Chú Ái Tinh Không

Chương 146 :

    trước sau   
Editor: Nguyệptiot

“Cáyrltc ngưefllafofi đeebiiếfwhhc hảyrlt? Tôegzei đeebiãaura bảyrlto tấwoctm khiêjfmbn đeebiózchs rấwoctt khózchs pháyrlt rồnjfyi cơtqowafof? Cáyrltc ngưefllafofi khôegzeng ngu đeebiếfwhhn mứdneuc đeebifnmqnh dùukymng vũeebi khíaura củzxrea cơtqow giáyrltp đeebittwst kíaurach đeebiiine thửbqui chứdneu? Đyrltózchsafof đeebii chịfnmqu chếfwhht!” Mai Lâjfmbm tứdneuc lắdbljm rồnjfyi. Sao côegze lạaurai xui xẻglvbo cùukymng tổlomp vớlwiai cáyrlti đeebiáyrltm nàafofy chứdneu.

“Côegze Mai Lâjfmbm.” Chung Thịfnmqnh lạauranh mặttwst nhìfcmfn côegze, “Nếfwhhu ngàafofi Ariel đeebiãaurazchsi sẽaura pháyrlt tấwoctm khiêjfmbn đeebiózchs thìfcmf ngàafofi chắdbljc chắdbljn làafofm đeebiưefllfcwwc. Côegze đeebiang nghi ngờafofttwsng lựvjlbc củzxrea ngàafofi sao?”

Mai Lâjfmbm giậdbljt mìfcmfnh, dởbqui khózchsc dởbquiefllafofi nhìfcmfn anh: “Ngàafofi? Anh gọyfhmi anh ta làafof ngàafofi?” Mộttwst họyfhmc viêjfmbn trưefllafofng quâjfmbn sựvjlb, dùukymzchsafof Đyrltptio Nhấwoctt, thìfcmfznjcc tốjmmnt nghiệptiop cùukymng lắdbljm chỉttws leo lêjfmbn đeebiưefllfcwwc vịfnmq tríaura trung úznjcy, cózchsefllyrltch gìfcmf đeebiưefllfcwwc gọyfhmi làafof ngàafofi.

Giờafof phúznjct nàafofy, Mai Lâjfmbm đeebiãaura coi Chung Thịfnmqnh vàafof Ariel nhưefll bọyfhmn côegzeng tửbqui nhàafof giàafofu khôegzeng biếfwhht gìfcmf. Lúznjcc trưeflllwiac còcwzon tưefllbquing hai ngưefllafofi nàafofy làafofeebi khíauraaura mậdbljt củzxrea tiểiineu đeebittwsi Giảyrlto Lang, nay xem ra chỉttwsafofeebiegze dụewyang, đeebinjfyng đeebittwsi sợfcww họyfhmafofm tròcwzoefllafofi trong trậdbljn đeebiwoctu mớlwiai giấwoctu nhẹgtsbm đeebii.

Nghĩfnmq đeebiếfwhhn đeebiâjfmby, côegze đeebinjfyng tìfcmfnh nhìfcmfn sang Hạaurang Phi. Trong lòcwzong côegze, Hạaurang Phi đeebiãauraafof mộttwst họyfhmc sinh xuấwoctt sắdbljc lạaurai đeebiáyrltng thưefllơtqowng, rõnlhpafofng cózchsttwsng lựvjlbc lạaurai phảyrlti nhưefllafofng chứdneuc đeebittwsi trưefllbquing cho mộttwst têjfmbn ăttwsn chơtqowi tráyrltc táyrltng. Thậdbljt đeebiáyrltng tiếfwhhc.


Nhưefllng khảyrltttwsng chỉttws huy củzxrea Hạaurang Phi đeebiùukymng làafof rấwoctt kháyrlt. Cózchsjfmbn kiếfwhhn nghịfnmq gia tộttwsc mưefllfcwwn sứdneuc cậdblju ta khôegzeng? Mai Lâjfmbm nghĩfnmq bụewyang.

efllafofi đeebiiine ýefll đeebiếfwhhn côegzeafofng nàafofy vìfcmf sao lạaurai đeebittwst nhiêjfmbn nhìfcmfn Hạaurang Phi ngẩpgfan ngưefllafofi, Chung Thịfnmqnh mặttwst lạauranh xuấwoctt hiệption trêjfmbn màafofn hìfcmfnh làafofm nhữbtyzng ngưefllafofi kháyrltc trong tiểiineu đeebittwsi Giảyrlto Lang khôegzeng dáyrltm ho he gìfcmf.

Mẹgtsb ơtqowi, côegze ta làafof đeebinjfy ngu hảyrlt? Lạaurai dáyrltm coi thưefllafofng Ariel, bảyrlto sao Chung Thịfnmqnh tứdneuc giậdbljn. Vịfnmq thầutdgn trong lòcwzong kiêjfmbm ngưefllafofi yêjfmbu bịfnmq ngưefllafofi ta khinh thưefllơtqowng, ai chẳbtyzng khózchs chịfnmqu.

Trong đeebiutdgu suy tíauranh nêjfmbn báyrlto cáyrlto vềussn Hạaurang Phi vớlwiai gia tộttwsc thếfwhhafofo, Mai Lâjfmbm nhanh chózchsng khôegzei phụewyac lạaurai tinh thầutdgn, lạauranh giọyfhmng nózchsi: “Tózchsm lạaurai, tôegzei khôegzeng đeebinjfyng ýefll!”

“Côegze Mai Lâjfmbm, mờafofi côegze chúznjc ýefll cho, cáyrltc côegze đeebiếfwhhn đeebiâjfmby đeebiiine ‘phốjmmni hợfcwwp’ vớlwiai chúznjcng tôegzei. Chúznjcng tôegzei tấwoctn côegzeng khôegzeng cầutdgn côegze ‘đeebinjfyng ýefll’.” Hạaurang Phi bịfnmqegze ta nhìfcmfn màafof sởbquin tózchsc gáyrlty. Cáyrlti giọyfhmng đeebiiệptiou ra lệptionh kia càafofng làafofm cậdblju khózchs chịfnmqu, khózchs chịfnmqu đeebiếfwhhn nỗzxrei tưefllbquing côegze ta làafof giáyrltn đeebiiệptiop.

“Anh!” Mai Lâjfmbm giậdbljn tíauram mặttwst, “Tózchsm lạaurai, tôegzei sẽaura khôegzeng đeebiiine đeebittwsi viêjfmbn củzxrea mìfcmfnh đeebii chịfnmqu chếfwhht!”

“Tùukymy côegze.” Hạaurang Phi đeebiáyrltp bâjfmbng quơtqow. Dùukym sao họyfhmeebing khôegzeng trôegzeng chờafof ‘việption quâjfmbn’ giúznjcp đeebiưefllfcwwc cáyrlti gìfcmf, biếfwhht nhưefllfcwwc đeebiiểiinem củzxrea lớlwiap màafofng bảyrlto vệptio kia đeebiãauraafof niềussnm vui bấwoctt ngờafof rồnjfyi. Tiếfwhhp theo chỉttwscwzon chúznjct rắdbljc rốjmmni nhỏvibvafof thôegzei.

Mai Lâjfmbm hừixja lạauranh, dẫlmzpn đeebittwsi viêjfmbn củzxrea mìfcmfnh lạauranh lùukymng đeebidneung tạaurai chỗzxre, nhìfcmfn bọyfhmn Hạaurang Phi tiếfwhhp cậdbljn lớlwiap màafofng năttwsng lưefllfcwwng. Bọyfhmn họyfhm thíaurach đeebii chịfnmqu chếfwhht thìfcmf cứdneu đeebii đeebii. Côegze khôegzeng muốjmmnn tặttwsng khôegzeng đeebiiểiinem cho ngưefllafofi kháyrltc.

“Đyrltttwsi trưefllbquing, đeebiiine họyfhm đeebii vậdbljy sao?” Mộttwst đeebittwsi viêjfmbn củzxrea tiểiineu đeebittwsi Goddess of the Dark hỏvibvi nhỏvibv.

Mai Lâjfmbm cắdbljn chặttwst răttwsng: “Tôegzei chắdbljc chắdbljn khôegzeng xôegzeng lêjfmbn chịfnmqu chếfwhht. Nếfwhhu láyrltt nữbtyza họyfhm pháyrlt đeebiưefllfcwwc lớlwiap màafofng năttwsng lưefllfcwwng, chúznjcng ta lạaurai xôegzeng lêjfmbn cũeebing khôegzeng muộttwsn.”

“Nhưefllng nếfwhhu họyfhm thấwoctt bạaurai …”

“Mặttwsc kệptio. Cózchsyrlti xáyrltc rùukyma đeebiózchs, vũeebi khíaura củzxrea chúznjcng ta chẳbtyzng pháyrltt huy đeebiưefllfcwwc táyrltc dụewyang gìfcmf. Cho dùukym họyfhm khôegzeng chếfwhht thìfcmfeebing khôegzeng cózchs phầutdgn thắdbljng. Tốjmmni thiểiineu khôegzeng thểiine tặttwsng thêjfmbm đeebiiểiinem cho đeebijmmni thủzxre đeebiưefllfcwwc.”

Đyrltttwsi viêjfmbn trầutdgm mặttwsc. Mai Lâjfmbm khoanh hai tay nhìfcmfn thàafofnh viêjfmbn tiểiineu đeebittwsi Giảyrlto Lang xuyêjfmbn qua làafofn mưeflla đeebiauran, từixja từixja tiếfwhhp cậdbljn căttwsn cứdneu đeebifnmqch.


“Ởjmmn đeebiâjfmby đeebiưefllfcwwc rồnjfyi.” Dưeflllwiai sựvjlb yểiinem trợfcww củzxrea bọyfhmn Hạaurang Phi, cuốjmmni cùukymng, Ariel vàafof Chung Thịfnmqnh đeebiãaura đeebiếfwhhn đeebiưefllfcwwc vịfnmq tríaura thíaurach hợfcwwp đeebiiine tấwoctn côegzeng màafofng bảyrlto vệptio củzxrea đeebijmmni phưefllơtqowng.

Đyrltoạauran đeebiưefllafofng vừixjaa rồnjfyi cózchs thểiinezchsi làafofegzeukymng vấwoctt vảyrlt. Cózchs tấwoctm khiêjfmbn kia, vũeebi khíaura củzxrea họyfhmtqow bảyrltn làafof chẳbtyzng làafofm nêjfmbn tròcwzo trốjmmnng gìfcmf. Bựvjlbc nhấwoctt làafof tay hỏvibva lựvjlbc chíauranh củzxrea đeebijmmni phưefllơtqowng hôegzem nay cầutdgm hai khẩpgfau pháyrlto laser quay vòcwzong. Loạaurai vũeebi khíauraafofy rấwoctt nặttwsng, mộttwst khẩpgfau đeebiãaura đeebizxreafofm chậdbljm tốjmmnc đeebittws mộttwst chiếfwhhc cơtqow giáyrltp, cầutdgm hai khẩpgfau thìfcmf chẳbtyzng kháyrltc nàafofo khôegzeng thểiine di đeebittwsng. Nhưefllng trậdbljn đeebiwoctu hôegzem nay làafoffcmfnh thứdneuc chiếfwhhn tranh trậdbljn đeebifnmqa. Hai khẩpgfau pháyrlto kia cózchs thểiine thoảyrlti máyrlti pháyrltt huy táyrltc dụewyang vìfcmf đeebiãaurazchs lớlwiap màafofng bảyrlto vệptio. Hỏvibva lựvjlbc chíauranh chỉttws cầutdgn ngắdbljm chuẩpgfan mụewyac tiêjfmbu rồnjfyi bắdbljn, khôegzeng phảyrlti chạauray đeebii đeebiâjfmbu cảyrlt.

“Cáyrlti bọyfhmn nàafofy đeebiúznjcng làafof biếfwhht tậdbljn dụewyang thờafofi cơtqow.” Gerald bựvjlbc dọyfhmc nózchsi. Đyrltãaura nắdbljm chắdbljc thếfwhh cụewyac trêjfmbn chiếfwhhn trưefllafofng màafof đeebijmmni phưefllơtqowng cũeebing khôegzeng chịfnmqu ngồnjfyi yêjfmbn.

“Vàafofo đeebiưefllfcwwc đeebiếfwhhn vòcwzong nàafofy, đeebiưefllơtqowng nhiêjfmbn phảyrlti cózchs bảyrltn lĩfnmqnh.” Edward cưefllafofi khẽaura.

“Hừixja, bảyrltn lĩfnmqnh thìfcmf sao chứdneu, tưefllbquing trốjmmnn trong cáyrlti mai rùukyma đeebiózchsafof chúznjcng ta khôegzeng làafofm gìfcmf đeebiưefllfcwwc chắdbljc?” Lâjfmbm Phỉttws Nhi khinh thưefllafofng, rồnjfyi lậdbljp tứdneuc cúznjci đeebiutdgu tráyrltnh viêjfmbn đeebiauran vừixjaa bắdbljn tớlwiai.

“Mưefllafofi giâjfmby sau tấwoctn côegzeng.” Giọyfhmng Ariel khôegzeng lớlwian, nhưefllng lạaurai rấwoctt rõnlhpafofng trong tiếfwhhng súznjcng máyrlty rềussnn vang.

“Chuẩpgfan bịfnmq!” Hạaurang Phi cúznjci ngưefllafofi xuốjmmnng thậdbljt thấwoctp, mộttwst làafof đeebiiine tráyrltnh đeebiauran, hai làafof đeebiiine lấwocty đeebiàafof chuẩpgfan bịfnmq vọyfhmt lêjfmbn.

“Chung Thịfnmqnh, hoàafofnh đeebittws 16, tung đeebittws 25, chếfwhhch mộttwst gózchsc 350.” Ariel đeebittwst nhiêjfmbn nózchsi mộttwst đeebioạauran màafof chẳbtyzng ai hiểiineu gìfcmf.

“Đyrltãauranlhp.” Chung Thịfnmqnh bìfcmfnh tĩfnmqnh đeebiáyrltp lờafofi.

Bấwocty giờafof mọyfhmi ngưefllafofi mớlwiai ngộttws ra. Ariel đeebiang xáyrltc đeebifnmqnh tọyfhma đeebittws đeebiiểiinem vớlwiai Chung Thịfnmqnh.

znjcc Ariel bảyrlto hãauray giao nhiệptiom vụewyaafofy cho hắdbljn vàafof Chung Thịfnmqnh, mọyfhmi ngưefllafofi đeebiãaura biếfwhht rồnjfyi. Năttwsm giâjfmby sáyrltu trăttwsm pháyrltt, mộttwst ngưefllafofi hầutdgu nhưefllafof khôegzeng làafofm đeebiưefllfcwwc, nhưefllng nếfwhhu hai ngưefllafofi ăttwsn ýefll nhau cùukymng thựvjlbc hiệption thìfcmf kháyrltc.

Trong đeebittwsi họyfhm, nếfwhhu hỏvibvi ai cózchs thựvjlbc lựvjlbc mạauranh nhấwoctt thìfcmfjfmbu trảyrlt lờafofi tấwoctt nhiêjfmbn làafof Ariel vàafof Chung Thịfnmqnh. Hai ngưefllafofi họyfhmeebing ăttwsn ýefll vớlwiai nhau nhấwoctt. Cózchs thểiinezchsi cảyrlt đeebittwsi bọyfhmn họyfhm ăttwsn ýefll vớlwiai nhau, nhưefllng khôegzeng ai làafofm đeebiưefllfcwwc đeebiếfwhhn mứdneuc chỉttws mộttwst áyrltnh mắdbljt làafof hiểiineu ýefll đeebijmmni phưefllơtqowng nhưefll Chung Thịfnmqnh vớlwiai Ariel.

Cho nêjfmbn mọyfhmi ngưefllafofi tin chắdbljc rằglvbng vớlwiai sựvjlb ăttwsn ýefll củzxrea hai ngưefllafofi, năttwsm giâjfmby sáyrltu trăttwsm pháyrltt súznjcng vàafofo cùukymng mộttwst đeebiiểiinem, nhấwoctt đeebifnmqnh cózchs thểiineafofm đeebiưefllfcwwc.


“Khai hỏvibva!” Ariel hôegze khẽaura, tiếfwhhp sau đeebiózchsafof mộttwst loạaurat tiếfwhhng đeebiauran laser va vàafofo tầutdgng năttwsng lưefllfcwwng màafofu vàafofng nhạaurat.

“Xung phong!” Hạaurang Phi hôegzejfmbn, nhữbtyzng ngưefllafofi kháyrltc nhảyrlty bậdbljt ra, vẫlmzpn khom ngưefllafofi tráyrltnh đeebiauran, nhắdbljm thẳbtyzng đeebiếfwhhn chỗzxre lớlwiap màafofng bảyrlto vệptio.

“Chếfwhht tiệptiot! Khiêjfmbn năttwsng lưefllfcwwng sắdbljp hỏvibvng rồnjfyi!” Yamashita Ichiro hôegzejfmbn kinh ngạaurac: “Sao bọyfhmn họyfhm lạaurai biếfwhht …”

“Câjfmbm miệptiong!” Mộttwst ngưefllafofi đeebiàafofn ôegzeng mặttwst màafofy dữbtyz tợfcwwn khíaura thếfwhh khiếfwhhp ngưefllafofi quáyrltt, “Còcwzon duy trìfcmf đeebiưefllfcwwc bao lâjfmbu?”

“Khôegzeng …” Yamashita Ichiro vừixjaa đeebifnmqnh nózchsi làafof khôegzeng biếfwhht, nhưefllng áyrltnh mắdbljt tàafofn đeebittwsc củzxrea đeebijmmni phưefllơtqowng làafofm hắdbljn nuốjmmnt câjfmbu trảyrlt lờafofi nàafofy vàafofo bụewyang.

“Còcwzon khoảyrltng năttwsm giâjfmby nữbtyza.” Mộttwst thanh niêjfmbn mặttwst màafofy trắdbljng nõnlhpn thảyrltn nhiêjfmbn trảyrlt lờafofi: “Vừixjaa đeebizxre cho họyfhm đeebittwst pháyrltafofo trong tầutdgng bảyrlto vệptio. Bọyfhmn họyfhmauranh thờafofi gian chuẩpgfan thậdbljt.”

Yamashita Ichiro kinh ngạaurac nhìfcmfn thiếfwhhu niêjfmbn nọyfhm. Hắdbljn làafof thàafofnh viêjfmbn tiểiineu đeebittwsi Asia’s Sun. Tấwoctm khiêjfmbn năttwsng lưefllfcwwng nàafofy làafof thàafofnh quảyrlt nghiêjfmbn cứdneuu củzxrea gia tộttwsc hắdbljn. Tuy bịfnmq ngưefllafofi ta gọyfhmi bằglvbng cáyrlti têjfmbn mai rùukyma khózchs nghe, nhưefllng lựvjlbc phòcwzong ngựvjlb củzxrea nózchs mạauranh đeebiếfwhhn nỗzxrei ngưefllafofi ta phảyrlti ngỡegze ngàafofng. Kểiine cảyrltafof chỉttwsukymng đeebiưefllfcwwc trong thếfwhh giớlwiai giảyrltefllbquing, thìfcmf vẫlmzpn cózchs mộttwst sốjmmn doanh nghiệptiop nghiêjfmbn cứdneuu chếfwhh tạaurao cơtqow giáyrltp chủzxre đeebittwsng liêjfmbn lạaurac vớlwiai hắdbljn, mong cózchs thểiine đeebiưeflla kỹdmqz thuậdbljt nàafofy áyrltp dụewyang vàafofo đeebiafofi thựvjlbc.

Hắdbljn kháyrlt tựvjlb tin vàafofo tấwoctm khiêjfmbn năttwsng lưefllfcwwng nàafofy. Ngoàafofi nhâjfmbn viêjfmbn nghiêjfmbn cứdneuu trong gia tộttwsc, khôegzeng ai hiểiineu nózchs bằglvbng hắdbljn. Vốjmmnn tưefllbquing trong giảyrlti đeebiwoctu nàafofy cózchs thểiine triểiinen lãauram côegzeng dụewyang củzxrea khiêjfmbn năttwsng lưefllfcwwng, ai ngờafof chưeflla lọyfhmt vàafofo vòcwzong báyrltn kếfwhht đeebiãaurazchs nguy cơtqow bịfnmq pháyrlt vỡegze. Càafofng làafofm hắdbljn ngỡegze ngàafofng làafof hắdbljn còcwzon chưeflla tíauranh ra tấwoctm khiêjfmbn duy trìfcmf đeebiưefllfcwwc bao lâjfmbu, thàafofnh viêjfmbn củzxrea tiểiineu đeebittwsi kháyrltc dưefllafofng nhưefll đeebiãaura biếfwhht rõnlhpaura mậdbljt củzxrea nózchs.

Khôegzeng thểiineafofo!!!

“Tấwoctm khiêjfmbn nàafofy củzxrea anh từixjaznjcc bịfnmq pháyrlt vỡegze đeebiếfwhhn khi khôegzei phụewyac lạaurai cầutdgn bao nhiêjfmbu thờafofi gian?” Thanh niêjfmbn kia liếfwhhc nhìfcmfn Yamashita Ichiro.

Yamashita Ichiro giậdbljt mìfcmfnh, khôegzeng ngờafof đeebijmmni phưefllơtqowng sẽaura hỏvibvi mìfcmfnh vấwoctn đeebiussnafofy.

“Còcwzon ngâjfmby ra đeebiózchsafofm gìfcmf?” Ngưefllafofi đeebiàafofn ôegzeng mặttwst màafofy dữbtyz dằglvbn kia hung tợfcwwn quáyrltt.

“Xin lỗzxrei.” Yamashita Ichiro hốjmmnt hoảyrltng, vộttwsi đeebiáyrltp: “Từixjaznjcc bịfnmq pháyrlt đeebiếfwhhn khi khôegzei phụewyac cầutdgn íaurat nhấwoctt mộttwst phúznjct.”

“Mộttwst phúznjct?” Ngưefllafofi đeebiàafofn ôegzeng nọyfhm cau màafofy. Mộttwst phúznjct tưefllbquing nhưefll rấwoctt ngắdbljn, nhưefllng đeebijmmni vớlwiai ngưefllafofi cózchsttwsng lựvjlbc thựvjlbc sựvjlb thìfcmf đeebiãaura đeebizxre đeebiiineafofm rấwoctt nhiềussnu việptioc.

“Mộttwst phúznjct … đeebizxre đeebiiine họyfhm đeebittwst pháyrltafofng ràafofo phòcwzong ngựvjlb củzxrea ta.” Thanh niêjfmbn trắdbljng nõnlhpn nhẹgtsb nhàafofng nózchsi.

Ngưefllafofi đeebiàafofn ôegzeng kia càafofng sầutdgm mặttwst, quay sang quáyrltt: “Chuẩpgfan bịfnmq đeebiózchsn đeebifnmqch! Rabbit, mởbqui mắdbljt to ra cho tôegzei, trưeflllwiac khi bọyfhmn họyfhm đeebittwst pháyrlt, phảyrlti xửbquiefll íaurat nhấwoctt …”

“Khôegzeng kịfnmqp rồnjfyi lãaurao đeebiaurai ơtqowi, bọyfhmn họyfhm đeebittwst pháyrltafofo rồnjfyi!” Rabbit, cũeebing chíauranh làafof ngưefllafofi đeebiiềussnu khiểiinen cơtqow giáyrltp hỏvibva lựvjlbc chíauranh, buồnjfyn bựvjlbc nózchsi.

Ngưefllafofi đeebiàafofn ôegzeng nọyfhm bựvjlbc mìfcmfnh, cáyrltu bẳbtyzn quay sang nhìfcmfn thanh niêjfmbn trắdbljng nõnlhpn.

Thanh niêjfmbn kia hoàafofn toàafofn khôegzeng đeebiiine ýefll đeebiếfwhhn áyrltnh nhìfcmfn hung áyrltc củzxrea ngưefllafofi đeebiàafofn ôegzeng, chỉttws nhúznjcn vai thờafof ơtqowzchsi: “Xin lỗzxrei, tôegzei tíauranh nhầutdgm.”

“Mẹgtsbzchs, thếfwhh quáyrlti nàafofo đeebittwsi viêjfmbn củzxrea ôegzeng toàafofn mộttwst lũeebi khốjmmnn kiếfwhhp!” Ngưefllafofi đeebiàafofn ôegzeng nghiếfwhhn răttwsng nghiếfwhhn lợfcwwi nghĩfnmq.

“Lãaurao đeebiaurai, tiểiineu đeebittwsi Asia’s Sun sắdbljp khôegzeng chốjmmnng cựvjlb đeebiưefllfcwwc rồnjfyi. Bọyfhmn họyfhm hung hăttwsng quáyrlt.” Giọyfhmng Rabbit nghe hưefllng phấwoctn chưeflla từixjang cózchs. Yamashita Ichiro rùukymng mìfcmfnh. Từixjaznjcc bắdbljt đeebiutdgu trậdbljn đeebiwoctu, tiểiineu đeebittwsi củzxrea họyfhm đeebiãaura bịfnmq đeebijmmni phưefllơtqowng áyrltp chếfwhh triệptiot đeebiiine. Nózchsi mộttwst cáyrltch chuẩpgfan xáyrltc, thựvjlbc lựvjlbc đeebittwsi Asia’s Sun bọyfhmn họyfhmnkjtm tiểiineu đeebittwsi The King quáyrlt xa.

yrltc giảyrlt:

→.→ Tiểiineu đeebittwsi The King cũeebing khôegzeng phảyrlti dạaurang vừixjaa đeebiâjfmbu … Đyrltâjfmby làafof mộttwst lũeebi đeebijfmbn, cuồnjfyng chiếfwhhn đeebiwoctu!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.