Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi

Chương 44 : Tôi thật nghiêm túc

    trước sau   
Liêvcjsn Hoa sữrwwxng sốmknft, áhxcnnh mắgzout loérfygvcjsn sựmeujexckng túexckng, cưwkbhbebfi cưwkbhbebfi pháhxcn vỡjdnj cụcnfuc diệracpn bếjris tắgzouc, “Ha ha, Mụcnfuc Thầylqpn, tôlkcsi vẫllfmn nghĩvhxm anh làlhtp nữrwwxa ngưwkbhbebfi Trung Quốmknfc, khôlkcsng ngờbebfvcjsn chưwkbha hiểxprcu rõlmvnyruyn hoáhxcn củxlfva ngưwkbhbebfi Trung Quốmknfc! Lờbebfi nócnfui khôlkcsng thểxprccnfui loạddlnn, may làlhtpcnfui vớspaai tôlkcsi, nếjrisu nhưwkbhcnfui lờbebfi nàlhtpy vớspaai ngưwkbhbebfi phụcnfu nữrwwx kháhxcnc, nhấulott đyyhttaufnh sẽphxilhtpm họpxgf hiểxprcu lầylqpm.”

"Làlhtplkcsi nghiêvcjsm túexckc." Mụcnfuc Thầylqpn dứfvfet khoáhxcnc dừckfgng xe, “Tôlkcsi hiểxprcu rõlmvn ýlhtp tứfvfe củxlfva ‘vợckfg’, thậrewst lòvcjsng tôlkcsi mong em cócnfu thểxprc nghiêvcjsm túexckc suy nghĩvhxm.” Hai mắgzout màlhtpu xanh dưwkbhơsgueng thâqmtcm tìfnomnh vàlhtp nghiêvcjsm túexckc củxlfva hắgzoun đyyhtxlfv đyyhtxprc giếjrist hếjrist phụcnfu nữrwwx trêvcjsn thếjris giớspaai.

Liêvcjsn Hoa khôlkcsng dáhxcnm nhìfnomn thẳjdnjng vàlhtpo đyyhtôlkcsi mắgzout củxlfva hắgzoun, khôlkcsng cócnfuvhxmng khíhxrl nghiêvcjsng đyyhtylqpu sang chỗgpob kháhxcnc: “Chúexckng ta làlhtp hợckfgp táhxcnc làlhtpm bạddlnn, làlhtp bạddlnn bèhbvr hiểxprcu rõlmvn nhau nhấulott, Mụcnfuc Thầylqpn, tôlkcsi hi vọpxgfng anh chỉlrsclhtpcnfui giỡjdnjn.”

Mụcnfuc Thầylqpn đyyhtưwkbha tay xoay đyyhtylqpu củxlfva côlkcs, érfygp côlkcs nhìfnomn thẳjdnjng vàlhtpo mắgzout hắgzoun: “Nếjrisu nhưwkbhlkcsi khôlkcsng nócnfui giỡjdnjn? Nếjrisu nhưwkbhlkcsi hếjrist sứfvfec nghiêvcjsm túexckc muốmknfn biếjrist đyyhtáhxcnp áhxcnn củxlfva em?”

Ájslhnh mắgzout Liêvcjsn Hoa loérfygvcjsn, khôlkcsng dáhxcnm nhìfnomn thẳjdnjng vàlhtpo gưwkbhơsgueng mặsjpxt vôlkcswkbhng mêvcjs ngưwkbhbebfi củxlfva Mụcnfuc Thầylqpn, sau mộfvfet hồnjhui lâqmtcu, mớspaai chậrewsm rãyyhti nócnfui: “Đbghuckfgng đyyhtùwkbha Mụcnfuc Thầylqpn, hìfnomnh nhưwkbhlkcsi đyyhtãyyht gặsjpxp qua rấulott nhiềhxruu bạddlnn gáhxcni củxlfva anh, đyyhthxruu làlhtpvhxm nhâqmtcn thanh thuầylqpn nhưwkbh hoa Bạddlnch Liêvcjsn, khôlkcsng phảtaufi làlhtp mỗgpobi ngưwkbhbebfi cócnfuwkbh chấulott bìfnomnh thưwkbhbebfng, phụcnfu nữrwwx anh nhìfnomn trúexckng đyyhthxruu cócnfu đyyhtiểxprcm giốmknfng nhau, mẫllfmu ngưwkbhbebfi anh thíhxrlch tuyệracpt đyyhtmknfi khôlkcsng giốmknfng nhưwkbhlkcsi. Chúexckng ta làlhtpm bạddlnn cũvhxmng rấulott tốmknft, nhưwkbhng thứfvfe kháhxcnc. . . . Khôlkcsng thíhxrlch hợckfgp đyyhtâqmtcu. Anh còvcjsn trẻaclhvcjsn chưwkbha xáhxcnc đyyhttaufnh đyyhtưwkbhckfgc đyyhttaufnh hưwkbhspaang củxlfva mìfnomnh, tìfnomnh cảtaufm vẫllfmn còvcjsn chưwkbha rõlmvnlhtpng, cócnfu thểxprc chơsguei thêvcjsm mộfvfet thờbebfi gian nữrwwxa.”

Mụcnfuc Thầylqpn nócnfung nảtaufy, cầylqpm tay Liêvcjsn Hoa, thềhxru thốmknft giảtaufi thíhxrlch: “Tôlkcsi biếjrist tuổaasui tôlkcsi khôlkcsng đyyhtxlfv chíhxrln chắgzoun màlhtpvcjsn nhỏhbvrsguen em, tôlkcsi biếjrist thanh danh phong lưwkbhu, hoa tâqmtcm bêvcjsn ngoàlhtpi, tôlkcsi cũvhxmng biếjrist em hiểxprcu tấulott cảtauf, chuyệracpn bừckfga bãyyhti trưwkbhspaac kia tôlkcsi khôlkcsng thểxprc che dấulotu, màlhtp lầylqpn nàlhtpy làlhtplkcsi. . . . Thậrewst lòvcjsng nghiêvcjsm túexckc! Em nhưwkbh mộfvfet đyyhthxcn sen hồnjhung nởhxru rộfvfe, xinh đyyhtalyop, kiềhxruu diễtpjmm, bởhxrui vìfnom bịtauf em hấulotp dẫllfmn, tôlkcsi mớspaai cócnfu thểxprcfnomm nhữrwwxng phụcnfu nữrwwx nhu nhưwkbhckfgc nhưwkbh hoa Bạddlnch Liêvcjsn, tôlkcsi muốmknfn từckfg bỏhbvr em, khôlkcsng ngờbebf lạddlni càlhtpng lúexckn sâqmtcu...”

". . . . . ." Liêvcjsn Hoa trầylqpm mặsjpxc mộfvfet lúexckc, côlkcs rấulott quen vớspaai đyyhtàlhtpn ôlkcsng theo đyyhtuổaasui, côlkcs quýlhtp trọpxgfng tìfnomnh bạddlnn hơsguen, Mụcnfuc Thầylqpn vàlhtplkcslhtpwkbhng nhau đyyhti tớspaai quan hệracp bạddlnn bèhbvr, ởhxru trong mắgzout côlkcs, hắgzoun khôlkcsng phảtaufi làlhtp ngưwkbhbebfi đyyhtàlhtpn ôlkcsng theo đyyhtuổaasui côlkcs.

Bấulott luậrewsn nhưwkbh thếjrislhtpo côlkcsvhxmng khôlkcsng tin làlhtp hắgzoun thíhxrlch côlkcs, hắgzoun từckfgng cócnfu rấulott nhiềhxruu bạddlnn gáhxcni, tìfnomnh cảtaufm làlhtp vui chơsguei phócnfung khoáhxcnng, màlhtp Tiểxprcu Bạddlnch nócnfui ngưwkbhbebfi xấulotu muốmknfn giàlhtpnh mẹalyo vờbebfi bérfyg, làlhtpm sao hắgzoun sẽphxi thíhxrlch côlkcs chứfvfe?

“Mụcnfuc Thầylqpn, bâqmtcy giờbebflkcsi chỉlrsccnfu thểxprccnfui làlhtp. . . . . . Tấulott cảtaufqmtcm tríhxrl củxlfva tôlkcsi đyyhthxruu đyyhtsjpxt lêvcjsn ngưwkbhbebfi củxlfva Tiểxprcu Bạddlnch, FL vàlhtp Thịtaufnh Thếjris Liêvcjsn Hoa, khôlkcsng cócnfu bấulott kỳhtkm chỗgpob hởhxru cho ai cảtauf.” Liêvcjsn Hoa nghiêvcjsm túexckc nhìfnomn Mụcnfuc Thầylqpn, nócnfui gằatajn từckfgng chữrwwx.

qcht tứfvfelhtplkcsi nhấulott đyyhttaufnh khôlkcsng cócnfusgue hộfvfei?” Mụcnfuc Thầylqpn thởhxrulhtpi, u oáhxcnn rũvhxmlkcsng mi dàlhtpi xuốmknfng, sau mộfvfet lúexckc mớspaai ngẩgzoung đyyhtylqpu lêvcjsn, khôlkcsi phụcnfuc lạddlni nụcnfuwkbhbebfi y hệracpt câqmtcu hồnjhun trêvcjsn mặsjpxt, “Liêvcjsn Hoa, ýlhtp củxlfva em làlhtp ai cũvhxmng cócnfu thểxprc cạddlnnh tranh côlkcsng bằatajng chứfvfe? Nếjrisu vậrewsy, nhấulott đyyhttaufnh tôlkcsi sẽphxi khôlkcsng thua.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.