Công Chúa Thành Vương Phi

Chương 145 : Biên thành yên bình mơ thấy ác mộng

    trước sau   
*Chưscoiơlhtgng nàtqdby cóysyj nộyowai dung ảycfcnh, nếscoiu bạanven khôafbjng thấbtwcy nộyowai dung chưscoiơlhtgng, vui lòfxfgng bậhyuvt chếscoi đplhvyowa hiệfshdn hìzkwqnh ảycfcnh củzdjha trìzkwqnh duyệfshdt đplhvcpfc đplhvyynpc.

Edit: Mẹlavz tớiplrtqdb Thákvbgi Hậhyuvu.

nriui Nguyệfshdt Tu ôafbjm Lung Nguyệfshdt vàtqdbo trong Hàtqdbnh Quákvbgn, nhẹlavz nhàtqdbng đplhvbtwct nàtqdbng lêglzzn giưscoicfeyng tíysyjnh đplhvlhtgng lêglzzn rửjcspa mặbtwct chảycfci đplhvbrstu rồjymii lạanvei vàtqdbo vớiplri nàtqdbng. Khôafbjng ngờcfey lạanvei phákvbgt hiệfshdn ốdzysng tay ákvbgo củzdjha mìzkwqnh bịpync mộyowat bàtqdbn tay nhỏmydccpkb nắtteum lấbtwcy chặbtwct.

nriui Nguyệfshdt Tu cưscoing chiềyowau nhìzkwqn nàtqdbng cưscoicfeyi cưscoicfeyi, nhẹlavz tay rúnriut ốdzysng tay ákvbgo củzdjha bảycfcn thâgbron ra khỏmydci tay nàtqdbng. Chỉhavxtqdb vừfakha kécpkbo đplhvưscoiospac mộyowat nửjcspa, Lung Nguyệfshdt liềyowan mơlhtg hồjymi tỉhavxnh lạanvei, dákvbgo dákvbgc tìzkwqm hắtteun khắtteup nơlhtgi, luôafbjn miệfshdng gọyynpi têglzzn hắtteun: “ Bùnriui Nguyệfshdt Tu, Bùnriui Nguyệfshdt Tu,….”

“Ta ởxgfk đplhvâgbroy, ta ởxgfk đplhvâgbroy.” Bùnriui Nguyệfshdt Tu ôafbjn nhu trảycfc lờcfeyi nàtqdbng.

“Ưkvbgm…”Lung Nguyệfshdt đplhvưscoia tay nắtteum lấbtwcy bàtqdbn tay to lớiplrn củzdjha hắtteun, ákvbgp lêglzzn mákvbg rồjymii mớiplri an tâgbrom ngủzdjh tiếscoip. Khuôafbjn mặbtwct bécpkb xinh cọyynp cọyynpglzzn mu bàtqdbn tay hắtteun, ngoan ngoãvmfkn nhưscoi mộyowat bécpkbkobuo nhỏmydc.

Dung nhan tinh xảycfco còfxfgn hơlhtgi chúnriut phấbtwcn nộyowan vẫxlotn vưscoiơlhtgng vệfshdt nưscoiiplrc mắtteut cùnriung mấbtwcy vếscoit bẩpyncn, hẳxsxjn làtqdb đplhvãvmfk bịpyncysyjnh vàtqdbo lúnriuc còfxfgn đplhvfakhng trêglzzn tưscoicfeyng thàtqdbnh.

nriui Nguyệfshdt Tu hắtteun cảycfcm thấbtwcy đplhvau lòfxfgng.

Bảycfco Đlavzàtqdbo Châgbrou chuyểcpfcn nhuyễkobun thákvbgp đplhvếscoin gầbrstn giưscoicfeyng, hắtteun vécpkbn ákvbgo ngồjymii lêglzzn, Lung Nguyệfshdt vẫxlotn cứlhtg gắtteut gao nắtteum chặbtwct lấbtwcy bàtqdbn tay hắtteun nhưscoioexa.

“Vưscoiơlhtgng gia, nưscoiiplrc ấbtwcm đplhvãvmfk chuẩpyncn bịpync xong, ngàtqdbi đplhvi rửjcspa mặbtwct đplhvi đplhvãvmfk.” Hoákvbgn Ngọyynpc đplhvlhtgng ngoàtqdbi bẩpyncm bákvbgo.

“Đlavzưscoia vàtqdbo đplhvâgbroy.” Áfxfgnh mắtteut Bùnriui Nguyệfshdt Tu vẫxlotn quấbtwcn quíysyjt trêglzzn khuôafbjn mặbtwct củzdjha nhỏmydc nhắtteun củzdjha Lung Nguyệfshdt, nhàtqdbn nhạanvet phâgbron phóysyj.

Hoákvbgn Ngọyynpc lêglzzn tiếscoing trảycfc lờcfeyi rồjymii bưscoing nưscoiiplrc vàtqdbo, Bùnriui Nguyệfshdt Tu dùnriung khăyowan vắtteut khôafbjscoiiplrc rồjymii lau khôafbj vếscoit bẩpyncn cùnriung vếscoit nưscoiiplrc mắtteut tèkobum lem trêglzzn gưscoiơlhtgng mặbtwct nàtqdbng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.