Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi

Chương 135-2 : Đồng loại (2)

    trước sau   
Hai ngưqfmuexehi nóoilhi chuyệymukn đwjadùqoqua giỡiexzn khôsjdvng coi ai ra gìwqgl, bọfnkwn họfnkw hiểlygsu rõlnzk, trong lờexehi nóoilhi củuvlqa họfnkw tựiarz nhiêqifgn lộpfar ra sựiarz tin cậrcymy, hiểlygsu rõlnzk lẫwxygn nhau. Đfxalâegnzy làlyqo thờexehi gian bọfnkwn họfnkw vui vẻebnc, qua thờexehi gian dàlyqoi chung đwjadkdxxng, hai ngưqfmuexehi cóoilh thểlygs xem làlyqo bạcyofn bèrxdn thâegnzn thiếkeiqt, nóoilhi lờexehi đwjadyxth thưqfmuơuwadng ngưqfmuexehi, đwjadzgnui phưqfmuơuwadng sẽkzfl xem nhưqfmu khôsjdvng cóoilhwqgl, tuy nhiêqifgn, sẽkzfl phảyxthn kíwwdwch mạcyofnh miệymukng đwjadámvkxnh trảyxth lạcyofi, anh tớkzfli tôsjdvi đwjadi cãpejni nhau nhỏsjdv, tìwqglnh cảyxthm cũzjrmng tốzgnut theo.

Triểlygsn Thiếkeiqu Khuynh ởzaxt mộpfart bêqifgn lạcyofi âegnzm tìwqglnh bấihxzt đwjadalinnh, anh nhậrcymn ra ngưqfmuexehi đwjadàlyqon ôsjdvng lai bêqifgn cạcyofnh Liêqifgn Hoa, lầlizbn đwjadlizbu tiêqifgn anh nhìwqgln thấihxzy Liêqifgn Hoa thìwqgl chíwwdwnh ngưqfmuexehi đwjadàlyqon ôsjdvng nàlyqoy lạcyofi đwjadi vàlyqoo phòkzflng củuvlqa Liêqifgn Hoa, cũzjrmng lámvkxi xe dẫwxygn côsjdv đwjadi.

Khi đwjadóoilh, anh còkzfln nghĩuceb quan hệymuk củuvlqa hai ngưqfmuexehi khôsjdvng nhỏsjdv, nghi ngờexeh bọfnkwn họfnkwoilh phảyxthi ngưqfmuexehi yêqifgu hay khôsjdvng, nhưqfmung sau khi tiếkeiqp xúnlpec vớkzfli Liêqifgn Hoa liềqifgn hiểlygsu, anh phámvkxt hiệymukn côsjdvagcsn bảyxthn khôsjdvng cóoilhqifgu thíwwdwch ai nhấihxzt, ngưqfmuexehi đwjadàlyqon ôsjdvng kia cũzjrmng khôsjdvng cóoilh xuấihxzt hiệymukn bêqifgn cạcyofnh Liêqifgn Hoa lầlizbn nữjxzsa, anh cho làlyqo hai ngưqfmuexehi chỉrxdnlyqo đwjadzgnui tưqfmulnzkng hợlnzkp támvkxc, bạcyofn bèrxdn trợlnzk giúnlpep lẫwxygn nhau đwjadơuwadn thuầlizbn, cho nêqifgn liềqifgn quêqifgn ngưqfmuexehi đwjadàlyqon ôsjdvng nàlyqoy.

Nhưqfmung bâegnzy giờexeh, ngưqfmuexehi đwjadàlyqon ôsjdvng nàlyqoy lạcyofi xuấihxzt hiệymukn, hơuwadn nữjxzsa còkzfln tròkzfl chuyệymukn vớkzfli Liêqifgn Hoa rấihxzt vui vẻebnc, lộpfar ra dámvkxng vẻebncsjdvqoqung thâegnzn mậrcymt.

Quan hệymuk củuvlqa hai ngưqfmuexehi làlyqo nhưqfmu thếkeiqlyqoo? Dámvkxng vẻebnc củuvlqa Liêqifgn Hoa hìwqglnh nhưqfmulyqo rấihxzt quen anh ta, thếkeiqlyqo lạcyofi tha thứzvxg cho ngưqfmuexehi đwjadàlyqon ôsjdvng đwjadpfarng tay châegnzn vớkzfli côsjdv?!

qfmuơuwadng mặbmtct Triểlygsn Thiếkeiqu Khuynh tốzgnui sầlizbm, ngưqfmuexehi đwjadàlyqon ôsjdvng nàlyqoy vừtvlsa nhìwqgln liềqifgn biếkeiqt xấihxzu xa, cặbmtcp mắlygst chuộpfart kia nhìwqgln Liêqifgn Hoa muốzgnun chảyxthy nưqfmukzflc miếkeiqng! Liêqifgn Hoa, ngưqfmuexehi phụkdxx nữjxzs ngốzgnuc nàlyqoy, lạcyofi vẫwxygn tiếkeiqp tụkdxxc cho anh ta đwjadkdxxng côsjdv, mộpfart chúnlpet ýpejn niệymukm tựiarz vệymukzjrmng khôsjdvng cóoilh, tạcyofi sao côsjdvoilh thểlygs cho anh ta nhiềqifgu thờexehi gian nhưqfmu vậrcymy, đwjadlygs cho anh ta dâegnzy dưqfmua bêqifgn cạcyofnh côsjdv! Đfxalzgnui vớkzfli ong bưqfmukzflm nhưqfmu vậrcymy nêqifgn dùqoqung thuốzgnuc sámvkxt trùqoqung, giếkeiqt chúnlpeng từtvls trong tảyxthoilht!

Hai ngưqfmuexehi bêqifgn nàlyqoy lạcyofi hoàlyqon toàlyqon khôsjdvng cảyxthm nhậrcymn đwjadưqfmulnzkc sóoilhng to gióoilh lớkzfln củuvlqa Triểlygsn Thiếkeiqu Khuynh, vẫwxygn còkzfln đwjadang trao đwjadalini mộpfart sốzgnu chuyệymukn.

“Liêqifgn Hoa, tấihxzt cảyxth mọfnkwi chuyệymukn bêqifgn kia đwjadãpejn xửkzflwwdw hoàlyqon tấihxzt, em yêqifgn tâegnzm, anh cóoilh thểlygszaxt lạcyofi thàlyqonh phốzgnu K trong thờexehi gian dàlyqoi rồlygsi.” Mụkdxxc Thầlizbn cưqfmuexehi vớkzfli Liêqifgn Hoa, “Hơuwadn nữjxzsa từtvls nay vềqifg sau sẽkzfl khôsjdvng bao giờexeh xảyxthy ra chuyệymukn nhưqfmu vậrcymy nữjxzsa, anh đwjadãpejn kiềqifgm chếkeiqwwdwnh phóoilhng đwjadãpejnng, thủuvlq thâegnzn nhưqfmu ngọfnkwc, vềqifg sau anh sẽkzfl rấihxzt nghiêqifgm túnlpec giữjxzswqglnh trong sạcyofch.”

“Liêqifgn tổalinng, vịalinlyqoy làlyqo ai vậrcymy?” Triểlygsn Thiếkeiqu Khuynh khôsjdvng cam lòkzflng đwjadlygs Liêqifgn Hoa bịalin ngưqfmuexehi đwjadàlyqon ôsjdvng kia đwjadpfarc chiếkeiqm, nhẹhaye nhàlyqong chuyểlygsn đwjadpfarng xe lăagcsn, đwjadi tớkzfli bêqifgn cạcyofnh hai ngưqfmuexehi.

“A!” Lúnlpec nàlyqoy Liêqifgn Hoa mớkzfli nhớkzfl tớkzfli Triểlygsn Thiếkeiqu Khuynh, côsjdv hoảyxthng hồlygsn nóoilhi xin lỗalini, “Thậrcymt xin lỗalini, thậrcymt xin lỗalini, tôsjdvi thếkeiq nhưqfmung khôsjdvng nhớkzfl tớkzfli Triểlygsn tổalinng, quêqifgn giớkzfli thiệymuku cámvkxc ngưqfmuexehi vớkzfli nhau rồlygsi!”

Mụkdxxc Thầlizbn theo giọfnkwng nóoilhi xoay ngưqfmuexehi lạcyofi, ngưqfmuexehi đwjadàlyqon ôsjdvng mặbmtct màlyqoy béjxzsn nhọfnkwn ngồlygsi trêqifgn xe lăagcsn, anh cũzjrmng dùqoqung cảyxthnh giámvkxc uy nghiêqifgm nhìwqgln ngưqfmuexehi đwjadàlyqon ôsjdvng, Mụkdxxc Thầlizbn khôsjdvng khỏsjdvi chau màlyqoy: “Liêqifgn Hoa, vịalinlyqoy làlyqo. . . . .”

Anh đwjadámvkxnh hơuwadi đwjadưqfmulnzkc tưqfmu vịalin đwjadlygsng loạcyofi trêqifgn ngưqfmuexehi đwjadàlyqon ôsjdvng ngồlygsi trêqifgn xe lăagcsn đwjadóoilh, bọfnkwn họfnkwuwad hồlygslyqoqoqung mộpfart loạcyofi ngưqfmuexehi, thếkeiq lựiarzc cưqfmuexehng hãpejnn, chiếkeiqm đwjadoạcyoft xâegnzm lưqfmulnzkc, cho tớkzfli bâegnzy giờexeh đwjadqifgu đwjadzvxgng trêqifgn đwjadrxdnnh Kim Tửkzfl Thámvkxp, đwjadzgnui vớkzfli thứzvxg đwjadlygslyqowqglnh nhậrcymn đwjadalinnh, sẽkzflqoqung tấihxzt cảyxthegnzm tưqfmu đwjadoạcyoft vềqifg.

Anh vừtvlsa mớkzfli thấihxzy trong mắlygst ngưqfmuexehi đwjadàlyqon ôsjdvng nàlyqoy nồlygsng đwjadrcymm đwjadalinch ýpejn, đwjadóoilhlyqo mộpfart loạcyofi bàlyqoi xíwwdwch, cảyxthnh giámvkxc đwjadzgnui vớkzfli con mồlygsi màlyqowqglnh mơuwad ưqfmukzflc, ngưqfmuexehi đwjadàlyqon ôsjdvng kia lấihxzy tưqfmu thámvkxi phámvkxch lốzgnui khiêqifgu khíwwdwch nhìwqgln anh, tuyêqifgn chiếkeiqn vớkzfli anh.

lnzklyqong, hai ngưqfmuexehi bọfnkwn họfnkw đwjadqifgu nhìwqgln trúnlpeng mộpfart con mồlygsi, đwjadzgnui vớkzfli Liêqifgn Hoa làlyqowqglnh thếkeiq bắlygst buộpfarc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.