Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi

Chương 51 : Hẹn ước

    trước sau   
"Cậbzgmu đnothnlgti tíukafnh?! Thậbzgmt muốqpven thu tâxztom? Cójkdv phảofgfi làbzgm Liêjrksn Hoa nữafohlynkơznnqng khôunjung? Cậbzgmu thậbzgmt vìpefx mộqpcot đnothdptf sen màbzgm bỏpoat cảofgflynkzbwwn hoa sao?” Lỗntmr Vi Hiêjrksn giậbzgmt mìpefxnh trừwaatng mắqfhvt lớzwpmn hơznnqn, “Mụqtgkc Thầznnqn, hôunjum nay cậbzgmu uốqpveng thuốqpvec chưlynka, hay bịdvwe ngưlynkzbwwi nàbzgmo nhậbzgmp vàbzgmo?!”

"Cậbzgmu mớzwpmi làbzgm ngưlynkzbwwi đnothnlgti tíukafnh! Mìpefxnh chuẩjddqn bịdvwe giúnlgtp cậbzgmu lộqpco trìpefxnh đnothnlgti tíukafnh ởnmwt Thádptfi Lan đnothznnqy đnothejhi!” Mụqtgkc Thầznnqn đnothádptfnh kẻarqv xấzwpmu khôunjung nójkdvi ra đnothưlynktznwc lờzbwwi tửimqe tếslwn củejhia bạaajtn tốqpvet, “Cuốqpvei cùyvqang mìpefxnh cũyvqang thôunjung suốqpvet, cuốqpvei cùyvqang cũyvqang tìpefxm đnothưlynktznwc bạaajtn đnothzbwwi, cuốqpvei cùyvqang cũyvqang kếslwnt thúnlgtc cuộqpcoc đnothzbwwi phong lưlynku rồetghi”

Lỗntmr Vi Hiêjrksn liêjrksn tụqtgkc lắqfhvc đnothznnqu: “Quảofgf nhiêjrksn nhàbzgmdptfc ngưlynkzbwwi đnothvpvgu làbzgm chuyêjrksn gia tìpefxnh ádptfi, nhu tìpefxnh vàbzgm tinh tuýxaar củejhia bádptfc trai dàbzgmnh cho bádptfc gádptfi cậbzgmu đnothvpvgu họjrksc đnothưlynktznwc. . . . .” Lờzbwwi củejhia hắqfhvn lộqpco ra tia hâxztom mộqpco, “Lêjrksu lỏpoatng nhiềvpvgu năzbwwm nhưlynk vậbzgmy, cuốqpvei cùyvqang cậbzgmu cũyvqang tìpefxm đnothúnlgtng ngưlynkzbwwi, chúnlgtc mừwaatng cậbzgmu! Yêjrksn tâxztom, cójkdv việqtgkc gìpefx muốqpven mìpefxnh giúnlgtp đnothhinc cứzbwwjkdvi, nếslwnu chỗntmrzwpmy cậbzgmu khôunjung tựssafpefxnh giảofgfi quyếslwnt đnothưlynktznwc mìpefxnh sẽvdio giúnlgtp cậbzgmu. Nếslwnu cậbzgmu tìpefxm đnothưlynktznwc mụqtgkc tiêjrksu, liềvpvgn hếslwnt sứzbwwc ra trậbzgmn đnothi!”

"Mìpefxnh tìpefxm cậbzgmu làbzgmjkdv việqtgkc muốqpven cậbzgmu giúnlgtp mộqpcot tay. Cậbzgmu tra rõijsm giúnlgtp mìpefxnh, chuyệqtgkn quádptf khứzbww củejhia Liêjrksn Hoa khi còcyptn ởnmwt thàbzgmnh phốqpve K, quan hệqtgk củejhia côunjubzgm Đevxnntmr Yếslwnn Thừwaata củejhia Đevxnntmr thịdvwebzgm nhưlynk thếslwnbzgmo, làbzgm ai đnothqpvei xửimqe khôunjung tốqpvet vớzwpmi côunju đnothfllcunju ghi hậbzgmn. . . . . .”

Mụqtgkc Thầznnqn nghiêjrksm túnlgtc nójkdvi, hắqfhvn muốqpven biếslwnt rõijsm tấzwpmt cảofgf vềvpvgunju, quádptf khứzbwwbzgm suy nghĩfyuv củejhia côunju, kẻarqv thùyvqabzgm ngưlynkzbwwi yêjrksu củejhia côunju, hắqfhvn muốqpven biếslwnt toàbzgmn bộqpco. Cha hắqfhvn phảofgfi mấzwpmt năzbwwm năzbwwm mớzwpmi theo đnothuổnlgti đnothưlynktznwc mẹshbn hắqfhvn, hắqfhvn khôunjung ngạaajti dùyvqang thờzbwwi gian gấzwpmp hai ba lầznnqn nhưlynk vậbzgmy, nhấzwpmt đnothdvwenh phảofgfi ôunjum mĩfyuv nữafoh vềvpvg!”

Liêjrksn Hoa nhảofgfy mũyvqai hai cádptfi, híukaft híukaft mũyvqai, làbzgm ai nójkdvi xấzwpmu côunju?

"Liêjrksn tổnlgtng, cójkdv tin tứzbwwc mớzwpmi nhấzwpmt củejhia Triểfllcn thịdvwe!” Thi Hoan gõijsm cửimqea, sau khi đnothưlynktznwc côunju cho phétkdpp liềvpvgn bádptfo cádptfo cho côunju, “Nghe lờzbwwi củejhia côunju, tôunjui đnothãkmww hẹshbnn trưlynkzwpmc vớzwpmi Triểfllcn thịdvwe, Triểfllcn lãkmwwo gia rảofgfnh vàbzgmo lúnlgtc hai giờzbww chiềvpvgu ngàbzgmy hôunjum kia, Liêjrksn tổnlgtng muốqpven đnothoạaajtt lấzwpmy thiếslwnt kếslwn củejhia Triểfllcn thịdvwe, muốqpven tựssafpefxnh đnothi giớzwpmi thiệqtgku mộqpcot chúnlgtt vềvpvg Thịdvwenh Thếslwn Liêjrksn Hoa sao?”

Thi Hoan đnothi tớzwpmi phíukafa sau, bìpefxnh tĩfyuvnh phâxzton tíukafch nójkdvi: “Tốqpvet nhấzwpmt chúnlgtng ta hãkmwwy thểfllc hiệqtgkn thựssafc lựssafc củejhia chúnlgtng ta, khiếslwnn ôunjung cụqtgkjrksu gọjrksi ngưlynkzbwwi mua sẽvdio nghiêjrksng vềvpvg phíukafa Thịdvwenh Thếslwn Liêjrksn Hoa, cũyvqang khôunjung lo thiếslwnt kếslwn sẽvdio bịdvwe bỏpoat!”

Liêjrksn Hoa gậbzgmt đnothznnqu mộqpcot cádptfi, nhờzbww thưlynkxaar đnothiềvpvgu chỉqidznh lạaajti lịdvwech làbzgmm việqtgkc, đnothfllc trốqpveng hai giờzbww buổnlgti chiềvpvgu ngàbzgmy kia.

Lịdvwech trìpefxnh hai ngàbzgmy nay củejhia côunju luôunjun đnothznnqy ắqfhvp, Liêjrksn Hoa ádptfy nádptfy gọjrksi đnothiệqtgkn thoạaajti cho Tiểfllcu Bạaajtch, nójkdvi vớzwpmi bétkdp mấzwpmy ngàbzgmy nay côunju sẽvdio khôunjung vềvpvg nhàbzgm, nũyvqang nịdvweu lừwaata dốqpvei bétkdp, dặjlrxn dòcypttkdp nghe lờzbwwi dìpefx Ngôunju, mớzwpmi yêjrksn tâxztom tậbzgmp trung vàbzgmo côunjung việqtgkc.

Chiềvpvgu ngàbzgmy thứzbww ba, sau khi xe tớzwpmi đnothoạaajtn đnothưlynkzbwwng phồetghn hoa củejhia cao ójkdvc Triểfllcn thịdvwenmwt phíukafa Tâxztoy, đnothãkmwwbzgm mộqpcot giờzbwwlynkhinci. Liêjrksn Hoa xuốqpveng xe, nójkdvi rõijsmjkdv hẹshbnn trưlynkzwpmc vớzwpmi tổnlgtng giádptfm đnothqpvec, liềvpvgn bịdvwe dẫevxnn đnothếslwnn tầznnqng chójkdvt củejhia cao ójkdvc.

Liêjrksn Hoa vàbzgm Thi Hoan cùyvqang Thi Nhạaajtc yêjrksn lặjlrxng ngồetghi trong phòcyptng nghỉqidz ngơznnqi, uốqpveng tràbzgm, liếslwnc mắqfhvt nhìpefxn tàbzgmi liệqtgku giớzwpmi thiệqtgku sảofgfn phẩjddqm mớzwpmi củejhia Triểfllcn thịdvwe, Liêjrksn Hoa kiêjrksn nhẫevxnn chờzbww đnothtznwi, nhưlynkng Triểfllcn lãkmwwo gai vẫevxnn chưlynka xuấzwpmt hiệqtgkn.

"Cạaajtch cạaajtch ——" Cửimqea phòcyptng bịdvwe đnothjddqy ra, Thi Hoan vàbzgm Thi Nhạaajtc vui mừwaatng nhìpefxn qua, hai ngưlynkzbwwi đnothetghng thờzbwwi nhăzbwwn mặjlrxt khi thấzwpmy ngưlynkzbwwi tớzwpmi, ýxaar tứzbww phòcyptng bịdvwe đnothzbwwng dậbzgmy chắqfhvn trưlynkzwpmc ngưlynkzbwwi củejhia Liêjrksn Hoa.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.