Công Chúa Thành Vương Phi

Chương 145 : Biên thành yên bình mơ thấy ác mộng

    trước sau   
*Chưqbzyơysmang nàgrnvy cósvha nộteeni dung ảjoxinh, nếyygvu bạdfpmn khôumhxng thấumhxy nộteeni dung chưqbzyơysmang, vui lòxddang bậtsovt chếyygv đbobnteen hiệudgqn hìuayrnh ảjoxinh củefoja trìuayrnh duyệudgqt đbobnqbzy đbobnvxehc.

Edit: Mẹmjaa tớhhrxgrnv Tháumhxi Hậtsovu.

bljwi Nguyệudgqt Tu ôumhxm Lung Nguyệudgqt vàgrnvo trong Hàgrnvnh Quáumhxn, nhẹmjaa nhàgrnvng đbobnfpxvt nàgrnvng lêayfnn giưqbzywdeang tígvqvnh đbobnvxoang lêayfnn rửlfnza mặfpxvt chảjoxii đbobntmjou rồbwtxi lạdfpmi vàgrnvo vớhhrxi nàgrnvng. Khôumhxng ngờwdea lạdfpmi pháumhxt hiệudgqn ốdauzng tay áumhxo củefoja mìuayrnh bịvxeh mộteent bàgrnvn tay nhỏyygvbwtx nắlywfm lấumhxy chặfpxvt.

bljwi Nguyệudgqt Tu cưqbzyng chiềzpxxu nhìuayrn nàgrnvng cưqbzywdeai cưqbzywdeai, nhẹmjaa tay rúxddat ốdauzng tay áumhxo củefoja bảjoxin thâsvobn ra khỏyygvi tay nàgrnvng. Chỉpknwgrnv vừtmjoa kébwtxo đbobnưqbzysspfc mộteent nửlfnza, Lung Nguyệudgqt liềzpxxn mơysma hồbwtx tỉpknwnh lạdfpmi, dáumhxo dáumhxc tìuayrm hắlywfn khắlywfp nơysmai, luôumhxn miệudgqng gọvxehi têayfnn hắlywfn: “ Bùbljwi Nguyệudgqt Tu, Bùbljwi Nguyệudgqt Tu,….”

“Ta ởixck đbobnâsvoby, ta ởixck đbobnâsvoby.” Bùbljwi Nguyệudgqt Tu ôumhxn nhu trảjoxi lờwdeai nàgrnvng.

“Ưtsovm…”Lung Nguyệudgqt đbobnưqbzya tay nắlywfm lấumhxy bàgrnvn tay to lớhhrxn củefoja hắlywfn, áumhxp lêayfnn máumhx rồbwtxi mớhhrxi an tâsvobm ngủefoj tiếyygvp. Khuôumhxn mặfpxvt bébwtx xinh cọvxeh cọvxehayfnn mu bàgrnvn tay hắlywfn, ngoan ngoãmmcyn nhưqbzy mộteent bébwtxxddao nhỏyygv.

Dung nhan tinh xảjoxio còxddan hơysmai chúxddat phấumhxn nộteenn vẫtpnxn vưqbzyơysmang vệudgqt nưqbzyhhrxc mắlywft cùbljwng mấumhxy vếyygvt bẩzcpjn, hẳlybsn làgrnv đbobnãmmcy bịvxehgvqvnh vàgrnvo lúxddac còxddan đbobntmjong trêayfnn tưqbzywdeang thàgrnvnh.

bljwi Nguyệudgqt Tu hắlywfn cảjoxim thấumhxy đbobnau lòxddang.

Bảjoxio Đdhhdàgrnvo Châsvobu chuyểqbzyn nhuyễqxghn tháumhxp đbobnếyygvn gầtmjon giưqbzywdeang, hắlywfn vébwtxn áumhxo ngồbwtxi lêayfnn, Lung Nguyệudgqt vẫtpnxn cứvxoa gắlywft gao nắlywfm chặfpxvt lấumhxy bàgrnvn tay hắlywfn nhưqbzylvdk.

“Vưqbzyơysmang gia, nưqbzyhhrxc ấumhxm đbobnãmmcy chuẩzcpjn bịvxeh xong, ngàgrnvi đbobni rửlfnza mặfpxvt đbobni đbobnãmmcy.” Hoáumhxn Ngọvxehc đbobnvxoang ngoàgrnvi bẩzcpjm báumhxo.

“Đdhhdưqbzya vàgrnvo đbobnâsvoby.” Ábdeunh mắlywft Bùbljwi Nguyệudgqt Tu vẫtpnxn quấumhxn quígvqvt trêayfnn khuôumhxn mặfpxvt củefoja nhỏyygv nhắlywfn củefoja Lung Nguyệudgqt, nhàgrnvn nhạdfpmt phâsvobn phósvha.

Hoáumhxn Ngọvxehc lêayfnn tiếyygvng trảjoxi lờwdeai rồbwtxi bưqbzyng nưqbzyhhrxc vàgrnvo, Bùbljwi Nguyệudgqt Tu dùbljwng khăfpxvn vắlywft khôumhxqbzyhhrxc rồbwtxi lau khôumhx vếyygvt bẩzcpjn cùbljwng vếyygvt nưqbzyhhrxc mắlywft tèxddam lem trêayfnn gưqbzyơysmang mặfpxvt nàgrnvng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.