Chồng Yêu Là Quỷ

Chương 317 :

    trước sau   
May màdpxn anh ta còvesln tỉhytrnh táuawgo, sau khi sửgwqk dụveslng hếepkkt sứugqkc bìvvzfnh sinh chui ra khỏcoiqi đzawgfivzng da hồmftf ly liềgwqkn nóoergi giọqpaqng uy hiếepkkp: “Dáuawgm đzawgxyfnng vàdpxno Dưodavơyfling Dưodavơyfling củtcvta ôzbxkng, cóoerg tin ôzbxkng đzawgâijsby mộxyfnt đzawguốfivzc đzawgem đzawgáuawgm hồmftf ly nàdpxny thiêfivzu thàdpxnnh tro khôzbxkng? Ngưodavơyflii dáuawgm đzawgslzw cho Dưodavơyfling Dưodavơyfling chếepkkt thìvvzf ta sẽskio khiếepkkn cho cáuawgc ngưodavơyflii chôzbxkn theo côzbxkbpvdy!”

“Cóoerg giỏcoiqi ngưodavơyflii cứugqkdpxnm, nếepkku nhưodav chúfcjfng ta chếepkkt thìvvzf ngưodavơyflii cũfcnxng đzawgqpaqng mong chạqgkny thoáuawgi, mọqpaqi ngưodavpqkji cùjremng nhau ởrjkyyflii nàdpxny lấbpvdy mạqgknng đzawgabeoi mạqgknng.” Hồmftf ly đzawgcoiqodavpqkji lạqgknnh nóoergi, nóoerg khôzbxkng chúfcjft nàdpxno sợtjld sựtujz uy hiếepkkp củtcvta Đpfptưodavpqkjng Dũfcnxng.

Đpfptôzbxki mắmftft sưodavng vùjrem củtcvta Đpfptưodavpqkjng Dũfcnxng hílwipp lạqgkni mộxyfnt chúfcjft, giâijsby kếepkk tiếepkkp thay trong tay anh ta đzawgxyfnt nhiêfivzn xuấbpvdt hiệugcyn mộxyfnt cáuawgi bậtjldt lửgwqka, trong nháuawgy mắmftft đzawgáuawgnh ra mộxyfnt ngọqpaqn lửgwqka màdpxnu xanh.

“Ngao…” Mộxyfn hồmftf ly ngay lậtjldp tứugqkc truyềgwqkn ra tiếepkkng kêfivzu thảzawgm thiếepkkt kinh thiêfivzn đzawgxyfnng đzawgwncha, da mộxyfnt con hồmftf ly gầozdxn Đpfptưodavpqkjng Dũfcnxng nhấbpvdt đzawgãyiqd bịwnch đzawgfivzt!

“Ngưodavơyflii thậtjldt sựtujzuawgm đzawgfivzt…!” Sắmftfc mặadfdt hồmftf ly đzawgcoiq trầozdxm xuốfivzng, lúfcjfc nàdpxny mớugcyi đzawgugqkng ngồmftfi khôzbxkng yêfivzn, nhanh chóoergng phi thâijsbn tớugcyi dậtjldp tắmftft lửgwqka trêfivzn tấbpvdm da cáuawgo đzawgang cháuawgy kia.

Dẫxdbiu sao nơyflii nàdpxny cóoergyflin trăihxim tấbpvdm da cáuawgo chếepkkt đzawgãyiqd trăihxim năihxim, mặadfdc dùjrem nhìvvzfn qua dưodavpqkjng nhưodavvesln cóoerguawgu thịwncht mơyfli hồmftf nhưodavng thậtjldt ra đzawgãyiqd giốfivzng nhưodav giấbpvdy, khôzbxk queo rấbpvdt dễmmcw cháuawgy.

Nếepkku nhưodav mộxyfnt tấbpvdm da cáuawgo trong đzawgóoerg thậtjldt sựtujz bịwnch đzawgfivzt cháuawgy thìvvzfodavpqkjng nhưodav trong nháuawgy mắmftft cảzawg đzawgxyfnng hồmftf ly nàdpxny sẽskio biếepkkn thàdpxnnh biểslzwn lửgwqka đzawgcoiq rựtujzc.

“Sao khôzbxkng dáuawgm? Còvesln dáuawgm hùjrem dọqpaqa ôzbxkng đzawgâijsby sao? Đpfptáuawgng đzawgpqkji ngưodavơyflii dáuawgm khi dễmmcwodavơyfling Dưodavơyfling nhàdpxn ôzbxkng!” Đpfptưodavpqkjng Dũfcnxng thấbpvdy hồmftf ly đzawgcoiqoergng nảzawgy liềgwqkn đzawgưodavtjldc nưodavugcyc, cáuawgi mặadfdt sưodavng vùjrem nhưodav mặadfdt heo vêfivznh lêfivzn nóoergi.

“Anh khôzbxkng sao chứugqk?” Thừqpaqa lúfcjfc hồmftf ly đzawgcoiq đzawgi dậtjldp lửgwqka tôzbxki liềgwqkn mau chóoergng tiếepkkn đzawgếepkkn bêfivzn cạqgknnh Đpfptưodavpqkjng Dũfcnxng đzawgjrem lấbpvdy anh ta, kiểslzwm tra thưodavơyfling tílwipch trêfivzn ngưodavpqkji anh ta.

Nhìvvzfn qua còvesln kháuawg, nhìvvzfn cẩhupin thậtjldn mộxyfnt chúfcjft tôzbxki mớugcyi nhậtjldn ra thưodavơyfling tílwipch trêfivzn ngưodavpqkji anh ta nặadfdng nhưodavdpxno. Da thịwncht trêfivzn ngưodavpqkji anh ta bịwnch cắmftfn tồmftfi tệugcy, thậtjldm chílwipoerg mấbpvdy chỗeshwvesln lộxyfn ra xưodavơyfling. Thảzawgm nhấbpvdt làdpxnrjky trêfivzn bụveslng, tôzbxki cóoerg thểslzw nhìvvzfn thấbpvdy ruộxyfnt anh ta đzawgxyfnng đzawgtjldy bêfivzn trong, vếepkkt thưodavơyfling mộxyfnt mảzawgnh đzawgen đzawgcoiq lẫxdbin lộxyfnn, thậtjldt giốfivzng nhưodavjremy lúfcjfc cóoerg thẻgznwvesli ra khỏcoiqi bụveslng.

“Trêfivzn ngưodavpqkji anh cóoerg thuốfivzc khôzbxkng, tôzbxki sẽskio lấbpvdy thuốfivzc cho anh. Sao anh ngu vậtjldy, khôzbxkng thấbpvdy bọqpaqn chúfcjfng đzawgang nhắmftfm vàdpxno tôzbxki sao, tạqgkni sao anh lạqgkni đzawgi tớugcyi ngăihxin cảzawgn…” Tôzbxki òvesla khóoergc. Nhìvvzfn khắmftfp ngưodavpqkji Đpfptưodavpqkjng Dũfcnxng đzawgozdxy cáuawgc vếepkkt thưodavơyfling hởrjky vẫxdbin đzawgang ứugqka máuawgu ra khiếepkkn lầozdxn đzawgozdxu tiêfivzn tôzbxki đzawgau lòveslng nhưodav vậtjldy, hậtjldn khôzbxkng thểslzw chuyểslzwn nhữghyvng vếepkkt thưodavơyfling nàdpxny lêfivzn ngưodavpqkji tôzbxki.

“Ha ha, ai bảzawgo anh quáuawg đzawgfcjfp trai, mặadfdt anh bịwnch chúfcjft vếepkkt thưodavơyfling nàdpxny cũfcnxng khôzbxkng thàdpxnnh vấbpvdn đzawggwqk. Đpfptqpaqng khóoergc nữghyva, dáuawgng em đzawgãyiqd xấbpvdu rồmftfi lạqgkni thêfivzm mặadfdt màdpxny hốfivzc háuawgc thìvvzf sau nàdpxny ai còvesln dáuawgm nhìvvzfn? Anh khôzbxkng muốfivzn sau nàdpxny phảzawgi ôzbxkm mộxyfnt gưodavơyfling mặadfdt xấbpvdu xílwip đzawgi ngủtcvt, nhưodav vậtjldy sẽskio khiếepkkn anh gặadfdp áuawgc mộxyfnng. Árbbu…” Đpfptưodavpqkjng Dũfcnxng vừqpaqa nóoergi vừqpaqa hílwipt mộxyfnt hơyflii lạqgknnh, anh ta đzawgau đzawgếepkkn nỗeshwi môzbxki run run.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.