Cô Vợ Thay Thế

Chương 1487 : Tứ giác tình yêu

    trước sau   
Cốuxnfxfyon Mãxfyon bịrsul khiếgdidp sợibvq bởbbkti suy nghĩljfw to gan củbkffa chíbfyonh mìhstxnh.

Thẩlujlm Lệklliqyzd Đibvqàqyzdo Triểcjenn Minh vẫhstxn đhstxang nhìhstxn nhau, biểcjenu cảymxfm trênvbkn mặjawmt hai ngưjunoosdqi hơztlxi khóvfuvjunoosdqng, Cốuxnfxfyon Mãxfyon nhìhstxn khôklling hiểcjenu.

Nhưjunong côklli ta đhstxãxfyo bắiregt đhstxpwlfu tỉyxzynh táekppo hơztlxn.

Chịrsul tiểcjenu Lệklli xinh đhstxdrwxp, thôklling minh, diễrsuln xuấggfht lạekppi tốuxnft, cho dùjunoqyzd ai thíbfyoch côklliggfhy thìhstxxccqng vôkllijunong dễrsul hiểcjenu. Thậvfuvm chíbfyo Cốuxnfxfyon Mãxfyon còcjenn đhstxang suy nghĩljfw xem rốuxnft cuộgezcc Đibvqàqyzdo Triểcjenn Minh cóvfuv xứlkqbng vớsqbti Thẩlujlm Lệklli hay khôklling.

Nhưjunong, mốuxnfi quan hệklli giữivtna chịrsul tiểcjenu Lệklliqyzd anh họymxfxccqng hơztlxi khôklling rõsqbtqyzdng…

Tam giáekppc tìhstxnh yênvbku ưjuno?




Khôklling, cộgezcng thênvbkm cảymxf vợibvq chưjunoa cưjunosqbti trong lờosdqi đhstxwrvjn củbkffa Đibvqàqyzdo Triểcjenn Minh nữivtna, phảymxfi làqyzd tứlkqb giáekppc tìhstxnh yênvbku mớsqbti đhstxúumhgng!

hstxnh tiếgdidt đhstxpwlfy tíbfyonh drama nhưjuno thếgdid, vậvfuvy màqyzd lạekppi thậvfuvt sựymxf tồwrvjn tạekppi ưjuno?

Thậvfuvt sựymxfqyzd khiếgdidn ngưjunoosdqi ta kinh ngạekppc màqyzd!

Sau khi Cốuxnfxfyon Mãxfyon cóvfuv mộgezct cuộgezcc câumhgn nãxfyoo kịrsulch liệkllit, vừgdida hồwrvji phụncuwc tinh thầpwlfn, thìhstx nghe thấggfhy Thẩlujlm Lệkllivfuvi: “Vậvfuvy thìhstx chúumhgc anh hạekppnh phúumhgc nhéaace!”

qukk?

Đibvqãxfyo bắiregt đhstxpwlfu chúumhgc phúumhgc rồwrvji ưjuno?

Cốuxnfxfyon Mãxfyon nhìhstxn Thẩlujlm Lệklli, sau đhstxóvfuv lạekppi quay sang nhìhstxn Đibvqàqyzdo Triểcjenn Minh.

“Cảymxfm ơztlxn.” Đibvqàqyzdo Triểcjenn Minh nghiênvbkm túumhgc đhstxáekppp lạekppi.

Cốuxnfxfyon Mãxfyon thậvfuvt lòcjenng cảymxfm thấggfhy, mìhstxnh vẫhstxn chỉyxzyqyzd mộgezct đhstxlkqba trẻlkqb con, khôklling cóvfuvekppch nàqyzdo theo kịrsulp suy nghĩljfw củbkffa hai ngưjunoosdqi nàqyzdy.

Thẩlujlm Lệklli hoàqyzdn toàqyzdn khôklling biếgdidt Cốuxnfxfyon Mãxfyon đhstxang suy nghĩljfw, tưjunobbktng tưjunoibvqng cáekppi gìhstx trong đhstxpwlfu, côklli nhìhstxn thoáekppng qua thờosdqi gian, cảymxfm thấggfhy phíbfyoa bênvbkn Cốuxnf Chi Dâumhgn cóvfuv lẽgezcxccqng sắiregp kếgdidt thúumhgc rồwrvji, cho nênvbkn quay sang hỏbbkti Cốuxnfxfyon Mãxfyon: “Em làqyzdm sao màqyzd đhstxếgdidn đhstxâumhgy thếgdid? Đibvqibvqi láekppt nữivtna, cóvfuv lẽgezc chịrsul sẽgezc vềfkorjunong vớsqbti anh họymxf em, em muốuxnfn đhstxi cùjunong khôklling?”

“Em…”

Cốuxnfxfyon Mãxfyon vừgdida mớsqbti mởbbkt miệklling, lậvfuvp tứlkqbc bịrsul Đibvqàqyzdo Triểcjenn Minh cắiregt ngang: “Tôkllii thuậvfuvn đhstxưjunoosdqng, cóvfuv thểcjen đhstxưjunoa côklli Cốuxnf vềfkor mộgezct đhstxoạekppn.”

Cốuxnfxfyon Mãxfyon: “A?”




Mặjawmc dùjuno Cốuxnfxfyon Mãxfyon biếgdidt Đibvqàqyzdo Triểcjenn Minh làqyzd mộgezct tênvbkn đhstxekppo đhstxlkqbc giảymxf, hôkllim nay anh ta cũxccqng nóvfuvi chuyệkllin vôkllijunong vui vẻlkqb, nhưjunong cũxccqng khôklling thâumhgn quen đhstxếgdidn mứlkqbc cóvfuv thểcjen đhstxưjunoa côklli vềfkor nhàqyzd chứlkqb?

Cốuxnfxfyon Mãxfyon suy nghĩljfw mộgezct chúumhgt, cảymxfm thấggfhy Đibvqàqyzdo Triểcjenn Minh táekppm chíbfyon phầpwlfn làqyzd đhstxang giậvfuvn dỗncsti.

Do đhstxóvfuv, côklli ta từgdid chốuxnfi Đibvqàqyzdo Triểcjenn Minh: “Khôklling cầpwlfn đhstxâumhgu… tôkllii ngồwrvji xe củbkffa anh họymxf, đhstxi cùjunong chịrsul tiểcjenu Lệklliqyzd đhstxưjunoibvqc rồwrvji.”

“Đibvqgdidng làqyzdm phiềfkorn họymxf, họymxfqyzdklli khôklling thuậvfuvn đhstxưjunoosdqng.” Giọymxfng nóvfuvi củbkffa Đibvqàqyzdo Triểcjenn Minh nặjawmng thênvbkm mấggfhy phầpwlfn, trong giọymxfng nóvfuvi ẩlujln chứlkqba tia khôklling vui.

Cốuxnfxfyon Mãxfyon càqyzdng chắiregc chắiregn Đibvqàqyzdo Triểcjenn Minh đhstxang hờosdqn dỗncsti, Cốuxnf Chi Dâumhgn làqyzd anh họymxf củbkffa côklli ta, màqyzd Thẩlujlm Lệklli lạekppi làqyzd nghệklliljfw củbkffa côklli ta, đhstxgdidng nóvfuvi làqyzd đhstxưjunoa vềfkor nhàqyzd, cho dùjunoklli ta vàqyzdo nhàqyzd ăekppn nhờosdqbbkt đhstxvfuvu thìhstxxccqng khôklling phiềfkorn phứlkqbc gìhstx cảymxf.

Ngưjunoibvqc lạekppi, đhstxcjen Đibvqàqyzdo Triểcjenn Minh đhstxưjunoa côklli ta vềfkor nhàqyzd mớsqbti thậvfuvt sựymxfqyzd phiềfkorn phứlkqbc!

Cốuxnfxfyon Mãxfyon đhstxiregn đhstxo nóvfuvi: “Tôkllii vàqyzd anh cóvfuv lẽgezcxccqng khôklling thuậvfuvn đhstxưjunoosdqng lắiregm đhstxâumhgu!”

“Tôkllii nóvfuvi thuậvfuvn đhstxưjunoosdqng thìhstx chíbfyonh làqyzd thuậvfuvn đhstxưjunoosdqng.” Giọymxfng đhstxiệklliu củbkffa Đibvqàqyzdo Triểcjenn Minh đhstxãxfyo lấggfhy lạekppi sựymxfggfhm áekppp ngàqyzdy thưjunoosdqng, nhưjunong càqyzdng khóvfuv từgdid chốuxnfi hơztlxn so vớsqbti tia khôklling vui ban nãxfyoy.

Cốuxnfxfyon Mãxfyon cũxccqng cảymxfm thấggfhy vôkllijunong sợibvqxfyoi, thậvfuvt sựymxf khôklling dáekppm nóvfuvi ra lờosdqi tưjuno chốuxnfi nữivtna, cho nênvbkn đhstxàqyzdnh rủbkff mắiregt xuốuxnfng, nóvfuvi: “Vậvfuvy đhstxưjunoibvqc rồwrvji, làqyzdm phiềfkorn anh…”

“Khôklling phiềfkorn.” Đibvqàqyzdo Triểcjenn Minh cuốuxnfi cùjunong cũxccqng giốuxnfng nhưjuno đhstxãxfyoqyzdi lòcjenng, lộgezc ra ýnmhwjunoosdqi.

Thẩlujlm Lệklli nhậvfuvn đhstxưjunoibvqc tin nhắiregn Messenger củbkffa Cốuxnf Chi Dâumhgn: “Kếgdidt thúumhgc rồwrvji, anh xuốuxnfng dưjunosqbti tìhstxm em.”

Thẩlujlm Lệklli phảymxfn hồwrvji lạekppi: “Đibvqưjunoibvqc.”

Trong lòcjenng côkllibfyonh nhẩlujlm mộgezct chúumhgt thờosdqi gian Cốuxnf Chi Dâumhgn xuốuxnfng quáekppn bar, nhiềfkoru nhấggfht chưjunoa đhstxếgdidn mưjunoosdqi phúumhgt.

Nhưjunong côklli đhstxibvqi đhstxếgdidn tậvfuvn hai mưjunoơztlxi phúumhgt rồwrvji màqyzd vẫhstxn chưjunoa thấggfhy Cốuxnf Chi Dâumhgn.

klli khôklling yênvbkn tâumhgm, gửqueqi tin nhắiregn cho Cốuxnf Chi Dâumhgn: “Anh xuốuxnfng dưjunosqbti chưjunoa? Đibvqang ởbbkt đhstxâumhgu rồwrvji?”

Cốuxnf Chi Dâumhgn: “WC.”

Thẩlujlm Lệklli cau màqyzdy, bìhstxnh thưjunoosdqng Cốuxnf Chi Dâumhgn khôklling cóvfuv thóvfuvi quen gọymxfi “WC”.

klli lạekppi hỏbbkti: “Anh ởbbkt trong phòcjenng vệklli sinh lâumhgu nhưjuno vậvfuvy ưjuno?”

Phíbfyoa bênvbkn Cốuxnf Chi Dâumhgn khôklling trảymxf lờosdqi lạekppi, đhstxibvqi mấggfhy phúumhgt cũxccqng khôklling thấggfhy phảymxfn hồwrvji.

hstxnh thưjunoosdqng Cốuxnf Chi Dâumhgn khôklling bao giờosdq lờosdq đhstxi tin nhắiregn củbkffa côklli nhưjuno vậvfuvy.

klli lo lắiregng đhstxlkqbng dậvfuvy, áekppnh mắiregt nghi hoặjawmc nhìhstxn Cốuxnfxfyon Mãxfyon, nóvfuvi: “Chịrsul đhstxi tìhstxm Cốuxnf Chi Dâumhgn trưjunosqbtc.”

Sau đhstxóvfuv lạekppi quay sang phíbfyoa Đibvqàqyzdo Triểcjenn Minh nóvfuvi: “Mãxfyon Mãxfyon giao cho anh, làqyzdm phiềfkorn anh rồwrvji.”

Đibvqàqyzdo Triểcjenn Minh khẽgezc gậvfuvt đhstxpwlfu.

Thẩlujlm Lệklli đhstxi ra khỏbbkti quáekppn bar, cũxccqng khôklling xáekppc đhstxrsulnh đhstxưjunoibvqc Cốuxnf Chi Dâumhgn đhstxang ởbbkt phòcjenng vệklli sinh củbkffa tầpwlfng mấggfhy, cho nênvbkn côklli quyếgdidt đhstxrsulnh tìhstxm từgdid phòcjenng vệklli sinh củbkffa quáekppn bar trưjunosqbtc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.