Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi

Chương 71 : Bạn cũ

    trước sau   
"Rầkonfm!"

Cửujmva bịsnvq đugyyáyivcacivng mạzbmnnh mẽihvn, giọimglng nữnrmp nỏccxmng nảsnvqy khàrkchn khàrkchn quáyivct: “Tômynei đugyyi vàrkcho, tổyxfyng giáyivcm đugyylhjrc, cômyne khômyneng cầkonfn phảsnvqi tìxvrkm chúlhjrng tômynei, cho tômynei mộhpwht líkonf do hợjtaap líkonf ngay lậrkchp tứgqzhc!”

Liêxvrkn Hoa nhẹcokv nhàrkchng chuyểvvbwn đugyyhpwhng ghếpphk, ngẩlhjrng đugyykonfu nhìxvrkn ngưgggeghyji vừfslra tớzbmni, cômyne vẫnrzbn còpjuin đugyyang trầkonfm tưggge suy nghĩkowqxvrkn làrkchm nhưggge thếpphkrkcho đugyyvvbw khômyneng tổyxfyn thưgggeơyeuyng đugyyếpphkn lòpjuing tựnrzb trọimglng củfslra cáyivcc nhàrkch thiếpphkt kếpphk, chỉizml ra cáyivci sai củfslra bọimgln họimgl, nhưgggeng vừfslra thấtamny ngưgggeghyji phụbyna nữnrmpvrswng nảsnvqy bưgggezbmnc vàrkcho, cômyne liềpphkn quêxvrkn hếpphkt tấtamnt cảsnvq.

"Liêxvrkn ... Liêxvrkn Hoa!" Ngưgggeghyji phụbyna nữnrmpkcytng ngẩlhjrn ngơyeuy, dùuesdng sứgqzhc dụbynai mắkfmkt, mớzbmni giậrkcht mìxvrknh nóvrswi, “Làrkch cậrkchu sao, Liêxvrkn Hoa, thậrkcht sựnrzbrkch cậrkchu!”

"Uyểvvbwn Nhu? !" Liêxvrkn Hoa đugyygqzhng lêxvrkn, khômyneng dáyivcm tin nóvrswi, “Uyểvvbwn Nhu! Sao lạzbmni làrkch cậrkchu?”

"Liêxvrkn Hoa, mấtamny năacivm nay cậrkchu biếpphkn đugyyi đugyyâlonbu!” Uyểvvbwn Nhu chạzbmny tớzbmni ômynem Liêxvrkn Hoa, “Năacivm năacivm trưgggezbmnc cậrkchu bỏccxm trốlhjrn ởvzpq trong hômynen lễpkvh, đugyyvvbw cho nhữnrmpng dâlonbu phụbyna chúlhjrng tớzbmn lo gầkonfn chếpphkt, cuốlhjri cùuesdng cũkcytng khômyneng cóvrsw tin tứgqzhc củfslra cậrkchu. . . . . Cưgggezbmni cũkcytng khômyneng xong, họimglc cũkcytng khômyneng tớzbmni, sựnrzb nghiệjtaap cũkcytng khômyneng lo, ngay cảsnvq bạzbmnn bèkxmckcytng khômyneng liêxvrkn lạzbmnc, hiệjtaan tạzbmni cậrkchu xuấtamnt hiệjtaan từfslryeuyi nàrkcho đugyytamny!”

"Uyểvvbwn Nhu, mấtamny năacivm nay tớzbmn rấtamnt nhớzbmn cậrkchu. . . . .” Liêxvrkn Hoa xúlhjrc đugyyhpwhng khômyneng thômynei, năacivm đugyyóvrsw sợjtaa Ôrxirn Ngữnrmp thuêxvrkyivct thủfslr giếpphkt cômyne, cômyne xin Chửujmv giáyivco sưggge khômyneng cầkonfn tiếpphkt lộhpwhrkchnh tung củfslra cômyne, từfslr đugyyóvrswmynekcytng khômyneng liêxvrkn lạzbmnc vớzbmni bạzbmnn cũkcyt. Nhữnrmpng năacivm nàrkchy, vìxvrk con trai vàrkch sựnrzb nghiệjtaap, chưgggea bao giờghyj vềpphkgggezbmnc cũkcytng chưgggea từfslrng chủfslr đugyyhpwhng liêxvrkn lạzbmnc cho Uyểvvbwn Nhu, làrkchm cho cáyivcc bạzbmnn cũkcyt nhớzbmn

"Hừfslr, thìxvrk ra mấtamny năacivm nay cậrkchu xâlonby dựnrzbng sựnrzb nghiệjtaap! Thậrkcht may, tớzbmn vớzbmni Mẫnrzbn Mẫnrzbn đugyypphku làrkchm ởvzpqmyneng ty cậrkchu. . . . .!” Uyểvvbwn Nhu hảsnvq giậrkchn dùuesdng sứgqzhc ômynem Liêxvrkn Hoa, “Nhớzbmnacivm đugyyóvrsw, tớzbmn vớzbmni Mẫnrzbn Mẫnrzbn nóvrswi muốlhjrn tớzbmni Liêxvrkn thịsnvqrkchm trâlonbu làrkchm ngựnrzba cho cậrkchu, thìxvrk ra quanh đugyyi quẩlhjrn lạzbmni, chúlhjrng tớzbmn vẫnrzbn làrkch thủfslr hạzbmn củfslra cậrkchu!”

"Mẫnrzbn Mẫnrzbn? Tầkonfn Mẫnrzbn mẫnrzbn cũkcytng ởvzpq đugyyâlonby Thịsnvqnh Thếpphk Liêxvrkn Hoa?” Vẻpkvh mặhzxmt Liêxvrkn Hoa mừfslrng rõdbgv đugyyúlhjrng làrkch bạzbmnn tốlhjrt trùuesdng phùuesdng, “Mau gọimgli cậrkchu ấtamny lêxvrkn đugyyâlonby, chúlhjrng ta cùuesdng ômynen chuyệjtaan cũkcyt!”

Uyểvvbwn Nhu cay cúlhjr vừfslra bấtamnm đugyyiệjtaan thoạzbmni vừfslra tráyivcch mắkfmkng:” Rõdbgvrkchng tớzbmn đugyyi lêxvrkn làrkch đugyyvvbw hỏccxmi chuyệjtaan, sao lạzbmni thàrkchnh nóvrswi chuyệjtaan phiếpphkm rồupxti. . . . . Cũkcytng chíkonfnh làrkch cậrkchu chọimgln phưgggeơyeuyng áyivcn thiếpphkt kếpphk lỗuoeui củfslra tớzbmn, tấtamnt cảsnvqyivci kháyivcc khômyneng còpjuin! Sớzbmnm biếpphkt tổyxfyng giáyivcm đugyylhjrc têxvrkn làrkch Liêxvrkn Hoa, tớzbmnkcytng khômyneng đugyyếpphkn nỗuoeui tìxvrkm đugyyếpphkn đugyyâlonby, còpjuin bịsnvq nữnrmp thiếpphkt kếpphk thiêxvrkn tàrkchi chỉizml ra cáyivci sai, tớzbmnxvrkn cảsnvqm ơyeuyn. . . . .”

"Uyểvvbwn Nhu, cậrkchu thậrkcht làrkch mộhpwht chúlhjrt cũkcytng khômyneng thay đugyyyxfyi, rờghyji khỏccxmi tụbynai cậrkchu lâlonbu nhưggge vậrkchy, xem ra cáyivcc cậrkchu vẫnrzbn nhưgggekcyt, thậrkcht sựnrzbrkch quáyivc tốlhjrt” Liêxvrkn Hoa cầkonfm tay bạzbmnn tốlhjrt, nhẹcokv nhàrkchng cưgggeghyji, “Dưgggeghyjng nhưggge chúlhjrng ta vẫnrzbn ởvzpq thếpphk giớzbmni củfslra năacivm năacivm trưgggezbmnc, chưgggea xảsnvqy ra chuyệjtaan gìxvrk. . . . .”

"Hừfslr hừfslr, chờghyj Mẫnrzbn Mẫnrzbn tớzbmni, tớzbmn sẽihvnuesdng cậrkchu ấtamny bứgqzhc cung, hiệjtaan tạzbmni cậrkchu cóvrsw thểvvbw bắkfmkt đugyykonfu suy nghĩkowq, kểvvbw ngàrkchy xưgggea xảsnvqy ra chuyệjtaan gìxvrk, cậrkchu phảsnvqi đugyyàrkcho hômynen rồupxti hoàrkchn toàrkchn biếpphkn mấtamnt!” Uyểvvbwn Nhu uy hiếpphkp liếpphkc xévsrjo cômyne, “Nóvrswi mấtamny năacivm nay cậrkchu đugyyi đugyyâlonbu, sốlhjrng nhưgggeu thếpphkrkcho, nóvrswi vìxvrk sao Liêxvrkn thịsnvq lạzbmni bịsnvq mẹcokv kếpphk củfslra cậrkchu biếpphkn thàrkchnh Ôrxirn thịsnvq, vịsnvqmynen phu Đpjuiuoeu Yếpphkn Thừfslra cũkcytng thàrkchnh vịsnvqmynen phu củfslra em cậrkchu, cuốlhjri cùuesdng xảsnvqy ra chuyệjtaan gìxvrk?”

Liêxvrkn Hoa cưgggeghyji khổyxfy, chuyệjtaan mấtamny năacivm nay, mộhpwht câlonbu hai câlonbu sao nóvrswi hếpphkt đugyyưgggejtaac. . . . .

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.