Chú Ái Tinh Không

Chương 59 :

    trước sau   
Editor: Nguyệuimft

Rấpazit nhanh sau điwkqóashj, hắoanhn lạczwwi vui vẻashj, mởwptorsumy liêvdjen lạczwwc gàdcnbo lêvdjen vớhnasi bêvdjen kia: “Họizscc sinh củrsuma ôynpbng điwkqâimlhy điwkqczwwt quâimlhn hàdcnbm thiếrsumu úhgkqy trêvdjen mạczwwng chiếrsumn điwkqpaziu điwkqóashj, bọizscn khốcciwn kiếrsump mấpaziy ngưussobykgi cứoanhimlhm mộpazi ghen tỵcnux vớhnasi tôynpbi điwkqi!!”

“Mẹybsjashj chứoanh! Thằukwrng nàdcnby cóashj họizscc viêvdjen giỏmgjri thếrsum àdcnb?”

“Tao giếrsumt, sao thằukwrng khốcciwn nàdcnby may thếrsum!”

“Chậizscc chậizscc, cảcrloi trắoanhng ngon điwkqqmbvu bịwzbi lợmqvsn cưussohnasp hếrsumt rồncloi.”

“Chúhgkqng màdcnby cúhgkqt điwkqi! Thua rồncloi thìnhmt mau giao tiềqmbvn ra điwkqâimlhy, điwkqgtarng điwkqlmdh ôynpbng điwkqi siếrsumt nợmqvs!” Thiếrsumu úhgkqy Từgtarussobykgi mắoanhng, ngắoanht liêvdjen lạczwwc.


Chung Thịwzbinh điwkqoanhng bêvdjen cạczwwnh im lặdbacng khôynpbng nóashji gìnhmt. Lấpaziy họizscc viêvdjen ra điwkqlmdhrsumussomqvsc thìnhmt điwkqãrekzdcnbnhmt, anh quen rồncloi.

Nhưussong …

Anh chìnhmta tay ra trưussohnasc mặdbact thiếrsumu úhgkqy Từgtar.

“Làdcnbm gìnhmt điwkqpaziy?” Thiếrsumu úhgkqy Từgtar cảcrlonh giársumc nhìnhmtn anh.

Chung Thịwzbinh nóashji màdcnb mặdbact khôynpbng điwkqbykgi sắoanhc: “Trưussowptong quan, làdcnb mụwzbic tiêvdjeu chígtarnh củrsuma trậizscn cársumussomqvsc nàdcnby, anh khôynpbng cảcrlom thấpaziy tôynpbi nêvdjen điwkqưussomqvsc chia mộpazit phầczwwn sao?”

“Chếrsumt tiệuimft, dársumm cưussohnasp tôynpbi? Muốcciwn chếrsumt hảcrlo?” Thiếrsumu úhgkqy Từgtar trừgtarng mắoanht, vẻashj mặdbact hung ársumc nhìnhmtn Chung Thịwzbinh.

Đxmmeársumng tiếrsumc, Chung Thịwzbinh điwkqãrekz nhìnhmtn thấpaziu bảcrlon chấpazit củrsuma hắoanhn, khôynpbng hềqmbv bịwzbi dao điwkqpazing: “Nếrsumu khôynpbng chia tiềqmbvn, tôynpbi sẽyftt điwkqi bársumo vớhnasi trưussowptong quan Ngôynpbrsumc Phưussoơhnasng.”

“…” Thiếrsumu úhgkqy Từgtar ársum khẩcskou, chếrsumt tiệuimft, thằukwrng nhỏmgjrdcnby bịwzbinhmtnh dạczwwy hưusso rồncloi.

“Đxmmeưussomqvsc điwkqưussomqvsc, coi nhưussoynpbi sợmqvs cậizscu!” Thiếrsumu úhgkqy Từgtar bựrtjcc bộpazii chuyểlmdhn tiềqmbvn thắoanhng cưussomqvsc sang cho Chung Thịwzbinh mộpazit ngàdcnbn điwkqiểlmdhm tígtarn dụwzbing, vẻashj mặdbact trôynpbng vôynpblocong điwkqau xóashjt.

Chung Thịwzbinh cưussobykgi tủrsumm tỉoanhm nhìnhmtn tàdcnbi khoảcrlon ngâimlhn hàdcnbng. Ừoanh, Hạczwwng Phi màdcnb thấpaziy con sốcciwdcnby chắoanhc sẽyftt vui lắoanhm điwkqâimlhy.

“Cậizscu muốcciwn làdcnbm gìnhmt?” Thiếrsumu úhgkqy Từgtar cao giọizscng hỏmgjri.

Chung Thịwzbinh ngẩcskong điwkqczwwu, thấpaziy Ariel điwkqang thảcrlon nhiêvdjen chìnhmta tay ra vớhnasi thiếrsumu úhgkqy Từgtar.

Anh khôynpbng nhịwzbin điwkqưussomqvsc vuốcciwt mặdbact mộpazit phen. Ngàdcnbi Ariel cao quýuwth hoàdcnbn mỹurwv lừgtara gạczwwt trưussowptong quan cársumi gìnhmt, anh khôynpbng thấpaziy gìnhmt hếrsumt!


“Hai têvdjen khốcciwn kiếrsump nàdcnby, tôynpbi điwkqúhgkqng làdcnb mắoanhc nợmqvsrsumc cậizscu.” Thấpaziy Ariel lụwzbic tìnhmtm sốcciw củrsuma Ngôynpbrsumc Phưussoơhnasng trong mársumy liêvdjen lạczwwc, ngóashjn tay chuẩcskon bịwzbi nhấpazin xuốcciwng núhgkqt gọizsci, Từgtar Vệuimf Quốcciwc khóashjc khôynpbng ra nưussohnasc mắoanht.

Mẹybsjashj, cậizscu làdcnb ngưussobykgi thừgtara kếrsum gia tộpazic Clifford, lừgtara tiềqmbvn điwkqársumnh bạczwwc củrsuma trưussowptong quan tôynpbi điwkqâimlhy làdcnbm cársumi khỉoanhnhmt?!!!

Đxmmeársumng tiếrsumc, Ariel làdcnbm ngơhnas khuôynpbn mặdbact xoắoanhn xuýuwtht điwkqau khổbykg điwkqếrsumn nhăiwkqn nhóashj vặdbacn vẹybsjo củrsuma Từgtar Vệuimf Quốcciwc. Hắoanhn bìnhmtnh tĩnearnh chuyểlmdhn tiềqmbvn điwkqársumnh cưussomqvsc sang cho Chung Thịwzbinh, rồncloi mớhnasi ghélolf tai cậizscu nóashji nhỏmgjr: “Cho anh ta mộpazit bàdcnbi họizscc.”

Chung Thịwzbinh nhấpazit thờbykgi 囧, cứoanhashj cảcrlom giársumc … trưussowptong quan cóashjnhmt điwkqóashj khársumc trưussohnasc …

Đxmmeau xóashjt cho sốcciw tiềqmbvn điwkqársumnh cưussomqvsc mìnhmtnh bịwzbi lừgtara mấpazit, Từgtar Vệuimf Quốcciwc hung dữdytr quársumt Chung Thịwzbinh vàdcnb Ariel: “Hai ngưussobykgi cársumc cậizscu còijtbn điwkqmqvsi gìnhmt nữdytra? Mau cúhgkqt vàdcnbo lớhnasp cho tôynpbi!”

“Vâimlhng, thưussoa trưussowptong quan.” Chung Thịwzbinh cốcciwlolfn cưussobykgi, chàdcnbo Từgtar Vệuimf Quốcciwc rồncloi vộpazii vàdcnbng kélolfo Ariel chạczwwy điwkqi.

oanhm, điwkqùlocoa giỡrkcln trưussowptong quan cảcrlom giársumc rấpazit thúhgkq vịwzbi, nhưussong làdcnbm trưussowptong quan thẹybsjn quársumashja giậizscn thìnhmt khôynpbng sársumng suốcciwt chúhgkqt nàdcnbo, vẫijtbn nêvdjen điwkqi sớhnasm thìnhmthnasn.

Ngay khi Chung Thịwzbinh vàdcnb Ariel bỏmgjr trốcciwn mấpazit dạczwwng, sau lưussong Từgtar Vệuimf Quốcciwc lạczwwi vang lêvdjen tiếrsumng mộpazit ngưussobykgi nữdytra.

“Sársumng sớhnasm, trưussowptong quan.” Fredia mỉoanhm cưussobykgi lấpaziy lòijtbng.

Đxmmeársumng tiếrsumc …

“Sớhnasm sớhnasm cársumi gìnhmt! Mấpaziy giờbykg rồncloi hảcrlo? Sắoanhp vàdcnbo lớhnasp rồncloi biếrsumt chưussoa? Còijtbn khôynpbng mau chạczwwy điwkqi!” Từgtar Vệuimf Quốcciwc giậizscn dữdytr quársumt, dọizsca cho chúhgkq thỏmgjr Fredia chạczwwy tóashje khóashji.

Fredia thấpaziy mìnhmtnh rấpazit vôynpb tộpazii. Sao trưussowptong quan cóashj thểlmdh kềqmbv vai sársumt cársumnh vớhnasi bọizscn Chung Thịwzbinh nhưusso anh em, còijtbn khi gặdbacp cậizscu lạczwwi rígtart gàdcnbo, quársumt mắoanhng? Mọizsci ngưussobykgi điwkqqmbvu làdcnb họizscc viêvdjen dựrtjc bịwzbidcnb

Khụwzbi khụwzbi, điwkqưussoơhnasng nhiêvdjen, Fredia cũacxwng biếrsumt, mìnhmtnh điwkqưussomqvsc Từgtar Vệuimf Quốcciwc quársumt mắoanhng làdcnb tốcciwt lắoanhm rồncloi, tốcciwi thiểlmdhu, tốcciwt hơhnasn cársumc họizscc viêvdjen khôynpbng điwkqưussomqvsc thiếrsumu úhgkqy liếrsumc lấpaziy nửdytra con mắoanht.


Chẳxmlung qua … điwkqãrekzi ngộpazi khársumc nhau thậizsct khiếrsumn ngưussobykgi ta bựrtjcc bộpazii nha.

“Ha ha ha … cậizscu ganh tỵcnux chứoanhnhmt.” Lâimlhm Phỉoanh Nhi chỉoanhdcnbo Fredia cưussobykgi ha hảcrlo. Màdcnbn vừgtara rồncloi côynpb điwkqqmbvu thấpaziy rõuimf, cho nêvdjen cưussobykgi rấpazit sảcrlong khoársumi tựrtjc nhiêvdjen.

Fredia im lặdbacng khôynpbng nóashji gìnhmt. Cậizscu ởwpto tinh cầczwwu Hảcrloi Lam cóashj thểlmdh xem nhưussoussoơhnasng tửdytr, nhưussong điwkqếrsumn Đxmmeuimf Nhấpazit rồncloi mớhnasi biếrsumt, ởwpto điwkqâimlhy, chỉoanh khi làdcnb ngưussobykgi thừgtara kếrsum gia tộpazic cựrtjcc kỳmhaz xuấpazit sắoanhc nhưusso Ariel, nếrsumu khôynpbng bốcciwi cảcrlonh xuấpazit thâimlhn gìnhmtacxwng điwkqqmbvu vôynpb nghĩneara, chỉoanh thựrtjcc lựrtjcc củrsuma mìnhmtnh làdcnb điwkqársumng tin cậizscy nhấpazit.

Xấpaziu hổbykg ho khan hai tiếrsumng, Fredia nghiêvdjem mặdbact nóashji vớhnasi Lâimlhm Phỉoanh Nhi: “Vừgtara rồncloi thiếrsumu úhgkqy Từgtarashji chúhgkqng ta sắoanhp muộpazin họizscc.”

“Thôynpbi điwkqi, bâimlhy giờbykgijtbn chưussoa điwkqếrsumn társumm giờbykg.” Lâimlhm Phỉoanh Nhi bĩnearu môynpbi.

Fredia gãrekzi mũacxwi: “Cậizscu cóashj chắoanhc làdcnb sau khi nóashji xong câimlhu điwkqóashj, thiếrsumu úhgkqy Từgtar sẽyfttvdjen lớhnasp nhưusso thờbykgi gian bìnhmtnh thưussobykgng khôynpbng?”

imlhm Phỉoanh Nhi: “…”

Hai ngưussobykgi liếrsumc nhau, rấpazit ăiwkqn ýuwthlocong chạczwwy tớhnasi tòijtba lầczwwu dạczwwy họizscc.

vdjen tuâimlhn thủrsum theo quy điwkqwzbinh củrsuma trưussowptong quan, điwkqlmdh trársumnh anh ta lạczwwi giởwpto tròijtb, điwkqếrsumn sớhnasm vẫijtbn tốcciwt hơhnasn.

Tiếrsumt họizscc điwkqczwwu tiêvdjen củrsuma buổbykgi sársumng, Từgtar Vệuimf Quốcciwc toàdcnbn ra mấpaziy vấpazin điwkqqmbvashjc búhgkqa, cársumc họizscc viêvdjen xui xẻashjo khôynpbng trảcrlo lờbykgi điwkqưussomqvsc điwkqqmbvu bịwzbi hắoanhn mắoanhng điwkqếrsumn mứoanhc chỉoanh muốcciwn tìnhmtm cársumi lỗyjvodcnb chui xuốcciwng. Tấpazit cảcrlo mọizsci ngưussobykgi điwkqqmbvu thấpaziy run sợmqvs trong lòijtbng. Áhhyinh mắoanht hung tợmqvsn củrsuma thiếrsumu úhgkqy Từgtarynpbm nay thậizsct sựrtjc rấpazit khủrsumng bốcciw vớhnasi lársum gan bélolf nhỏmgjr củrsuma họizsc nha.

Chưussoa kịwzbip tuyêvdjen bốcciw tan họizscc thìnhmt Từgtar Vệuimf Quốcciwc nghe thấpaziy tiếrsumng tígtart tígtart từgtar quang nãrekzo vang lêvdjen.

Từgtar Vệuimf Quốcciwc trầczwwm mặdbact xuốcciwng. Nhóashjm họizscc viêvdjen cũacxwng hồncloi hộpazip, bồnclon chồnclon.

Từgtar Vệuimf Quốcciwc mởwpto quang nãrekzo ra, nhìnhmtn lưussohnast qua tin tứoanhc điwkqưussomqvsc gửdytri điwkqếrsumn, thởwptodcnbi thoársumng cóashj chúhgkqt tiếrsumc nuốcciwi, sau điwkqóashj mớhnasi bảcrloo Chung Thịwzbinh tậizscp hợmqvsp điwkqpazii ngũacxw.


Đxmmeoanhng điwkqcciwi diệuimfn vớhnasi cársumc họizscc viêvdjen dựrtjc bịwzbi điwkqãrekz xếrsump hàdcnbng chỉoanhnh tềqmbv, Từgtar Vệuimf Quốcciwc nghiêvdjem mặdbact, lạczwwnh giọizscng nóashji: “Nhữdytrng ngưussobykgi tôynpbi gọizsci têvdjen sau điwkqâimlhy bưussohnasc ra khỏmgjri hàdcnbng.”

rsumc họizscc viêvdjen nghe vậizscy lòijtbng nặdbacng trĩnearu, điwkqdbacc biệuimft làdcnb mộpazit sốcciw ngưussobykgi bìnhmtnh thưussobykgng cóashj biểlmdhu hiệuimfn hơhnasi kélolfm, vẻashj kinh hoàdcnbng càdcnbng lộpaziuimf trêvdjen mặdbact.

Từgtar Vệuimf Quốcciwc nhìnhmtn cársumc họizscc viêvdjen điwkqoanhng trưussohnasc mặdbact mìnhmtnh, dùlocong giọizscng khôynpbng cảcrlom xúhgkqc gọizsci ra mộpazit chuỗyjvoi cársumc cársumi têvdjen: “Nelson, Bạczwwch Triếrsumt, Aota Kazuo, …”

ashj gầczwwn hai mưussoơhnasi cársumi têvdjen điwkqưussomqvsc gọizsci.

rsumc họizscc viêvdjen bịwzbi gọizsci ra khỏmgjri hàdcnbng điwkqqmbvu mang vẻashj mặdbact ngỡrkcl ngàdcnbng, khôynpbng thểlmdh tin nổbykgi, kinh hãrekzi. Nhưussong, nhữdytrng vẻashj mặdbact ấpaziy khôynpbng thểlmdh thay điwkqbykgi vậizscn mệuimfnh củrsuma họizsc.

Sau khi Từgtar Vệuimf Quốcciwc tuyêvdjen bốcciwrsumc họizscc viêvdjen nàdcnby bịwzbi điwkqàdcnbo thảcrloi, mộpazit nam sinh thâimlhn thểlmdhussobykgng trársumng têvdjen Cossack cao giọizscng nóashji:

“Tôynpbi khôynpbng phụwzbic!”

“Cậizscu khôynpbng phụwzbic?” Từgtar Vệuimf Quốcciwc lạczwwnh lùlocong nhìnhmtn cậizscu ta.

“Đxmmeúhgkqng vậizscy, tôynpbi khôynpbng phụwzbic!” Nam sinh kia vẻashj mặdbact phẫijtbn nộpazi, nóashji: “Thàdcnbnh tígtarch củrsuma tôynpbi trong lớhnasp khôynpbng phảcrloi tốcciwt nhấpazit, nhưussong chắoanhc chắoanhn khôynpbng phảcrloi kélolfm cỏmgjri nhấpazit. Dựrtjca vàdcnbo cársumi gìnhmtdcnb nhữdytrng ngưussobykgi kélolfm hơhnasn tôynpbi khôynpbng bịwzbi điwkqàdcnbo thảcrloi, còijtbn tôynpbi lạczwwi bịwzbi điwkquổbykgi?”

Từgtar Vệuimf Quốcciwc kélolfo vàdcnbnh mũacxw xuốcciwng che khuấpazit hai mắoanht mìnhmtnh: “Cậizscu cóashj biếrsumt lầczwwn khảcrloo hạczwwch nàdcnby điwkqưussomqvsc tiếrsumn hàdcnbnh ởwpto điwkqâimlhu khôynpbng?”

“Biếrsumt, trêvdjen mạczwwng chiếrsumn điwkqpaziu?”

“Vậizscy trêvdjen mạczwwng chiếrsumn điwkqpaziu cậizscu mang quâimlhn hàdcnbm gìnhmt?”

“Tâimlhn … tâimlhn binh, nhưussong chuyệuimfn nàdcnby thìnhmt liêvdjen quan gìnhmt? Tưussoơhnasng lai chúhgkqng tôynpbi cóashj phảcrloi điwkqcciwi mặdbact vớhnasi chiếrsumn tranh trêvdjen mạczwwng chiếrsumn điwkqpaziu điwkqâimlhu.” Nam sinh bắoanht điwkqczwwu thấpaziy chộpazit dạczww, nhưussong vẫijtbn cốcciw mạczwwnh miệuimfng.

“Tâimlhn binh …” Từgtar Vệuimf Quốcciwc cưussobykgi nhếrsumch mélolfp: “Vìnhmt sao cậizscu còijtbn làdcnbimlhn binh?”

“Cársumi gìnhmt?” Nam sinh khôynpbng hiểlmdhu ýuwth Từgtar Vệuimf Quốcciwc.

Từgtar Vệuimf Quốcciwc ngẩcskong phắoanht điwkqczwwu lêvdjen, ársumnh mắoanht sắoanhc bélolfn nhưussoussorkcli kiếrsumm điwkqâimlhm thẳxmlung vàdcnbo mắoanht nam sinh kia: “Tôynpbi hỏmgjri anh, vìnhmt sao anh vẫijtbn còijtbn làdcnbimlhn binh. Anh điwkqếrsumn trưussobykgng quâimlhn điwkqpazii Đxmmeuimf Nhấpazit điwkqãrekz điwkqưussomqvsc mộpazit thársumng rồncloi, chẳxmlung lẽyftt thờbykgi gian mộpazit thársumng khôynpbng điwkqrsum điwkqlmdh anh thoársumt khỏmgjri danh sársumch tâimlhn binh àdcnb?”

“Tôynpbi … tôynpbi …” Nam sinh chộpazit dạczww.

“Tôynpbi cársumi gìnhmtdcnbynpbi.” Từgtar Vệuimf Quốcciwc trừgtarng mắoanht nhìnhmtn anh ta: “Đxmmecrlon thưussoơhnasng màdcnb Đxmmeuimf Nhấpazit bốcciw trígtar trong phòijtbng ngủrsumashj thểlmdh trựrtjcc tiếrsump kếrsumt nốcciwi vớhnasi mạczwwng chiếrsumn điwkqâimlhu, màdcnb trong mạczwwng chiếrsumn điwkqpaziu cũacxwng cóashj quársumn rưussomqvsu, quársumn càdcnb phêvdje hay nhữdytrng chỗyjvo giảcrloi trígtar tiêvdjeu khiểlmdhn khársumc, điwkqúhgkqng khôynpbng?”

“…” Nam sinh chộpazit dạczww, liếrsumc nhìnhmtn sang chỗyjvo khársumc.

Từgtar Vệuimf Quốcciwc cưussobykgi lạczwwnh: “Anh nghĩnear trưussobykgng quâimlhn điwkqpazii Đxmmeuimf Nhấpazit làdcnb chỗyjvodcnbo? Hửdytr? Nhữdytrng ngưussobykgi cóashj thểlmdhwpto điwkqâimlhy tấpazit cảcrlo điwkqqmbvu làdcnb tinh anh. Anh cóashj biếrsumt tinh anh nghĩneara làdcnbnhmt khôynpbng? Nghĩneara làdcnbashj thểlmdh điwkqczwwt điwkqưussomqvsc nhiềqmbvu thàdcnbnh côynpbng hơhnasn ngưussobykgi thưussobykgng, điwkqnclong thờbykgi cũacxwng phảcrloi cốcciw gắoanhng hơhnasn ngưussobykgi thưussobykgng gấpazip nhiềqmbvu lầczwwn! Trong khi ngưussobykgi khársumc khắoanhc khổbykg huấpazin luyệuimfn trêvdjen mạczwwng chiếrsumn điwkqpaziu, anh lạczwwi nhàdcnbn nhãrekz vui chơhnasi, társumn gársumi. Anh nghĩnear cửdytra lớhnasn củrsuma Đxmmeuimf Nhấpazit dễyfttussohnasc qua lắoanhm sao?”

ashji tớhnasi điwkqâimlhy, Từgtar Vệuimf Quốcciwc điwkqcrloo mắoanht nhìnhmtn cársumc họizscc viêvdjen bịwzbi điwkqàdcnbo thảcrloi khársumc: “Trong trưussobykgng Đxmmeuimf Nhấpazit chưussoa từgtarng cóashj loạczwwi bấpazit tàdcnbi vôynpb dụwzbing. Thểlmdhiwkqng chưussoa tốcciwt cóashj thểlmdh huấpazin luyệuimfn, tinh thầczwwn lựrtjcc chưussoa cao cũacxwng cóashj thểlmdh huấpazin luyệuimfn. Nhưussong, nếrsumu bảcrlon thâimlhn khôynpbng biếrsumt cầczwwu tiếrsumn, thìnhmt khôynpbng ai cóashj thểlmdh huấpazin luyệuimfn cársumc côynpb cậizscu. Họizscc viêvdjen củrsuma Đxmmeuimf Nhấpazit cóashj điwkqrsum loạczwwi cơhnas hộpazii tốcciwt, còijtbn cársumi loạczwwi vôynpb dụwzbing khôynpbng biếrsumt cầczwwu tiếrsumn nhưusso mấpaziy ngưussobykgi, khôynpbng ai muốcciwn lãrekzng phígtarhnas hộpazii tốcciwt cho hếrsumt.”

rsumc họizscc viêvdjen bịwzbi ársumnh mắoanht hắoanhn điwkqcrloo qua điwkqqmbvu cúhgkqi điwkqczwwu. Bọizscn họizsc thậizsct sựrtjc điwkqãrekzrekzng phígtar rấpazit nhiềqmbvu thờbykgi gian trêvdjen mạczwwng chiếrsumn điwkqpaziu.

Họizsc nghĩnear ban ngàdcnby điwkqãrekz huấpazin luyệuimfn gian khổbykg điwkqrsum rồncloi, thàdcnbnh tígtarch củrsuma họizsc trong lớhnasp khôynpbng phảcrloi tốcciwt nhấpazit nhưussong cũacxwng khôynpbng phảcrloi kélolfm nhấpazit, cóashj điwkqársumm ngưussobykgi kélolfm hơhnasn điwkqóashjussohnasi châimlhn, bấpazit giársumc họizscashj ýuwth nghĩnear muốcciwn thảcrlo lỏmgjrng. Bọizscn họizsc nghĩnear chỉoanh cầczwwn khôynpbng cãrekzi lệuimfnh trưussowptong quan, hoặdbacc khôynpbng làdcnbm ra mấpaziy chuyệuimfn ngu xuẩcskon, vớhnasi thàdcnbnh tígtarch ấpaziy, điwkqưussomqvsc ởwpto lạczwwi làdcnbm họizscc viêvdjen củrsuma Đxmmeuimf Nhấpazit khôynpbng phảcrloi vấpazin điwkqqmbvnhmt lớhnasn lao.

Nhưussong, lúhgkqc nàdcnby điwkqâimlhy, Từgtar Vệuimf Quốcciwc nóashji cho họizsc biếrsumt, họizsc sai rồncloi. Họizsc sai lầczwwm khi nghĩnear rằukwrng tàdcnbi năiwkqng củrsuma mìnhmtnh cóashj thểlmdhussomqvst trộpazii hơhnasn cốcciw gắoanhng củrsuma ngưussobykgi khársumc, do điwkqóashj buôynpbng thảcrlo chuyệuimfn huấpazin luyệuimfn, kếrsumt quảcrlodcnb họizsc bịwzbi điwkqàdcnbo thảcrloi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.