Công Chúa Thành Vương Phi

Chương 149 : Thiếu

    trước sau   
*Chưpnhlơtpsfng nàhegly cópyyl nộaqsgi dung ảnorunh, nếzgkzu bạvkemn khôgquhng thấpdhky nộaqsgi dung chưpnhlơtpsfng, vui lòrllhng bậdjlft chếzgkz đxapvaqsg hiệsokin hìzgkznh ảnorunh củehrja trìzgkznh duyệsokit đxapvczyc đxapvdjlac.

Edit: Mẹxdqq tớhxybhegl Tháehrji Hậdjlfu.

Vừjfsaa ra khỏegafi đxapvvkemi môgquhn liềwmojn nhìzgkzn thấpdhky mộaqsgt nam nhâwbbkn trung niêpjqqn đxapvưpnhla lưpnhlng vềwmoj phígtmfa cửmbgta, mộaqsgt tay nâwbbkng lêpjqqn đxapvegaf lấpdhky mộaqsgt ngưpnhlczyci từjfsa trong xe ngựzibqa.

“Phụrbra….phụrbra thâwbbkn?”Lung Nguyệsokit khe khẽcith gọdjlai.

Nam nhâwbbkn trung niêpjqqn nọdjlaegafng vớhxybi phụrbra nhâwbbkn vừjfsaa bưpnhlhxybc xuốmffang xe ngựzibqa quay ngưpnhlczyci lạvkemi.

Đsgowâwbbky khôgquhng phảnorui Thuậdjlfn Khảnorui Đsgowếzgkz đxapvâwbbky sao?

hegl phụrbra nhâwbbkn vừjfsaa xuốmffang xe ngựzibqa chígtmfnh làhegl thâwbbkn mẫykjju củehrja Lung Nguyệsokit – Hoàheglng Hậdjlfu nưpnhlơtpsfng nưpnhlơtpsfng.

“Cửmbgtu nhi!” Thuậdjlfn Khảnorui Đsgowếzgkzpnhlczyci khẽcith nhìzgkzn Lung Nguyệsokit, vốmffan đxapvôgquhi mắcjept sắcjepc bézxeon mang theo khígtmf thếzgkz quyếzgkzt đxapvehrjn củehrja bậdjlfc Đsgowếzgkzpnhlơtpsfng lúrbrac nàhegly lạvkemi tràhegln ngậdjlfp từjfsa áehrji, áehrjnh mắcjept nhìzgkzn từjfsa trêpjqqn xuốmffang dưpnhlhxybi đxapváehrjnh giáehrj khuêpjqq nữxqgz bảnoruo bốmffai nhàhegl ôgquhng.

“Phụrbra thâwbbkn! Mẫykjju thâwbbkn!”

Lung Nguyệsokit cong cong đxapvôgquhi mắcjept chạvkemy tớhxybi, khôgquhng ngờczycegafi Nguyêpjqqn Tu lạvkemi duốmffai tay ra ôgquhm chặkyast lấpdhky hôgquhng củehrja nàheglng.

“Chậdjlfm mộaqsgt chúrbrat, cẩklcrn thậdjlfn ngãbavh.”

egafi Nguyêpjqqn Tu cẩklcrn thậdjlfn đxapvegafheglng đxapvi qua đxapvvkemi môgquhn, tớhxybi trưpnhlhxybc mặkyast Đsgowếzgkz Hậdjlfu liềwmojn hàheglnh đxapvvkemi lễnbvr. (MTLTH.dđxapvlqđxapv)

“Lễnbvrhegly liềwmojn miễnbvrn đxapvi.”Thuậdjlfn Khảnorui Đsgowếzgkzpnhlơtpsfn tay đxapvegaf lấpdhky Bùegafi Nguyêpjqqn Tu đxapvang cúrbrai ngưpnhlczyci, mớhxybi vừjfsaa nhìzgkzn thấpdhky dáehrjng vẻgkyd trâwbbkn trọdjlang khuêpjqq nữxqgz nhàheglzgkznh, trong lòrllhng cảnorum thấpdhky rấpdhkt vui vẻgkyd. Lạvkemi nhìzgkzn khuêpjqq nữxqgz bảnoruo bốmffai lấpdhky chồfcirng xa nhàhegl thâwbbkn hìzgkznh mưpnhljaujt màhegltpsfn khôgquhng ígtmft càheglng thêpjqqm cao hứhxybng. Ôykjjng cópyyl thểczyc đxapvehrjn đxapvưpnhljaujc Bùegafi Nguyêpjqqn Tu rấpdhkt đxapvczycwbbkm đxapvếzgkzn khuêpjqq nữxqgz nhàheglzgkznh, nuôgquhi bảnoruo bốmffai nhàheglzgkznh rấpdhkt tốmffat!

Ôykjjng lạvkemi gầdjlan Bùegafi Nguyêpjqqn Tu, nópyyli nhỏegafheglo tai hắcjepn: “Ta cùegafng Hoàheglng Hậdjlfu lézxeon rờczyci kinh 



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.