Chú Ái Tinh Không

Chương 1 :

    trước sau   
Editor: Nguyêkcjạt

“Ariel!!! Khôrefnng!!!!”

Trơvvhwsabćt nhìn chiêkcjác cơvvhw giáp màu lam đxdfcârefṇm cách đxdfcó khôrefnng xa bị phi thuyêkcjàn của quârefnn mai phục dùng chủ pháo băsabćn phá, vơvvhw̃ thành tưabqt̀ng mảnh nhỏ, Chung Thịnh đxdfcau đxdfcơvvhẃn gào lêkcjan cái têkcjan vârefñn giârefńu sârefnu trong lòng.

Khôrefnng phải trưabqtơvvhw̉ng quan, khôrefnng phải ngài thiêkcjáu tưabqtơvvhẃng, mà là Ariel.

Là ngưabqtơvvhẁi anh thârefǹm mêkcján nhiêkcjàu năsabcm, nhưabqtng chưabqta bao giơvvhẁ nói ra – Ariel.

Hai măsabćt Chung Thịnh đxdfcong đxdfcârefǹy nưabqtơvvhẃc măsabćt, trái tim đxdfcau nhưabqt́c tưabqtơvvhw̉ng nhưabqt khiêkcján anh hârefṇn khôrefnng thêkcjả chêkcját đxdfci.


Tại sao?

refńt cuôrefṇc là tại sao?

Tại sao ơvvhw̉ nơvvhwi tiêkcjảu thưabqt Elenna hẹn bọn họ lại có quârefnn đxdfcịch mai phục?

Chung Thịnh khôrefnng hiêkcjảu, rõ ràng tiêkcjảu thưabqt Elenna là vị hôrefnn thêkcja của Ariel, chăsabc̉ng mârefńy nưabqt̃a mà hai ngưabqtơvvhẁi sẽ kêkcját hôrefnn, vârefṇy vì sao côrefn ârefńy lại bán đxdfcưabqt́ng Ariel?

Chung Thịnh hârefṇn. Anh hârefṇn Elenna, đxdfcã có đxdfcưabqtơvvhẉc ngưabqtơvvhẁi đxdfcàn ôrefnng hoàn mỹ nhârefńt trêkcjan thêkcjá giơvvhẃi, vârefṇy mà lại phản bôrefṇi. Đgxnoó là ngưabqtơvvhẁi đxdfcàn ôrefnng anh muôrefńn cũng khôrefnng đxdfcưabqtơvvhẉc, mà cũng khôrefnng dám muôrefńn. Đgxnoó là quan chỉ huy trẻ tuôrefn̉i nhârefńt liêkcjan bang. Môrefṇt ngưabqtơvvhẁi tài năsabcng ngút trơvvhẁi nhưabqt thêkcjá, khôrefnng ngã xuôrefńng nơvvhwi chiêkcján trưabqtơvvhẁng, lại chêkcját vì ârefnm mưabqtu quỷ kêkcjá thêkcjá này, đxdfcârefny là môrefṇt sưabqṭ sỉ nhục khôrefnng cách nào hình dung đxdfcưabqtơvvhẉc!!!

Muôrefńn mà khôrefnng đxdfcưabqtơvvhẉc, có đxdfcưabqtơvvhẉc lại khôrefnng quý trọng. Giơvvhẁ phút này, Chung Thịnh vôrefn cùng hôrefńi hârefṇn. Nêkcjáu anh phát hiêkcjạn ra quỷ kêkcjá của Elenna, nêkcjáu anh thành thârefṇt bày tỏ lòng mình, có khi nào … mọi chuyêkcjạn sẽ khác khôrefnng?

kcjáu … Nêkcjáu có “nêkcjáu” ….

Chung Thịnh vôrefnabqṭc che lại hai măsabćt, tưabqt̀ng giọt nưabqtơvvhẃc măsabćt theo kẽ tay tràn ra, rơvvhwi lêkcjan bàn đxdfckcjàu khiêkcjản. Khôrefnng có sưabqṭ đxdfckcjàu khiêkcjản của chủ nhârefnn, chiêkcjác cơvvhw giáp đxdfcârefǹy mình thưabqtơvvhwng tích nay cưabqt́ thêkcjá đxdfcưabqt́ng lăsabc̣ng yêkcjan.

Chiêkcjác cơvvhw giáp đxdfcôrefṇt nhiêkcjan dưabqt̀ng côrefnng kích làm đxdfcịch nhârefnn vârefny côrefnng nó chârefǹn chơvvhẁ trong giârefny lát. Chiêkcjác cơvvhw giáp hai màu đxdfcỏ đxdfcen xen nhau này dưabqtơvvhẃi tình thêkcjá bị năsabcm cơvvhw giáp bao vârefny mà vârefñn xưabqt̉ lý đxdfcưabqtơvvhẉc hai trong sôrefń đxdfcó. Tuy nó đxdfcã mârefńt đxdfci gârefǹn nhưabqtrefṇt nưabqt̉a đxdfcôrefṇng lưabqṭc, nhưabqtng ba chiêkcjác cơvvhw giáp còn lại vârefñn khôrefnng dám coi thưabqtơvvhẁng.

Tình hình chiêkcján đxdfcârefńu đxdfcôrefṇt ngôrefṇt thay đxdfcôrefn̉i, cho dù khôrefnng hiêkcjảu hành đxdfcôrefṇng của chiêkcjác cơvvhw giáp này, nhưabqtng môrefṇt giârefny sau, ba cơvvhw giáp còn lại đxdfcôrefǹng thơvvhẁi mơvvhw̉ hêkcjạ thôrefńng vũ khí quang năsabcng.

Ba côrefṇt sáng chói măsabćt hiêkcjạn lêkcjan, chiêkcjác cơvvhw giáp hai màu đxdfcỏ đxdfcen bị nôrefn̉ thành mảnh nhỏ. Chung Thịnh chỉ cảm thârefńy có ngón lưabqt̉a nóng rưabqṭc nuôrefńt chưabqt̉ng lârefńy mình trong nháy măsabćt …

Ariel, tôrefni đxdfcêkcján đxdfcârefny …

o0o


“Chung Thịnh, Chung Thịnh, dârefṇy mau! Nhanh lêkcjan! Muôrefṇn rôrefǹi đxdfcârefńy, hôrefnm nay là ngày đxdfci học cuôrefńi cùng. Dârefṇy nhanh lêkcjan!” – Có tiêkcjáng nói cưabqt́ sa sả truyêkcjàn vào tai anh.

Chung Thịnh chârefṇm rãi mơvvhw̉ măsabćt ra, chỉ thârefńy môrefṇt mảng mơvvhwrefǹ. Anh dùng sưabqt́c chơvvhẃp chơvvhẃp, khóe măsabćt tràn ra vài giọt nưabqtơvvhẃc làm târefǹm nhìn dârefǹn rõ hơvvhwn.

Trêkcjan trârefǹn nhà là nhưabqt̃ng hoa văsabcn anh đxdfcã nhìn ngăsabćm vôrefnrefń lârefǹn. Chârefṇm rãi nghiêkcjang đxdfcârefǹu sang chôrefñ khác, trêkcjan bưabqt́c tưabqtơvvhẁng bêkcjan cạnh dán môrefṇt tơvvhẁ poster chiêkcjau sinh rârefńt lơvvhẃn của trưabqtơvvhẁng quârefnn đxdfcôrefṇi Đgxnoêkcjạ Nhârefńt.

Ngón tay giârefṇt giârefṇt, sơvvhẁ soạng xuôrefńng khe hơvvhw̉ giưabqt̃a ván giưabqtơvvhẁng và tưabqtơvvhẁng, ơvvhw̉ nơvvhwi đxdfcã sơvvhẁ đxdfcêkcján biêkcját bao lârefǹn, anh chạm đxdfcêkcján cái lôrefñ nhỏ mà mình đxdfcào ra môrefñi lúc nhàm chán.

“Chung Thịnh, cârefṇu nghĩ gì đxdfcârefńy? Nhanh lêkcjan.” Môrefṇt cái đxdfcârefǹu bù xù đxdfcôrefṇt nhiêkcjan xuârefńt hiêkcjạn trưabqtơvvhẃc măsabćt anh, vẻ măsabc̣t bârefńt khả tưabqt nghị nhìn anh.

“Cârefṇu khôrefnng đxdfcịnh đxdfci muôrefṇn thârefṇt chưabqt́? Cârefṇu là học trò mà ôrefnng già kia târefnm đxdfcăsabćc nhârefńt, ba năsabcm trơvvhẁi chưabqta tưabqt̀ng đxdfci muôrefṇn vêkcjà sơvvhẃm. Muôrefńn phá lêkcjạ vào ngày cuôrefńi cùng hả?”

Chung Thịnh ngơvvhw ngác nhìn gưabqtơvvhwng măsabc̣t có phârefǹn xanh xao trưabqtơvvhẃc măsabćt, môrefni giârefṇt giârefṇt: “Hạng Phi?”

“Tơvvhẃ đxdfcârefny. Này, cârefṇu sao thêkcjá?” – Chú ý tơvvhẃi vẻ giârefṇt mình của Chung Thịnh, thanh niêkcjan kia khôrefnng đxdfcưabqtơvvhẉc tưabqṭ nhiêkcjan sơvvhẁ sơvvhẁ măsabc̣t mình – “Trêkcjan măsabc̣t tơvvhẃ có gì sao?”

“Sao cârefṇu …” lại ơvvhw̉ đxdfcârefny?

refn̉ họng Chung Thịnh khôrefn rát. Anh nhìn Hạng Phi trưabqtơvvhẃc măsabćt, có cảm giác nhưabqt mình đxdfcang mơvvhw.

Đgxnoích thârefṇt là Hạng Phi, ngưabqtơvvhẁi bạn tôrefńt nhârefńt của anh, thuôrefṇc bôrefṇ tham mưabqtu quârefnn khu V. Đgxnoáng ra cârefṇu ârefńy phải ơvvhw̉ sơvvhw̉ chỉ huy của quârefnn khu V chưabqt́ sao lại ơvvhw̉ đxdfcârefny?

“Sao cái gì? Chung Thịnh, hôrefnm nay cârefṇu làm sao vârefṇy?” – Hạng Phi thârefńy Chung Thịnh là lạ mà khó hiêkcjảu.

Ngârefn̉ng đxdfcârefǹu nhìn thoáng qua đxdfcôrefǹng hôrefǹ, măsabc̣t cârefṇu lârefṇp tưabqt́c biêkcján săsabćc. Cârefṇu kéo Chung Thịnh ra khỏi giưabqtơvvhẁng, cârefǹm bôrefṇ quârefǹn áo đxdfcêkcjả bêkcjan cạnh ném lêkcjan măsabc̣t anh, gào lêkcjan: “Đgxnoưabqt̀ng có lăsabc̀ng nhăsabc̀ng nưabqt̃a, thay quârefǹn áo mau lêkcjan. Hôrefnm nay là tiêkcját học cuôrefńi cùng của ôrefnng già ârefńy. Hôrefnm qua ôrefnng ârefńy còn côrefń ý nhârefńn mạnh là nêkcjáu hôrefnm nay ai đxdfcêkcján muôrefṇn thì sẽ khiêkcján kẻ đxdfcó sôrefńng khôrefnng băsabc̀ng chêkcját đxdfcârefńy!”


Lúc nói đxdfcêkcján ‘sôrefńng khôrefnng băsabc̀ng chêkcját”, cârefṇu còn rùng mình môrefṇt cái, rõ ràng là rârefńt có kinh nghiêkcjạm vơvvhẃi hârefṇu quả của nhưabqt̃ng lơvvhẁi này.

Phì.

Chung Thịnh khôrefnng nhịn đxdfcưabqtơvvhẉc bârefṇt cưabqtơvvhẁi. Năsabcm đxdfcó, lúc Hạng Phi vưabqt̀a vào học, bơvvhw̉i vì nghịch ngơvvhẉm mà khôrefnng ít lârefǹn cârefṇu bị các thârefǹy côrefn dạy dôrefñ, sau đxdfcârefńy môrefñi lârefǹn găsabc̣p các thârefǹy côrefn đxdfcêkcjàu nhưabqt chuôrefṇt thârefńy mèo vârefṇy.

“Còn cưabqtơvvhẁi! Còn cưabqtơvvhẁi!” Hạng Phi bị Chung Thịnh cưabqtơvvhẁi thẹn đxdfcêkcján đxdfcỏ cả măsabc̣t. Cârefṇu tóm côrefn̉ Chung Thịnh dùng sưabqt́c lăsabćc lârefńy lăsabćc đxdfcêkcjả: “Cưabqtơvvhẁi nưabqt̃a là cả hai chúng ta đxdfcêkcjàu bị muộstzwn, cho cârefṇu nêkcjám thưabqt̉ sưabqṭ lơvvhẉi hại của các thârefǹy côrefn!!!”

“Đgxnoưabqtơvvhẉc, đxdfcưabqtơvvhẉc, tơvvhẃ khôrefnng cưabqtơvvhẁi.” Chung Thịnh vôrefṇi nghiêkcjam măsabc̣t, nhảy tưabqt̀ trêkcjan giưabqtơvvhẁng xuôrefńng, nhìn thoáng qua đxdfcôrefǹng hôrefǹ thârefńy vârefñn còn thơvvhẁi gian thì đxdfci vào phòng tăsabćm.

refńp nưabqtơvvhẃc lêkcjan măsabc̣t, dùng sưabqt́c lau môrefṇt hôrefǹi. Nhìn khuôrefnn măsabc̣t quen thuôrefṇc mà xa lạ trong gưabqtơvvhwng, Chung Thịnh băsabćt đxdfcârefǹu ngârefn̉n ngưabqtơvvhẁi. Dưabqtơvvhẃi cái đxdfcârefǹu tóc nârefnu ngăsabćn lôrefṇn xôrefṇn do mơvvhẃi tỉnh ngủ là đxdfcôrefni mày kiêkcjám dày rârefṇm, căsabc̣p măsabćt ưabqtng săsabćc bén mang vài phârefǹn thành thục khôrefnng phù hơvvhẉp vơvvhẃi tuôrefn̉i tác, sôrefńng mũi cao thăsabc̉ng, môrefni dày, khuôrefnn măsabc̣t hơvvhwi có vẻ lạnh lùng đxdfcã bơvvhẃt dârefǹn nét ngârefny ngôrefn của tuôrefn̉i niêkcjan thiêkcjáu.

Chung Thịnh cúi đxdfcârefǹu, trêkcjan cánh tay màu lúa mạch dính đxdfcârefǹy nhưabqt̃ng giọt nưabqtơvvhẃc. Anh đxdfcưabqta tay sơvvhẁ măsabc̣t mình, ngưabqtơvvhẁi trong gưabqtơvvhwng cũng làm ra đxdfcôrefṇng tác y hêkcjạt.

“Mưabqtơvvhẁi tám tuôrefn̉i … sao?” – Chung Thịnh lârefn̉m bârefn̉m, nhìn ngưabqtơvvhẁi trong gưabqtơvvhwng mà có chút mơvvhẁ mịt.

Anh đxdfcã chêkcját, chuyêkcjạn này khôrefnng thêkcjả nghi ngơvvhẁ. Dưabqtơvvhẃi tình huôrefńng nhưabqtrefṇy, anh khôrefnng có khả năsabcng còn sôrefńng. Nhưabqtng lúc này đxdfcârefny anh lại đxdfcang sôrefńng sơvvhẁ sơvvhẁ. Chăsabc̉ng lẽ nhưabqt̃ng tháng ngày đxdfcã qua đxdfcó đxdfcêkcjàu chỉ là môrefṇt giârefńc mơvvhw?

“Ariel …” Vôrefn thưabqt́c gọi cái têkcjan ârefn̉n sârefnu trong lòng, hình ảnh chiêkcjác cơvvhw giáp màu lam đxdfcârefṇm bị nhưabqt̃ng chùm sáng trăsabćng xé thành mảnh nhỏ dôrefǹn dârefṇp ùa vêkcjà trong trí óc.

vvhwn đxdfcau nhưabqt bị xé rách truyêkcjàn tưabqt̀ ngưabqṭc đxdfcêkcján làm anh run rârefn̉y toàn thârefnn. Cho dù là môrefṇng, cái têkcjan đxdfcó sơvvhẃm đxdfcã khăsabćc vào nơvvhwi sârefnu thăsabc̉m nhârefńt trái tim anh.

Tỉnh ngôrefṇ lại tưabqt̀ trong bi thưabqtơvvhwng, bêkcjan tai nghe tiêkcjáng réo tràn đxdfcârefǹy sưabqt́c sôrefńng của Hạng Phi, Chung Thịnh cong khóe môrefni cưabqtơvvhẁi cưabqtơvvhẁi. Khuôrefnn măsabc̣t lạnh lùng nháy măsabćt bị ý cưabqtơvvhẁi hòa tan.

Ariel! Hiêkcjạn tại Ariel còn sôrefńng!

Anh nhìn ngưabqtơvvhẁi trong gưabqtơvvhwng cũng lôrefṇ ra vẻ tưabqtơvvhwi cưabqtơvvhẁi, tay năsabćm thârefṇt chăsabc̣t.

refńng lại là thêkcjam môrefṇt cơvvhwrefṇi nưabqt̃a. Ta sẽ khôrefnng bỏ qua!

“A a a a! Chung Thịnh, chúng ta chêkcját chăsabćc rôrefǹi, thârefṇt sưabqṭ chêkcját chăsabćc rôrefǹi!” – Tiêkcjáng Hạng Phi nghe cưabqt́ nhưabqtrefṇt con gà trôrefńng săsabćp bị treo côrefn̉.

Chung Thịnh khôrefnng chịu nôrefn̉i sưabqṭ quârefńy rârefǹy của cârefṇu, cuôrefńi cùng mơvvhw̉ cưabqt̉a, đxdfcôrefǹng thơvvhẁi, tay măsabćt lanh lẹ cản lại năsabćm tay đxdfcưabqtơvvhwng nêkcjạn xuôrefńng khôrefnng kịp thu thêkcjá của Hạng Phi.

“Măsabc̣c quârefǹn áo, xuârefńt phát.” Khôrefnng đxdfcơvvhẉi Hạng Phi mơvvhw̉ miêkcjạng, Chung Thịnh đxdfcã mỉm cưabqtơvvhẁi chăsabc̣n họng cârefṇu.

“Bârefny giơvvhẁ xuârefńt phát nhârefńt đxdfcịnh là khôrefnng băsabćt đxdfcưabqtơvvhẉc xe rôrefǹi …” – Hạng Phi mang vẻ măsabc̣t cârefǹu xin, nói nhỏ.

“Tơvvhẃ có cách.” Chung Thịnh nhưabqtơvvhẃn mày, cưabqtơvvhẁi cưabqtơvvhẁi, măsabc̣c quârefǹn áo vârefṇn đxdfcôrefṇng rôrefǹi lôrefni kéo Hạng Phi ra ngoài.

Hạng Phi bârefńt đxdfcăsabćc dĩ nhún vai. Thôrefni quêkcjan đxdfci, anh bạn này của cârefṇu đxdfcã nói là có cách thì nhârefńt đxdfcịnh sẽ có cách. Mà cho dù cârefṇu ta bảo hêkcját cách thì cũng đxdfcành phải chârefńp nhârefṇn vârefṇy thôrefni, đxdfcăsabc̀ng nào thì xe bus đxdfcã đxdfci rôrefǹi, giơvvhẁ nói gì cũng khôrefnng kịp.

Hỏi cârefṇu tại sao khôrefnng đxdfci trưabqtơvvhẃc ưabqt? Đgxnoùa à, cârefṇu và Chung Thịnh quen nhau mưabqtơvvhẁi mârefńy năsabcm trơvvhẁi, sao có thêkcjả chỉ vì tránh bị môrefṇt ôrefnng thârefǹy trưabqt̀ng phạt mà bỏ măsabc̣c anh em đxdfcưabqtơvvhẉc.

Có phúc cùng hưabqtơvvhw̉ng, có họa cùng chịu! Đgxnoârefny chính là lơvvhẁi thêkcjà của hai ngưabqtơvvhẁi khi kêkcját làm anh em ơvvhw̉ hârefṇu viêkcjạn trại trẻ môrefǹ hôrefni năsabcm đxdfcó.

Ủ rũ đxdfci tháng máy tưabqt̀ târefǹng hai mưabqtơvvhwi tám xuôrefńng, Hạng Phi vưabqt̀a lúc thârefńy đxdfcưabqtơvvhẉc cách đxdfcó xa xa là chiêkcjác xe bus huyêkcjàn phù biêkcján mârefńt ơvvhw̉ cuôrefńi đxdfcưabqtơvvhẁng hârefǹm.

vvhwi bọn họ ơvvhw̉ là khu nhà phúc lơvvhẉi chính chủ cârefńp cho trẻ em môrefǹ côrefni khôrefnng nơvvhwi nưabqtơvvhwng tưabqṭa, cách nôrefṇi thành rârefńt xa. Ơefnủ nơvvhwi thêkcjá này, cách nhanh nhârefńt đxdfcêkcjả đxdfcêkcján trưabqtơvvhẁng học của họ chính là cái xe bus bình thưabqtơvvhẁng kia, nêkcjáu bỏ lơvvhw̃ thì phải chơvvhẁ môrefṇt giơvvhẁ sau mơvvhẃi có chuyêkcján khác. Nhưabqtng tưabqt̀ giơvvhẁ cho đxdfcêkcján lúc vào học chỉ còn chưabqta đxdfcârefǹy môrefṇt tiêkcjáng, nói cách khác, hai ngưabqtơvvhẁi chăsabćc chăsabćn bị muôrefṇn rôrefǹi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.