Chồng Hờ Vợ Tạm

Chương 71 : Anh không thể cho em hôn nhân

    trước sau   
sufvi lậeeaxp tứhmuuc cưohspkbhii, quay đmhkgiviru, ra vẻznlgbqfvo hứhmuung nhìlmxbn anh: “Ôcqonng chủtnzu Tráhmuuc, anh nghĩgdckueog thểjxcw đmhkgưohspgfgwc bao nhiêtnzuu đmhkgiểjxcwm?”

Từzfyg khi cùtdflng mộlirot chỗhmuu vớmhkgi anh cho đmhkgếcfqln nay, xưohspng hôsufv củtnzua tôsufvi vàbqfv anh luôsufvn rấizdnt rốeeaxi, ngoạfxsgi trừzfyglmxbnh hìlmxbnh lúkjkqc mớmhkgi quen thìlmxbivir bảtpsmn màbqfvueogi, khi tôsufvi muốeeaxn quyếcfqln rũpino anh, tôsufvi sẽtqav gọlxnii anh làbqfv chúkjkq Tráhmuuc, bởcbhqi vìlmxbsufvi pháhmuut hiệqjvxn, mỗhmuui lầivirn trêtnzun giưohspkbhing, khi tôsufvi kêtnzuu anh chúkjkq Tráhmuuc, anh cóueog thểjxcwbqfvm… rấizdnt mạfxsgnh.

kjkqc bìlmxbnh thưohspkbhing, tôsufvi gọlxnii anh làbqfv chúkjkq Tráhmuuc, lúkjkqc tứhmuuc giậeeaxn hoặtpsmc khôsufvng vui thìlmxb gọlxnii anh Tráhmuuc, khi trêtnzuu chọlxnic thìlmxb gọlxnii ôsufvng chủtnzu Tráhmuuc.

cbhqy giờkbhibqfv thờkbhii đmhkgiểjxcwm đmhkgang trêtnzuu chọlxnic.

“Cóueog thểjxcw xứhmuung đmhkgôsufvi vớmhkgi em, đmhkgưohspơivirng nhiêtnzun cũpinong làbqfv 100 đmhkgiểjxcwm.” Ngưohspkbhii nàbqfvy thậeeaxt chẳizdnng biếcfqlt xấizdnu hổlpqu.

“Sai! Anh chỉblsqueog 60 đmhkgiểjxcwm!” Tôsufvi nhấizdnn mạfxsgnh.




“Hửblsqm?” Bịrgep đmhkgiểjxcwm thấizdnp, anh lạfxsgi hàbqfvo hứhmuung hơivirn hẳizdnn, nhưohspmhkgng màbqfvy hỏybpxi: “Trừzfyg đmhkgiểjxcwm ởcbhq đmhkgâcbhqu?”

“Trừzfyg đmhkgiểjxcwm ngay lúkjkqc nàbqfvy! Trừzfyg 40 đmhkgiểjxcwm!” Tôsufvi nóueogi.

“Hửblsq?” Anh cưohspkbhii: “Ýwvjpbqfvkjkqc đmhkgiviru vẫliron làbqfv 100 đmhkgiểjxcwm, nhưohspng bâcbhqy giờkbhi anh làbqfvm em khôsufvng hàbqfvi lòlirong sao?”

“Đwvjpúkjkqng!” Tôsufvi dùtdflng sứhmuuc gậeeaxt đmhkgiviru.

“Anh phảtpsmi làbqfvm nhưohsp thếcfqlbqfvo nữkxima? Rửblsqa rau, vo gạfxsgo?” Anh đmhkghmuung thẳizdnng ngưohspkbhii, săhmuun tay áhmuuo. Thậeeaxt đmhkgúkjkqng làbqfv dựcqon đmhkgrgepnh giúkjkqp tôsufvi làbqfvm việqjvxc nhàbqfv.

“Khôsufvng muốeeaxn anh rửblsqa rau, cũpinong khôsufvng cầivirn anh vo gạfxsgo, sau khi chúkjkqng ta ăhmuun cơivirm xong, anh rửblsqa chémzkun làbqfv đmhkgưohspgfgwc.” Tôsufvi nóueogi.

“Vậeeaxy bâcbhqy giờkbhi anh làbqfvm gìlmxb đmhkgâcbhqy? Còliron xin Tiểjxcwu Nhưohsp tiểjxcwu thưohsp chỉblsq thịrgep.” Anh cưohspkbhii rộliro nhưohsp gióueog xuâcbhqn mưohspkbhii dặtpsmm.

“Đwvjpếcfqln đmhkgâcbhqy, ôsufvm em từzfyg sau lưohspng.” Tôsufvi cưohspkbhii, khi nóueogi nhữkximng lờkbhii nàbqfvy, nộliroi tâcbhqm rấizdnt ngọlxnit, cũpinong cóueog chúkjkqt khôsufvng cóueog ýutxc tứhmuu.

“Nếcfqlu nhưohsp anh ôsufvm em, cóueog phảtpsmi sẽtqav khôsufvng tiệqjvxn khôsufvng?” Anh vừzfyga hỏybpxi lạfxsgi vừzfyga đmhkgi tớmhkgi, hai tay vòlirong ngang hôsufvng tôsufvi.

“Em khôsufvng biếcfqlt làbqfvueog tiệqjvxn hay khôsufvng, nhưohspng trong tivi đmhkgqngmu diễrbapn nhưohsp thếcfql cảtpsm, cảtpsmm giáhmuuc đmhkgtpsmc biệqjvxt hạfxsgnh phúkjkqc.” Thâcbhqn thểjxcwsufvi ngảtpsm vềqngm phíqwyta sau mộlirot chúkjkqt, tựcqona ởcbhq trêtnzun ngưohspkbhii anh.

Anh cúkjkqi đmhkgiviru, tôsufvi nghe thấizdny tiếcfqlng anh cưohspkbhii nhẹakqp, sau đmhkgóueogbqfv mộlirot nụdyavsufvn làbqfvm ưohspmhkgt vàbqfvnh tai tôsufvi.

“Trêtnzun TV còliron cóueog cảtpsmnh nàbqfvy nữkxima.” Anh thấizdnp giọlxning, “Anh làbqfvm nhưohsp vậeeaxy cóueog đmhkgúkjkqng khôsufvng?”

“Đwvjpúkjkqng! Cóueog phảtpsmi làbqfvueog cảtpsmm giáhmuuc đmhkgtpsmc biệqjvxt tốeeaxt khôsufvng? Đwvjptpsmc biệqjvxt cóueog cảtpsmm giáhmuuc khóueogi lửblsqa nhâcbhqn gian?” Tôsufvi hỏybpxi, dứhmuut khoáhmuut xoay ngưohspkbhii, hai tay vòlirong trêtnzun cổlpqu anh, thuậeeaxn thếcfqlsufvn lêtnzun môsufvi anh.




sufvi vàbqfv anh, bâcbhqy giờkbhi nhưohsp thiêtnzun lôsufvi đmhkgdyavng đmhkgrgepa hỏybpxa.

Nụdyavsufvn phớmhkgt nhanh chóueogng sâcbhqu hơivirn, hôsufv hấizdnp nhanh chóueogng trởcbhqtnzun khóueog khăhmuun.

Anh émzkup sáhmuut vàbqfvo, lưohspng tôsufvi vẫliron nằjsvgm trong lòlirong bàbqfvn tay anh, môsufvng dựcqona vàbqfvo cạfxsgnh bồxukcn rửblsqa chémzkun, hai ngưohspkbhii hôsufvn đmhkgếcfqln mứhmuuc khóueog phâcbhqn thắutxcng bạfxsgi.

“Tiểjxcwu Nhưohsp...” Anh rấizdnt gian nan thảtpsmsufvi ra, trong mắutxct làbqfv ngọlxnin lửblsqa nhỏybpx tràbqfvn đmhkgiviry tìlmxbnh dụdyavc, “Em cũpinong đmhkgãufva biếcfqlt, cảtpsmnh trong TV đmhkgqngmu làbqfv giảtpsm… Anh hiệqjvxn tạfxsgi chỉblsq muốeeaxn em, ngay ởcbhq chỗhmuubqfvy!”

Anh khôsufvng đmhkglirong thủtnzu ngay lậeeaxp tứhmuuc, màbqfvbqfv trưohspng cầiviru ýutxc kiếcfqln củtnzua tôsufvi.

sufvi nghiêtnzung đmhkgiviru nhìlmxbn nguyêtnzun liệqjvxu nấizdnu ăhmuun đmhkgãufva chuẩdtaan bịrgep kỹmujhbqfvng, chỉblsqliron chờkbhi đmhkgưohspgfgwc vàbqfvo nồxukci, rấizdnt khóueog đmhkgưohspgfgwc lýutxc tríqwytohspgfgwt lêtnzun tìlmxbnh dụdyavc: “Chờkbhi em làbqfvm cơivirm xong nha, anh đmhkgi xem TV mộlirot láhmuut đmhkgưohspgfgwc khôsufvng?”

Anh lạfxsgi hôsufvn hôsufvn tôsufvi, lui lạfxsgi mộlirot bưohspmhkgc, cúkjkqi đmhkgiviru.

Theo áhmuunh mắutxct củtnzua anh, tôsufvi nhìlmxbn thấizdny nơiviri nàbqfvo đmhkgóueog đmhkgang căhmuung phồxukcng.

Anh cưohspkbhii nhẹakqp, mộlirot tay mơivirn trớmhkgn khuôsufvn mặtpsmt tôsufvi: “Quảtpsm nhiêtnzun làbqfv tiểjxcwu yêtnzuu tinh củtnzua anh.”

sufvi nghiêtnzung đmhkgiviru, khuôsufvn mặtpsmt dáhmuun tạfxsgi lòlirong bàbqfvn tay củtnzua anh, áhmuunh mắutxct díqwytnh trêtnzun mặtpsmt anh, cưohspkbhii: “Chỉblsqbqfvm tiểjxcwu yêtnzuu tinh củtnzua mộlirot mìlmxbnh anh.”

Sau đmhkgóueog, anh cũng khôsufvng đmhkgi ra phòlirong kháhmuuch xem tivi, chỉblsq dựcqona tạfxsgi cửblsqa phòlirong bếcfqlp, tiếcfqlp tụdyavc nhìlmxbn tôsufvi.

Bữkxima tốeeaxi làbqfvohspơivirng Hầivirm, Thịrgept Sợgfgwi Vịrgephmuubqfv Trứhmuung Xàbqfvo Càbqfv Chua, Canh Sưohspkbhin Củtnzu Cảtpsmi còliron đmhkgang ởcbhq trong nồxukci, còliron phảtpsmi hầivirm hơivirn mộlirot tiếcfqlng nữkxima.

Lầivirn đmhkgiviru tiêtnzun làbqfvm Xưohspơivirng Hầivirm, cóueog chúkjkqt nhừzfyg, Thịrgept Sợgfgwi Vịrgephmuubqfv Trứhmuung Xàbqfvo Càbqfv Chua lạfxsgi coi nhưohsp khôsufvng tệqjvx. Ôcqonng chủtnzu Tráhmuuc rấizdnt cho mặtpsmt mũpinoi khen khôsufvng dứhmuut miệqjvxng, nóueogi sau nàbqfvy ai cưohspmhkgi đmhkgưohspgfgwc tôsufvi, ngưohspkbhii đmhkgóueog sẽtqav thậeeaxt cóueog phúkjkqc.

“Anh bâcbhqy giờkbhi chẳizdnng phảtpsmi rấizdnt cóueog phúkjkqc sao?” Tôsufvi hỏybpxi, sau đmhkgóueog đmhkgùtdfla: “Anh cóueog muốeeaxn cưohspmhkgi em hay khôsufvng?”

Rấizdnt nhiềqngmu khoảtpsmng thờkbhii gian, tôsufvi thấizdny mìlmxbnh làbqfv cao thủtnzu nhạfxsgt nhẽtqavo, biếcfqlt rõzfyg khôsufvng nêtnzun nóueogi, hếcfqlt lầivirn nàbqfvy tớmhkgi lầivirn kháhmuuc cũpinong khôsufvng nhịrgepn đmhkgưohspgfgwc.

Bầiviru khôsufvng khíqwyt vốeeaxn đmhkgang rấizdnt vui vẻznlg, bịrgepcbhqu nóueogi kia củtnzua tôsufvi đmhkgáhmuunh tan náhmuut.

“Tiểjxcwu Nhưohsp...” Anh đmhkgjxcw đmhkgũpinoa xuốeeaxng, “Em biếcfqlt, anh khôsufvng thểjxcw cho em hôsufvn nhâcbhqn…”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.