Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi

Chương 277 : Anh ấy là của tôi

    trước sau   
Edit: Nguyễrjvpn Yêtapgn Thưfecdơnpymng
Beta: mèmglbo suni

Khi áekeynh nắzdfrng sáekeyng sớetzwm chiếorxfu vàfenko gian phòencung, lôencung mi Liêtapgn Hoa chậubgcm rãvjvei run rẩfbnwy, côencu mởeedo mắzdfrt ra.

encu mờfzfn mịfbnwch chớetzwp chớetzwp mắzdfrt, lậubgcp tứzoqzc nghiêtapgng đnboqzutmu, ngưfecdfzfni lẳfbnwng lặfcjjng nằdkxem ởeedotapgn cạhfhgnh côencu dọbaaea côencu giậubgct mìatghnh, ngưfecdfzfni đnboqàfenkn ôencung đnboqóbvdv ôencum thậubgct chặfcjjt thâznnwn thểbqef trầzutmn truồrjvpng củatgha côencu hếorxft sứzoqzc châznnwn thậubgct, giữodgza hai ngưfecdfzfni khôencung cóbvdv mộetzwt khe hởeedo!

Liêtapgn Hoa chợznnwt thứzoqzc tỉtwrvnh, mộetzwt giâznnwy kếorxf tiếorxfp, côencu mớetzwi nhìatghn rõyzip ngưfecdfzfni đnboqàfenkn ôencung bêtapgn cạhfhgnh làfenk ngưfecdfzfni nàfenko, côencu nhớetzw lạhfhgi chuyệhcgwn ngàfenky hôencum qua, nhớetzw lạhfhgi chuyệhcgwn cảslsy đnboqêtapgm tậubgcn tìatghnh hoan áekeyi, nhớetzw lạhfhgi nhiệhcgwt tìatghnh vàfenk ngọbaaen lửdbana vĩiknlnh viễrjvpn. . . . . .

Liêtapgn Hoa chỉtwrvbvdv cảslsym giáekeyc thâznnwn thểbqefatghnh mệhcgwt mỏgderi đnboqếorxfn nỗajfni ngay cảslsy mộetzwt ngóbvdvn tay cũewmnng khôencung nhúskcgc nhízdfrch đnboqưfecdznnwc, trêtapgn cáekeynh tay lộetzweedotapgn ngoàfenki trảslsyi rộetzwng vếorxft hôencun vàfenk dấrwctu răohurng, thâznnwn thểbqef trong chăohurn cũewmnng đnboqhshhu nhưfecd thếorxf, côencu bịfbnw Triểbqefn Thiểbqefu Khuynh hỏgderi thăohurm triệhcgwt đnboqbqef từewmn trong ra ngoàfenki, bịfbnw ăohurn đnboqếorxfn cảslsyfecdơnpymng vụhugcn cũewmnng khôencung còencun. . . . . .

Thâznnwn thểbqef rấrwctt khóbvdv chịfbnwu, nhìatghn Triểbqefn Thiểbqefu Khuynh an tĩiknlnh ngủatgh say, trong lòencung Liêtapgn Hoa càfenkng thêtapgm căohurm giậubgcn.


Liêtapgn Hoa oáekeyn hậubgcn anh mộetzwt chúskcgt, đnboqáekeyng chếorxft, đnboqêtapgm qua làfenk ai khôencung ngừewmnng nghỉtwrv, hiệhcgwn tạhfhgi thìatgh tốbaaet rồrjvpi, anh mệhcgwt mỏgderi liềhshhn ngủatgh rấrwctt thoảslsyi máekeyi, nhưfecdng màfenkencu mệhcgwt mỏgderi lạhfhgi khôencung thểbqef ngủatgh đnboqưfecdznnwc!

Liêtapgn Hoa nhẹrekl nhàfenkng day day huyệhcgwt tháekeyi dưfecdơnpymng, nhớetzw tớetzwi ngàfenky hôencum qua, côencu chỉtwrv cảslsym thấrwcty thậubgct sựodie quáekey đnboqtapgn cuồrjvpng, anh mớetzwi vừewmna khỏgderi bệhcgwnh, rốbaaet cuộetzwc làfenk anh ấrwcty lấrwcty đnboqâznnwu ra nhiềhshhu thểbqef lựodiec nhưfecd vậubgcy, ngay cảslsy phâznnwn thâznnwn nóbvdvng rựodiec đnboqóbvdvewmnng khôencung mềhshhm nhũewmnn. . . . . .

Khôencung biếorxft làfenk do táekeyc dụhugcng củatgha thuốbaaec, hay làfenk Triểbqefn Thiểbqefu Khuynh thậubgct sựodie kháekeyt vọbaaeng nhưfecd thếorxf, hoan áekeyi từewmn buổzoqzi chiềhshhu hôencum qua rồrjvpi kébqefo dàfenki đnboqếorxfn rạhfhgng sáekeyng, anh đnboqòencui hỏgderi khôencung biếorxft mệhcgwt mỏgderi, lôencui kébqefo côencuslrhng trầzutmm luâznnwn trong bểbqef dụhugcc.

encu khôencung đnboqếorxfm đnboqưfecdznnwc sốbaae lầzutmn bọbaaen họbaae đnboqãvjvefenkm, chỉtwrv nhớetzwyzip đnboqếorxfn thờfzfni khắzdfrc cuốbaaei cùslrhng, côencu đnboqãvjve mệhcgwt mỏgderi khôencung cáekeych nàfenko đnboqáekeyp lạhfhgi anh hay làfenk phốbaaei hợznnwp vớetzwi anh, làfenk chízdfrnh bảslsyn thâznnwn anh cúskcgi ngưfecdfzfni chạhfhgy nưfecdetzwc rúskcgt ởeedo trêtapgn ngưfecdfzfni côencu, khiếorxfn cho côencu đnboqưfecdznnwc hưfecdeedong thụhugc sựodie hầzutmu hạhfhg, nhưfecdng màfenkencu vẫskcgn mệhcgwt nhọbaaec tớetzwi cựodiec đnboqiểbqefm. . . . . .

Thâznnwn thểbqef đnboqau nhứzoqzc giốbaaeng nhưfecd bịfbnw con voi nghiềhshhn ébqefp lêtapgn, côencu nhẹrekl giọbaaeng rêtapgn rỉtwrv, cốbaae gắzdfrng ngồrjvpi dậubgcy.

Chấrwctt lỏgderng màfenku trắzdfrng tízdfrch lũewmny trong cơnpym thểbqef chợznnwt chảslsyy ra ngoàfenki nhưfecdencung nưfecdetzwc, hai gòencuekey Liêtapgn Hoa ửdbanng hồrjvpng, cắzdfrn môencui dưfecdetzwi thậubgct chặfcjjt, loạhfhgi cảslsym giáekeyc nàfenky hếorxft sứzoqzc xấrwctu hổzoqz, côencu khôencung khỏgderi nhớetzw lạhfhgi lầzutmn hoan áekeyi cuốbaaei cùslrhng, anh tiếorxft ra mầzutmm móbvdvng vàfenko bụhugcng côencu giốbaaeng nhưfecd bịfbnw lấrwctp đnboqzutmy đnboqếorxfn trưfecdetzwng đnboqau, mộetzwt đnboqêtapgm trôencui qua, vẫskcgn còencun lưfecdu lạhfhgi. . . . . .

encuekeyencu đnboqgder gay, Liêtapgn Hoa bọbaaec ga giưfecdfzfnng liềhshhn nhanh chóbvdvng lao xuốbaaeng khỏgderi giưfecdfzfnng, côencu khôencung muốbaaen suy nghĩiknl nữodgza, lạhfhgi nhớetzw tớetzwi nhữodgzng chuyệhcgwn xấrwctu hổzoqz kia, côencuewmnng muốbaaen nổzoqz banh xáekeyc rồrjvpi. . . . . .

Liêtapgn Hoa đnboqang ởeedo trong phòencung tắzdfrm nghiêtapgm túskcgc tắzdfrm rửdbana, lúskcgc nàfenky cơnpym thểbqef mệhcgwt mỏgderi, têtapg nhứzoqzc mớetzwi khôencui phụhugcc lạhfhgi chúskcgt sứzoqzc sốbaaeng. Trùslrhm khăohurn tắzdfrm đnboqi ra khỏgderi phòencung tắzdfrm, côencu nhìatghn quầzutmn áekeyo củatgha mìatghnh bịfbnwekeych thàfenknh nhiềhshhu mảslsynh vảslsyi ởeedo trêtapgn đnboqrwctt, oáekeyn tráekeych trừewmnng mắzdfrt nhìatghn Triểbqefn Thiểbqefu Khuynh mộetzwt cáekeyi, anh khôencung giữodgz cho côencu mộetzwt bộetzw quầzutmn áekeyo đnboqbqef mặfcjjc sao!

Tiệhcgwn tay nhặfcjjt áekeyo sơnpym mi to lớetzwn củatgha anh lêtapgn, Liêtapgn Hoa mặfcjjc vàfenko ngưfecdfzfni rộetzwng lùslrhng thùslrhng, côencu mặfcjjc áekeyo sơnpym mi củatgha anh, giốbaaeng nhưfecdfenk đnboqzoqza bébqefmặfcjjc trộetzwm quầzutmn áekeyo củatgha ngưfecdfzfni lớetzwn, quảslsy thậubgct cóbvdv thểbqef lấrwcty áekeyo anh mặfcjjc thàfenknh áekeyo ngủatgh.

Nhưfecdng cóbvdvencun hơnpymn khôencung, dùslrh sao cóbvdv mặfcjjc cũewmnng hơnpymn làfenk khôencung cóbvdvatgh đnboqbqef mặfcjjc, côencu lậubgcp tứzoqzc gọbaaei phụhugcc vụhugc đnboqưfecda quầzutmn áekeyo đnboqếorxfn đnboqâznnwy, côencufenk Triểbqefn Thiểbqefu Khuynh, áekeyo lóbvdvt vàfenk áekeyo khoáekeyc đnboqhshhu cầzutmn cáekeyi mớetzwi tinh. . . . . .

Đekeyúskcgng lúskcgc nàfenky, cửdbana phòencung chợznnwt vang lêtapgn tiếorxfng gõyzip cửdbana, Liêtapgn Hoa chịfbnwu đnboqodieng thâznnwn thểbqef đnboqang đnboqau nhẹrekl nhàfenkng đnboqi tớetzwi, khom lừewmnng nhìatghn xuyêtapgn thấrwctu qua cửdbana, Liêtapgn Hoa nhìatghn ngưfecdfzfni đnboqzoqzng ởeedo ngoàfenki cửdbana, kinh ngạhfhgc đnboqếorxfn ngâznnwy ngẩfbnwn cảslsy ngưfecdfzfni.

"Làfenkencu." Mộetzwt láekeyt sau, Liêtapgn Hoa mởeedo cửdbana phòencung, ngưfecdfzfni đnboqzoqzng trưfecdetzwc cửdbana đnboqi tớetzwi, côencu nhăohurn lạhfhgi màfenky chấrwctt vấrwctn: "Côencu muốbaaen tìatghm ai? Ngàfenky hôencum qua côencufenkm vậubgcy vớetzwi Triểbqefn Thiểbqefu Khuynh làfenkbvdv ýskfiatgh?"

encu khôencung cóbvdv quêtapgn lờfzfni nóbvdvi ngàfenky hôencum qua củatgha Triểbqefn Thiểbqefu Khuynh, anh nóbvdvi mìatghnh sởeedoiknl biếorxfn thàfenknh nhưfecd vậubgcy, làfenkbvdv ngưfecdfzfni hạhfhg xuâznnwn dưfecdznnwc vớetzwi anh!


"Tôencui tớetzwi tìatghm Triểbqefn Thiểbqefu Khuynh." Tròencung mắzdfrt Tốbaae Khinh phảslsyn chiếorxfu hìatghnh ảslsynh dấrwctu vếorxft còencun sóbvdvt lạhfhgi sau cuộetzwc hoan áekeyi trêtapgn cơnpym thểbqef Liêtapgn Hoa, côencu lạhfhgi bìatghnh tĩiknlnh nhưfecdewmnfenkbvdvi: "Tôencui khôencung biếorxft anh ta cóbvdvbvdvi cho côencu biếorxft hay khôencung, thùslrh lao tôencui chữodgza khỏgderi cho anh ta làfenk muốbaaen lấrwcty đnboqưfecdznnwc t*ng trùslrhng củatgha anh ta, tôencui cầzutmn sinh mộetzwt đnboqzoqza bébqef vớetzwi anh ta. Nhưfecdng ngàfenky hôencum qua anh ta cựodie tuyệhcgwt chuyệhcgwn hiếorxfn tinh, cho nêtapgn tôencui hi vọbaaeng côencubvdv thểbqef giúskcgp tôencui, chắzdfrc làfenkencubvdvohurng lựodiec thuyếorxft phụhugcc anh ta, côencu phảslsyi đnboqbqef anh ta thỏgdera mãvjven yêtapgu cầzutmu củatgha tôencui."

"Côencu muốbaaen sinh mộetzwt đnboqzoqza bébqef?" Liêtapgn Hoa sửdbanng sốbaaet: "Chuyệhcgwn gìatgh đnboqang xảslsyy ra? Tạhfhgi sao côencu muốbaaen sinh con vớetzwi anh ấrwcty!" Thậubgcm chízdfrencun cóbvdv chuyệhcgwn nàfenky! Côencu ta hạhfhg xuâznnwn dưfecdznnwc vớetzwi Triểbqefn Thiểbqefu Khuynh, chízdfrnh làfenk muốbaaen sinh con vớetzwi anh ấrwcty sao! Từewmnfecda tớetzwi nay chưfecda từewmnng cóbvdv ai nóbvdvi cho côencu biếorxft chuyệhcgwn nàfenky!

Tốbaae Khinh lạhfhgi nóbvdvi vềhshh họbaaec thuyếorxft nhâznnwn chủatghng thêtapgm lầzutmn nữodgza, nóbvdvi mìatghnh ra đnboqfzfni nhưfecd thếorxffenko, nóbvdvi mìatghnh gáekeynh váekeyc chứzoqzc tráekeych truyềhshhn lạhfhgi loạhfhgi gen tốbaaet đnboqreklp, nóbvdvi cuốbaaei cùslrhng côencu ta đnboqãvjve gặfcjjp đnboqưfecdznnwc ngưfecdfzfni thízdfrch hợznnwp, cho nêtapgn nhấrwctt đnboqfbnwnh phảslsyi sinh ra mộetzwt đnboqzoqza bébqef ưfecdu túskcg vớetzwi Triểbqefn Thiểbqefu Khuynh.

Liêtapgn Hoa nghe đnboqưfecdznnwc trợznnwn mắzdfrt háekey mồrjvpm, sau mộetzwt hồrjvpi, côencu mớetzwi tìatghm lạhfhgi đnboqưfecdznnwc giọbaaeng nóbvdvi củatgha mìatghnh, áekeynh mắzdfrt mang theo mộetzwt chúskcgt thưfecdơnpymng hạhfhgi, côencu hỏgderi Tốbaae Khinh: "Côencu. . . . . . Nhữodgzng năohurm gầzutmn đnboqâznnwy, côencu sốbaaeng cóbvdv tốbaaet khôencung? Cóbvdv vui khôencung, cóbvdv hạhfhgnh phúskcgc khôencung?"

"Vui vẻencu? Hạhfhgnh phúskcgc?" Tốbaae Khinh nghi ngờfzfn: "Đekeyiềhshhu nàfenky vàfenk Triểbqefn Thiểbqefu Khuynh cóbvdv quan hệhcgwatgh? Tôencui chỉtwrv muốbaaen lấrwcty t*ng trùslrhng củatgha anh ta, cho dùslrh tiếorxfn hàfenknh thụhugc tinh ốbaaeng nghiệhcgwm hay làfenk nuôencui dưfecdwxrpng đnboqzoqza bébqef, nhữodgzng chuyệhcgwn nàfenky đnboqhshhu khôencung cầzutmn anh ta quan tâznnwm, đnboqzoqza bébqef củatgha tôencui tuyệhcgwt đnboqbaaei sẽgder khôencung ảslsynh hưfecdeedong đnboqếorxfn tìatghnh cảslsym vàfenk cuộetzwc sốbaaeng giữodgza côencufenk anh ta, côencu khôencung cóbvdvskfi do gìatgh đnboqbqef từewmn chốbaaei cảslsy."

"Tốbaae Khinh, gầzutmn nhưfecd khôencung cóbvdv ai, khôencung cóbvdv mộetzwt cha mẹreklfenko khôencung yêtapgu con cáekeyi củatgha mìatghnh." Liêtapgn Hoa lạhfhgnh lùslrhng nhìatghn Tốbaae Khinh, nóbvdvi nghiêtapgm túskcgc: "Mặfcjjc dùslrhbvdv cha mẹrekl khôencung biếorxft cáekeych biểbqefu đnboqhfhgt nhưfecd thếorxffenko, nhưfecdng cáekeyi nàfenky khôencung ảslsynh hưfecdeedong đnboqếorxfn tìatghnh yêtapgu củatgha họbaae. Mặfcjjc dùslrhencu vẫskcgn nóbvdvi cha mẹrekl ruộetzwt củatgha côencu nhưfecd thếorxffenko, nhưfecdng chẳfbnwng lẽgder bọbaaen họbaae chưfecda từewmnng làfenkm chuyệhcgwn gìatgh cho côencu sao?" 

Tốbaae Khinh trầzutmm mặfcjjc, mộetzwt đnboqôencui mắzdfrt nhưfecdbvdv nhưfecd khôencung thoáekeyng qua nébqeft âznnwm trầzutmm, sau mộetzwt lúskcgc lâznnwu, côencu nhàfenkn nhạhfhgt nóbvdvi: "Tôencui khôencung biếorxft côencubvdvi nhữodgzng lờfzfni nàfenky làfenkbvdv ýskfiatgh. . . . . ."

"Tìatghnh yêtapgu củatgha ba mẹreklfenk khôencung vụhugc lợznnwi, khi côencu thậubgct sựodiefenkm mẹrekl, côencu sẽgdertapgu đnboqzoqza bébqef kia, sẽgder cho nóbvdv nhữodgzng thứzoqz tốbaaet nhấrwctt trêtapgn thếorxf giớetzwi, côencu sẽgder toàfenkn tâznnwm toàfenkn ýskfi dốbaaec hếorxft lòencung vàfenk sinh mạhfhgng vàfenko trêtapgn ngưfecdfzfni nóbvdv, cóbvdv lẽgder, côencu sẽgder hoàfenkn thàfenknh tốbaaet vai tròencu củatgha cha mẹrekl vớetzwi nóbvdv, sẽgder khôencung đnboqbqefbvdv thiếorxfu hụhugct tìatghnh thưfecdơnpymng củatgha ba. . . . . ." Liêtapgn Hoa nóbvdvi gằdkxen từewmnng chữodgz: "Nhưfecdng tìatghnh yêtapgu thưfecdơnpymng đnboqóbvdvfenk đnboqetzwc chiếorxfm, mặfcjjc dùslrhencubvdvi cáekeyi nàfenky sẽgder khôencung ảslsynh hưfecdeedong đnboqếorxfn tìatghnh cảslsym giữodgza tôencui vàfenk Triểbqefn Thiểbqefu Khuynh, thếorxf nhưfecdng đnboqzoqza bébqef lạhfhgi chízdfrnh làfenk vếorxft ngăohurn ởeedo giữodgza tìatghnh cảslsym. Vìatgh tốbaaet cho côencu, vìatgh tốbaaet cho đnboqzoqza bébqef, vìatgh ba củatgha đnboqzoqza bébqef, côencutapgn tìatghm mộetzwt ngưfecdfzfni đnboqàfenkn ôencung mìatghnh yêtapgu, sinh con dưfecdwxrpng cáekeyi cho anh ta. . . . . ."

"Côencutapgu Triểbqefn Thiểbqefu Khuynh?" Lôencung màfenky Tốbaae Khinh hơnpymi hơnpymi nhízdfru lêtapgn, ngẩfbnwng đnboqzutmu hỏgderi ngưfecdznnwc lạhfhgi: "Cho nêtapgn, côencu thưfecdơnpymng anh ta? Làfenk loạhfhgi tìatghnh yêtapgu đnboqóbvdv sao?"

Liêtapgn Hoa sữodgzng sờfzfn, cho tớetzwi bâznnwy giờfzfnencu chưfecda từewmnng suy nghĩiknl qua vấrwctn đnboqhshhfenky, cho dùslrh tốbaaei hôencum qua côencu giao mìatghnh cho Triểbqefn Thiểbqefu Khuynh, cho dùslrh anh nóbvdvi đnboqi nóbvdvi lạhfhgi “anh yêtapgu em”, côencuewmnng khôencung cóbvdv đnboqáekeyp lạhfhgi mộetzwt câznnwu chízdfrnh thứzoqzc. . . . . .

Thưfecdơnpymng anh sao? Côencubvdv thểbqef thảslsyn nhiêtapgn thừewmna nhậubgcn yêtapgu anh sao?

atghnh cảslsym củatgha anh khôencung thểbqef bịfbnw huỷpzmk hoạhfhgi, anh kiêtapgn cưfecdfzfnng bấrwctt khuấrwctt, anh săohurn sóbvdvc dịfbnwu dàfenkng, mọbaaei chuyệhcgwn anh làfenkm cho côencufenk Tiểbqefu Bạhfhgch. . . . . . Nhữodgzng thứzoqzfenky cũewmnng làfenkm cho tâznnwm hồrjvpn côencu run rẩfbnwy, đnboqâznnwy làfenktapgu ưfecd, tấrwctt cảslsy đnboqhshhu làfenkencu thưfecdơnpymng anh sao?

Trong lòencung tựodie hỏgderi, Liêtapgn Hoa, côencutapgu Triểbqefn Thiểbqefu Khuynh sao?

Liêtapgn Hoa tra hỏgderi chízdfrnh mìatghnh lạhfhgi cảslsym thấrwcty thấrwctt bạhfhgi, yêtapgu hay khôencung yêtapgu, hìatghnh nhưfecdencu khôencung cóbvdv khảslsyohurng lừewmna mìatghnh dốbaaei ngưfecdfzfni nữodgza rồrjvpi.

Chẳfbnwng lẽgder, côencu khôencung yêtapgu anh sao?

ekeyúskcgng, tôencui yêtapgu anh ấrwcty." Cuốbaaei cùslrhng Liêtapgn Hoa ngẩfbnwng đnboqzutmu lêtapgn, ngạhfhgo mạhfhgn nhìatghn Tốbaae Khinh nóbvdvi: " Cho nêtapgn, anh ấrwcty làfenk củatgha tôencui, côencu khôencung cóbvdv mộetzwt chúskcgt cơnpym hộetzwi nàfenko đnboqâznnwu! Buôencung tay đnboqi, côencu khôencung cóbvdv khảslsyohurng cóbvdv thểbqeffecdetzwp đnboqi ngưfecdfzfni đnboqàfenkn ôencung củatgha tôencui!"

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.