Chư Giới Tận Thế Online (Ngày Tàn Của Thế Giới)

Chương 1506 : Nghĩ Cách Rời Đi

    trước sau   
Thầvlryn Sinh Mệbwhinh nghĩvysl, thựyuvkc lựyuvkc củkaena Liệbwhit Diễdppzm Hàcluhnh Giảuuggvbovng đuyerãxhvf khôdyuang kévhtim mìljdvnh, cóaila khi còlfbtn mạamwtnh hơbptcn mìljdvnh mộvdudt chúvttat.

cluh thựyuvkc lựyuvkc củkaena Linh Hồsnern Tiêbptcm Tiếvhtiu Giảuugg lạamwti càcluhng ngàcluhy càcluhng tăfmipng cao, nhờvbovaila Kỷjgxr nguyêbptcn Hỗlgnun Loạamwtn.

Khi hai ngưdvjkvbovi nàcluhy liêbptcn hợlfbtp tấuuggn côdyuang thìljdvljdvnh chỉuyerlfbtn con đuyerưdvjkvbovng chếvhtit.

Thầvlryn Sinh Mệbwhinh đuyerzeadng yêbptcn tạamwti chỗlgnu, khôdyuang nhúvttac nhísivwch.

aila trơbptc mắsvvxt nhìljdvn thuyềwlkin nhỏyuvk dầvlryn dầvlryn khởhcnwi đuyervdudng, chầvlrym chậqeogm rờvbovi khỏyuvki nơbptci nàcluhy, cũvbovng khôdyuang dáufyhm ra tay.

Trưdvjkbptcc khi rờvbovi đuyeri, Linh Hồsnern Tiêbptcm Tiếvhtiu Giảuugg quay đuyervlryu nhìljdvn Thầvlryn Sinh Mệbwhinh rồsneri nóailai: "Ngưdvjkơbptci hãxhvfy ởhcnw lạamwti nơbptci nàcluhy đuyeri, chỉuyer cầvlryn ởhcnw trong tậqeogn thếvhticluh vẫzeadn sốjskhng sóailat, thìljdv ngưdvjkơbptci sẽeypg đuyerưdvjklfbtc Hỗlgnun Loạamwtn đuyerưdvjka trởhcnw vềwlki."




"Dùnhya sao thìljdvvyslnh vựyuvkc màcluh ngưdvjkơbptci am hiểcluhu nhấuuggt chísivwnh làcluh sinh tồsnern."

Liệbwhit Diễdppzm Hàcluhnh Giảuuggvbovng nóailai: "Đopkaúvttang vậqeogy, làcluhm nhưdvjk vậqeogy thìljdvcluhng thísivwch hợlfbtp vớbptci ngưdvjkơbptci màcluh thôdyuai."

Thuyềwlkin nhỏyuvk dầvlryn dầvlryn đuyeri xa.

Tớbptci tậqeogn khi thuyềwlkin nhỏyuvk biếvhtin mấuuggt khỏyuvki tầvlrym mắsvvxt củkaena mìljdvnh thìljdv Thầvlryn Sinh Mệbwhinh mớbptci gầvlrym hévhtit:

"Khốjskhn nạamwtn, Linh Hồsnern Tiêbptcm Tiếvhtiu Giảuugg, ngưdvjkơbptci chắsvvxc chắsvvxn sẽeypg thấuuggt bạamwti!"

"Khôdyuang cóaila ta, Hỗlgnun Loạamwtn sẽeypg vứzeadt bỏyuvk ngưdvjkơbptci, Liệbwhit Diễdppzm Hàcluhnh Giảuugg sẽeypgdvjkbptcp hếvhtit tấuuggt cảuugg mọeqrri thứzead củkaena ngưdvjkơbptci!"

"Từojlq nay vềwlki sau, ta sẽeypg khôdyuang bao giờvbov nghe lệbwhinh củkaena ngưdvjkơbptci nữekvia."

"Ta, chỉuyer trung thàcluhnh vớbptci Hỗlgnun Loạamwtn!"

Sau khi mắsvvxng vàcluhi câeihcu, Thầvlryn Sinh Mệbwhinh bỗlgnung nhiêbptcn im bặbwhit đuyeri.

Trêbptcn mặbwhit nóaila dầvlryn dầvlryn xuấuuggt hiệbwhin sựyuvk sợlfbtxhvfi.

Thờvbovi gian đuyerãxhvf tớbptci.

Trêbptcn bầvlryu trờvbovi, cóaila thứzeadljdv đuyeróaila dầvlryn dầvlryn rơbptci xuốjskhng.

Từojlqng luồsnerng khísivw chếvhtit chóailac dầvlryn dầvlryn xuấuuggt hiệbwhin tạamwti nơbptci nàcluhy.




Mộvdudt tậqeogn thếvhti đuyerãxhvf xuấuuggt hiệbwhin!

Trêbptcn hai hòlfbtn đuyeruuggo, vừojlqa lúvttac thờvbovi gian nghỉuyer ngơbptci cũvbovng kếvhtit thúvttac.

Đopkaáufyhm ngưdvjkvbovi Linh Hồsnern Tiêbptcm Tiếvhtiu Giảuugg đuyerzeadng trưdvjkbptcc “Đopkavdud Ngưdvjk” đuyerãxhvfdvjk hỏyuvkng, bắsvvxt đuyervlryu nghĩvyslufyhch.

nhyang lúvttac đuyeróaila, đuyeráufyhm ngưdvjkvbovi Cốjskh Thanh Sơbptcn cũvbovng đuyerang suy nghĩvysl biệbwhin pháufyhp.

“Tôdyuai nhớbptcljdvnh nhưdvjk cậqeogu cóaila thểcluh biếvhtin thàcluhnh nhữekving loạamwti sinh vậqeogt kháufyhc?” Trưdvjkơbptcng Anh Hàcluho nóailai.

Anh ta vừojlqa quay đuyervlryu, đuyerãxhvf khôdyuang thấuuggy Cốjskh Thanh Sơbptcn đuyerâeihcu.

Chỉuyer thấuuggy mộvdudt con chim bay thẳbptcng lêbptcn trờvbovi, lưdvjklfbtn quanh hảuuggi đuyeruuggo mộvdudt vòlfbtng, sau đuyeróaila bayđuyeráufyhp xuốjskhng đuyeruuggt, mộvdudt lầvlryn nữekvia hóailaa thàcluhnh Cốjskh Thanh Sơbptcn.

“Khôdyuang đuyerưdvjklfbtc, hưdvjk khôdyuang bốjskhn phísivwa cóaila sứzeadc mạamwtnh giam cầvlrym vôdyualjdvnh. Mộvdudt khi bay ra ngoàcluhi, chúvttang ta sẽeypg gặbwhip trọeqrrng kísivwch ngay lậqeogp tứzeadc. Màcluh nếvhtiu khôdyuang nghĩvyslufyhch rờvbovi khỏyuvki, chúvttang ta sẽeypg bịfdpoailaa sổsvvx.” Cốjskh Thanh Sơbptcn nóailai.

Hắsvvxn lạamwti dùnhyang phưdvjkơbptcng pháufyhp xuấuuggt linh hồsnern, sau đuyeróaila bảuuggo Trưdvjkơbptcng Anh Hàcluho đuyerem thi thểcluh củkaena hắsvvxn đuyerbwhit lêbptcn thuyềwlkin gỗlgnu, mụsivwc đuyerísivwch đuyercluh ba ngưdvjkvbovi cùnhyang nhau ngồsneri trêbptcn thuyềwlkin.

Hắsvvxn nhậqeogn đuyerưdvjklfbtc kếvhtit quảuuggdvjkơbptcng tựyuvk vớbptci bêbptcn Linh Hồsnern Tiêbptcm Tiếvhtiu Giảuugg.

Diệbwhip Phi Ly khôdyuang khỏyuvki lắsvvxc đuyervlryu: “Chẳbptcng lẽeypg nhưdvjk lờvbovi nhắsvvxc nhởhcnw đuyerãxhvfailai, chỉuyeraila thểcluhnhyang chiếvhtic Đopkavdud Ngưdvjkcluhy đuyercluh rờvbovi đuyeri?”

Cốjskh Thanh Sơbptcn thởhcnwcluhi, hỏyuvki: “Mọeqrri ngưdvjkvbovi còlfbtn cóaila ýznpy kiếvhtin nàcluho kháufyhc khôdyuang?”

Trưdvjkơbptcng Anh Hàcluho rúvttat ra mộvdudt thẻvttacluhi, nóailai: “Đopkacluhdyuai thửowtp mộvdudt chúvttat.”




Sau đuyeróaila, anh ta névhtim thẻvttacluhi ra ngoàcluhi.

Thẻvttacluhi hóailaa thàcluhnh sưdvjkơbptcng mùnhya, mộvdudt con tôdyuam hùnhyam màcluhu lam dàcluhi bằrppvng nửowtpa thâeihcn ngưdvjkvbovi xuấuuggt hiệbwhin trưdvjkbptcc mặbwhit cảuugg ba.

“Nhanh! Nhanh! Nhanh! Tiểcluhu Anh Hàcluho, cho ta mộvdudt chai bia. Khôdyuang cóaila bia uốjskhng, ta sắsvvxp chếvhtit rồsneri.”

Con tôdyuam hùnhyam màcluhu lam hévhtit lớbptcn.

Trưdvjkơbptcng Anh Hàcluho lấuuggy ra mộvdudt chai bia đuyerưdvjka cho con nóaila.

Con tôdyuam màcluhu lam thuầvlryn thụsivwc dùnhyang cáufyhi càcluhng củkaena mìljdvnh mởhcnw nắsvvxp chai bia, sau đuyeróaila tu ừojlqng ựyuvkc cạamwtn sạamwtch.

ftyl!

ailalfbt ra mộvdudt hơbptci, hàcluhi lòlfbtng nóailai: “Quảuugg nhiêbptcn uốjskhng bia vẫzeadn làcluh ngon nhấuuggt. Nàcluho, cậqeogu tìljdvm ta cóaila chuyệbwhin gìljdv?”

Trưdvjkơbptcng Anh Hàcluho chỉuyer ra biểcluhn, nóailai: “Ngưdvjkơbptci xem cóaila thểcluh chởhcnw ta qua vùnhyang biểcluhn nàcluhy đuyerưdvjklfbtc khôdyuang?”

Con tôdyuam hùnhyam màcluhu lam nhìljdvn chăfmipm chúvttanhyang biểcluhn, biểcluhu hiệbwhin dầvlryn trởhcnwbptcn ngưdvjkng trọeqrrng.

“Biểcluhn nàcluhy hìljdvnh nhưdvjk khôdyuang đuyerơbptcn giảuuggn. Ta cóaila thểcluh cảuuggm nhậqeogn đuyerưdvjklfbtc sứzeadc mạamwtnh ẩcsyun chứzeada củkaena nóaila.”

Con tôdyuam hùnhyam linh hoạamwtt bòlfbt đuyerếvhtin gầvlryn bờvbov biểcluhn, dùnhyang cáufyhi càcluhng lớbptcn củkaena mìljdvnh tìljdvm kiếvhtim trong nưdvjkbptcc biểcluhn.

fmipng rắsvvxc.




Chỉuyer nghe thấuuggy âeihcm thanh thanh thúvttay vang lêbptcn.

“Đopkaau quáufyh, đuyerau quáufyh!”

Con tôdyuam hùnhyam màcluhu lam thévhtit lêbptcn.

aila ôdyuam lấuuggy cáufyhi càcluhng, khậqeogp khễdppznh chạamwty trởhcnw vềwlki.

“Chuyệbwhin gìljdv xảuuggy ra vậqeogy?” Trưdvjkơbptcng Anh Hàcluho vộvdudi hỏyuvki.

Con tôdyuam giơbptcufyhi càcluhng lớbptcn củkaena mìljdvnh lêbptcn, nóailai: “Trong nưdvjkbptcc tràcluhn ngậqeogp sứzeadc mạamwtnh quáufyhi dịfdpo, ngay cảuuggcluhng củkaena ta cũvbovng khôdyuang chịfdpou nổsvvxi, nứzeadt mấuuggy chỗlgnu rồsneri đuyerâeihcy. Cho nêbptcn...”

aila đuyervdudt nhiêbptcn dừojlqng lạamwti.

aila thấuuggy cảuugg ba ngưdvjkvbovi đuyerjskhi diệbwhin đuyerang nhìljdvn phầvlryn thịfdpot trắsvvxng mềwlkim lòlfbti ra ngoàcluhi củkaena nóaila, yêbptcn lặbwhing nuốjskht nưdvjkbptcc miếvhting.

Con tôdyuam hùnhyam nàcluhy vừojlqa mớbptci uốjskhng bia.

Nếvhtiu qua chếvhti biếvhtin lầvlryn nữekvia, hưdvjkơbptcng vịfdpo sẽeypg ngon lắsvvxm đuyerâeihcy.

Ba ngưdvjkvbovi đuyerwlkiu cóailanhyang mộvdudt suy nghĩvysl.

“Hừojlq, cáufyhc ngưdvjkvbovi nghe đuyerâeihcy, dùnhya sao sinh vậqeogt cũvbovng khôdyuang thểcluh xuốjskhng biểcluhn!”

Con tôdyuam hùnhyam màcluhu lam cảuuggm nhậqeogn đuyerưdvjklfbtc sựyuvk nguy hiểcluhm nàcluho đuyeróaila, hung hăfmipng nóailai mộvdudt câeihcu, sau đuyeróailaailaa thàcluhnh sưdvjkơbptcng mùnhya, biếvhtin mấuuggt trưdvjkbptcc mặbwhit ba ngưdvjkvbovi.




“Nóaila... đuyeri rồsneri.” Diệbwhip Phi Ly nóailai mộvdudt cáufyhch tiếvhtic nuốjskhi.

Cốjskh Thanh Sơbptcn nhìljdvn lêbptcn khôdyuang trung, hỏyuvki: “Dưdvjkbptci nưdvjkbptcc nguy hiểcluhm thậqeogt sao?”

Triềwlkiu Âyyovm kiếvhtim pháufyht ra mộvdudt tiếvhting “ong”.

“Đopkaưdvjklfbtc rồsneri, xem ra chúvttang ta khôdyuang thểcluh xuốjskhng biểcluhn.” Cốjskh Thanh Sơbptcn trầvlrym tưdvjkailai.

Trưdvjkơbptcng Anh Hàcluho bỗlgnung nhiêbptcn nhớbptc đuyerếvhtin mộvdudt chuyệbwhin, quay sang nóailai vớbptci Cốjskh Thanh Sơbptcn: “Đopkaúvttang rồsneri, khôdyuang phảuuggi cậqeogu cóaila thểcluh biếvhtin mấuuggt sao? Cũvbovng giốjskhng nhưdvjkufyhi lầvlryn cậqeogu lặbwhing lẽeypg xuấuuggt hiệbwhin ởhcnw thếvhti giớbptci Tháufyhp Cao ấuuggy.”

Cốjskh Thanh Sơbptcn thởhcnwcluhi: “Năfmipng lựyuvkc đuyeróaila chỉuyeraila thểcluhnhyang vàcluho ban đuyerêbptcm, vớbptci lạamwti tôdyuai cũvbovng khôdyuang thểcluhufyhc đuyerfdponh nóailaailaufyhc dụsivwng hay khôdyuang nữekvia.”

Quấuuggt Hoàcluhng “Dạamwt Mịfdpo Quỷjgxruvibnh” chỉuyeraila thểcluh sửowtp dụsivwng sau khi màcluhn đuyerêbptcm buôdyuang xuốjskhng.

Ba ngưdvjkvbovi đuyerãxhvf hếvhtit cáufyhch.

Thờvbovi gian chậqeogm rãxhvfi trôdyuai qua.

Chớbptcp mắsvvxt chỉuyerlfbtn lạamwti mưdvjkvbovi phúvttat.

Tậqeogn thếvhti sắsvvxp xảuuggy ra.

Diệbwhip Phi Ly bỗlgnung nhiêbptcn bưdvjkbptcc lêbptcn chiếvhtic thuyềwlkin.

Hắsvvxn ta ngồsneri xổsvvxm xuốjskhng, khôdyuang hềwlki nhúvttac nhísivwch, giốjskhng nhưdvjk đuyerang lắsvvxng nghe âeihcm thanh gìljdv đuyeróaila.

Cốjskh Thanh Sơbptcn vàcluh Trưdvjkơbptcng Anh Hàcluho cùnhyang im lặbwhing, cũvbovng khôdyuang pháufyht ra âeihcm thanh nàcluho kháufyhc.

Diệbwhip Phi Ly cóaila mộvdudt năfmipng lựyuvkc rấuuggt tốjskht, cóaila thểcluh lắsvvxng nghe đuyerưdvjklfbtc vạamwtn vậqeogt.

Hắsvvxn ta lắsvvxng nghe mộvdudt hồsneri, sau đuyeróaila quay lạamwti nóailai: “Chiếvhtic thuyềwlkin nàcluhy đuyerang tứzeadc giậqeogn.”

“Nóaila tứzeadc giậqeogn? Vìljdv sao?” Trưdvjkơbptcng Anh Hàcluho nhịfdpon khôdyuang đuyerưdvjklfbtc, hỏyuvki.

“Nóaila cảuuggm thấuuggy tấuuggt cảuugg chúvttang ta đuyerwlkiu mặbwhic kệbwhiaila, cũvbovng khôdyuang sửowtpa chữekvia nóaila.” Diệbwhip Phi Ly đuyeráufyhp.

“Sửowtpa chữekvia nóaila...”

Cốjskh Thanh Sơbptcn lẩcsyum bẩcsyum, nhớbptc đuyerếvhtin bêbptcn trêbptcn lờvbovi nhắsvvxc nhởhcnwaila mộvdudt câeihcu:

[Ngưdvjkơbptci cóaila thểcluh lợlfbti dụsivwng câeihcy cốjskhi trêbptcn đuyeruuggo đuyercluh sửowtpa Đopkavdud Ngưdvjk, đuyersnerng thờvbovi nhờvbovcluho nóaila nhanh chóailang thoáufyht khỏyuvki đuyeruuggo hoang.]

Mộvdudt suy nghĩvysl hiệbwhin lêbptcn trong đuyervlryu Cốjskh Thanh Sơbptcn.

“Anh Hàcluho, Phi Ly, mặbwhic dùnhyadyuai còlfbtn cóaila mộvdudt sốjskhufyhch kháufyhc, nhưdvjkng đuyerâeihcy chísivwnh làcluh cuộvdudc chiếvhtin Đopkaăfmipng Thầvlryn. Hỗlgnun Loạamwtn đuyerang khảuuggo nghiệbwhim chúvttang ta, cho nêbptcn nhữekving cáufyhch kia đuyeramwti kháufyhi khôdyuang đuyerưdvjklfbtc thísivwch hợlfbtp.”

“Vậqeogy phảuuggi làcluhm sao bâeihcy giờvbov? Anh cóaila suy nghĩvyslcluho kháufyhc khôdyuang?” Diệbwhip Phi Ly hỏyuvki.

“Thờvbovi gian khôdyuang còlfbtn kịfdpop. Hỗlgnun Loạamwtn bảuuggo chúvttang ta sửowtpa thuyềwlkin, chúvttang ta hãxhvfy theo quy tắsvvxc củkaena nóaila. Nhưdvjk vậqeogy làcluh đuyeruuggm bảuuggo nhấuuggt.”

“Vậqeogy...”

“Sửowtpa nóaila thôdyuai.”

eihcm ýznpy Cốjskh Thanh Sơbptcn khẽeypg đuyervdudng, từojlqng luồsnerng kiếvhtim khísivw bay ra ngoàcluhi, chặbwhit gãxhvfy tấuuggt cảuugg đuyeramwti thụsivw trêbptcn đuyeruuggo.

Hắsvvxn sửowtp dụsivwng pháufyhp quyếvhtit húvttat vậqeogt, vậqeogn chuyểcluhn tấuuggt cảuuggeihcy cốjskhi đuyerếvhtin bêbptcn cạamwtnh thuyềwlkin.

“Anh Hàcluho, anh hay thísivwch nghịfdpoch súvttang, tưdvjkơbptcng đuyerjskhi quen thuộvdudc vớbptci cáufyhc loạamwti cấuuggu tạamwto. Anh hãxhvfy tháufyho mấuuggy tấuuggm váufyhn hưdvjk trêbptcn thuyềwlkin ra, báufyho lạamwti kísivwch thísivwch cho tôdyuai biếvhtit.” Cốjskh Thanh Sơbptcn nóailai.

“Khôdyuang thàcluhnh vấuuggn đuyerwlki.”

Trưdvjkơbptcng Anh Hàcluho nhảuuggy lêbptcn chiếvhtic thuyềwlkin, bắsvvxt đuyervlryu tháufyho mấuuggy tấuuggm váufyhn hưdvjk ra.

Cốjskh Thanh Sơbptcn lạamwti nóailai: “Phi Ly, đuyerlfbti láufyht nữekvia cậqeogu theo kísivwch thưdvjkbptcc màcluh Anh Hàcluho báufyho lạamwti, xẻvtta mấuuggy tấuuggm váufyhn theo đuyerúvttang kísivwch thưdvjkbptcc đuyeróaila rồsneri đuyerưdvjka cho Anh Hàcluho lắsvvxp vàcluho. Ba ngưdvjkvbovi chúvttang ta hợlfbtp táufyhc, tốjskhc đuyervdud sẽeypg rấuuggt nhanh.”

“Àeihc, đuyerưdvjklfbtc.” Diệbwhip Phi Ly nóailai.

Trưdvjkơbptcng Anh Hàcluho tháufyho tấuuggm váufyhn bịfdpodvjk hỏyuvkng xuốjskhng, nóailai: “Tấuuggm thứzead nhấuuggt bêbptcn mạamwtn thuyềwlkin dàcluhi bốjskhn mévhtit, rộvdudng mộvdudt mévhtit hai.”

Diệbwhip Phi Ly lậqeogp tứzeadc phóailang ra từojlqng sợlfbti dâeihcy nhỏyuvkcluhu đuyeryuvk, cắsvvxt gỗlgnu thàcluhnh tấuuggm váufyhn giốjskhng vớbptci tấuuggm trêbptcn mạamwtn thuyềwlkin nhưdvjk đuyerúvttac.

Sau đuyeróaila, hắsvvxn ta névhtim tấuuggm váufyhn mớbptci cho Trưdvjkơbptcng Anh Hàcluho đuyercluh anh ta lắsvvxp lạamwti chỗlgnuvbov.

Cốjskh Thanh Sơbptcn nhậqeogn lấuuggy tấuuggm váufyhn mạamwtn thuyềwlkin đuyerãxhvf bịfdpo hỏyuvkng, đuyercluhailahcnw mộvdudt bêbptcn.

Hắsvvxn yêbptcn lặbwhing chờvbov đuyerlfbti, cho đuyerếvhtin khi tấuuggt cảuugg chỗlgnudvjk hỏyuvkng đuyerwlkiu đuyerãxhvf đuyerưdvjklfbtc sửowtpa chữekvia vàcluh thay thếvhti xong.

“Xong rồsneri, chúvttang ta làcluhm gìljdv nữekvia đuyerâeihcy?”

Trưdvjkơbptcng Anh Hàcluho hỏyuvki.

“Tiếvhtip tụsivwc thay thếvhti.” Cốjskh Thanh Sơbptcn nóailai.

“Tiếvhtip tụsivwc thay thếvhti?” Trưdvjkơbptcng Anh Hàcluho lặbwhip lạamwti.

“Đopkaúvttang, thay thếvhti hoàcluhn toàcluhn.”

“Đopkaưdvjklfbtc thôdyuai.”

Mặbwhic dùnhya Trưdvjkơbptcng Anh Hàcluho nhấuuggt thờvbovi khôdyuang hiểcluhu, nhưdvjkng vẫzeadn tiếvhtip tụsivwc tháufyho ra.

Chiếvhtic thuyềwlkin gỗlgnu bịfdpo anh ta tháufyho ra thàcluhnh từojlqng phầvlryn.

Diệbwhip Phi Ly dựyuvka theo kísivwch thưdvjkbptcc Trưdvjkơbptcng Anh Hàcluho đuyerãxhvfufyho, khôdyuang ngừojlqng làcluhm ra cáufyhi mớbptci, sau đuyeróaila vứzeadt cho anh ta, đuyercluh anh ta thay thếvhtiufyhi cũvbov.

ailai chung, con thuyềwlkin đuyerãxhvf đuyerưdvjklfbtc thay mớbptci hoàcluhn toàcluhn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.