Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi
Chương 87 : Dục tốc bất đạt
“Báocbr c sĩntnd Trầaoaa n, Thiếcrzy u Khuynh đnnrj âsrek u? Khôeyyv ng phảgfoo i nóntnd nóntnd i nóntnd muốecot n đnnrj íxyyd ch thâsrek n tớvlgd i đnnrj ấbdcs u thầaoaa u sảgfoo n phẩlmug m sao? Sao chưfrtc a tớvlgd i?”
Triểnwwc n lãeucw o gia quáocbr t báocbr c sĩntnd Trầaoaa n bêjpqi n kia đnnrj iệsbdl n thoạwfbr i, nóntnd ng lòaayj ng nhìxdcj n đnnrj ồzrnw ng hồzrnw , lo lắznhg ng khôeyyv ng thôeyyv i.
Đwmjk âsrek y lànefo lầaoaa n đnnrj ầaoaa u tiêjpqi n Thiếcrzy u Khuynh chíxyyd nh thứmzfq c lànefo m việsbdl c trêjpqi n thưfrtc ơtonk ng trưfrtc ờfemr ng,
ôeyyv ng đnnrj ãeucw sớvlgd m mong con trai xuấbdcs t hiệsbdl n, nhưfrtc ng chờfemr đnnrj ơtonk i mỏfhoi i mòaayj n cũliry ng chưfrtc a thấbdcs y con trai lộqksv diệsbdl n, hay tiểnwwc u tửswwb thốecot i đnnrj óntnd lạwfbr i quêjpqi n mấbdcs t!
“Triểnwwc n tổlmug ng, tôeyyv i đnnrj ang muốecot n gọaylr i đnnrj iệsbdl n cho ôeyyv ng!” Báocbr c sĩntnd Trầaoaa n cũliry ng nóntnd ng nảgfoo y, “Triểnwwc n
thiếcrzy u gia còaayj n đnnrj ang ởjyje trong phòaayj ng khôeyyv i phụtonk c sứmzfq c khoẻliry , mấbdcs y ngànefo y nay khôeyyv ng
biếcrzy t vìxdcj sao, mỗkfdm i ngànefo y cậxrqc u ấbdcs y đnnrj ềwoju u gia tăssrx ng lưfrtc ợliry ng luyệsbdl n tậxrqc p, nếcrzy u hôeyyv m nay
khôeyyv ng nghỉpfup ngơtonk i chỉpfup sợliry châsrek n sẽfhoi bịfrtc thưfrtc ơtonk ng! Ngànefo i nêjpqi n khuyêjpqi n cậxrqc u ấbdcs y mộqksv t
chúogaf t đnnrj i.”
“Cáocbr i gìxdcj ? Rốecot t cuộqksv c, nóntnd đnnrj ang nghĩntnd cáocbr i gìxdcj ?” Triểnwwc n lãeucw o gia lo sợliry mộqksv t hồzrnw i, vộqksv i vànefo ng đnnrj ồzrnw ng ýqksv , “Đwmjk ưfrtc ợliry c, tôeyyv i sẽfhoi đnnrj i!”
Ôecot ng cụtonk vànefo trợliry líxyyd Lãeucw nh đnnrj i lêjpqi n thang máocbr y, nhanh chóntnd ng chạwfbr y tớvlgd i tầaoaa ng cuốecot i củbmdx a
cao ốecot c Triểnwwc n thịfrtc , nơtonk i đnnrj óntnd cóntnd con trai củbmdx a ôeyyv ng đnnrj ang luyệsbdl n tậxrqc p khôeyyv i phụtonk c
sứmzfq c khoẻliry , giờfemr phúogaf t nànefo y ôeyyv ng khôeyyv ng giốecot ng trêjpqi n thưfrtc ơtonk ng trưfrtc ờfemr ng nhìxdcj n xa trôeyyv ng
rộqksv ng, toànefo n bộqksv đnnrj ềwoju u lànefo lo lắznhg ng cho thâsrek n thểnwwc con trai cóntnd bịfrtc thưfrtc ơtonk ng khôeyyv ng?
Đwmjk ềwoju nghịfrtc xâsrek y dựpfup ng phòaayj ng khôeyyv i phụtonk c sứmzfq c khoẻliry ởjyje cao ốecot c Triểnwwc n thịfrtc , ôeyyv ng cụtonk nghe
Thiếcrzy u Khuynh nóntnd i muốecot n khôeyyv i phụtonk c, mệsbdl t mỏfhoi i gầaoaa n đnnrj âsrek y, nhưfrtc ng chưfrtc a từlnng ng nghĩntnd
tớvlgd i con trai lạwfbr i nóntnd ng lòaayj ng muốecot n hồzrnw i phụtonk c, ngay cảgfoo nghỉpfup ngơtonk i cũliry ng khôeyyv ng
muốecot n nữssrx a! Chẳkfdm ng lẽfhoi nóntnd khôeyyv ng biếcrzy t dụtonk c tốecot c bấbdcs t đnnrj ạwfbr t, mànefo i đnnrj ao cũliry ng phảgfoo i đnnrj ểnwwc ýqksv đnnrj ếcrzy n lỹfhoi thuậxrqc t đnnrj ốecot n cũliry i sao?
Đwmjk i tớvlgd i căssrx n phòaayj ng hồzrnw i phụtonk c chiếcrzy m mộqksv t
nửswwb a diệsbdl n tíxyyd ch tầaoaa ng lầaoaa u, ôeyyv ng cụtonk mởjyje củbmdx a liềwoju n mắznhg ng: “Tiểnwwc u tửswwb thốecot i, cóntnd phảgfoo i
hôeyyv m nay con quêjpqi n lànefo ngànefo y đnnrj ấbdcs u thầaoaa u khôeyyv ng? Khôeyyv ng phảgfoo i con nóntnd i tựpfup mìxdcj nh tìxdcj m
đnnrj ốecot i tưfrtc ợliry ng hợliry p táocbr c, khôeyyv ng muốecot n chíxyyd nh thứmzfq c trởjyje lạwfbr i thưfrtc ơtonk ng trưfrtc ờfemr ng phảgfoo i
khôeyyv ng?”
Trong phòaayj ng, đnnrj ộqksv ng táocbr c vậxrqc n đnnrj ộqksv ng củbmdx a Triểnwwc n Thiếcrzy u Khuynh mồzrnw
hôeyyv i nhưfrtc mưfrtc a đnnrj ang nằeszv m ởjyje trêjpqi n dụtonk ng cụtonk hồzrnw i phụtonk c dừlnng ng lạwfbr i, cóntnd chúogaf t ủbmdx rũliry nhìxdcj n đnnrj ồzrnw ng hồzrnw , mộqksv t tiềwoju ng thởjyje dànefo i nhởjyje đnnrj ếcrzy n mứmzfq c khôeyyv ng thểnwwc nghe.
“Cha, con biếcrzy t rồzrnw i, con đnnrj i thay quầaoaa n áocbr o ngay đnnrj âsrek y!” Đwmjk ộqksv ng táocbr c củbmdx a Triểnwwc n Thiếcrzy u
Khuynh ngừlnng ng lạwfbr i, bảgfoo o mẫzuhe u vộqksv i vànefo ng nắznhg m xe lăssrx n, đnnrj ẩlmug y anh vànefo o phòaayj ng tắznhg m tắznhg m rửswwb a.
“Tiểnwwc u tửswwb thốecot i, khôeyyv ng đnnrj ểnwwc ta yêjpqi n tâsrek m mộqksv t ngànefo y!” Ôecot ng cụtonk thởjyje phànefo o nhẹfemr nhõxyyd m, miệsbdl ng vẫzuhe n khôeyyv ng ngừlnng ng lẩlmug m bẩlmug m.
Trợliry líxyyd Lãeucw nh đnnrj ưfrtc a cho ôeyyv ng mộqksv t ly nưfrtc ớvlgd c, an ủbmdx i ôeyyv ng cụtonk nóntnd i: “Tổlmug ng giáocbr m đnnrj ốecot c, đnnrj ừlnng ng nóntnd ng, thiếcrzy u gia chỉpfup muốecot n sớvlgd m hồzrnw i phụtonk c, luyệsbdl n tậxrqc p mộqksv t tíxyyd quêjpqi n thờfemr i gian, ngànefo i dặfoii n dòaayj cậxrqc u ấbdcs y mấbdcs y câsrek u, thiếcrzy u gia nhấbdcs t đnnrj ịfrtc nh sẽfhoi nghe lờfemr i ngànefo i. Trưfrtc ớvlgd c ngànefo i nêjpqi n ngồzrnw i nghỉpfup ngơtonk i mộqksv t tíxyyd , chớvlgd nỏfhoi ng giậxrqc n đnnrj ểnwwc bịfrtc bệsbdl nh.”
“Haizz, tôeyyv i vìxdcj nóntnd bỏfhoi ra bao nhiêjpqi u tâsrek m cũliry ng đnnrj ưfrtc ợliry c!” Ôecot ng cụtonk cầaoaa m ly nưfrtc ớvlgd c, mộqksv t đnnrj ưfrtc ờfemr ng chạwfbr y nhưfrtc bay tớvlgd i, thâsrek n thểnwwc hơtonk n sáocbr u mưfrtc ơtonk i tuổlmug i củbmdx a ôeyyv ng đnnrj ãeucw sớvlgd m mệsbdl t mỏfhoi i.
Thừlnng a dịfrtc p con trai đnnrj i thay đnnrj ồzrnw , ôeyyv ng cụtonk nhìxdcj n quanh phòaayj ng luyệsbdl n tậxrqc p, hỏfhoi i báocbr c sĩntnd
Trầaoaa n: “Báocbr c sĩntnd , hôeyyv m nay Thiếcrzy u Khuynh mệsbdl t mỏfhoi i nhưfrtc vậxrqc y khôeyyv ng sao chứmzfq ? Sau
nànefo y hồzrnw i phụtonk c cóntnd ảgfoo nh hưfrtc ởjyje ng khôeyyv ng? Anh xem nơtonk i nànefo y thiếcrzy u cáocbr i gìxdcj , cứmzfq nóntnd i!”
Triể
Đ
“Triể
“Cá
Ô
Đ
Đ
Trong phò
“Cha, con biế
“Tiể
Trợ
“Haizz, tô
Thừ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.