Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi

Chương 279 : Chờ em

    trước sau   
Edit: Nguyễiafdn Yêgogrn Thưqohzơxhugng
Beta: mèbqndo suni

"Khi nàtbyjo thìzmvc anh đpghaãuoww biếopjgt em yêgogru anh vậpngay?"

"Làtbyjoutdc sinh mạvvbong anh bịexrf đpghae dọkvbra đpghaang nằoeefm ởbsfk phòzqneng chăiutcm sóqlxjc đpghaevczc biệchrut? Làtbyjoutdc em biếopjgt anh vìzmvc giúoutdp em vàtbyj Tiểaturu Bạvvboch màtbyj liềgyudu mìzmvcnh trảzmvc giázqne? Làtbyj anh khổuowwjtazm giúoutdp em trang hoàtbyjng lạvvboi biệchrut thựgsdt Liêgogrn gia thàtbyjnh dázqneng vẻeacg củxhuga mộaturt năiutcm rưqohzgsdti trưqohzeacgc, vàtbyjo mộaturt đpghaêgogrm an ủxhugi lúoutdc em đpghaang đpghaau lòzqneng? Hay làtbyjzqnen sớeacgm hơxhugn nữgsdta đpghaâjtazy?"

"Chẳsqmvng lẽoutdtbyjoutdc thấhlxry anh vàtbyj Tiểaturu Bạvvboch đpghaogeli kházqneng ngầxnqvm đpghahlxru đpghaázqne lẫvcdin nhau, em sẽoutd thựgsdtc tâjtazm cưqohzwfkli mộaturt tiếopjgng hay mộaturt khắqgqpc cảzmvcm thấhlxry rấhlxrt ấhlxrm ázqnep kia? Hay làtbyjqlxji, em thấhlxry đpghaưqohzzsurc sựgsdt cốogel gắqgqpng khôjuvdi phụgyudc, bịexrf sứdwnvc sốogelng mãuowwnh liệchrut đpghaóqlxj hấhlxrp dẫvcdin trong nházqney mắqgqpt?"

"Cóqlxj lẽoutd. . . . . . Năiutcm năiutcm trưqohzeacgc, lầxnqvn đpghaxnqvu tiêgogrn nhìzmvcn thấhlxry sựgsdt khiếopjgp sợzsur khi đpghaóqlxj củxhuga anh, em đpghaãuoww khẽoutd đpghaaturng lòzqneng ~"

Liêgogrn Hoa đpghaãuoww thay ázqneo sơxhug mi to lớeacgn cho Triểaturn Thiểaturu Khuynh, côjuvd mặevczc ázqneo lóqlxjt quầxnqvn lóqlxjt màtbyj phụgyudc vụgyud đpghaưqohza lêgogrn, nhẹqohz nhàtbyjng ngồerqei ởbsfkgogrn giưqohzwfklng, côjuvdoutdi đpghaxnqvu nhìzmvcn Triểaturn Thiểaturu Khuynh đpghaang khoan thai ngủxhug, khôjuvdng ngừomslng nhỏbqnd giọkvbrng chấhlxrt vấhlxrn anh im lặevczng.


Giờwfkl phúoutdt nàtbyjy Liêgogrn Hoa đpghaang suy tưqohz mộaturt vấhlxrn đpghagyudjtazu sắqgqpc đpghaxnqvy ýzjob nghĩiutca, hơxhugn nữgsdta làtbyj trăiutcm mốogeli vẫvcdin khôjuvdng cóqlxjzqnech giảzmvci nàtbyjo.

Ngưqohzwfkli đpghaàtbyjn ôjuvdng nàtbyjy, làtbyj ngưqohzwfkli đpghaàtbyjn ôjuvdng côjuvdgogru, đpghaếopjgn tộaturt cùhehlng làtbyjjuvd đpghaãuoww đpghaaturng lòzqneng vàtbyjo lúoutdc nàtbyjo chứdwnv? Điyzgatur cho côjuvd sa vàtbyjo nhưqohz vậpngay, đpghaatur cho giờwfkl phúoutdt nàtbyjy côjuvd cam tâjtazm tìzmvcnh nguyệchrun thừomsla nhậpngan yêgogru anh. . . . . .

Tốogel Khinh đpghaãuoww bảzmvco đpghazmvcm vớeacgi côjuvd, hai ba ngàtbyjy nữgsdta Triểaturn Thiểaturu Khuynh vẫvcdin chưqohza tỉiyzgnh, mặevczc dùhehlqlxj chúoutdt lo lắqgqpng việchruc làtbyjm thếopjgtbyjo đpghaatur bổuoww sung dinh dưqohzgsdtng cho anh, nhưqohzng hiệchrun tạvvboi côjuvd muốogeln nhâjtazn lúoutdc anh đpghaang an tĩiutcnh ngủxhug, nhìzmvcn anh.

Kểatur từomsloutdc anh vìzmvcxhugi xuốogelng lầxnqvu màtbyj bịexrf thưqohzơxhugng nặevczng, cázqnec loạvvboi vếopjgt thưqohzơxhugng liềgyudn trảzmvci rộaturng toàtbyjn thâjtazn củxhuga anh, trưqohzeacgc khi liêgogrn lạvvboc vớeacgi Tốogel Khinh, trêgogrn ngưqohzwfkli anh quấhlxrn đpghaxnqvy băiutcng gạvvboc, căiutcn bảzmvcn côjuvd khôjuvdng thểatur nhìzmvcn thấhlxry rõvvbo khuôjuvdn mặevczt củxhuga anh. Côjuvd lạvvboi cóqlxj thểaturqohzbsfkng tưqohzzsurng ra phíogela dưqohzeacgi lớeacgp băiutcng gạvvboc làtbyj sẽoutdqlxj nhiềgyudu vếopjgt thưqohzơxhugng đpghaau nhứdwnvc, anh vìzmvcjuvdtbyj Tiểaturu Bạvvboch, màtbyjtbyjm ra loạvvboi chuyệchrun liềgyudu mìzmvcnh cứdwnvu ngưqohzwfkli nàtbyjy. . . . . .

Vuốogelt lôjuvdng màtbyjy, mắqgqpt, sốogelng mũbsfki vàtbyj đpghaôjuvdi môjuvdi Triểaturn Thiểaturu Khuynh, rốogelt cuộaturc Liêgogrn Hoa cũbsfkng yêgogrn tâjtazm, anh đpghaãuoww hoàtbyjn toàtbyjn khỏbqndi bệchrunh, cázqnem ơxhugn thuốogelc củxhuga Tốogel Khinh, làtbyj Tốogel Khinh đpghaãuoww chữgsdta hếopjgt bệchrunh củxhuga anh, khôjuvdng đpghaatur cho côjuvd đpghaau lòzqneng đpghaếopjgn đpghadwnvt từomslng đpghaoạvvbon ruộaturt. . . . . .

"Tạvvboi sao khôjuvdng trảzmvc lờwfkli em? Hảzmvc, khôjuvdng nóqlxji chuyệchrun nữgsdta, em liềgyudn bóqlxjp mặevczt củxhuga anh đpghaóqlxj. . . . . ." Liêgogrn Hoa khôjuvdng cốogel kỵqgqp chúoutdt nàtbyjo nặevczn qua nặevczn lạvvboi mặevczt Triểaturn Thiểaturu Khuynh, da thịexrft bóqlxjng loázqneng mớeacgi làtbyjnh trêgogrn mặevczt anh giốogelng nhưqohz trẻeacg con, Liêgogrn Hoa mớeacgi vừomsla tiếopjgp xúoutdc liềgyudn yêgogru thíogelch khôjuvdng buôjuvdng tay: "Triểaturn Thiểaturu Khuynh, em nóqlxji chuyệchrun vớeacgi anh đpghaóqlxj, hay anh nóqlxji mộaturt câjtazu đpghai, lúoutdc nàtbyjo thìzmvc anh đpghaãuowwgogru em? Lúoutdc còzqnen chưqohza biếopjgt sựgsdt tồerqen tạvvboi củxhuga Tiểaturu Bạvvboch, anh làtbyjm nhưqohz thếopjgtbyjo khôjuvdng thểatur thay đpghauowwi nhậpngan đpghaexrfnh cho rằoeefng làtbyj em chứdwnv. . . . . ."

Tỉiyzg mỉiyzg nhớeacg lạvvboi từomslng ly từomslng týzjob từomsloutdc gặevczp lạvvboi đpghaếopjgn bâjtazy giờwfkl, lúoutdc nàtbyjy Liêgogrn Hoa mớeacgi chợzsurt hiểaturu ra, Triểaturn Thiểaturu Khuynh yêgogrn lặevczng làtbyjm nhiềgyudu chuyệchrun nhưqohz vậpngay, cho dùhehljuvd vẫvcdin kházqneng cựgsdt trázqnenh đpghai, cho dùhehljuvdqlxj lạvvbonh lẽoutdo vôjuvdzmvcnh, cũbsfkng khôjuvdng cóqlxjzmvcnh hưqohzbsfkng chúoutdt nàtbyjo tớeacgi cảzmvcm tìzmvcnh củxhuga anh.

Triểaturn Thiểaturu Khuynh yêgogru, giốogelng nhưqohzoutdc anh khôjuvdi phụgyudc sứdwnvc khỏbqnde, sứdwnvc sốogelng hăiutcng házqnei tuyệchrut khôjuvdng nảzmvcn lòzqneng, nhấhlxrt đpghaexrfnh đpghaãuoww thẳsqmvng tay pházqne tan nhữgsdtng lờwfkli nóqlxji bóqlxjng nóqlxji gióqlxj, đpghaázqnenh tan sựgsdt phòzqneng bịexrf trong lòzqneng côjuvd.

Hiệchrun tạvvboi, côjuvd biếopjgt đpghaưqohzzsurc tâjtazm ýzjob củxhuga mìzmvcnh, yêgogru anh thìzmvc thừomsla nhậpngan đpghai, so vớeacgi côjuvd anh yêgogru còzqnen âjtazm thầxnqvm sâjtazu đpghapngam hơxhugn, côjuvd phảzmvci thưqohzơxhugng anh nhiềgyudu mộaturt chúoutdt, mớeacgi cóqlxj thểaturqlxjng vai vớeacgi anh!

Trong nházqney mắqgqpt, tìzmvcnh yêgogru mạvvbonh mẽoutd chảzmvcy khắqgqpp toàtbyjn thâjtazn Liêgogrn Hoa, mưqohzwfkli phầxnqvn ấhlxrm ázqnep cảzmvcm đpghaaturng làtbyjm cho khóqlxje môjuvdi Liêgogrn Hoa nâjtazng lêgogrn, lưqohzgsdtng tìzmvcnh tưqohzơxhugng duyệchrut (hai bêgogrn đpghagyudu cóqlxjzmvcnh cảzmvcm vớeacgi nhau), đpghaâjtazy làtbyj chuyệchrun khóqlxjqlxj đpghaưqohzzsurc cỡgsdttbyjo, bọkvbrn họkvbr, lẽoutd ra nêgogrn cóqlxj kếopjgt cụgyudc hoàtbyjn mỹjgfh nhấhlxrt. . . . . .

Tấhlxrt cảzmvc đpghagyudu đpghaãuoww nghĩiutc thôjuvdng suốogelt, tấhlxrt cảzmvc, hẳsqmvn làtbyj đpghagyudu đpghaãuowwqlxjqlxj quỹjgfh đpghavvboo, đpghagyudu nêgogrn pházqnet triểaturn thuậpngan theo kếopjgt cụgyudc. . . . . .

Mộaturt ýzjob nghĩiutc, lặevczng lẽoutd xuấhlxrt hiệchrun.

qlxj kiêgogrn đpghaexrfnh giốogelng nhưqohztbyjn Thạvvboch, khiếopjgn Liêgogrn Hoa khôjuvdng kịexrfp chờwfkl đpghazsuri muốogeln đpghai thựgsdtc hiệchrun ngay lậpngap tứdwnvc.


"Em muốogeln làtbyjm mộaturt chuyệchrun vìzmvc anh. . . . . ." Liêgogrn Hoa nhìzmvcn hai mắqgqpt nhắqgqpm chặevczt củxhuga Triểaturn Thiểaturu Khuynh, nghiêgogrm túoutdc nóqlxji.

juvd nhẹqohz nhàtbyjng đpghadwnvng lêgogrn, cầxnqvm ngóqlxjn tay Triểaturn Thiểaturu Khuynh thậpngat chặevczt: "Tấhlxrt cảzmvc kếopjgt thúoutdc phíogela trưqohzeacgc, em sẽoutdzmvc anh làtbyjm mộaturt chuyệchrun cuốogeli cùhehlng màtbyj em cóqlxj thểaturtbyjm. . . . . ."

Liêgogrn Hoa cúoutdi ngưqohzwfkli khẽoutdjuvdn lêgogrn lôjuvdng mi Triểaturn Thiểaturu Khuynh: "Điyzgomslng trázqnech em tùhehly hứdwnvng, em nhấhlxrt đpghaexrfnh muốogeln đpghai làtbyjm chuyệchrun nàtbyjy, xin anh. . . . . . Xin anh chờwfkl em mộaturt chúoutdt. . . . . ."

qlxji xong, Liêgogrn Hoa cũbsfkng khôjuvdng quay đpghaxnqvu lạvvboi xoay ngưqohzwfkli rờwfkli khỏbqndi phòzqneng, .

Triểaturn Thiểaturu Khuynh mởbsfk mắqgqpt lầxnqvn nữgsdta, ázqnenh mặevczt trờwfkli chóqlxji mắqgqpt làtbyjn cho anh lạvvboi đpghaóqlxjng chặevczt míogel mắqgqpt, trong đpghavvboi nãuowwo mêgogr mang mộaturt mảzmvcnh, anh hoảzmvcng sợzsur cảzmvcm thấhlxry tinh thầxnqvn đpghagyudu trốogelng khôjuvdng.

"Thiếopjgu gia, ngàtbyji đpghaãuoww tỉiyzgnh rồerqei hảzmvc?!" Y tázqne trôjuvdng chừomslng bêgogrn cạvvbonh anh lậpngap tứdwnvc mừomslng rỡgsdtgogru lêgogrn: "Ngàtbyji cóqlxj muốogeln ăiutcn chúoutdt gìzmvc hay khôjuvdng? Hay làtbyj muốogeln uốogelng nưqohzeacgc?"

Triểaturn Thiểaturu Khuynh tiệchrun tay nhậpngan lấhlxry cázqnei ly trong tay y tázqne, anh ngửkprha đpghaxnqvu uốogelng cạvvbon sạvvboch nưqohzeacgc, vénosen chăiutcn lêgogrn nhẹqohz nhàtbyjng ngồerqei dậpngay, giọkvbrng nóqlxji trầxnqvm thấhlxrp hấhlxrp dẫvcdin mờwfkl mịexrfch hỏbqndi: "Tôjuvdi đpghaãuoww ngủxhug bao lâjtazu rồerqei? Điyzgâjtazy làtbyjxhugi nàtbyjo, tôjuvdi bịexrftbyjm sao thếopjg?"

"Ngàtbyji ngủxhug hai ngàtbyjy rồerqei, bâjtazy giờwfkl đpghaang ởbsfk trong phòzqneng củxhuga ngàtbyji." Y tázqne thàtbyjnh thậpngat trảzmvc lờwfkli: "Hai ngàtbyjy trưqohzeacgc, ngàtbyji ngủxhug thiếopjgp đpghai ởbsfk trong phòzqneng sázqnech, sau đpghaóqlxj vẫvcdin ngủxhug đpghaếopjgn bâjtazy giờwfkl. . . . . ."

Hai ngàtbyjy trưqohzeacgc, thưqohz phòzqneng, ngủxhug. . . . . .

Triểaturn Thiểaturu Khuynh chợzsurt đpghaem tấhlxrt cảzmvcjtazu vàtbyjo mộaturt chỗnose, anh giậpngat mìzmvcnh bừomslng tỉiyzgnh, nóqlxjng nảzmvcy bắqgqpt đpghaưqohzzsurc tay y tázqne hỏbqndi: "Liêgogrn Hoa đpghaâjtazu rồerqei, côjuvdhlxry ởbsfkxhugi nàtbyjo!"

Anh nhớeacg ra rồerqei, mộaturt ngàtbyjy kia, anh bịexrf hạvvbo xuâjtazn dưqohzzsurc, sau đpghaóqlxj hai châjtazn khôjuvdi phụgyudc khỏbqnde mạvvbonh, anh thựgsdtc sựgsdt chốogelng đpghagsdt đpghai tớeacgi bêgogrn cạvvbonh Liêgogrn Hoa, van xin côjuvd giúoutdp anh giảzmvci trừomslzqnec dụgyudng mãuowwnh liệchrut củxhuga thuốogelc. . . . . .

Cờwfkl xuâjtazn sắqgqpc bay phấhlxrt phớeacgi ởbsfk trong đpghaxnqvu anh khôjuvdng ngừomslng vang vọkvbrng, Triểaturn Thiểaturu Khuynh rõvvbotbyjng nhớeacgvvbo Liêgogrn Hoa dưqohzeacgi sựgsdt chăiutcm sóqlxjc củxhuga anh màtbyj quyếopjgn rũbsfktbyjgogru kiềgyudu, nhớeacg hai ngưqohzwfkli chặevczt chẽoutdzqnea vàtbyjo nhau rấhlxrt phùhehl hợzsurp, anh khôjuvdng biếopjgt anh đpghaãuowwjuvdi kénoseo Liêgogrn Hoa làtbyjm bao nhiêgogru lầxnqvn, làtbyjm đpghaếopjgn khi Liêgogrn Hoa mệchrut đpghaếopjgn hôjuvdn mêgogr, làtbyjm đpghaếopjgn khi mìzmvcnh cũbsfkng kiệchrut sứdwnvc màtbyj ngủxhug thiếopjgp đpghai. . . . . .

Nhưqohzng bâjtazy giờwfkl Liêgogrn Hoa ởbsfkxhugi nàtbyjo? Tạvvboi sao côjuvd khôjuvdng cóqlxjbsfkgogrn cạvvbonh anh! Khôjuvdng phảzmvci côjuvd rấhlxrt lo lắqgqpng cho thâjtazn thểatur củxhuga anh sao!


Chẳsqmvng lẽoutd, chẳsqmvng lẽoutd khi làtbyjm mìzmvcnh đpghaãuowwhehlng quázqne sứdwnvc, đpghaatur cho hiệchrun tạvvboi côjuvd đpghaãuoww bịexrf thưqohzơxhugng khôjuvdng tớeacgi đpghaưqohzzsurc chứdwnv. . . . . .

"Thiếopjgu gia, Liêgogrn Hoa tiểaturu thưqohz ——"

"Ba! Ba đpghaãuoww tỉiyzgnh rồerqei! Quázqne tuyệchrut vờwfkli, hai ngàtbyjy nay, bázqnec thầxnqvy thuốogelc đpghagyudu nóqlxji châjtazn củxhuga ba đpghaãuoww hoàtbyjn toàtbyjn bìzmvcnh phụgyudc rồerqei~" Lúoutdc nàtbyjy, Tiểaturu Bạvvboch cưqohzwfkli híogelp mắqgqpt đpghai vàtbyjo, cậpngau giơxhug mộaturt phong thơxhuggogrn đpghaưqohza cho Triểaturn Thiểaturu Khuynh: "Điyzgâjtazy làtbyj mẹqohzqlxji muốogeln đpghaưqohza thưqohz cho ba, mẹqohz đpghaatur cho con chuyểaturn giao cho ba! Kỳcrfb quázqnei, hai ngàtbyjy nay mẹqohz đpghagyudu khôjuvdng ởbsfk nhàtbyj, mẹqohz lạvvboi đpghai côjuvdng ty làtbyjm thêgogrm giờwfkl rồerqei sao. . . . . ."

Triểaturn Thiểaturu Khuynh vộaturi vàtbyjng cầxnqvm lấhlxry thưqohz, nhẹqohz nhàtbyjng xénose miệchrung thưqohz đpghaãuoww giázqnen lạvvboi, trêgogrn tờwfkl giấhlxry chỉiyzgqlxjtbyji hàtbyjng chữgsdt thanh túoutd đpghaxnqvy ýzjob nghĩiutca, lạvvboi làtbyjm cho anh lậpngap tứdwnvc sợzsur ngâjtazy ngưqohzwfkli.

Triểaturn Thiểaturu Khuynh: Em muốogeln rờwfkli đpghai mộaturt tházqneng, khôjuvdng nêgogrn tìzmvcm em, khi em muốogeln gặevczp anh thìzmvc đpghaếopjgn thờwfkli đpghaiểaturm hãuowwy đpghaếopjgn đpghaexrfa đpghaiểaturm giao hẹqohzn làtbyj đpghaưqohzzsurc!

Triểaturn Thiểaturu Khuynh cảzmvcm thấhlxry hôjuvd hấhlxrp đpghagyudu ngừomslng trệchru rồerqei, khôjuvdng thểaturtbyjo, đpghaâjtazy sẽoutd khôjuvdng phảzmvci làtbyj chuyệchrun năiutcm năiutcm trưqohzeacgc lạvvboi diễiafdn ra mộaturt lầxnqvn nữgsdta chứdwnv!

"Ba ba!" Tiểaturu Bạvvboch kénoseo kénoseo tay ázqneo Triểaturn Thiểaturu Khuynh, chỉiyzg chỉiyzg sau lưqohzng giấhlxry viếopjgt thưqohz: "Mặevczt sau nàtbyjy còzqnen cóqlxj chữgsdt nữgsdta!"

Triểaturn Thiểaturu Khuynh cuốogelng quíogelt lậpngat ngưqohzzsurc mặevczt giấhlxry lạvvboi.

Chữgsdt Liêgogrn Hoa viếopjgt rõvvbotbyjng ởbsfk mặevczt sau:

Ha ha, đpghaomslng tưqohzbsfkng rằoeefng em diễiafdn lạvvboi tròzqnebsfk nha! Thếopjg chấhlxrp Tiểaturu Bạvvboch ởbsfk trong tay anh, khôjuvdng cầxnqvn phảzmvci lo lắqgqpng em khôjuvdng trởbsfk lạvvboi ~ em thậpngat sựgsdtqlxj chuyệchrun phảzmvci rờwfkli khỏbqndi, chăiutcm sóqlxjc tốogelt cho con củxhuga chúoutdng ta, em làtbyjm xong chuyệchrun nàtbyjy, nhấhlxrt đpghaexrfnh sẽoutd đpghaếopjgn gặevczp anh!

Triểaturn Thiểaturu Khuynh nhìzmvcn bứdwnvc thưqohz mộaturt chúoutdt, lạvvboi nhìzmvcn Tiểaturu Bạvvboch mộaturt chúoutdt, trong lòzqneng rốogelt cuộaturc nhanh chóqlxjng buôjuvdng tâjtazm xuốogelng rồerqei.

Cho dùhehl khôjuvdng muốogeln thừomsla nhậpngan, anh cũbsfkng biếopjgt, Liêgogrn Hoa cóqlxj thểatur bỏbqnd lạvvboi anh, nhưqohzng tuyệchrut đpghaogeli khôjuvdng thểaturtbyjo bỏbqnd đpghaưqohzzsurc Tiểaturu Bạvvboch. . . . . .

Mộaturt tházqneng, sẽoutdtbyj mộaturt tházqneng dàtbyji cỡgsdttbyjo, thếopjg nhưqohzng anh lạvvboi khôjuvdng thểatur khôjuvdng chờwfkl đpghazsuri. . . .

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.