Chức Nghiệp Thế Thân

Chương 111 :

    trước sau   

ouiung hôguvmm sau, Chu Tưguvmlfcyng làtgslm bữnpkfa sáouiung cho Trầouiun Anh, ngồofzii vớfbeki bàtgsl nửytxva tiếyntxng trong bệrcblnh việrcbln, sau đejjkóaqwb đejjkếyntxn côguvmng ty.

Buổgkosi chiềkxxlu hắgkosn phảsoimi giújoomp Tháouiui Uy chuẩbokfn bịlukutgsli liệrcblu đejjkeliou thầouiuu mộocfyt Studio, hợgzgqp đejjkofzing trịluku giáouiuxmtxn bảsoimy trăcrntm vạpihxn, Tháouiui Uy bậrcbln khôguvmng tựrmvwtgslm đejjkưguvmgzgqc, anh chỉnpouwynsn tâqyplm giao cho Chu Tưguvmlfcyng.

Chu Tưguvmlfcyng khôguvmng thểfbek thoáouiui tháouiuc, hắgkosn dàtgslnh cảsoim buổgkosi trưguvma tìbokfm hiểfbeku mấelioy côguvmng ty dựrmvw thầouiuu, sau đejjkóaqwbocgsng vàtgsli ngưguvmlfcyi kháouiuc thảsoimo luậrcbln đejjkiềkxxlu kiệrcbln trújoomng thầouiuu.

Đkpclếyntxn tốvmhii, Tháouiui Uy xong việrcblc, muốvmhin mờlfcyi bọlukun họluku ăcrntn cơxmtxm, Chu Tưguvmlfcyng gọlukui cho Yếyntxn Minh Tu, đejjklukunh bảsoimo y hôguvmm nay hắgkosn khôguvmng vềkxxl ăcrntn tốvmhii.

Khôguvmng ngờlfcy Yếyntxn Minh Tu khôguvmng nghe máouiuy.

Chu Tưguvmlfcyng cũrsiyng khôguvmng đejjkfbek bụmmgeng, rấeliot vui vẻsszy đejjki ăcrntn vớfbeki Tháouiui Uy.


Ăolxon cơxmtxm khóaqwb tráouiunh khỏvmhii chújoomt rưguvmgzgqu chècrnt, cảsoim đejjkáouium ngưguvmlfcyi đejjkkxxlu dífbeknh hơxmtxi men, nhưguvmng buổgkosi tốvmhii Tháouiui Uy vẫspncn phảsoimi đejjki tiếyntxp kháouiuch nêwynsn anh khôguvmng uốvmhing, chờlfcy xong bữnpkfa, anh đejjklukunh đejjkưguvma Chu Tưguvmlfcyng vềkxxl nhàtgsl.

Chu Tưguvmlfcyng hơxmtxi xấeliou hổgkos, nếyntxu Tháouiui Uy đejjkưguvma hắgkosn vềkxxl, anh sẽgkos biếyntxt hắgkosn đejjkãrkxy chuyểfbekn lạpihxi vềkxxl nhàtgslrsiy, màtgsl nguyêwynsn nhâqypln hắgkosn chuyểfbekn vềkxxl, cóaqwb lẽgkosrsiyng khôguvmng cầouiun giảsoimi thífbekch nữnpkfa.

Nhưguvmng Tháouiui Uy làtgsl ngưguvmlfcyi anh tốvmhit nhấeliot củrhhxa hắgkosn, sớfbekm muộocfyn gìbokf anh cũrsiyng phảsoimi biếyntxt, vìbokf thếyntx Chu Tưguvmlfcyng cũrsiyng khôguvmng từolxo chốvmhii, hắgkosn lêwynsn xe, nóaqwbi đejjklukua chỉnpou cho Tháouiui Uy.

Xe vừolxoa đejjki đejjkưguvmgzgqc mộocfyt đejjkoạpihxn, Tháouiui Uy thìbokfnh lìbokfnh đejjkpihxp mạpihxnh châqypln phanh, Chu Tưguvmlfcyng đejjkgkos nhàtgslo tớfbeki trưguvmfbekc, suýsszyt đejjkrcblp mặyowut vàtgslo lớfbekp thủrhhxy tinh.

Tháouiui Uy kinh ngạpihxc nhìbokfn hắgkosn, “Chújoomtgsly… Chújoomtgsly dọlukun vềkxxl rồofzii?”

xmtxi men tiêwynsu biếyntxn, Chu Tưguvmlfcyng tỉnpounh táouiuo ngay tứhypnc thìbokf, hắgkosn gậrcblt đejjkouiuu, “Vâqyplng, em dọlukun vềkxxl rồofzii.”

“Thếyntx… Thếyntxwrzdn Yếyntxn Minh Tu?”

Chu Tưguvmlfcyng khẽgkos than mộocfyt tiếyntxng, cưguvmlfcyi nóaqwbi, “Cậrcblu ta ởhypnocgsng chỗxmtx vớfbeki em.”

“Nghĩofzia làtgsl sao? Hai đejjkhypna huềkxxl nhau rồofzii àtgsl?”

Chu Tưguvmlfcyng sờlfcy sờlfcyrsiyi, nhỏvmhi giọlukung đejjkáouiup, “Anh Uy, chẳofzing biếyntxt anh cóaqwb hiểfbeku khôguvmng, em cũrsiyng rốvmhii bờlfcyi mộocfyt thờlfcyi gian, nhưguvmng hìbokfnh nhưguvm sốvmhi mệrcblnh đejjkãrkxy an bàtgsli rồofzii.”

“Tao hiểfbeku thếyntx đejjk*o nàtgslo đejjkưguvmgzgqc!” Tháouiui Uy đejjkrcblp tay láouiui, bấeliot mãrkxyn vôguvmocgsng, “Nhữnpkfng chuyệrcbln gãrkxy ta làtgslm trưguvmfbekc kia, màtgsly quêwynsn hếyntxt rồofzii àtgsl? Nóaqwbi thếyntxtgslo cũrsiyng làtgslrkxy giáouiun tiếyntxp hạpihxi chếyntxt màtgsly, sao màtgsly lạpihxi quay vềkxxl vớfbeki gãrkxy? Hơxmtxn nữnpkfa, họluku Yếyntxn cóaqwb phảsoimi bìbokfnh thưguvmlfcyng đejjkâqyplu? Làtgslm sao nhàtgsl ngưguvmlfcyi ta chấeliop nhậrcbln màtgsly đejjkưguvmgzgqc? Chẳofzing lẽgkostgsly sẵkaxwn sàtgslng làtgslm tìbokfnh nhâqypln bífbek mậrcblt củrhhxa gãrkxy ta àtgsl?”

Chu Tưguvmlfcyng cưguvmlfcyi khổgkos, “Nhữnpkfng gìbokf anh nóaqwbi, em đejjkkxxlu chưguvma quêwynsn, nhưguvmng cậrcblu ta cũrsiyng sẽgkos khôguvmng quêwynsn đejjkưguvmgzgqc. Em nghĩofzi, em khóaqwb chịlukuu thìbokf cậrcblu ta cũrsiyng chẳofzing dễsszy chịlukuu gìbokf, nghĩofzi nhưguvm thếyntx, cậrcblu ta cũrsiyng khôguvmng còwrzdn đejjkáouiung hậrcbln nữnpkfa. Vảsoim lạpihxi, bâqyply giờlfcy cậrcblu ta cũrsiyng thậrcblt lòwrzdng vớfbeki em, em biếyntxt màtgsl, còwrzdn vềkxxl phífbeka gia đejjkìbokfnh cậrcblu ta… Anh Uy, em cũrsiyng chẳofzing biếyntxt phảsoimi làtgslm sao, đejjkưguvmgzgqc ngàtgsly nàtgslo hay ngàtgsly ấelioy vậrcbly.”

“Chu Tưguvmlfcyng, rồofzii chújoomtgsly sẽgkos hốvmhii hậrcbln thôguvmi.”


Chu Tưguvmlfcyng xoa bóaqwbp ấelion đejjkưguvmlfcyng, chỉnpouaqwb thểfbekguvmlfcyi gưguvmgzgqng gạpihxo, “Anh Uy, đejjkolxong rủrhhxa em màtgsl, đejjkếyntxn em còwrzdn chẳofzing biếyntxt mìbokfnh bịlukutgslm sao nữnpkfa. Em cứhypn nghĩofzi IQ củrhhxa em khôguvmng tồofzii, nhưguvmng mỗxmtxi lầouiun gặyowup chuyệrcbln thếyntxtgsly, em cứhypn nhưguvm thằrnuzng đejjkouiun ấelioy. Anh biếyntxt khôguvmng, đejjkôguvmi lújoomc nhớfbek lạpihxi chuyệrcbln trưguvmfbekc kia, em chỉnpou hậrcbln khôguvmng thểfbek đejjkrcblp cậrcblu ta mộocfyt trậrcbln, nhưguvmng nhìbokfn cậrcblu ta khóaqwbc, em lạpihxi thấelioy khóaqwb chịlukuu vôguvmocgsng.”

“Thầouiun kinh.” Tháouiui Uy hung tợgzgqn trừolxong hắgkosn, xoay ngưguvmlfcyi khởhypni đejjkocfyng xe, “Nếyntxu lầouiun nàtgsly còwrzdn thua thiệrcblt nữnpkfa, nhấeliot đejjklukunh tao sẽgkos kệrcbl cha màtgsly.”

Ásewynh mắgkost Chu Tưguvmlfcyng dừolxong lạpihxi bêwynsn ngoàtgsli cửytxva sổgkos, hắgkosn thấeliop giọlukung đejjkáouiup, “Nếyntxu thua thiệrcblt lầouiun nữnpkfa thìbokfrsiyng chỉnpou do mệrcblnh củrhhxa em thôguvmi.”

Tháouiui Uy đejjkưguvma Chu Tưguvmlfcyng vềkxxl nhàtgsl, Chu Tưguvmlfcyng đejjkang đejjklukunh xuốvmhing xe, đejjkocfyt nhiêwynsn quay đejjkouiuu lạpihxi hỏvmhii, “Anh Uy, anh lêwynsn ngồofzii mộocfyt láouiut khôguvmng?” Hắgkosn nhìbokfn anh thậrcblt sâqyplu, “Lâqyplu lắgkosm anh chưguvma đejjkếyntxn nhàtgsl em.”

Tháouiui Uy vốvmhin đejjkang đejjklukunh chửytxvi hắgkosn “Cújoomt”, nhưguvmng nhìbokfn áouiunh mắgkost hắgkosn, anh lạpihxi khôguvmng nóaqwbi nêwynsn lờlfcyi, cuốvmhii cùocgsng chỉnpou đejjkàtgslnh giậrcbln dữnpkf bảsoimo, “Đkpclfbekguvmm kháouiuc.”

Chu Tưguvmlfcyng gậrcblt đejjkouiuu, chuẩbokfn bịluku xuốvmhing xe.

Tháouiui Uy kéaqwbo tay hắgkosn lạpihxi.

Chu Tưguvmlfcyng hỏvmhii, “Anh Uy?”

Tháouiui Uy thởhypntgsli, “Chújoomtgsly ngồofzii lạpihxi đejjkâqyply, anh còwrzdn chuyệrcbln muốvmhin nóaqwbi.”

Chu Tưguvmlfcyng đejjkàtgslnh phảsoimi ngồofzii lạpihxi vàtgslo xe.

Tháouiui Uy ngẫspncm nghĩofzi mộocfyt láouiut, sau đejjkóaqwbaqwbi vớfbeki hắgkosn, “Nếyntxu chújoomtgsly bằrnuzng lòwrzdng quay lạpihxi vớfbeki gãrkxy ta, thìbokf anh cũrsiyng phảsoimi nóaqwbi vàtgsli câqyplu cho rõdgvj. Yếyntxn Minh Tu chẳofzing tốvmhit đejjkkqdvp gìbokf, nhưguvmng gãrkxy ta đejjkvmhii vớfbeki chújoomtgsly… Làtgsl thậrcblt lòwrzdng.” Anh châqyplm thuốvmhic, héaqwb mởhypn cửytxva kífbeknh, “Lújoomc chújoomtgsly xảsoimy ra chuyệrcbln, theo lýsszy thuyếyntxt, đejjkocfyi cứhypnu hộocfy chỉnpouaqwb thểfbekbokfm mộocfyt tuầouiun, nhiềkxxlu nhấeliot làtgsl hai tuầouiun, thếyntx nhưguvmng Yếyntxn Minh Tu chạpihxy vộocfyi đejjkếyntxn Quảsoimng Tâqyply, dựrmvwa vàtgslo quan hệrcbl, éaqwbp buộocfyc đejjkocfyi cứhypnu hộocfy lụmmgec soáouiut hơxmtxn mộocfyt tháouiung. Chuyệrcbln nàtgsly quảsoim thựrmvwc khôguvmng đejjkújoomng lýsszy, đejjkocfyi cứhypnu hộocfyrsiyng chẳofzing phảsoimi do nhàtgslrkxy ta mởhypn, lújoomc ấelioy anh cũrsiyng cóaqwb mặyowut, cũrsiyng đejjklukunh khuyêwynsn nhủrhhxrkxy mấelioy câqyplu, nhưguvmng Yếyntxn Minh Tu giốvmhing nhưguvm pháouiut khùocgsng, đejjkwynsn loạpihxn kháouiuc hẳofzin ngàtgsly thưguvmlfcyng, nếyntxu chújoomtgsly nhìbokfn thấelioy, chújoomtgsly cũrsiyng sẽgkos khôguvmng nhậrcbln ra đejjkóaqwbtgsl Yếyntxn Minh Tu nữnpkfa.”

Chu Tưguvmlfcyng rũrsiy mắgkost, tráouiui tim khẽgkos rung đejjkocfyng. Việrcblc nàtgsly hắgkosn đejjkãrkxy đejjkưguvmgzgqc nghe đejjkhypnt quãrkxyng từolxo miệrcblng ngưguvmlfcyi kháouiuc, dùocgs khôguvmng tậrcbln mắgkost chứhypnng kiếyntxn, nhưguvmng dựrmvwa vàtgslo nhữnpkfng gìbokf đejjkưguvmgzgqc miêwynsu tảsoim, hắgkosn cũrsiyng cóaqwb thểfbekbokfnh dung đejjkưguvmgzgqc nỗxmtxi tuyệrcblt vọlukung củrhhxa Yếyntxn Minh Tu ngàtgsly đejjkóaqwb. Chỉnpou cầouiun hoáouiun đejjkgkosi vịluku trífbek củrhhxa Yếyntxn Minh Tu vàtgsl hắgkosn, hắgkosn cũrsiyng sẽgkos hiểfbeku hếyntxt cảsoimm giáouiuc đejjkau đejjkfbekn khi ngưguvmlfcyi mìbokfnh yêwynsu mấeliot tífbekch làtgsl nhưguvm thếyntxtgslo.

Vậrcbly nêwynsn hắgkosn khôguvmng thểfbek tiếyntxp tụmmgec thùocgs hậrcbln đejjkưguvmgzgqc nữnpkfa, bởhypni vìbokf Yếyntxn Minh Tu đejjkãrkxy bịluku trừolxong phạpihxt rồofzii.


“Mãrkxyi đejjkếyntxn lújoomc đejjkóaqwb anh vàtgsl Khêwyns Nhung mớfbeki dáouium tin rằrnuzng gãrkxy ta thậrcblt lòwrzdng vớfbeki chújoomtgsly. Nếyntxu khôguvmng thậrcblt sựrmvw đejjkau đejjkfbekn, mộocfyt ngưguvmlfcyi khôguvmng thểfbek suy sụmmgep đejjkếyntxn mứhypnc đejjkóaqwb.” Tháouiui Uy đejjkưguvma đejjkiếyntxu thuốvmhic ra ngoàtgsli cửytxva sổgkos, nhẹkqdv nhàtgslng gõdgvjdgvj, mộocfyt trậrcbln gióaqwb lạpihxnh theo khe hởhypn ùocgsa vàtgslo, tàtgsln thuốvmhic cũrsiyng theo gióaqwb ùocgsa vàtgslo, len lỏvmhii trong xoang mũrsiyi hắgkosn, hắgkosn chun chun cáouiui mũrsiyi, cảsoim xoang mũrsiyi lẫspncn vàtgslnh mắgkost đejjkkxxlu thấelioy cay cay.

“Anh nóaqwbi cũrsiyng nhiềkxxlu rồofzii, nếyntxu chújoomtgsly đejjkãrkxy muốvmhin quay lạpihxi thìbokf hai đejjkhypna cứhypn quay lạpihxi đejjki. Dùocgs anh chảsoimouiun thàtgslnh lắgkosm đejjkâqyplu, nhưguvmng xéaqwbt cho cùocgsng, ngưguvmlfcyi đejjkãrkxyaqwbbokfnh thìbokf khôguvmng thểfbek rờlfcyi xa nhau. Chújoomtgsly đejjkãrkxy chếyntxt mộocfyt lầouiun rồofzii màtgsl vẫspncn chưguvma tuyệrcblt vọlukung, đejjkújoomng làtgsl hếyntxt thuốvmhic chữnpkfa.”

Chu Tưguvmlfcyng thởhypntgsli, “Cũrsiyng khôguvmng hẳofzin thếyntx.”

“Đkpclưguvmgzgqc rồofzii, cújoomt mẹkqdvtgsly đejjkêwyns.” Tháouiui Uy vỗxmtx vỗxmtx đejjkouiuu hắgkosn, “Ranh con, chếyntxt mộocfyt lầouiun trẻsszy đejjki vàtgsli tuổgkosi, tiệrcbln quáouiutgsly nhỉnpou?”

Chu Tưguvmlfcyng cưguvmlfcyi hai tiếyntxng, cấeliot bưguvmfbekc lêwynsn lầouiuu.



Chu Tưguvmlfcyng vềkxxl nhàtgsl, Yếyntxn Minh Tu vẫspncn chưguvma trởhypn lạpihxi, chẳofzing biếyntxt y đejjkang bậrcbln cáouiui gìbokf.

Hắgkosn ngồofzii trong phòwrzdng kháouiuch, tỉnpou mỉnpou quan sáouiut từolxong ngõdgvj ngáouiuch, từolxong chi tiếyntxt củrhhxa căcrntn hộocfytgsly. Nơxmtxi nơxmtxi, nơxmtxi nơxmtxi đejjkkxxlu cóaqwb dấeliou vếyntxt củrhhxa Yếyntxn Minh Tu. Hắgkosn ngồofzii đejjkóaqwb, ngẩbokfn ngơxmtx nghĩofzi vềkxxl chuyệrcbln củrhhxa hai bọlukun họluku, lờlfcy mờlfcy cảsoimm giáouiuc nhưguvm tấeliot cảsoim chưguvma từolxong pháouiut sinh, nhưguvmng sựrmvw thậrcblt thìbokf, nhữnpkfng gìbokf đejjkãrkxy pháouiut sinh đejjkkxxlu khôguvmng thểfbekrkxyn hồofzii.

Hắgkosn lắgkosc lắgkosc đejjkouiuu, khôguvmng muốvmhin nghĩofzi thêwynsm nữnpkfa. Đkpclhypnng dậrcbly đejjki tắgkosm, hắgkosn quyếyntxt đejjklukunh ngủrhhx sớfbekm.

Ngủrhhx thẳofzing đejjkếyntxn nửytxva đejjkêwynsm, cửytxva phòwrzdng vang lêwynsn lạpihxch cạpihxch.

“Minh Tu?” Chu Tưguvmlfcyng lầouium bầouium.

“Em đejjkâqyply.”

Yếyntxn Minh Tu cởhypni quầouiun áouiuo, chui vàtgslo chăcrntn. Chu Tưguvmlfcyng đejjkang nằrnuzm sấeliop ngủrhhx, Yếyntxn Minh Tu sàtgsl xuốvmhing phủrhhx trêwynsn lưguvmng hắgkosn, làtgslm hắgkosn hôguvm hấeliop cũrsiyng khóaqwb khăcrntn.

Hắgkosn ngửytxvi thấelioy mùocgsi rưguvmgzgqu.


“Hm? Uốvmhing rưguvmgzgqu àtgsl? Hay làtgsl từolxoguvmi nhỉnpou? Nhưguvmng tôguvmi tắgkosm rồofzii màtgsl… Cậrcblu uốvmhing rưguvmgzgqu àtgsl?”

“Ừlfcy.”

“Vớfbeki ai thếyntx?”

“… Ba em.”

Chu Tưguvmlfcyng trởhypnbokfnh, cốvmhi gắgkosng nhìbokfn rõdgvj khuôguvmn mặyowut Yếyntxn Minh Tu trong bóaqwbng đejjkêwynsm, nhưguvmng nhìbokfn mãrkxyi khôguvmng thấelioy, hắgkosn chỉnpou phâqypln biệrcblt đejjkưguvmgzgqc đejjkôguvmi mắgkost còwrzdn mang theo men say củrhhxa y.

“Cậrcblu khôguvmng sao chứhypn?”

“Anh Tưguvmlfcyng, bấeliot kểfbek sau nàtgsly pháouiut sinh chuyệrcbln gìbokf, anh vẫspncn sẽgkoshypnwynsn em chứhypn?”

“Cậrcblu sao thếyntx?”

“Anh hứhypna vớfbeki em đejjki.”

“Hứhypna gìbokf?”

“Hứhypna rằrnuzng sẽgkos khôguvmng rờlfcyi khỏvmhii em, bấeliot kểfbek chuyệrcbln gìbokf xảsoimy ra đejjki nữnpkfa.”

“Rốvmhit cuộocfyc làtgsl cậrcblu làtgslm sao?” Chu Tưguvmlfcyng khôguvmng quen ứhypnng phóaqwb vớfbeki Yếyntxn Minh Tu say rưguvmgzgqu, Yếyntxn Minh Tu tửytxvu lưguvmgzgqng rấeliot kéaqwbm, lầouiun nàtgslo uốvmhing rưguvmgzgqu cũrsiyng làtgslm khổgkos hắgkosn, màtgslelion tưguvmgzgqng sâqyplu nhấeliot, khóaqwb quêwynsn nhấeliot chífbeknh làtgslouiui ngàtgsly Uôguvmng Vũrsiy Đkpclôguvmng đejjkífbeknh hôguvmn, y say rưguvmgzgqu nhàtgslo lêwynsn ôguvmm hắgkosn, luôguvmn miệrcblng gọlukui têwynsn Uôguvmng Vũrsiy Đkpclôguvmng. Lầouiun đejjkóaqwb hắgkosn đejjkãrkxy muốvmhin đejjkwynsn, vìbokf thếyntx mỗxmtxi khi Yếyntxn Minh Tu uốvmhing rưguvmgzgqu làtgsl hắgkosn lạpihxi thấelioy khôguvmng thoảsoimi máouiui.

“Anh Tưguvmlfcyng, em sẽgkos khôguvmng rờlfcyi khỏvmhii anh, nhấeliot đejjklukunh em sẽgkos khôguvmng rờlfcyi khỏvmhii anh.” Yếyntxn Minh Tu ôguvmm eo hắgkosn, “Tạpihxi sao anh lạpihxi tốvmhit vớfbeki em nhưguvm thếyntx, trưguvmfbekc đejjkâqyply em chẳofzing tốvmhit vớfbeki anh chújoomt nàtgslo…”

Bắgkost đejjkouiuu nóaqwbi mêwyns sảsoimng…

Chu Tưguvmlfcyng cựrmvwc kỳjxkz bấeliot đejjkgkosc dĩofzi, hắgkosn muốvmhin đejjkbokfy Yếyntxn Minh Tu ra, Yếyntxn Minh Tu lạpihxi quấelion lấelioy hắgkosn nhưguvmtgsl, dùocgsng cáouiuch nàtgslo cũrsiyng khôguvmng chịlukuu buôguvmng tay.

Đkpclocfyt nhiêwynsn, Yếyntxn Minh Tu nghẹkqdvn ngàtgslo nóaqwbi, “Anh Tưguvmlfcyng, nhấeliot đejjklukunh anh khôguvmng đejjkưguvmgzgqc rờlfcyi bỏvmhi em.”

Chu Tưguvmlfcyng thởhypntgsli, “Đkpclưguvmgzgqc rồofzii, tôguvmi khôguvmng rờlfcyi bỏvmhi cậrcblu, giờlfcy bỏvmhi ra đejjkãrkxy đejjkưguvmgzgqc khôguvmng? Tôguvmi sắgkosp ngạpihxt thởhypn rồofzii.”

Yếyntxn Minh Tu nghe vậrcbly, khẽgkos khàtgslng bòwrzd xuốvmhing khỏvmhii ngưguvmlfcyi hắgkosn, nhưguvmng vẫspncn nhấeliot quyếyntxt khôguvmng chịlukuu buôguvmng tay, tựrmvwa nhưguvm mộocfyt đejjkhypna nhỏvmhi thiếyntxu thốvmhin cảsoimm giáouiuc an toàtgsln, y dụmmgei đejjkouiuu vàtgslo lòwrzdng hắgkosn, chọlukun lấelioy vịluku trífbek y an tâqyplm nhấeliot, sau đejjkóaqwb nặyowung nềkxxl chìbokfm vàtgslo giấelioc ngủrhhx.

Chu Tưguvmlfcyng ngủrhhx sớfbekm quáouiu, bâqyply giờlfcy bịluku y pháouiu, cuốvmhii cùocgsng lạpihxi khôguvmng ngủrhhx tiếyntxp đejjkưguvmgzgqc.

wynsn tai hắgkosn vẫspncn còwrzdn văcrntng vẳofzing giọlukung nóaqwbi củrhhxa Yếyntxn Minh Tu.



END111.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.