Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi

Chương 78 : Anh chèn ép bọn họ?

    trước sau   
Tiểskcnu Bạskcnch nởvtkc nụwpaluqrjbxsci hiềogcdn làskcnnh. Ngậogcdp tràskcnn hi vọyzwong nhìcshln Liêayimn Hoa vàskcn Mụwpalc Thầaxvxn, thấfpuqy Mụwpalc Thầaxvxn cưuqrjbxsci gưuqrjuwwnng nóqlwli ra lờbxsci từfqcl chốccqoi, thấfpuqy anh chỉplfq sờbxscrmyri rồhmhoi rờbxsci đebwji.

Tiểskcnu Bạskcnch kéyjueo Liêayimn Hoa tráktienh ra, chúgwkmt ýtidv đebwjofhsnh nhỏocwv trong lòohpzng khôrngbng ngừfqclng quay cuồhmhong, nhấfpuqt đebwjofhsnh khôrngbng đebwjskcn Mụwpalc Thầaxvxn đebwjếwcfin gầaxvxn mẹjnlb nhiềogcdu, béyjue khôrngbng cho ngưuqrjbxsci đebwjàskcnn ôrngbng kháktiec cùtidvng béyjue tranh giàskcnnh ngưuqrjbxsci mẹjnlb duy nhấfpuqt!

Hừfqcl, cũrmyrng khôrngbng phảeogyi làskcn Mụwpalc Thầaxvxn khôrngbng cóqlwl mẹjnlb, sao phảeogyi giàskcnnh vớszzwi béyjue!
“Đfpuqi thôrngbi, chúgwkmng ta đebwji rửqbbna tay, rồhmhoi ăocwvn cơdtbmm!” Liêayimn Hoa cóqlwl chúgwkmt nhứaxvxt đebwjaxvxu vớszzwi tháktiei đebwjxyhn thùtidv đebwjofhsch củcqoea con trai đebwjccqoi vớszzwi Mụwpalc Thầaxvxn, giữccmxa hai ngưuqrjbxsci, côrngb tựftee nhiêayimn nghiêayimng vềogcd Tiểskcnu Bạskcnch, chỉplfq sờbxsc đebwjaxvxu vàskcn thuậogcdn theo ýtidv củcqoea béyjue.

Khôrngbng biếwcfit cóqlwl phảeogyi Mụwpalc Thầaxvxn đebwjang dùtidvng mĩyovn nam kếwcfi vớszzwi phụwpalc vụwpal hay khôrngbng, rấfpuqt nhanh anh đebwjãktieuqrjng bữccmxa ăocwvn tớszzwi bàskcnn, đebwjskcnskcnm việwomzc tiệwomzn hơdtbmn, tay áktieo sơdtbm mi trắisxing kéyjueo lêayimn, mởvtkc ra hai núgwkmt áktieo, bắisxip thịofhst màskcnu mậogcdt ôrngbng nhưuqrjwzfmn nhưuqrj hiệwomzn, vốccqon làskcn anh xuấfpuqt sắisxic đebwjếwcfin cựfteec đebwjiểskcnm giờbxsc lạskcni đebwjaxvxy hấfpuqp dẫxqpzn.

“Đfpuqếwcfin rồhmhoi, Tiểskcnu Bạskcnch đebwjếwcfin ăocwvn cơdtbmm...!” Mụwpalc Thầaxvxn nhanh nhẹjnlbn ngồhmhoi xuốccqong, lấfpuqy móqlwln ăocwvn phâayimn chia thậogcdt tốccqot đebwjưuqrja cho hai mẹjnlb con hai ngưuqrjbxsci trưuqrjszzwc mặmnkjt, giốccqong nhưuqrj khôrngbng đebwjem tháktiei đebwjxyhn thùtidv đebwjofhsch củcqoea Tiểskcnu Bạskcnch ởvtkc trong mắisxit.

“Mụwpalc Thầaxvxn, anh cũrmyrng bậogcdn rồhmhoi, cũrmyrng ăocwvn đebwji.” Liêayimn Hoa vừfqcla nóqlwli cáktiem ơdtbmn Mụwpalc Thầaxvxn, vừfqcla nêayimm nếwcfim đebwjhmho ăocwvn cho con trai, “Tiểskcnu Bạskcnch, nếwcfim thửqbbnuqrjơdtbmng vịofhs củcqoea thứaxvxc ăocwvn trong nưuqrjszzwc mộxyhnt chúgwkmt.”

“Mẹjnlbrmyrng ăocwvn đebwji!” Tiểskcnu Bạskcnch gầaxvxn nhưuqrj áktiep sáktiet vàskcno trong ngựfteec Liêayimn Hoa, giơdtbm tay nhỏocwvyjue đebwjưuqrja cáktienh gàskcn cho Liêayimn Hoa, đebwjskcni nhâayimn nóqlwli, “Nóqlwli ‘a’, cắisxin mộxyhnt cáktiei!”

“Tốccqot” Liêayimn Hoa vui vẻuziz cuốccqoi đebwjaxvxu nhậogcdn tâayimm hiếwcfiu thuậogcdn củcqoea con trai, dặmnkjn dòohpzyjue phảeogyi ăocwvn cơdtbmm, mớszzwi nóqlwli vớszzwi Mụwpalc Thầaxvxn, “Anh cóqlwl thểskcn ăocwvn cơdtbmm ởvtkc đebwjâayimy khôrngbng? Thậogcdt ra thìcshl thỉplfqnh thoảeogyng ăocwvn mộxyhnt chúgwkmt thứaxvxc ăocwvn nhanh cóqlwl đebwjiềogcdu chỉplfqnh, cũrmyrng cóqlwl thểskcn.”

“Khôrngbng biếwcfit, nơdtbmi nàskcny vôrngbtidvng tốccqot.” Vẻuziz mặmnkjt Mụwpalc Thầaxvxn thoảeogyi máktiei, hìcshlnh nhưuqrj khôrngbng cóqlwl chúgwkmt nàskcno khôrngbng vui vớszzwi tiếwcfing ngưuqrjbxsci ồhmhon àskcno ởvtkc KFC, “Thậogcdt ra thìcshl chỉplfq cầaxvxn ăocwvn cơdtbmm vớszzwi em, ăocwvn ởvtkc đebwjâayimu cũrmyrng đebwjưuqrjuwwnc.”

“Hừfqcl!” Tiểskcnu Bạskcnch xìcshlrmyri mộxyhnt cáktiei, ngưuqrjbxsci đebwjàskcnn ôrngbng ngọyzwot ngàskcno!

“A, đebwjúgwkmng rồhmhoi!” Liêayimn Hoa uốccqong nưuqrjszzwc ngọyzwot, bỗwevrng nhiêayimn nhớszzw đebwjếwcfin mộxyhnt chuyệwomzn, “Tôrngbi muốccqon hỏocwvi anh ... anh đebwjãktieskcnm gìcshlskcnnh Khôrngbng vàskcn Ôvmagn thịofhs? Anh đebwjang chèebwjn éyjuep bọyzwon họyzwo sao?”

Mụwpalc Thầaxvxn nhẹjnlb nhàskcnng gõiwbcskcnn, nóqlwli lảeogyng sang chuyệwomzn kháktiec: “Anh khôrngbng cóqlwl chèebwjn éyjuep bọyzwon họyzwo, chỉplfqskcn khôrngbng hợuwwnp táktiec nhưuqrjcshlnh thưuqrjbxscng, tuyệwomzt đebwjccqoi khôrngbng phảeogyi làskcncshl em, em khôrngbng cầaxvxn sy nghĩyovn nhiềogcdu.”

Anh bịofhs lỗwevrskcncshl đebwjiềogcdu tra đebwjưuqrjuwwnc chuyệwomzn cũrmyr, thìcshl ra mẹjnlb con nhàskcn họyzwo Ôvmagn vàskcn nhàskcn họyzwo Đfpuqwevr từfqclng làskcnm tổrngbn thưuqrjơdtbmng Liêayimn Hoa nhưuqrj vậogcdy! Anh sẽxyhnktieo thùtidv cho côrngb, khiếwcfin Mộxyhn Nguyệwomzt chèebwjn éyjuep Hàskcnnh Khôrngbng vàskcn Ôvmagn thịofhs, nhưuqrjng anh khôrngbng ngờbxsc Đfpuqwevr Yếwcfin Thừfqcla vàskcn Ôvmagn Ngữccmx sẽxyhncshlm Liêayimn Hoa, đebwjskcn cho việwomzc làskcnm củcqoea anh chưuqrja thàskcnnh côrngbng hoàskcnn toàskcnn liềogcdn bịofhsrngb biếwcfit.

Tiểskcnu Bạskcnch nhìcshln Liêayimn Hoa mộxyhnt chúgwkmt, rồhmhoi lạskcni nhìcshln Mụwpalc Thầaxvxn, mắisxit mởvtkc lớszzwn, nghĩyovn nghĩyovn, béyjue cảeogym thấfpuqy bâayimy giờbxsc mẹjnlb đebwjang nóqlwli chuyệwomzn rấfpuqt quan trọyzwong.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.