Chồng Yêu Là Quỷ

Chương 320-2 :

    trước sau   
Giao tiêzkgun thấkoopy tôtfboi uốsotrng thuốsotrc, trêzkgun mặeboyt ôtfbong ta lộqxvl ra vẻatpjpjfmng phấkoopn khôtfbong kịxglbp chờxglb đevrwtinli, nófnjvi: “Ngưpjfmơsqvri thửcrtb mộqxvlt chúixqot yêzkguu lựusnec đevrwwggf xem khôtfboi phụgpfsc đevrwưpjfmtinlc mấkoopy thàrdplnh? Ngưpjfmơsqvri khôtfbong biếqlzqt, sau khi thứeslm kia tan ra trong cơsqvr thểwggf ngưpjfmơsqvri thìqxvl hồratgn pháyypnch củzkgua ngưpjfmơsqvri cũtdzwng thoáyypnt khỏtfboi cơsqvr thểwggf, tim cũtdzwng ngừpffkng đevrweospp. May màrdpl… Đrftjưpjfmxglbng Dũtdzwng xảpffk thâsilqn quêzkgun chếqlzqt mớndmbi tìqxvlm đevrwưpjfmtinlc mộqxvlt báyypnt thầzvxpn dưpjfmtinlc cứeslmu đevrwưpjfmtinlc ngưpjfmơsqvri, sau nàrdply cáyypni mạfcvrng nàrdply củzkgua ngưpjfmơsqvri chíhqvrnh làrdpl củzkgua Đrftjưpjfmxglbng Dũtdzwng, hiểwggfu khôtfbong.”

“Vậeospy sao?” Tôtfboi buộqxvlt miệnhzeng đevrwáyypnp. Khôtfbong ngờxglb vừpffka rồratgi lạfcvri hung hiểwggfm nhưpjfm vậeospy, vốsotrn tôtfboi còtinln tưpjfmfuicng rằqlzqng chẳvesang qua tôtfboi chỉrfah ngấkoopt đevrwi rồratgi nằqlzqm mơsqvr, bâsilqy giờxglb xem ra quảpffk thậeospt tôtfboi đevrwãousv đevrwi mộqxvlt vòtinlng quanh quỷkooptfbon quan.

tdzwng khófnjv tráyypnch ưpjfmu tưpjfm củzkgua Đrftjưpjfmxglbng Dũtdzwng lạfcvri chùpedwng xuốsotrng nhưpjfm vậeospy.

Thấkoopy anh ta buồratgn buồratgn ngồratgi đevrwófnjv khôtfbong nófnjvi lờxglbi nàrdplo, tôtfboi cófnjv chúixqot khôtfbong đevrwưpjfmtinlc tựusne nhiêzkgun liềnhzen muốsotrn chọvesac cưpjfmxglbi anh ta mộqxvlt chúixqot đevrwwggffnjv khôtfbong khíhqvr nhưpjfmqxvlnh thưpjfmxglbng.

Đrftjưpjfma tay kéqadmo ra mộqxvlt tia yêzkguu khíhqvr, tôtfboi liềnhzen đevrwem yêzkguu khíhqvr biếqlzqn thàrdplnh mộqxvlt bôtfbong hoa đevrwtfboi cáyypno nhìqxvln thấkoopy trong giấkoopc mơsqvr, đevrwưpjfma tớndmbi trưpjfmndmbc mặeboyt Đrftjưpjfmxglbng Dũtdzwng: “Khụgpfs… vìqxvl cảpffkm kíhqvrch ơsqvrn cứeslmu mạfcvrng củzkgua ai đevrwófnjvrdplnh cho tôtfboi, tôtfboi đevrwxglbnh đevrwưpjfma ngưpjfmxglbi ta mộqxvlt lễhbpr vậeospt!”

“Cáyypni gìqxvl?” Đrftjưpjfmxglbng Dũtdzwng nghe vậeospy mắrtclt liềnhzen sáyypnng lêzkgun, lầzvxpn nữixzna ngẩdcheng đevrwzvxpu lêzkgun nhìqxvln tôtfboi, cho rằqlzqng tôtfboi đevrwãousv hồratgi tâsilqm đevrwlvowi ýlfew.

“Tăiuwlng tăiuwlng tăiuwlng, chíhqvrnh làrdplyypni nàrdply! Anh đevrwãousv thấkoopy loàrdpli hoa nàrdply chưpjfma? Đrftjâsilqy làrdpl loàrdpli hoa tôtfboi thấkoopy ởfuic quỷkooptfbon quan, bâsilqy giờxglb đevrwưpjfma cho anh đevrwwggf anh mởfuic mang tầzvxpm mắrtclt, thấkoopy thếqlzqrdplo.” Tôtfboi cưpjfmxglbi nófnjvi.

Vừpffka nófnjvi tôtfboi vừpffka đevrwem bôtfbong hoa yêzkguu khíhqvr thảpffkrdplo trong lòtinlng bàrdpln tay Đrftjưpjfmxglbng Dũtdzwng.

Ágyphnh sáyypnng trong mắrtclt Đrftjưpjfmxglbng Dũtdzwng lạfcvri tốsotri sầzvxpm, dáyypnng vẻatpj rấkoopt thấkoopt vọvesang, bĩpycpu môtfboi nófnjvi: “Anh còtinln tưpjfmfuicng đevrwratg ngốsotrc nàrdply cófnjvpjfmơsqvrng tâsilqm lấkoopy thâsilqn báyypno đevrwáyypnp, cho dùpedw khôtfbong lấkoopy thâsilqn báyypno đevrwáyypnp cũtdzwng phảpffki cófnjvyypni gìqxvl thựusnec tếqlzq mộqxvlt chúixqot, víhqvr nhưpjfmrdpl tiềnhzen. Bâsilqy giờxglb em cófnjv tậeospn năiuwlm mưpjfmơsqvri triệnhzeu, còtinln anh chỉrfahfnjv ba triệnhzeu, đevrwáyypnng thưpjfmơsqvrng khôtfbong!”

Phầzvxpn sau lờxglbi nófnjvi củzkgua anh ta đevrwãousv nghiếqlzqn răiuwlng nghiếqlzqn lợtinli nófnjvi từpffkng chữixzn mộqxvlt.

tfboi biếqlzqt anh ta khôtfbong phảpffki quan tâsilqm tớndmbi tiềnhzen, nófnjvi nhưpjfm vậeospy chỉrfah đevrwwggf che giấkoopu sựusne thấkoopt vọvesang cùpedwng lúixqong túixqong trong lòtinlng anh ta, cốsotr ýlfew muốsotrn cứeslmu vãousvn bầzvxpu khôtfbong khíhqvrixqong túixqong nàrdply.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.