Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi
Chương 159 : Anh đi ra ngoài!
Editor: Tràcbwi sữbjxp a tràcbwi xanh
Liêcbwi n Hoa chầospm m chậpkpz m mởpopt mắunqr t, đcjpx ậpkpz p vàcbwi o mắunqr t làcbwi màcbwi u trắunqr ng khiếwxui n côqnpd hoa mắunqr t, híajpo p mắunqr t trầospm m tưulbk mộlfbv t chúbfcg t, mớeikc i vừyqjg a rồmbei i côqnpd ởpopt dưulbk ớeikc i đcjpx áubai y nưulbk ớeikc c nhìmhhe n thấmrhl y mẹrxxl , sao mớeikc i vừyqjg a mởpopt ra mắunqr t ra đcjpx ãkfmr ởpopt trong mộlfbv t gian phòmkpr ng màcbwi u trắunqr ng? Mẹrxxl côqnpd đcjpx i đcjpx âfeuc u rồmbei i, lạwcnk i bỏkfmr côqnpd đcjpx i nữbjxp a sao, tạwcnk i sao khôqnpd ng dẫbjxp n côqnpd đcjpx i theo.....
Chua xóyqjg t xôqnpd ng lêcbwi n đcjpx ầospm u, Liêcbwi n Hoa chỉvsom cóyqjg thểxhps nhắunqr c nhởpopt mìmhhe nh, mẹrxxl đcjpx ãkfmr qua đcjpx ờwplq i vàcbwi i chụtsjg c năqstu m rồmbei i, ởpopt thếwxui giớeikc i nàcbwi o đcjpx óyqjg nhấmrhl t đcjpx ịfeuc nh hi vọmstj ng côqnpd cóyqjg thểxhps sốsflf ng thậpkpz t tốsflf t, nếwxui u côqnpd còmkpr n sốsflf ng, phảvbgz i thựlfbv c hiệspfw n hi vọmstj ng củiack a mẹrxxl sốsflf ng thậpkpz t thậpkpz t tốsflf t.
Thởpopt dàcbwi i, côqnpd nghiêcbwi ng đcjpx ầospm u, nhìmhhe n thấmrhl y mộlfbv t hàcbwi ng ngưulbk ờwplq i đcjpx ứvsom ng trưulbk ớeikc c giưulbk ờwplq ng bệspfw nh, trừyqjg báubai c sĩzsve y táubai mặhmdg c áubai o trắunqr ng bêcbwi n ngoàcbwi i, còmkpr n cóyqjg mộlfbv t sốsflf ngưulbk ờwplq i kháubai c, nhìmhhe n thấmrhl y côqnpd tỉvsom nh lạwcnk i, đcjpx ềqgpe u bậpkpz t cưulbk ờwplq i.
Mụtsjg c Thầospm n tiếwxui n lêcbwi n mừyqjg ng rỡrqyu kêcbwi u lêcbwi n: “Liêcbwi n Hoa, em đcjpx ãkfmr tỉvsom nh!”
“Ừqgpe , khi em rơcsfe i xuốsflf ng hồmbei đcjpx ãkfmr bấmrhl t tỉvsom nh, sau đcjpx óyqjg đcjpx ưulbk ợeego c đcjpx ưulbk a đcjpx ếwxui n bệspfw nh việspfw n sao ——” Liêcbwi n Hoa cốsflf gắunqr ng nhớeikc lạwcnk i mìmhhe nh đcjpx ãkfmr xảvbgz y ra chuyệspfw n gìmhhe , “Em ngủiack bao lâfeuc u rồmbei i, báubai c sĩzsve nóyqjg i em thếwxui nàcbwi o?”
Mụtsjg c Thầospm n cẩccbe n thậpkpz n đcjpx ỡrqyu Liêcbwi n Hoa dậpkpz y, cho báubai c sĩzsve tiếwxui n lêcbwi n kiểxhps m tra nhịfeuc p tim cho côqnpd , còmkpr n an ủiack i: “Em đcjpx ãkfmr ngủiack hơcsfe n mộlfbv t giờwplq , báubai c sĩzsve nóyqjg i khôqnpd ng cóyqjg vấmrhl n đcjpx ềqgpe lớeikc n, tốsflf i nay phảvbgz i nằkanc m việspfw n quan sáubai t mộlfbv t chúbfcg t, nếwxui u nhưulbk khôqnpd ng cóyqjg chuyệspfw n gìmhhe , ngàcbwi y mai cóyqjg thểxhps xuấmrhl t việspfw n.”
Triểxhps n Thiếwxui u Khuynh vòmkpr ng qua ngưulbk ờwplq i Mụtsjg c Thầospm n, chuyểxhps n xe lăqstu n đcjpx i tớeikc i trưulbk ớeikc c mặhmdg t Liêcbwi n Hoa, trong mắunqr t tràcbwi n đcjpx ầospm y quan tâfeuc m, “Liêcbwi n Hoa, cóyqjg khóyqjg chịfeuc u chỗywiy nàcbwi o khôqnpd ng?”
Liêcbwi n Hoa vừyqjg a nghe thấmrhl y giọmstj ng nóyqjg i quen thuộlfbv c trầospm m thấmrhl p, nhấmrhl t thờwplq i toàcbwi n thâfeuc n cưulbk ơcsfe ng cứvsom ng. Côqnpd nhẹrxxl nhàcbwi ng ngẩccbe ng đcjpx ầospm u lêcbwi n, nhìmhhe n Triểxhps n Thiếwxui u Khuynh mộlfbv t cáubai i, sau đcjpx óyqjg lạwcnk i lạwcnk nh lùywiy ng quay mặhmdg t đcjpx i.
Liêcbwi n Hoa khôqnpd ng còmkpr n hơcsfe i sứvsom c nóyqjg i: “Hiệspfw n tạwcnk i cơcsfe thểxhps tôqnpd i khóyqjg chịfeuc u, Triểxhps n tổcjpx ng ởpopt lạwcnk i chỗywiy nàcbwi y khôqnpd ng đcjpx óyqjg n tiếwxui p chu đcjpx áubai o đcjpx ưulbk ợeego c, xin mờwplq i anh vềqgpe trưulbk ớeikc c đcjpx i...... Tôqnpd i khôqnpd ng cóyqjg gìmhhe rồmbei i, Triểxhps n tổcjpx ng trởpopt vềqgpe bảvbgz o dưulbk ỡrqyu ng cơcsfe thểxhps củiack a anh thìmhhe tốsflf t hơcsfe n.”
Thấmrhl y Triểxhps n Thiếwxui u Khuynh cũmyds ng ởpopt nơcsfe i đcjpx âfeuc y, khiếwxui n côqnpd nhấmrhl t thờwplq i khủiack ng hoảvbgz ng khẩccbe n trưulbk ơcsfe ng lêcbwi n. Hiệspfw n tạwcnk i côqnpd bịfeuc tổcjpx n thưulbk ơcsfe ng nặhmdg ng nềqgpe , tinh thầospm n cùywiy ng thâfeuc n thểxhps đcjpx ềqgpe u tổcjpx n thưulbk ơcsfe ng, trong khoảvbgz ng thờwplq i gian ngắunqr n, khôqnpd ng cóyqjg hơcsfe i sứvsom c gìmhhe đcjpx ốsflf i phóyqjg Triểxhps n Thiếwxui u Khuynh. Bâfeuc y giờwplq nếwxui u đcjpx ểxhps cho anh bêcbwi n cạwcnk nh côqnpd chíajpo nh làcbwi tựlfbv tìmhhe m đcjpx ưulbk ờwplq ng chếwxui t, côqnpd bệspfw nh nặhmdg ng khôqnpd ng cóyqjg sứvsom c chốsflf ng cựlfbv , nhấmrhl t đcjpx ịfeuc nh sẽbujl bịfeuc anh nhìmhhe n chằkanc m chằkanc m nuốsflf t luôqnpd n vàcbwi o bụtsjg ng, nếwxui u anh nhưulbk mưulbk a giôqnpd ng gióyqjg bãkfmr o ởpopt bêcbwi n tai côqnpd moi tim thổcjpx lộlfbv , còmkpr n làcbwi m ra chuyệspfw n thâfeuc n mậpkpz t hấmrhl p dẫbjxp n côqnpd , cóyqjg lẽbujl côqnpd sẽbujl khôqnpd ng còmkpr n lựlfbv c phảvbgz n kíajpo ch, sẽbujl đcjpx ầospm u hàcbwi ng anh.
Sắunqr c mặhmdg t Triểxhps n Thiếwxui u Khuynh càcbwi ng dịfeuc u dàcbwi ng hơcsfe n: “Liêcbwi n Hoa, cơcsfe thểxhps anh khôqnpd ng cóyqjg việspfw c gìmhhe , em mớeikc ilàcbwi bệspfw nh nhâfeuc n, anh chỉvsom muốsflf n lẳtggp ng lặhmdg ng nhìmhhe n em làcbwi tốsflf t rồmbei i, cóyqjg mấmrhl y lờwplq i, anh còmkpr n chưulbk a nóyqjg i hếwxui t ——”
Liêcbwi n Hoa giùywiy ng giằkanc ng ngồmbei i dậpkpz y, giậpkpz n đcjpx ếwxui n mứvsom c cầospm m bìmhhe nh hoa bêcbwi n mévbgz p giưulbk ờwplq ng lêcbwi n đcjpx áubai nh tớeikc i hưulbk ớeikc ng Triểxhps n Thiếwxui u Khuynh: “Tôqnpd i khôqnpd ng muốsflf n nhìmhhe n thấmrhl y anh.. Chuyệspfw n anh nóyqjg i tôqnpd i khôqnpd ng muốsflf n nghe chúbfcg t nàcbwi o, đcjpx i ra ngoàcbwi i cho tôqnpd i!”
Nếwxui u nhưulbk hung hãkfmr n tứvsom c giậpkpz n cóyqjg thểxhps đcjpx uổcjpx i anh đcjpx i, côqnpd khôqnpd ng ngạwcnk i biếwxui n thàcbwi nh ngưulbk ờwplq i đcjpx àcbwi n bàcbwi chanh chua, cho dùywiy mấmrhl t thểxhps diệspfw n hay mấmrhl t đcjpx i tíajpo nh cáubai ch thiệspfw n lưulbk ơcsfe ng, côqnpd cũmyds ng khôqnpd ng thểxhps đcjpx ểxhps cho Triểxhps n Thiếwxui u Khuynh tớeikc i gầospm n mìmhhe nh, tuyệspfw t đcjpx ốsflf i khôqnpd ng thểxhps !
Báubai c sĩzsve vộlfbv i vàcbwi ng đcjpx èrmyc Liêcbwi n Hoa lạwcnk i, y táubai ổcjpx n đcjpx ịfeuc nh cổcjpx tay củiack a côqnpd lạwcnk i, mộlfbv t hồmbei i khuyêcbwi n can mớeikc i khiếwxui n Liêcbwi n Hoa bìmhhe nh tĩzsve nh lạwcnk i.
Mụtsjg c Thầospm n nghiêcbwi m mặhmdg t cưulbk ỡrqyu ng chếwxui đcjpx ẩccbe y Triểxhps n Thiếwxui u Khuynh cáubai ch xa Liêcbwi n Hoa: “Triểxhps n tổcjpx ng, hiệspfw n tạwcnk i Liêcbwi n Hoa cầospm n dưulbk ỡrqyu ng bệspfw nh, anh đcjpx ừyqjg ng ởpopt chỗywiy nàcbwi y chọmstj c giậpkpz n côqnpd ấmrhl y! Liêcbwi n Hoa mớeikc i vừyqjg a tỉvsom nh lạwcnk i, nhìmhhe n thấmrhl y anh khíajpo huyếwxui t dâfeuc ng tràcbwi o bệspfw nh tìmhhe nh càcbwi ng nặhmdg ng hơcsfe n, anh khôqnpd ng phảvbgz i đcjpx ếwxui n thăqstu m côqnpd , ngưulbk ợeego c lạwcnk i làcbwi tớeikc i hạwcnk i côqnpd !”
Triểxhps n Thiếwxui u Khuynh liếwxui c mắunqr t nhìmhhe n Liêcbwi n Hoa dúbfcg i đcjpx ầospm u vàcbwi o trong gốsflf i nằkanc m, nhìmhhe n côqnpd đcjpx ang tráubai nh névbgz anh, liếwxui c nhìmhhe n Mụtsjg c Thầospm n muốsflf n đcjpx uổcjpx i anh đcjpx i, nhẹrxxl nhàcbwi ng cưulbk ờwplq i mộlfbv t tiếwxui ng, anh dịfeuc u dàcbwi ng nóyqjg i vớeikc i Liêcbwi n Hoa: “Anh tỉvsom nh lạwcnk i thìmhhe anh yêcbwi n tâfeuc m, anh đcjpx ãkfmr dặhmdg n dòmkpr bệspfw nh việspfw n, cầospm n gìmhhe cứvsom gọmstj i họmstj . Nếwxui u hiệspfw n tạwcnk i em khôqnpd ng muốsflf n gặhmdg p anh, nàcbwi y —— vậpkpz y ngàcbwi y mai anh lạwcnk i đcjpx ếwxui n!”
Nóyqjg i xong, anh nhẹrxxl nhàcbwi ng chuyểxhps n đcjpx ộlfbv ng xe lăqstu n, xoay ngưulbk ờwplq i rờwplq i khỏkfmr i phòmkpr ng bệspfw nh.
Anh theo xe cứvsom u thưulbk ơcsfe ng mộlfbv t đcjpx ưulbk ờwplq ng đcjpx i tớeikc i bệspfw nh việspfw n, cùywiy ng vớeikc i Mụtsjg c Thầospm n canh giữbjxp trưulbk ớeikc c cửfwfw a phòmkpr ng cứvsom u cấmrhl p, trong lòmkpr ng nóyqjg ng nảvbgz y khôqnpd ng íajpo t hơcsfe n ai, anh rấmrhl t sợeego Liêcbwi n Hoa xảvbgz y ra đcjpx iềqgpe u gìmhhe ngoàcbwi i ýbfcg muốsflf n, khiếwxui n anh khôqnpd ng cóyqjg cơcsfe hộlfbv i cứvsom u vãkfmr n. Bâfeuc y giờwplq nhìmhhe n thấmrhl y Liêcbwi n Hoa tỉvsom nh lạwcnk i, cuốsflf i cùywiy ng anh đcjpx ãkfmr cóyqjg thểxhps thảvbgz lỏkfmr ng, mặhmdg c dùywiy Liêcbwi n Hoa vẫbjxp n lạwcnk nh lùywiy ng vớeikc i anh, nhưulbk ng lạwcnk nh lùywiy ng khôqnpd ng thểxhps tổcjpx n thưulbk ơcsfe ng anh, anh cóyqjg thểxhps nhấmrhl t thờwplq i rờwplq i khỏkfmr i cho côqnpd hếwxui t giậpkpz n, nhưulbk ng khôqnpd ng cóyqjg nghĩzsve a làcbwi anh sẽbujl buôqnpd ng tay. Anh Triểxhps n Thiếwxui u Khuynh sẽbujl xuấmrhl t ra tấmrhl t cảvbgz dịfeuc u dàcbwi ng, từyqjg từyqjg hòmkpr a tan côqnpd !
Mụtsjg c Thầospm n đcjpx ưulbk a Triểxhps n Thiếwxui u Khuynh đcjpx i, mớeikc i nhẹrxxl nhàcbwi ng đcjpx i vàcbwi o phòmkpr ng, thậpkpz n trọmstj ng hỏkfmr i Liêcbwi n Hoa: “Liêcbwi n Hoa, đcjpx ừyqjg ng nóyqjg ng giậpkpz n, anh ta đcjpx ãkfmr đcjpx i rồmbei i...... Em uốsflf ng nưulbk ớeikc c khôqnpd ng?”
“Khôqnpd ng tứvsom c giậpkpz n, em khôqnpd ng sao.” Liêcbwi n Hoa ngồmbei i dậpkpz y, lắunqr c đcjpx ầospm u mộlfbv t cáubai i cưulbk ờwplq i nóyqjg i: “Còmkpr n uốsflf ng nưulbk ớeikc c gìmhhe , uốsflf ng trong hồmbei đcjpx ủiack rồmbei i——”
“Ừqgpe , làcbwi anh nghĩzsve khôqnpd ng chu đcjpx áubai o!” Mặhmdg c dùywiy Mụtsjg c Thầospm n khôqnpd ng hiểxhps u tháubai i đcjpx ộlfbv củiack a Liêcbwi n Hoa vớeikc i Triểxhps n Thiếwxui u Khuynh, nhưulbk ng vàcbwi o lúbfcg c nàcbwi y, anh khôqnpd ng dáubai m chọmstj c tứvsom c Liêcbwi n Hoa, an nhìmhhe n Liêcbwi n Hoa ngâfeuc y ngốsflf c nóyqjg i xin lỗywiy i, “Liêcbwi n Hoa, làcbwi do anh, anh nêcbwi n ởpopt bêcbwi n cạwcnk nh em chăqstu m sóyqjg c tốsflf t cho em, lạwcnk i đcjpx ểxhps em mộlfbv t mìmhhe nh, khiếwxui n em trưulbk ợeego t châfeuc n rơcsfe i xuốsflf ng nưulbk ớeikc c ——”
“Đeego ừyqjg ng nóyqjg i nữbjxp a... Đeego ừyqjg ng nóyqjg i mấmrhl y lờwplq i xin lỗywiy i mong em tha thứvsom , em khôqnpd ng cóyqjg tứvsom c giậpkpz n!” Liêcbwi n Hoa lắunqr c đcjpx ầospm u nóyqjg i, côqnpd chắunqr c chắunqr n làcbwi cóyqjg ngưulbk ờwplq i đcjpx ang giởpopt tròmkpr , côqnpd cảvbgz m thấmrhl y rõgmyu ràcbwi ng làcbwi cóyqjg ngưulbk ờwplq i đcjpx ẩccbe y côqnpd xuốsflf ng, vềqgpe phầospm n hung thủiack làcbwi ngưulbk ờwplq i nàcbwi o, khôqnpd ng cầospm n nóyqjg i cũmyds ng biếwxui t.
Hai mẹrxxl con Ôulpi n gia thậpkpz t sựlfbv làcbwi to gan lớeikc n mậpkpz t quáubai rồmbei i, ban ngàcbwi y ban mặhmdg t dưulbk ớeikc i míajpo mắunqr t đcjpx ôqnpd ng đcjpx ảvbgz o tâfeuc n kháubai ch, lạwcnk i dáubai m đcjpx ưulbk a côqnpd vàcbwi o chỗywiy chếwxui t! Hừyqjg , chắunqr c nhữbjxp ng ngàcbwi y qua bọmstj n họmstj sốsflf ng quáubai thảvbgz nh thơcsfe i rồmbei i, đcjpx ợeego i côqnpd khỏkfmr i bệspfw nh xuấmrhl t việspfw n, sẽbujl đcjpx ếwxui n lúbfcg c bọmstj n họmstj bịfeuc trừyqjg ng phạwcnk t!
Liêcbwi n Hoa nhìmhhe n thấmrhl y áubai nh mắunqr t lo âfeuc u củiack a Mụtsjg c Thầospm n liềqgpe n nóyqjg i: “Em khôqnpd ng sao, anh đcjpx ừyqjg ng khẩccbe n trưulbk ơcsfe ng, chỉvsom làcbwi từyqjg nhỏkfmr đcjpx ãkfmr tưulbk ơcsfe ng đcjpx ốsflf i sợeego nưulbk ớeikc c, hôqnpd m nay chợeego t tévbgz xuốsflf ng nưulbk ớeikc c mớeikc i sợeego tớeikc i mứvsom c bấmrhl t đcjpx ộlfbv ng. Vềqgpe sau em sẽbujl cẩccbe n thậpkpz n hơcsfe n, anh đcjpx ừyqjg ng đcjpx ểxhps trong lòmkpr ng, chuyệspfw n nàcbwi y làcbwi ngoàcbwi i ýbfcg muốsflf n đcjpx âfeuc u đcjpx oáubai n trưulbk ớeikc c đcjpx ưulbk ợeego c, căqstu n bảvbgz n khôqnpd ng phảvbgz i lỗywiy i củiack a anh.” Hôqnpd m nay côqnpd che giấmrhl u sựlfbv thậpkpz t vớeikc i Mụtsjg c Thầospm n, chíajpo nh làcbwi vìmhhe tựlfbv tay côqnpd ra tay đcjpx ốsflf i phóyqjg kẻdkzr thùywiy mớeikc i đcjpx ãkfmr tay!
Mụtsjg c Thầospm n cũmyds ng khôqnpd ng vìmhhe lờwplq i nóyqjg i củiack a Liêcbwi n Hoa màcbwi thảvbgz lỏkfmr ng, anh nhẹrxxl nhàcbwi ng nóyqjg i: “Liêcbwi n Hoa, tóyqjg m lạwcnk i chuyệspfw n em rơcsfe i xuốsflf ng nưulbk ớeikc c làcbwi do anh khôqnpd ng chăqstu m sóyqjg c tốsflf t em, lúbfcg c em đcjpx ềqgpe nghịfeuc đcjpx i tớeikc i bêcbwi n hồmbei , anh nêcbwi n nhìmhhe n ra em khôqnpd ng thíajpo ch ởpopt bêcbwi n mévbgz p nưulbk ớeikc c, nếwxui u nhưulbk khi đcjpx óyqjg chúbfcg ng ta liềqgpe n rờwplq i đcjpx i, em sẽbujl khôqnpd ng suýbfcg t chúbfcg t nữbjxp a chếwxui t chìmhhe m? Vềqgpe sau nếwxui u cóyqjg việspfw c gìmhhe thìmhhe trựlfbv c tiếwxui p nóyqjg i cho anh biếwxui t, chuyệspfw n em sợeego nưulbk ớeikc c vẫbjxp n luôqnpd n khôqnpd ng nóyqjg i ra, hôqnpd m nay nếwxui u anh khôqnpd ng biếwxui t bơcsfe i lộlfbv i khôqnpd ng cứvsom u đcjpx ưulbk ợeego c em.. chẳtggp ng phảvbgz i em sẽbujl ......”
Liêcbwi n Hoa cau màcbwi y, cắunqr t đcjpx ứvsom t lờwplq i nóyqjg i củiack a Mụtsjg c Thầospm n: “Mụtsjg c Thầospm n, khôqnpd ng cho nóyqjg i nữbjxp a! Em cóyqjg chúbfcg t mệspfw t mỏkfmr i muốsflf n ngủiack mộlfbv t lúbfcg c, anh đcjpx i ra ngoàcbwi i giúbfcg p em gọmstj i đcjpx iệspfw n thoạwcnk i cho thưulbk kýbfcg Lưulbk ơcsfe ng Phong, nóyqjg i em đcjpx ang ởpopt trong bệspfw nh việspfw n, mấmrhl y ngàcbwi y nay khôqnpd ng thểxhps đcjpx ếwxui n côqnpd ng ty, cóyqjg chuyệspfw n thìmhhe tớeikc i tìmhhe m em, anh cũmyds ng đcjpx i nghỉvsom ngơcsfe i mộlfbv t chúbfcg t đcjpx i.”
“Đeego ưulbk ợeego c, nhữbjxp ng chuyệspfw n kia giao cho anh, ngưulbk ơcsfe i yêcbwi n tâfeuc m, nghỉvsom ngơcsfe i đcjpx i.” Mụtsjg c Thầospm n đcjpx ỡrqyu Liêcbwi n Hoa nằkanc m xuốsflf ng, đcjpx ắunqr p mềqgpe n kíajpo n cho côqnpd , mớeikc i nhẹrxxl nhàcbwi ng xoay ngưulbk ờwplq i rờwplq i đcjpx i.
Liêcbwi n Hoa đcjpx uổcjpx i Mụtsjg c Thầospm n đcjpx i, vốsflf n nghĩzsve nằkanc m xuốsflf ng nhắunqr m mắunqr t nghỉvsom mộlfbv t lúbfcg c, ai biếwxui t cơcsfe thểxhps càcbwi ng lúbfcg c càcbwi ng mệspfw t mỏkfmr i, rốsflf t cuộlfbv c lạwcnk i ngủiack thiếwxui p đcjpx i......
Cho đcjpx ếwxui n khi mộlfbv t âfeuc m thanh dịfeuc u dàcbwi ng nhưulbk tiếwxui ng kêcbwi u củiack a mèrmyc o truyềqgpe n vàcbwi o tai, Liêcbwi n Hoa mớeikc i hoảvbgz ng hoảvbgz ng hốsflf t tỉvsom nh lạwcnk i, côqnpd dụtsjg i mắunqr t, chăqstu m chúbfcg nhìmhhe n sang.
“Mẹrxxl ?”
Liê
Chua xó
Thở
Mụ
“Ừ
Mụ
Triể
Liê
Liê
Thấ
Sắ
Liê
Nế
Bá
Mụ
Triể
Nó
Anh theo xe cứ
Mụ
“Khô
“Ừ
“Đ
Hai mẹ
Liê
Mụ
Liê
“Đ
Liê
Cho đ
“Mẹ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.