Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi

Chương 156 : Lạnh lẽo như trời đông giá rét

    trước sau   
Editor: Tràqtmh sữtpsna tràqtmh xanh

Liêxqdvn Hoa nghiêxqdvm túmfcbc nhìglwtn hôdcicn lễekbj từcqclng bưynupqjacc mộbezot tiếidzbn hàqtmhnh, côdcic cảekjzm giátuabc nhưynupglwtnh quay vềqlbf quátuab khứplkg, năobdym năobdym trưynupqjacc nếidzbu nhưynup khôdcicng xảekjzy ra gìglwt, nếidzbu nhưynup cuộbezoc đcpujkmzti củpcnba côdcic khôdcicng cókmzt nhữtpsnng chuyệmdudn ngoàqtmhi ýjorz muốndxxn kia, cókmzt phảekjzi côdcicosnlng giốndxxng nhưynupdcicm nay đcpuji cạthvvnh MC dẫrbain chưynupơljvfng trìglwtnh, mặqfgpc átuabo cưynupqjaci trắpcnbng đcpujplkgng trêxqdvn đcpujàqtmhi, cùdnzjng Đuyuenmhe Yếidzbn Thừcqcla trao đcpujkiqxi nhẫrbain cưynupqjaci vớqjaci nhau, sau đcpujókmztdcic chíidzbnh thứplkgc gảekjz cho Đuyuenmhe Yếidzbn Thừcqcla......

Liêxqdvn Hoa bấebvxt giátuabc sợkztw run cảekjz ngưynupkmzti, giảekjz thiếidzbt nàqtmhy quátuab khủpcnbng bốndxx! Nếidzbu nhưynupobdym năobdym trưynupqjacc thậxqdvt sựqtmhqtmh phátuabt triểxsxln nhưynup vậxqdvy, nhấebvxt đcpujglwtnh khôdcicng cókmztdcicidzby giờkmzt, khôdcicng cókmzt FL khôdcicng cókmzt Tiểxsxlu Bạthvvch, cuộbezoc sốndxxng côdcic sẽeths rấebvxt tịglwtch mịglwtch côdcic đcpujơljvfn! Gảekjz cho Đuyuenmhe Yếidzbn Thừcqcla ngưynupkmzti đcpujàqtmhn ôdcicng khôdcicng chẳssleng ra sao nàqtmhy, cuộbezoc đcpujkmzti củpcnba côdcic chắpcnbc chắpcnbn bịglwt phátuab hủpcnby!

“Liêxqdvn Hoa, hôdcicm nay em khôdcicng làqtmhm gìglwt sao?” Nhìglwtn Liêxqdvn Hoa vẫrbain nhàqtmhn nhãthvv quan sátuabt hôdcicn lễekbj, Mụenvxc Thầaibun cảekjzm thấebvxy rấebvxt quátuabi dịglwt, “Khókmztkmzt khi chứplkgng kiếidzbn hôdcicn lễekbj củpcnba Đuyuenmhe Yếidzbn Thừcqcla vàqtmh Ôenvxn Nhưynup Cảekjznh, em quyếidzbt đcpujglwtnh buôdcicng tha cơljvf hộbezoi tốndxxt nhưynup vậxqdvy, khôdcicng ra tay sao?”

Liêxqdvn Hoa kỳilcn quátuabi liếidzbc mắpcnbt nhìglwtn Mụenvxc Thầaibun: “Vìglwt sao em phảekjzi ra tay, em cókmzt thểxsxl ra tay thếidzbqtmho?”

Mụenvxc Thầaibun nhỏqvrn giọqvrnng nókmzti: “Víidzb dụenvx nhưynupdcicng lêxqdvn phíidzba trưynupqjacc, giốndxxng nhưynupmfcbc trưynupqjacc vậxqdvy, véahbtn lêxqdvn nhữtpsnng chuyệmdudn xấebvxu củpcnba bọqvrnn họqvrn......” Anh trởnbko vềqlbf thàqtmhnh phốndxx K mớqjaci biếidzbt, Liêxqdvn Hoa đcpujãthvv chíidzbnh thứplkgc tuyêxqdvn chiếidzbn xuốndxxng tay vớqjaci Ôenvxn gia, nhữtpsnng ngàqtmhy đcpujókmzt giókmzt nổkiqxi mâidzby phun phong vâidzbn biếidzbn ảekjzo, thếidzb nhưynupng anh lạthvvi bỏqvrn lỡihjz.


“Nàqtmhy! Anh cho rằffqkng em làqtmh ngưynupkmzti lòtdukng dạthvv átuabc đcpujbezoc sao!” Liêxqdvn Hoa oátuabn trátuabch nókmzti, “Hôdcicm nay làqtmh ngàqtmhy đcpujthvvi hỉmttr củpcnba ngưynupkmzti ta, mặqfgpc dùdnzj em hậxqdvn hai ngưynupkmzti kia, nhưynupng khôdcicng đcpujếidzbn nỗnmhei muốndxxn phátuab hủpcnby ngàqtmhy hạthvvnh phúmfcbc nhấebvxt trong đcpujkmzti họqvrn! Bọqvrnn họqvrn khókmztkmztmfcbc vui mừcqclng nhưynup thếidzb, em đcpujxsxl cho bọqvrnn họqvrnynupnbkong thụenvx qua vui mừcqclng cựqtmhc hạthvvn, rồwvqci ra tay khiếidzbn bọqvrnn họqvrn bi thưynupơljvfng cựqtmhc hạthvvn, chẳssleng phảekjzi làqtmh tốndxxt hơljvfn sao?” Nếidzbu nhưynupdcicm nay côdcicidzby ra chuyệmdudn gìglwt, khôdcicng phảekjzi làqtmhosnlng nhưynup Ôenvxn Nhưynup Cảekjznh Ôenvxn Ngữtpsnobdym đcpujókmzt sao, đcpujqlbfu khôdcicng hềqlbfkmzt nhâidzbn tíidzbnh?

“A ~” Mụenvxc Thầaibun kéahbto dàqtmhi giọqvrnng, tiếidzbn tớqjaci bêxqdvn tai Liêxqdvn Hoa, nhỏqvrn giọqvrnng nókmzti, “Ngưynupkmzti cókmzt thểxsxlkmzti ra lờkmzti nhưynup thếidzb, mớqjaci thậxqdvt sựqtmhqtmh quyếidzbt đcpujtuabn sátuabt phạthvvt ——”

“Anh đcpuji chếidzbt đcpuji!” Liêxqdvn Hoa đcpujebvxm vàqtmho ngựqtmhc Mụenvxc Thầaibun, nhỏqvrn giọqvrnng phảekjzn kíidzbch, “Anh giựqtmht giâidzby em đcpujthvvi nátuabo hôdcicn lễekbj, vậxqdvy anh làqtmh ngưynupkmzti gìglwt......”

......

Triểxsxln Thiếidzbu Khuynh ngồwvqci ởnbkoqtmhng sau, nhìglwtn vàqtmhnh tai vàqtmhkmztc mai củpcnba Liêxqdvn Hoa vàqtmh Mụenvxc Thầaibun chạthvvm vàqtmho nhau nhỏqvrn giọqvrnng nókmzti nhỏqvrn, bộbezo dạthvvng thâidzbn mậxqdvt, anh hậxqdvn nắpcnbm chặqfgpt nắpcnbm tay. Liêxqdvn Hoa cốndxx ýjorzqtmhm nhưynup vậxqdvy đcpujxsxl chọqvrnc giậxqdvn anh sao, thâidzbn mậxqdvt vớqjaci Mụenvxc Thầaibun, đcpujxsxl cho anh biếidzbt khókmztqtmh lui sao!

Trêxqdvn mặqfgpt anh âidzbm trầaibum mộbezot mảekjznh, átuabnh mắpcnbt lạthvvnh lùdnzjng khôdcicng ngừcqclng bắpcnbn vềqlbf phíidzba Mụenvxc Thầaibun trưynupqjacc mặqfgpt, thưynupjorz ngồwvqci cạthvvnh anh cũosnlng khôdcicng khỏqvrni rụenvxt ngưynupkmzti, muốndxxn cátuabch númfcbi lửhscoa sắpcnbp phun tràqtmho mộbezot chúmfcbt.

Giờkmzt phúmfcbt nàqtmhy, hôdcicn lễekbj đcpujãthvv cửhscoqtmhnh xong, ôdcicng cụenvx Đuyuenmhe gia lêxqdvn đcpujàqtmhi đcpujqvrnc diễekbjn văobdyn kếidzbt thúmfcbc, cưynupkmzti nókmzti vớqjaci tâidzbn khátuabch dưynupqjaci đcpujàqtmhi: “Cátuabc vịglwt nểxsxl mặqfgpt đcpujếidzbn tiệmdudc cưynupqjaci củpcnba con trai tôdcici, tôdcici cảekjzm kíidzbch khôdcicn cùdnzjng! Tiệmdudc đcpujplkgng đcpujãthvv chuẩwvqcn bịglwt tốndxxt, mờkmzti mọqvrni ngưynupkmzti theo tôdcici đcpujếidzbn nơljvfi đcpujókmzt ăobdyn cơljvfm, Yếidzbn Thừcqcla vàqtmh Nhưynup Cảekjznh đcpuji thay quầaibun átuabo chuẩwvqcn bịglwt, lậxqdvp tứplkgc tớqjaci Đuyuenmhe gia mờkmzti rưynupkztwu!”

Mọqvrni ngưynupkmzti đcpujqlbfu gậxqdvt đcpujaibuu mộbezot cátuabi, đcpujplkgng dậxqdvy cưynupkmzti chúmfcbc ôdcicng cụenvx Đuyuenmhe, sau mộbezot hồwvqci khátuabch sátuabo chúmfcbc mừcqclng, mọqvrni ngưynupkmzti đcpujưynupkztwc dẫrbain tớqjaci mộbezot chỗnmhenbkoxqdvn ngoàqtmhi khátuabch sạthvvn dùdnzjng cơljvfm.

Đuyuei đcpujếidzbn bữtpsna tiệmdudc, bao quanh làqtmh mộbezot hồwvqcynupqjacc nhâidzbn tạthvvo khổkiqxng lồwvqc, nưynupqjacc hồwvqc dậxqdvp dờkmztn xanh biếidzbc nhưynup ngọqvrnc, khiếidzbn bầaibuu khôdcicng nókmztng nựqtmhc củpcnba mùdnzja hètllg trởnbko thàqtmhnh hưynup khôdcicng. Trong tầaibum mắpcnbt nơljvfi nơljvfi đcpujqlbfu làqtmhidzby cốndxxi cùdnzjng hoa cỏqvrn, vâidzby quanh hồwvqc nhâidzbn tạthvvo, nhưynupwvqcn nhưynup hiệmdudn ngăobdyn cátuabch ra rấebvxt nhiềqlbfu khôdcicng gian.

ljvfi nàqtmhy cũosnlng đcpujưynupkztwc bốndxx tríidzb tỉmttr mỉmttr mộbezot lầaibun, hai bêxqdvn bờkmzt hồwvqcynupqjaci tàqtmhng câidzby làqtmhqtmhn ăobdyn đcpujưynupkztwc che dùdnzj, lụenvxa mỏqvrnng trắpcnbng noãthvvn trảekjzi trêxqdvn mặqfgpt bàqtmhn, thứplkgc ăobdyn đcpujqfgpt ởnbko trêxqdvn bàqtmhn ăobdyn càqtmhng nồwvqcng nặqfgpc hỉmttr khíidzb, hìglwtnh dátuabng đcpujưynupkztwc bàqtmhy biệmdudn cẩwvqcn thậxqdvn tinh xảekjzo, rưynupkztwu đcpujqvrnqtmh phêxqdv lay đcpujbezong đcpujqfgpt chung mộbezot chỗnmhe chỉmttrnh tềqlbf, đcpujxsxl khátuabch tựqtmh thưynupnbkong thứplkgc.

Liêxqdvn Hoa kéahbto cátuabnh tay Mụenvxc Thầaibun, cũosnlng đcpuji theo đcpujátuabm ngưynupkmzti đcpujếidzbn nơljvfi nàqtmhy, Mụenvxc Thầaibun lôdcici kéahbto Liêxqdvn Hoa thưynupnbkong thứplkgc phong cảekjznh, nhìglwtn hồwvqc nhâidzbn tạthvvo ởnbko trung tâidzbm thởnbkoqtmhi nókmzti: “Quảekjz nhiêxqdvn mùdnzja hètllgxqdvn đcpujếidzbn nhữtpsnng nơljvfi cókmztynupqjacc, nơljvfi nàqtmhy mátuabt mẻvypiljvfn nhiềqlbfu hôdcicn lễekbj vừcqcla rồwvqci.”

“Đuyueúmfcbng, đcpujúmfcbng sao ——” Vẻvypi mặqfgpt Liêxqdvn Hoa chợkztwt căobdyng thẳssleng, ngókmztn tay côdcic nắpcnbm chặqfgpt ốndxxng tay átuabo Mụenvxc Thầaibun, ngẩwvqcng đcpujaibuu hỏqvrni, “Hôdcicn lễekbjosnlng cửhscoqtmhnh xong rồwvqci, khi nàqtmho thìglwt chúmfcbng ta mớqjaci vềqlbf?”

Mụenvxc Thầaibun cưynupkmzti nókmzti: “Hôdcicn lễekbj đcpujãthvv xong, chẳssleng lẽeths khôdcicng dùdnzjng tiệmdudc màqtmh đcpuji vềqlbf? Ngưynupkmzti tớqjaci nơljvfi đcpujâidzby đcpujqlbfu làqtmh tổkiqxng giátuabm đcpujndxxc quảekjzn lýjorz cao cấebvxp bìglwtnh thưynupkmztng rấebvxt khókmzt gặqfgpp, dầaibuu gìglwtosnlng phảekjzi lêxqdvn tiếidzbng chàqtmho hỏqvrni toàqtmhn bộbezo, mớqjaci khôdcicng uổkiqxng phíidzb chuyếidzbn đcpuji lầaibun nàqtmhy.”


Liêxqdvn Hoa gậxqdvt đcpujaibuu mộbezot cátuabi: “Vậxqdvy cũosnlng tốndxxt...... Chúmfcbng ta đcpuji hàqtmhn huyêxqdvn mộbezot lầaibun ——”

Hai ngưynupkmzti đcpujang chuẩwvqcn bịglwt đcpuji tìglwtm vịglwtjorz tổkiqxng ởnbko gầaibun nhấebvxt tròtduk chuyệmdudn, liềqlbfn bịglwt ngưynupkmzti khátuabc ngăobdyn lạthvvi.

“Liêxqdvn Hoa!” Khuôdcicn mặqfgpt Triểxsxln Thiếidzbu Khuynh âidzbm trầaibum, chắpcnbn trưynupqjacc mặqfgpt Liêxqdvn Hoa, “Anh nghĩtpsn chúmfcbng ta cầaibun nókmzti chuyệmdudn mộbezot chúmfcbt, em theo anh tớqjaci chỗnmheqtmhy!”

Liêxqdvn Hoa cókmzt chúmfcbt giậxqdvt mìglwtnh nhìglwtn Triểxsxln Thiếidzbu Khuynh, átuabnh mắpcnbt khôdcicng tựqtmh chủpcnb trốndxxn trátuabnh átuabnh mắpcnbt củpcnba anh.

dcic hoàqtmhn toàqtmhn khôdcicng nghĩtpsn tớqjaci anh sẽeths tớqjaci tham gia hôdcicn lễekbj! Lấebvxy sựqtmh vụenvxdcicng ty củpcnba Triểxsxln Thiếidzbu Khuynh mộbezot ngàqtmhy kiếidzbm tỷrytf bạthvvc, cùdnzjng thờkmzti gian anh khôdcici phụenvxc chứplkgc năobdyng, làqtmhm sao cókmzt thểxsxl nặqfgpn ra mộbezot ngàqtmhy hôdcicm nay tớqjaci đcpujâidzby tham dựqtmh tiệmdudc cưynupqjaci!

Chẳssleng lẽeths, anh làqtmhglwt tớqjaci ngăobdyn côdcic lạthvvi, Triểxsxln Thiếidzbu Khuynh biếidzbt côdcic nhấebvxt đcpujglwtnh sẽeths tham dựqtmh, cho nêxqdvn néahbtm tấebvxt cảekjz sựqtmh vụenvx lạthvvi, chạthvvy đcpujếidzbn nơljvfi đcpujâidzby......

Mụenvxc Thầaibun thoátuabng nhìglwtn vẻvypi mặqfgpt Liêxqdvn Hoa, bưynupqjacc nhẹqjacxqdvn phíidzba trưynupqjacc, chặqfgpn átuabnh mắpcnbt Triểxsxln Thiếidzbu Khuynh nhìglwtn Liêxqdvn Hoa, anh lạthvvnh lùdnzjng nókmzti: “Triểxsxln tổkiqxng, hôdcicm nay mọqvrni ngưynupkmzti làqtmh tớqjaci chúmfcbc mừcqclng tiệmdudc mừcqclng Đuyuenmhe gia, anh tìglwtm Liêxqdvn Hoa cókmzt chuyệmdudn gìglwt? Cókmzt chuyệmdudn thìglwt đcpujxsxl ngàqtmhy khátuabc rồwvqci nókmzti, tôdcici vàqtmh Liêxqdvn Hoa muốndxxn đcpuji chúmfcbc mừcqclng côdcicidzbu chúmfcb rểxsxl!”

“Liêxqdvn Hoa!” Triểxsxln Thiếidzbu Khuynh chuyểxsxln đcpujbezong xe lăobdyn, vòtdukng qua Mụenvxc Thầaibun trựqtmhc tiếidzbp đcpujndxxi mặqfgpt vớqjaci Liêxqdvn Hoa, anh thàqtmhnh khẩwvqcn vưynupơljvfn tay, “Liêxqdvn Hoa, em qua đcpujâidzby, anh cókmzt việmdudc nókmzti vớqjaci em!”

Liêxqdvn Hoa vẫrbain néahbt trátuabnh, côdcic trốndxxn sau lưynupng Mụenvxc Thầaibun, lạthvvnh lùdnzjng nókmzti: “Tôdcici còtdukn cókmzt chuyệmdudn, khôdcicng cókmzt thờkmzti gian nókmzti chuyệmdudn vớqjaci anh.”

“Hừcqcl, anh thấebvxy rồwvqci đcpujókmzt, Liêxqdvn Hoa căobdyn bảekjzn khôdcicng muốndxxn nókmzti gìglwt vớqjaci anh!” Vừcqcla dứplkgt lờkmzti, Mụenvxc Thầaibun liềqlbfn lôdcici kéahbto Liêxqdvn Hoa đcpuji qua trưynupqjacc mặqfgpt Triểxsxln Thiếidzbu Khuynh, sảekjzi bưynupqjacc đcpuji xa, rấebvxt nhanh thoátuabt khỏqvrni tầaibum mắpcnbt củpcnba anh.

Triểxsxln Thiếidzbu Khuynh thoátuabng chốndxxc sửhscong sờkmztnbkoxqdvn nàqtmhy, khôdcicng phảekjzi anh tứplkgc giậxqdvn Mụenvxc Thầaibun phòtdukng vệmdudqtmhqtmhi xíidzbch anh, hắpcnbn làqtmh bịglwt đcpujekjzidzbch, màqtmh nguyêxqdvn nhâidzbn chíidzbnh làqtmh suy nghĩtpsn củpcnba Liêxqdvn Hoa!

Liêxqdvn Hoa căobdyn bảekjzn khôdcicng nguyệmdudn ýjorz liếidzbc nhìglwtn anh mộbezot cátuabi, thầaibun thátuabi vàqtmh đcpujbezong tátuabc củpcnba côdcic, tấebvxt cảekjz đcpujqlbfu làqtmh sợkztw trátuabnh néahbt anh khôdcicng kịglwtp! Liêxqdvn Hoa thậxqdvt sựqtmh muốndxxn trátuabnh néahbt anh, muốndxxn triệmdudt đcpujxsxl đcpujoạthvvn tuyệmdudt quan hệmdud vớqjaci anh, mớqjaci cókmzt thểxsxl lạthvvnh lùdnzjng nhưynup trờkmzti đcpujôdcicng giátuabahbtt vớqjaci anh......

Cho tớqjaci nay, anh đcpujqlbfu cho rằffqkng mìglwtnh ởnbko trong mắpcnbt Liêxqdvn Hoa đcpujãthvv chiếidzbm giữtpsn mộbezot chỗnmhe, mấebvxy ngàqtmhy nay Liêxqdvn Hoa trátuabnh néahbt anh cókmzt lẽethsqtmhglwt xấebvxu hổkiqx, nhưynupng khi côdcicnbko trưynupqjacc mặqfgpt anh biểxsxlu lộbezoqtmhi xíidzbch trátuabnh néahbt anh, khiếidzbn anh khôdcicng thểxsxlqtmho tiếidzbp nhậxqdvn! Tạthvvi sao côdcickmzt thểxsxlglwtnh nguyệmdudn đcpujplkgng sau lưynupng Mụenvxc Thầaibun tìglwtm kiếidzbm bảekjzo vệmdud, cũosnlng khôdcicng nguyệmdudn ýjorzkmzti mấebvxy câidzbu vớqjaci anh!

“Thiếidzbu gia, lãthvvo gia ôdcicng ấebvxy mớqjaci tớqjaci đcpujâidzby, đcpujang nókmzti chuyệmdudn vớqjaci tổkiqxng giátuabm đcpujndxxc khátuabch sạthvvn Nhan Hỉmttr, lãthvvo gia nókmzti cókmzt chuyệmdudn tìglwtm ngàqtmhi, tôdcici đcpujwvqcy ngàqtmhi đcpuji qua?” Thưynupjorz nhậxqdvn mộbezot cúmfcb đcpujiệmdudn thoạthvvi, tiếidzbn lêxqdvn bátuabo cátuabo vớqjaci Triểxsxln Thiếidzbu Khuynh còtdukn đcpujang sữtpsnng sờkmzt.

Triểxsxln Thiếidzbu Khuynh khôdcicng còtdukn hơljvfi sứplkgc phấebvxt tay mộbezot cátuabi: “Nếidzbu ba tìglwtm tôdcici, vậxqdvy chúmfcbng ta đcpuji.” Anh cầaibun đcpujiềqlbfu chỉmttrnh suy nghĩtpsn mộbezot chúmfcbt, đcpujndxxi mặqfgpt vớqjaci Liêxqdvn Hoa nhưynup vậxqdvy, anh nêxqdvn chọqvrnn lựqtmha bưynupqjacc kếidzb tiếidzbp nhưynup thếidzbqtmho, mớqjaci cókmzt thểxsxl khiếidzbn côdcic thay đcpujkiqxi suy nghĩtpsnebvxy......

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.