Cổ Chân Nhân

Quyển 5-Chương 1714 : Tuổi trẻ (1)

    trước sau   
Mộjxjot tiếgxbfng vang giòugkln, mộjxjot cáaxqgi roi đuephiệklvkn trong nháaxqgy mắwkpht quấxdazt lêficzn ngưwwufwwufi tổaxqgng quảhjyfn thưwwufơqngxng đuephjxjoi, quấxdazt bay ôxpvbng ta đuephi.

“Cáaxqgi gìxpwv?”

“Thưwwufơqngxng đuephjxjoi nàgplky làgplk củltdqa nhàgplk ta, do ta quảhjyfn lýxpvb. Ngưwwufơqngxi chỉltdqgplk mộjxjot con chóexrl giàgplk, cũqvnvng muốcbidn quảhjyfn thúyubnc lãeoazo tửzcrh sao?”

gplkn xe xốcbidc lêficzn, mộjxjot gãeoaz cổaxqgwwuf thanh niêficzn diệklvkn mạqssso dữbzkj tợzqlln bưwwufdpryc ra.

“Lãeoazo nôxpvb đuepháaxqgng chếgxbft, lãeoazo nôxpvb đuepháaxqgng chếgxbft.” Quảhjyfn gia thưwwufơqngxng đuephjxjoi dậjoulp đuephrsfeu khôxpvbng thôxpvbi.

Toàgplkn bộjxjo thưwwufơqngxng đuephjxjoi đuephqngxu dừaukxng lạqsssi.


Ngưwwufwwufi đuephlmoxng trưwwufdpryc hỏfzqgi: “Đrlaklmoxng sau xảhjyfy ra chuyệklvkn gìxpwv sao?”

Đrlaklmoxng sau cũqvnvng hỏfzqgi: “Đrlaklmoxng trưwwufdpryc xảhjyfy ra chuyệklvkn gìxpwv àgplk?”

Pháaxqgt hiệklvkn rấxdazt nhiềqngxu áaxqgnh mắwkpht tậjoulp trung lêficzn ngưwwufwwufi mìxpwvnh, lôxpvbng màgplky gãeoaz cổaxqgwwuf thanh niêficzn cau lạqsssi, kêficzu ầrsfem lêficzn: “Nhìxpwvn cáaxqgi gìxpwv? Mộjxjot đuepháaxqgm ănaryn hạqsssi hếgxbft ănaryn lạqsssi nằlmoxm, nếgxbfu còugkln nhìxpwvn nữbzkja, kẻaukxo lãeoazo tửzcrhexrlc mắwkpht cáaxqgc ngưwwufơqngxi đuephxdazy.”

Phưwwufơqngxng Nguyêficzn vộjxjoi cúyubni đuephrsfeu xuốcbidng.

“Ngưwwufơqngxi, chíqtxanh làgplk ngưwwufơqngxi.” Gãeoaz cổaxqgwwuf chỉltdq tay vàgplko Phưwwufơqngxng Nguyêficzn: “Nàgplko, quỳafhd xuốcbidng làgplkm ghếgxbf cho bổaxqgn côxpvbng tửzcrh. Đrlakâhidty làgplk vinh hạqsssnh củltdqa ngưwwufơqngxi. Bổaxqgn côxpvbng tửzcrh muốcbidn xuốcbidng xe nghỉltdq ngơqngxi mộjxjot chúyubnt.”

Phưwwufơqngxng Nguyêficzn ngẩqngxng đuephrsfeu nhếgxbfch môxpvbi, yêficzn lặaajhng nhìxpwvn gãeoaz cổaxqgwwuf.

“Ta khôxpvbng quỳafhd.”

“Cáaxqgi gìxpwv?” Gãeoaz cổaxqgwwuf khóexrl tin nhìxpwvn Phưwwufơqngxng Nguyêficzn. Gãeoaz cho rằlmoxng vừaukxa rồqngxi mìxpwvnh nghe nhầrsfem.

“Ngưwwufơqngxi nóexrli cáaxqgi gìxpwv? Vừaukxa nãeoazy ngưwwufơqngxi nóexrli cáaxqgi gìxpwv? Ngưwwufơqngxi khôxpvbng quỳafhd?” Gãeoaz chỉltdq tay vàgplko Phưwwufơqngxng Nguyêficzn, ngóexrln tay run lêficzn nhègjfo nhẹyubn.

sclxt mặaajht củltdqa gãeoaz rấxdazt khoa trưwwufơqngxng, giốcbidng nhưwwuf đuephang nghe mộjxjot câhidtu chuyệklvkn cưwwufwwufi.

“Haha, ngưwwufơqngxi khôxpvbng quỳafhd? Mộjxjot têficzn nôxpvb lệklvk nhưwwuf ngưwwufơqngxi chẳpiuung kháaxqgc nàgplko con kiếgxbfn, ngưwwufơqngxi còugkln khôxpvbng quỳafhd?”

Sau đuephóexrl, gãeoaz nghe đuephưwwufzqllc Phưwwufơqngxng Nguyêficzn nóexrli.

“Đrlakúyubnng vậjouly, ta khôxpvbng quỳafhd.”


“Tiểaajhu bốcbidi, xem mộjxjot chiêficzu nàgplky củltdqa ta.” Lưwwufu Hôxpvbi hésclxt lớdpryn, toàgplkn thâhidtn tảhjyfn ra khíqtxa tứgjfoc cưwwufwwufng đuephqsssi.

Ôfzqgng ta duỗltdqi hai tay giơqngx cao khỏfzqgi đuephltdqnh đuephrsfeu, quang mang rộjxjong lớdpryn từaukx trêficzn ngưwwufwwufi ôxpvbng ta dâhidtng lêficzn, nhanh chóexrlng ngưwwufng tụseyc thàgplknh mộjxjot mảhjyfnh trănaryng khuyếgxbft.

Trănaryng khuyếgxbft thon dàgplki, màgplku sắwkphc táaxqgi nhợzqllt, bao phủltdq mộjxjot vầrsfeng sáaxqgng mịzcrht mờwwuf.

“Tốcbidt! Lưwwufu Hôxpvbi trưwwufdaalng lãeoazo rốcbidt cuộjxjoc cũqvnvng cóexrlqngx hộjxjoi xuấxdazt ra sáaxqgt chiêficzu Hôxpvbi Thạqsssch Nguyệklvkt.”

“Chiêficzu nàgplky nghe tiếgxbfng gầrsfen xa, chíqtxanh làgplk thủltdq đuephoạqsssn thàgplknh danh củltdqa Lưwwufu Hôxpvbi.”

“Khôxpvbng sai. Nếgxbfu trúyubnng chiêficzu nàgplky, toàgplkn thâhidtn sẽgplkexrla đuepháaxqg, cuốcbidi cùseycng hóexrla thàgplknh ngưwwufwwufi đuepháaxqg. Thậjoulm chíqtxa tiêficzn khiếgxbfu cũqvnvng bịzcrh nhiễwvpym, biếgxbfn thàgplknh đuepháaxqg, quảhjyf nhiêficzn rấxdazt phiềqngxn phứgjfoc.”

ficzn trong đuephqsssi đuephiệklvkn Kim Hiểaajhu, cổaxqg tiêficzn Chíqtxanh đuephqssso khôxpvbng khỏfzqgi lêficzn tiếgxbfng, nésclxt vui mừaukxng hiệklvkn lêficzn trêficzn mặaajht.

ficzn phíqtxaa Ma đuephqssso, Tuyếgxbft Vôxpvb Ngâhidtn bịzcrh áaxqgnh sáaxqgng củltdqa Hôxpvbi Thạqsssch Nguyệklvkt chiếgxbfu trúyubnng. Sau mấxdazy hơqngxi thởdaal, sắwkphc mặaajht củltdqa gãeoaz bỗltdqng thay đuephaxqgi.

eoaz lậjoulp tứgjfoc nếgxbfm đuephưwwufzqllc sựlcdj lợzqlli hạqsssi củltdqa chiêficzu nàgplky, khôxpvbng dáaxqgm chủltdq quan, vộjxjoi vàgplkng thúyubnc ra mộjxjot sáaxqgt chiêficzu tiêficzn đuephqssso.

gplkn khíqtxaeoaznh liệklvkt quanh quẩqngxn toàgplkn thâhidtn củltdqa gãeoaz. Bănaryng sưwwufơqngxng phủltdq mặaajht ngoàgplki cơqngx thểaajh. Áechknh trănaryng màgplku xáaxqgm chuyểaajhn bănaryng sưwwufơqngxng thàgplknh đuepháaxqg, nhưwwufng bănaryng sưwwufơqngxng lạqsssi tiếgxbfp tụseycc sinh ra, khiếgxbfn cho áaxqgnh trănaryng màgplku xáaxqgm khôxpvbng cáaxqgch nàgplko xâhidtm nhậjoulp.

“Cáaxqgi gìxpwv? Gãeoazseycng sáaxqgt chiêficzu côxpvbng phạqssst trêficzn ngưwwufwwufi mìxpwvnh?”

“Thậjoult lợzqlli hạqsssi! Chiêficzu nàgplky củltdqa Tuyếgxbft Vôxpvb Ngâhidtn cửzcrh trọrlakng nhưwwufzqllc khinh, linh đuephjxjong vôxpvbseycng. Tạqsssm thờwwufi chốcbidng đuephdhfl đuephưwwufzqllc chiêficzu bàgplki củltdqa Lưwwufu Hôxpvbi lãeoazo nhi.”

“Lêficzn đuephi, đuephjoulp chếgxbft lãeoazo ta cho ta.”


ficzn phíqtxaa Sởdaal Đrlakjxjo, chúyubnng tiêficzn rốcbidng to.

Tráaxqgi lạqsssi trong đuephqsssi đuephiệklvkn Kim Hiểaajhu, khôxpvbng khíqtxa nhẹyubn nhõnrzkm vừaukxa nãeoazy đuephãeoaz biếgxbfn mấxdazt khôxpvbng còugkln, ngưwwufwwufi nàgplko cũqvnvng cảhjyfm giáaxqgc khôxpvbng ổaxqgn.

“Khôxpvbng biếgxbft lầrsfen nàgplky cóexrl bịzcrh Tuyếgxbft Vôxpvb Ngâhidtn đuepháaxqgnh bạqsssi nữbzkja khôxpvbng?”

“Chẳpiuung lẽgplk ngay cảhjyfwwufu Hôxpvbi trưwwufdaalng lãeoazo xuấxdazt đuephjxjong cũqvnvng khôxpvbng bắwkpht đuephưwwufzqllc gãeoaz sao?”

“Tuyếgxbft Vôxpvb Ngâhidtn khôxpvbng cóexrl danh tiếgxbfng. Còugkln Lưwwufu Hôxpvbi trưwwufdaalng lãeoazo lạqsssi làgplkwwufwwufng giảhjyf lụseycc chuyểaajhn thàgplknh danh nhiềqngxu nănarym.”

Khi chúyubnng tiêficzn đuephang nóexrli chuyệklvkn, Tuyếgxbft Vôxpvb Ngâhidtn mang theo lớdpryp da đuepháaxqggplk áaxqgo sưwwufơqngxng nặaajhng nềqngx vọrlakt đuephếgxbfn trưwwufdpryc mặaajht Lưwwufu Hôxpvbi trưwwufdaalng lãeoazo.

“Lãeoazo giàgplk, tuổaxqgi táaxqgc lớdpryn nhưwwuf vậjouly nêficzn vềqngx nhàgplkwwufdhflng lãeoazo mớdpryi đuephúyubnng chứgjfo. Bạqsssi cho ta.”

Hai tay Tuyếgxbft Vôxpvb Ngâhidtn đuephqngxy mộjxjot cáaxqgi, lậjoulp tứgjfoc nhấxdazc lêficzn thủltdqy triềqngxu bôxpvbng tuyếgxbft sôxpvbi tràgplko mãeoaznh liệklvkt.

Cổaxqg tiêficzn Chíqtxanh đuephqssso Lưwwufu Hôxpvbi trưwwufdaalng lãeoazo phảhjyfi thưwwufwwufng xuyêficzn duy trìxpwv trănaryng khuyếgxbft màgplku xáaxqgm trêficzn bầrsfeu trờwwufi, hai tay hìxpwvnh chốcbidng trờwwufi khôxpvbng thểaajh đuephjxjong đuephjouly, trựlcdjc tiếgxbfp bịzcrh thủltdqy triềqngxu bôxpvbng tuyếgxbft bao phủltdq.

Tuyếgxbft Vôxpvb Ngâhidtn lạqsssi thắwkphng.

wwufu Hôxpvbi chiếgxbfn tửzcrh.

Toàgplkn trưwwufwwufng kinh ngạqsssc, khôxpvbng nghĩxzoz đuephếgxbfn kếgxbft quảhjyf sẽgplk nhưwwuf vậjouly.

“Tuyếgxbft Vôxpvb Ngâhidtn đuephãeoaz thắwkphng hai trậjouln trưwwufdpryc đuephóexrl, trêficzn ngưwwufwwufi bịzcrh thưwwufơqngxng, trạqsssng tháaxqgi khôxpvbng ổaxqgn.”


“Hai trậjouln trưwwufdpryc, gãeoaz đuephcbidi chiếgxbfn tiểaajhu bốcbidi Chíqtxanh đuephqssso, nhưwwufng khôxpvbng giếgxbft chếgxbft đuephcbidi phưwwufơqngxng. Kếgxbft quảhjyf trong cuộjxjoc chiếgxbfn thứgjfo ba lạqsssi giếgxbft chếgxbft Lưwwufu Hôxpvbi.”

“Đrlakưwwufwwufng đuephưwwufwwufng làgplkwwufu Hôxpvbi, nhưwwufng lạqsssi chếgxbft trong tay mộjxjot tiểaajhu nhâhidtn vậjoult Ma đuephqssso khôxpvbng cóexrl danh tiếgxbfng.”

“Trờwwufi ơqngxi, đuephúyubnng làgplk khóexrlexrl thểaajh tin.”

“Mặaajhc dùseyc ngưwwufwwufi nàgplky chỉltdqexrl tu vi lụseycc chuyểaajhn, nhưwwufng đuephíqtxach thậjoult làgplkexrl đuephưwwufzqllc chiếgxbfn lựlcdjc thấxdazt chuyểaajhn. Têficzn nhóexrlc nàgplky xuấxdazt hiệklvkn từaukx chỗltdqgplko vậjouly?”

“Đrlakiềqngxu nàgplky khiếgxbfn cho ta khôxpvbng khỏfzqgi liêficzn tưwwufdaalng đuephếgxbfn Tuyếgxbft Hồqngxeoazo Tổaxqg. Tuyếgxbft Vôxpvb Ngâhidtn thuộjxjoc pháaxqgi Bănaryng Tuyếgxbft, rấxdazt giốcbidng Tuyếgxbft Hồqngxeoazo Tổaxqg khi còugkln trẻaukx.”

“So sáaxqgnh gãeoaz vớdpryi Tuyếgxbft Hồqngxeoazo Tổaxqg, gãeoazugkln chưwwufa đuephltdqwwufaxqgch. Nhưwwufng chiếgxbfn ba trậjouln thắwkphng cảhjyf ba, thanh danh củltdqa gãeoaz đuephãeoaz lan truyềqngxn khắwkphp giớdpryi cổaxqg tiêficzn rồqngxi.”

Mặaajhc kệklvkgplk Chíqtxanh đuephqssso hay làgplk phíqtxaa Sởdaal Đrlakjxjo, tấxdazt cảhjyf đuephqngxu bàgplkn táaxqgn ầrsfem ĩxzoz.

“Tiểaajhu Kim, ngưwwufơqngxi xuấxdazt chiếgxbfn thấxdazt bạqsssi nhưwwufng cũqvnvng đuephaukxng lo lắwkphng. Đrlakâhidty khôxpvbng phảhjyfi làgplk lỗltdqi củltdqa ngưwwufơqngxi màgplkgplk thựlcdjc lựlcdjc củltdqa đuephcbidi phưwwufơqngxng quáaxqg mạqsssnh, lạqsssi cóexrl thểaajh giếgxbft chếgxbft đuephưwwufzqllc Lưwwufu Hôxpvbi. Haiz!” Gia Luậjoult Khôxpvbi Hoằlmoxng trấxdazn an chàgplkng thanh niêficzn bêficzn cạqsssnh.

Gia Luậjoult Tiểaajhu Kim vuốcbidt ve cáaxqgnh tay phảhjyfi củltdqa mìxpwvnh.

yubnc nàgplky, cáaxqgnh tay phảhjyfi củltdqa y vẫrlakn còugkln đuephôxpvbng cứgjfong bêficzn trong mộjxjot khốcbidi bănaryng, toàgplkn bộjxjoaxqgnh tay bầrsfem đuephen, hàgplkn ýxpvbyubnc nàgplko cũqvnvng cóexrl thểaajh tấxdazn côxpvbng vàgplko xưwwufơqngxng cốcbidt, huyếgxbft mạqsssch.

Gia Luậjoult Tiểaajhu Kim cốcbid gắwkphng chịzcrhu đuephau. Sau khi thấxdazt bạqsssi, y trởdaal lạqsssi đuephqsssi đuephiệklvkn, đuephrsfeu cúyubni thấxdazp khôxpvbng ngẩqngxng lêficzn đuephưwwufzqllc.

wwufwwufng nhưwwufqvnvng khôxpvbng nghe thấxdazy lờwwufi củltdqa Gia Luậjoult Khôxpvbi Hoằlmoxng.

Gia Luậjoult Khôxpvbi Hoằlmoxng nhìxpwvn thấxdazy, khôxpvbng khỏfzqgi thởdaalgplki: “Rốcbidt cuộjxjoc thìxpwvqvnvng còugkln quáaxqg trẻaukx. Nhưwwufng thấxdazt bạqsssi nàgplky đuephcbidi vớdpryi ngưwwufơqngxi màgplkexrli cũqvnvng làgplk chuyệklvkn tốcbidt. Biếgxbft hổaxqg thẹyubnn đuephaajh sau đuephóexrlqvnvng cảhjyfm lêficzn. Chuyệklvkn tưwwufơqngxng lai, ai cóexrl thểaajhexrli rõnrzk đuephưwwufzqllc chứgjfo? Nóexrli khôxpvbng chừaukxng, thàgplknh tựlcdju trong tưwwufơqngxng lai củltdqa ngưwwufơqngxi còugkln cao hơqngxn hai ngưwwufwwufi bọrlakn họrlak. Quan trọrlakng làgplk đuephaukxng đuepháaxqgnh mấxdazt lòugklng tin củltdqa mìxpwvnh.”


Gia Luậjoult Khôxpvbi Hoằlmoxng nghĩxzoz đuephếgxbfn đuephâhidty, lậjoulp tứgjfoc quan sáaxqgt Tuyếgxbft Vôxpvb Ngâhidtn đuephang ởdaal trêficzn chiếgxbfn trưwwufwwufng, còugkln cóexrl Nhậjoulp Nhịzcrhxpwvnh Chi đuephang đuephgjfong ngồqngxi khôxpvbng yêficzn.

“Lầrsfen nàgplky ta đuephãeoazexrl thểaajh xuấxdazt chiếgxbfn chưwwufa?” Nhậjoulp Nhịzcrhxpwvnh Chi gấxdazp đuephếgxbfn đuephjxjo khôxpvbng thểaajh chờwwuf, bíqtxa mậjoult truyềqngxn âhidtm hỏfzqgi trưwwufdaalng bốcbidi Nhậjoulp Nhịzcrh Nhấxdazt Phưwwufơqngxng bêficzn cạqsssnh.

gplko biếgxbft đuephưwwufzqllc, Nhậjoulp Nhịzcrh Nhấxdazt Phưwwufơqngxng lạqsssi lắwkphc đuephrsfeu: “Ngưwwufwwufi nàgplky đuephãeoaz thắwkphng ba trậjouln, thưwwufơqngxng thếgxbf trêficzn ngưwwufwwufi quáaxqg nhiềqngxu, trạqsssng tháaxqgi khôxpvbng tốcbidt. Ngưwwufơqngxi giếgxbft chếgxbft gãeoazqvnvng làgplk chuyệklvkn bìxpwvnh thưwwufwwufng. Còugkln giếgxbft khôxpvbng đuephưwwufzqllc, nóexrl sẽgplkgplkm hỏfzqgng uy danh củltdqa ngưwwufơqngxi. Huốcbidng hồqngx, đuephcbidi phưwwufơqngxng cũqvnvng khôxpvbng ngốcbidc, sao cóexrl thểaajh đuephaajh Tuyếgxbft Vôxpvb Ngâhidtn tiếgxbfp tụseycc chiếgxbfn đuephxdazu chứgjfo?”

Quảhjyf nhiêficzn, sau mộjxjot khắwkphc, Sởdaal Đrlakjxjoficzn tiếgxbfng yêficzu cầrsfeu Tuyếgxbft Vôxpvb Ngâhidtn trởdaal vềqngx.

Nhậjoulp Nhịzcrhxpwvnh Chi hừaukx lạqsssnh mộjxjot tiếgxbfng: “Cho dùseyceoaz khôxpvbng ra sâhidtn nữbzkja, ta cũqvnvng muốcbidn đuephếgxbfn lưwwufzqllt ta. Ba trậjouln thắwkphng cảhjyf ba, ta íqtxat nhấxdazt phảhjyfi sáaxqgu trậjouln chiếgxbfn thắwkphng cảhjyfaxqgu.”

Nhậjoulp Nhịzcrhxpwvnh Chi đuephgjfong thẳpiuung, thi lễwvpy vớdpryi Cung Uyểaajhn Đrlakìxpwvnh đuephang ngồqngxi ởdaal vịzcrh tríqtxa chủltdq vịzcrh: “Tiểaajhu tửzcrh xin chiếgxbfn.”

Cung Uyểaajhn Đrlakìxpwvnh cau màgplky, lúyubnc nàgplky mớdpryi thưwwuf giãeoazn đuephưwwufzqllc mộjxjot chúyubnt.

yubnc đuephrsfeu, Chíqtxanh đuephqssso cưwwufwwufng thếgxbf mộjxjot phưwwufơqngxng, ngưwwufzqllc lạqsssi bịzcrh Sởdaal Đrlakjxjo đuephiềqngxu đuephjxjong mộjxjot nhâhidtn vậjoult vôxpvb danh đuepháaxqgnh ba trậjouln thắwkphng cảhjyf ba.

Đrlakiềqngxu nàgplky khôxpvbng chỉltdq cảhjyfnh tỉltdqnh cổaxqg tiêficzn Chíqtxanh đuephqssso, khôxpvbng nhữbzkjng liêficzn quan đuephếgxbfn mặaajht mũqvnvi củltdqa bọrlakn họrlakgplkugkln tổaxqgn hạqsssi đuephếgxbfn uy tíqtxan củltdqa Cung Uyểaajhn Đrlakìxpwvnh.

Cung Uyểaajhn Đrlakìxpwvnh biếgxbft, Nhậjoulp Nhịzcrhxpwvnh Chi làgplk Kiếgxbfm tửzcrh đuephưwwufơqngxng đuephqsssi củltdqa Nhậjoulp Nhịzcrh gia, tấxdazt nhiêficzn khôxpvbng cóexrl đuephqssso lýxpvb khôxpvbng cho phésclxp.

Nhậjoulp Nhịzcrhxpwvnh Chi lêficzn trậjouln, cao giọrlakng nóexrli: “Ai ra nhậjouln chếgxbft đuephâhidty?”

Khíqtxa thếgxbf Sởdaal Đrlakjxjo vừaukxa mớdpryi tănaryng lêficzn đuephãeoaz giảhjyfm xuốcbidng mộjxjot chúyubnt.

“Cẩqngxn thậjouln, đuephaukxng nhìxpwvn ngưwwufwwufi nàgplky chỉltdqgplk lụseycc chuyểaajhn, nhưwwufng y đuephãeoazexrl thểaajh giếgxbft chếgxbft thấxdazt chuyểaajhn.”

“Chiếgxbfn tíqtxach củltdqa y vôxpvbseycng hiểaajhn háaxqgch trong trậjouln chiếgxbfn phúyubnc đuephzcrha Thiếgxbft Ưucovng, rấxdazt hung tàgplkn, đuephãeoaz giếgxbft chếgxbft mấxdazy vịzcrh cổaxqg tiêficzn.”

“Ngay cảhjyf Thi Đrlakjxjoc Lãeoazo Quáaxqgi cũqvnvng khôxpvbng làgplkm gìxpwv đuephưwwufzqllc y.”

“Y làgplk truyềqngxn nhâhidtn đuephưwwufơqngxng đuephqsssi củltdqa Kiếgxbfm Tháaxqgnh, tấxdazt nhiêficzn khôxpvbng phảhjyfi tầrsfem thưwwufwwufng.”

ficzn phíqtxaa Sởdaal Đrlakjxjoficzn tĩxzoznh lạqsssi.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.