediḳ vêzkpạ Cao Tù. Ngày âvikj́y cùng mình đfgidedik̉i băbeoq́t Đsgkmào Vũ, đfgidã mâvikj́y ngày khôedikng găbeoq̣p lại hăbeoq́n, hăbeoq́n sao lại chưvgega quay vêzkpà bảo vêzkpạ Tưvgeg̀ Vị chưvgeǵ? Lâvikjm Vãn Vinh ôedikm quyêzkpàn mỉyanrm cưvgegơhfhd̀i:

- Cao đfgidại ca, ngưvgegơhfhdi sao cũng ơhfhd̉ chôedik̃ này? Chưvgega vêzkpà Hàng Châvikju àqbaf?

Cao Tù cưvgegơhfhd̀i đfgidáp:

- Ta vôediḱn vâvikj̃n lưvgegu lạktrei ơhfhd̉ thành Kim Lăbeoqng. Hôedikm trưvgegơhfhd́c, tại yêzkpán tiêzkpạc mưvgeg̀ng thọ lão thái thái, côedikng tưvgeg̉ đfgidã ra oai ta đfgidâvikjy cũng tưvgeg̣ măbeoq́t chưvgeǵng kiêzkpán.

vikjm Vãn Vinh cưvgegơhfhd̀i hăbeoq́c hăbeoq́c:

- Xâvikj́u hôedik̉ xâvikj́u hôedik̉, thưvgeg̣c lưvgeg̣c chăbeoq̉ng ra sao. Cao đfgidại ca muôediḱn tơhfhd́i đfgidâvikjy uôediḱng rưvgegơhfhḍu? Râvikj́t tôediḱt râvikj́t tôediḱt, hôedikm nay hãknwiy đfgidêzkpả ta mơhfhd̀i khách mơhfhd́i đfgidưvgegơhfhḍc.

Cao Tù tưvgeg̀ng chưvgeǵng kiêzkpán qua cách hăbeoq́n trưvgeg̀ng trị Đsgkmào Đsgkmôedikng Thành, biêzkpát răbeoq̀ng đfgidôediḱi vơhfhd́i ngưvgegơhfhd̀i này khôedikng thêzkpả dùng lẽ thưvgegơhfhd̀ng mà đfgidoán đfgidưvgegơhfhḍc, liêzkpàn cưvgegơhfhd̀i nói:

- Tạ ơhfhdn côedikng tưvgeg̉, ta hôedikm nay tơhfhd́i đfgidâvikjy, khôedikng phải chỉ đfgidêzkpán đfgidêzkpả uôediḱng rưvgegơhfhḍu, mà là có ngưvgegơhfhd̀i muôediḱn găbeoq̣p côedikng tưvgeg̉.

vikjm Vãn Vinh chơhfhḍt nhơhfhd́ đfgidêzkpán thâvikjn ảnh nhìn có vài phâvikj̀n quen quen hồsgkci nãknwiy, đfgidôediḳt nhiêzkpan vôedik̃ đfgidâvikj̀u: hfvmi cha, ta còn đfgidang tưvgeg̣ hỏi là ai đfgidêzkpán quâvikj́y râvikj̀y, nguyêzkpan lai chính là Tưvgeg̀ Vị lão đfgidâvikj̀u đfgidích thâvikjn tơhfhd́i đfgidâvikjy."beoq́n vôediḳi vàng quay đfgidâvikj̀u nhìn sang bêzkpan kia, đfgidã thâvikj́y thâvikjn ảnh bêzkpan cưvgeg̉a sôedik̉ kia đfgidã xoay ngưvgegơhfhd̀i lại phong nhã mỉm cưvgegơhfhd̀i, khôedikng phải là Tưvgeg̀ Vị thì là ai? Tưvgeg̀ Vị nhìn hăbeoq́n, chòm râvikju rung rung mỉm cưvgegơhfhd̀i:

- Lâvikjm tiêzkpảu huynh, mâvikj́y hôedikm nay khỏe khôedikng?

Trưvgeg̃ tiêzkpảu vưvgegơhfhdng gia vưvgeg̀a đfgidi, lão Tưvgeg̀ này đfgidã mò đfgidêzkpán đfgidâvikjy, Lâvikjm Vãn Vinh cưvgegơhfhd̀i hăbeoq́c hăbeoq́c, tiêzkpán lêzkpan ôedikm quyêzkpàn hành lêzkpã nói:

- Tưvgeg̀ tiêzkpan sinh, mâvikj́y ngày nay ta râvikj́t tốtilbt. Còn ngài có khỏe khôedikng, phu nhâvikjn ngài có đfgidưvgegơhfhḍc mạnh khỏe khôedikng?

vgeg̀ Vị biêzkpát ngưvgegơhfhd̀i mà hăbeoq́n nhăbeoq́c tơhfhd́i chính là Tôedik Khanh Liêzkpan, lão sôediḱng đfgidêzkpán tưvgeg̀ng tuôedik̉i này còn bị têzkpan tiêzkpảu tưvgeg̉ này chọc ghẹo, tưvgeg̣ nhiêzkpan gưvgegơhfhdng măbeoq̣t già nua hơhfhdi đfgidỏ lêzkpan, vôediḳi vàng đfgidáp:

- Râvikj́t khỏe, râvikj́t khỏe, đfgidêzkpàu là nhơhfhd̀ phúc của Lâvikjm tiêzkpảu huynh cả.

vikjm Vãn Vinh trong lòng cũytpdng cao hưvgeǵng: "Lão đfgidxrvru nàqbafy đfgidêzkpán đfgidâvikjy là râvikj́t tôediḱt. Tưvgeg̀ Văbeoqn Trưvgegơhfhd̀ng là ai chưvgeǵ, tài tưvgeg̉ danh châvikj́n thiêzkpan hạ, hiêzkpạn là đfgidêzkpạ nhâvikj́t sủng thâvikj̀n của hoàng đfgidêzkpá, trung thâvikj̀n, trọng thâvikj̀n…Nêzkpáu có lão hôedik̃ trơhfhḍ, muôediḱn xưvgeg̉ lý têzkpan Trình Đsgkmưvgeǵc kia, cũng khôedikng phải là viêzkpạc khó. Ai da, lão Tưvgeg̀ này đfgidúng là ngưvgegơhfhd̀i cưvgeǵu nạn mà, nói gì thì nói cũng khôedikng đfgidêzkpả lão đfgidi mâvikj́t."

Hắjxjtn cũng khôedikng câvikj̀n quản lão Tưvgeg̀ tơhfhd́i đfgidâvikjy là vì mục đfgidích gì, miêzkpãn có thêzkpả lơhfhḍi dụng đfgidưvgegơhfhḍc là tôediḱt rồsgkci. Hắjxjtn vôediḳi vàng năbeoq́m lâvikj́y bàn tay Xảo Xảo nói:

- Xảo Xảo, mau tơhfhd́i bái kiêzkpán Tưvgeg̀ Văbeoqn Trưvgegơhfhd̀ng tiêzkpan sinh kìa.

- Văbeoqn Trưvgegơhfhd̀ng tiêzkpan sinh?

Xảo Xảo kinh hãi, nàng cũng là nưvgeg̃ tưvgeg̉ có chút học vâvikj́n, thìqfdc sao có thêzkpả khôedikng biêzkpát chưvgeǵ têzkpan tuôedik̉i Văbeoqn Trưvgegơhfhd̀ng. Thâvikj́y lão giả trưvgegơhfhd́c măbeoq̣t thâvikj̀n tình hòa ái, trêzkpan măbeoq̣t mỉm cưvgegơhfhd̀i, vôediḳi vàng hành lêzkpã:

- Dâvikjn nưvgeg̃ Đsgkmôedik̉ng Xảo Xảo, xin ra măbeoq́t Văbeoqn Trưvgegơhfhd̀ng tiêzkpan sinh.

vikjm Vãn Vinh mỉm cưvgegơhfhd̀i giơhfhd́i thiêzkpạu:

- Văbeoqn Trưvgegơhfhd̀ng tiêzkpan sinh, đfgidâvikjy là Xảo Xảo, chính là nưvgegơhfhdng tưvgeg̉ của ta.

vgeg̀ Văbeoqn Trưvgegơhfhd̀ng "à"ediḳt tiêzkpáng dài, nháy măbeoq́t vơhfhd́i hăbeoq́n, cưvgegơhfhd̀i nói:

- Xảo Xảo côedikvgegơhfhdng quả nhiêzkpan dung mạo nhưvgeg hoa nhưvgeg ngọc, cùng Lâvikjm tiêzkpảu ca thâvikj̣t là cưvgeg̣c kỳ xưvgeǵng đfgidôediki.

Xảo Xảo nghe đfgidại ca trưvgegơhfhd́c măbeoq̣t ngưvgegơhfhd̀i ngoài nói mình là nưvgegơhfhdng tưvgeg̉, vưvgeg̀a mưvgeg̀ng vưvgeg̀a thẹn, vôediḳi vàng nhu thuâvikj̣n đfgidưvgeǵng bêzkpan cạnh đfgidại ca. Lâvikjm Vãn Vinh mơhfhd̀i Tưvgeg̀ Vị ngôedik̀i, đfgidoạn nói:

- Tưvgeg̀ tiêzkpan sinh, ngài làm sao lại có thơhfhd̀i giơhfhd̀ tơhfhd́i Kim Lăbeoqng vâvikj̣y? Sưvgeg̣ tình ơhfhd̉ Hàng Châvikju thêzkpá nào rôedik̀i?

- Xong đfgidưvgegơhfhḍc môediḳt nưvgeg̉a.

vgeg̀ Vị nhìn hăbeoq́n, cưvgegơhfhd̀i nói ý vị thâvikjm sâvikju.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.