Chồng Hờ Vợ Tạm

Chương 53 : Anh mới là kim chủ

    trước sau   
Hai ngưpxkqcreoi đqrsrskjku cótkdy chúrztit mệexswt, chợexswp mắdqoit mộasfct lúrztic trêsylcn giưpxkqcreong mớwtbui bắdqoit đqrsrzoxdu tiếzshdp.

“Em chợexswp mắdqoit mộasfct lúrztic đqrsri, anh tắdqoim mộasfct chúrztit, đqrsrexswi mộasfct lájpext đqrsrưpxkqa em đqrsri dạkfobo khắdqoip nơskjki.” Anh hôskjkn lêsylcn trájpexn tôskjki mộasfct cájpexi.

Từhukp lầzoxdn đqrsrzoxdu tiêsylcn đqrsri khájpexch sạkfobn đqrsrếzshdn bâezhry giờcreo, anh ấukeky luôskjkn làvzao nhưpxkq vậskjky, luôskjkn thứsnmhc dậskjky, luôskjkn tắdqoim rửwqwua trưpxkqwtbuc tôskjki, thu xếzshdp ổpxkqn thỏghyca rồnadii sau đqrsrótkdy đqrsrexswi tôskjki.

skjki híxomsp mắdqoit cưpxkqcreoi, tôskjki lưpxkqcreoi màvzao, khôskjkng thíxomsch dậskjky trưpxkqwtbuc anh.

skjki thíxomsch nhìypjtn anh đqrsrexswi tôskjki, thíxomsch thíxomsch hưpxkqobcsng thụftff cảagavm giájpexc đqrsrưpxkqexswc chiềskjku chuộasfcng sau khi “yêsylcu”.

Chờcreo anh tắdqoim xong, tôskjki mớwtbui ôskjkm quầzoxdn ájpexo đqrsri vàvzaoo.




Kểsnmh từhukp lầzoxdn trưpxkqwtbuc anh làvzaom toàvzaon thâezhrn tôskjki bịtkdy tụftff bầzoxdm, nhữshqdng lầzoxdn sau anh đqrsrãvkws nhẹdqoi nhàvzaong hơskjkn, chỉxxpb mấukeky chỗwtbu trọtilmng đqrsriểsnmhm làvzaotkdy vếzshdt hôskjkn, nhữshqdng chỗwtbu khájpexc đqrsrskjku rấukekt sạkfobch sẽytdg, tôskjki rấukekt hàvzaoi lòskjkng.

skjki tắdqoim nhanh rồnadii mặskjkc chiếzshdc vájpexy màvzaou đqrsren giốgqocng nàvzaong tiêsylcn cájpexvzao anh mua tặskjkng tôskjki trưpxkqwtbuc đqrsrótkdy.

jpexi tótkdyc dàvzaoi tựshqd nhiêsylcn buôskjkng xuốgqocng.

rztic kéjznio cửwqwua phòskjkng tắdqoim ra, thìypjt nhìypjtn thấukeky rèmbawm cửwqwua sổpxkq đqrsrãvkws đqrsrưpxkqexswc kéjznio ra, ngoàvzaoi cửwqwua sổpxkq nhàvzao nhàvzao bậskjkt đqrsrèmbawn chiếzshdu vàvzaoo tầzoxdm mắdqoit tôskjki, trong phòskjkng, trêsylcn giưpxkqcreong chărwenn đqrsrexswm đqrsrãvkws đqrsrưpxkqexswc chỉxxpbnh đqrsrgqocn sơskjk qua.

Anh khôskjkng còskjkn trong phòskjkng ngủumjv, tôskjki đqrsri vàvzaoo phòskjkng khájpexch nhìypjtn thấukeky anh mặskjkc chiếzshdc ájpexo phôskjkng rấukekt bìypjtnh thưpxkqcreong, khôskjkng hềskjk hợexswp vớwtbui bộasfcjpexy tôskjki đqrsrang mặskjkc chúrztit nàvzaoo.

skjki lao nhanh vàvzaoo phòskjkng ngủumjv thay lạkfobi quầzoxdn ájpexo, mặskjkc mộasfct chiếzshdc ájpexo thun vàvzao quầzoxdn đqrsrùhfdxi bòskjk, rồnadii lạkfobi ra ngoàvzaoi, nhìypjtn thấukeky tôskjki anh mỉxxpbm cưpxkqcreoi, rõhkhevzaong rấukekt hàvzaoi lòskjkng vớwtbui phảagavn ứsnmhng nàvzaoy củumjva tôskjki.

Sau khi ra khỏghyci khájpexch sạkfobn, chúrzting tôskjki gọtilmi mộasfct taxi, anh ấukeky bájpexo mộasfct đqrsrtkdya đqrsriểsnmhm.

Sau đqrsrótkdy, tôskjki mớwtbui biếzshdt nơskjki đqrsrótkdyvzao phốgqoc ărwenn, anh kéjznio tay tôskjki, đqrsri đqrsrếzshdn mộasfct quájpexn tôskjkm hùhfdxm nhỏghyc.

Quájpexn nàvzaoy rấukekt đqrsrôskjkng khájpexch, chúrzting tôskjki phảagavi đqrsrexswi mộasfct lúrztic rồnadii mớwtbui cótkdyvzaon, anh ấukeky chọtilmn mộasfct phầzoxdn tôskjkm hùhfdxm hấukekp, tôskjki thìypjt chọtilmn tôskjkm hùhfdxm sốgqoct tỏghyci, hơskjkn mưpxkqcreoi xiêsylcn thịtkdyt nưpxkqwtbung, mộasfct đqrsrĩzoxda đqrsrskjku phộasfcng vàvzao 6 chai bia.

“Hai chúrzting ta, uốgqocng thoảagavi májpexi.” Anh vừhukpa rótkdyt rưpxkqexswu vừhukpa nótkdyi.

“Đzjftưpxkqexswc.” Tôskjki nâezhrng chéjznin rưpxkqexswu lêsylcn cùhfdxng anh ấukeky cụftffm ly mộasfct cájpexi, uốgqocng mộasfct ngụftffm nhỏghyc: “Bụftffng củumjva em vẫgqocn muốgqocn ărwenn thêsylcm mấukeky con tôskjkm hùhfdxm nữshqda!”

Anh cưpxkqcreoi: “Con gájpexi đqrsrskjku thíxomsch ărwenn nhữshqdng thứsnmhvzaoy.”

skjki bótkdyc ra mộasfct viêsylcn đqrsrskjku phộasfcng néjznim vàvzaoo trong miệexswng: “Đzjfthukpng nótkdyi nhưpxkq kiểsnmhu anh khôskjkng thíxomsch ărwenn vậskjky, nếzshdu khôskjkng thíxomsch ărwenn sao lạkfobi đqrsrưpxkqa em đqrsrếzshdn đqrsrâezhry, còskjkn biếzshdt quájpexn nàvzaoy ărwenn ngon nữshqda chứsnmh?”




Anh liềskjkn cưpxkqcreoi.

skjkn mưpxkqcreoi phúrztit sau, phụftffc vụftff mang tôskjkm hùhfdxm luộasfcc lêsylcn, ba câezhrn tôskjkm đqrsrưpxkqexswc trang tríxoms trong mộasfct cájpexi nồnadii.

Mỗwtbui mộasfct tôskjkm hùhfdxm nhỏghyc đqrsrskjku cótkdypxkqng mởobcs, dòskjkng tôskjkm nàvzaoy đqrsrưpxkqexswc xửwqwuflvq rấukekt sạkfobch sẽytdg, thậskjkm chíxoms thịtkdyt luộasfcc thìypjtvzaoy tôskjkm vàvzaong ótkdyng càvzaong thêsylcm hấukekp dẫgqocn, vừhukpa ărwenn mộasfct miếzshdng thìypjttkdy cảagavm giájpexc vôskjkhfdxng ngon, hậskjkn khôskjkng thểsnmh nuốgqoct chúrzting cùhfdxng mộasfct lúrztic.

“Ngon thậskjkt đqrsrukeky!” Tôskjki lầzoxdn đqrsrzoxdu ărwenn đqrsrưpxkqexswc tôskjkm hùhfdxm ngon nhưpxkq vậskjky! Thảagavo nàvzaoo ởobcs đqrsrâezhry buôskjkn bájpexn tốgqoct nhưpxkq vậskjky! Tôskjki lầzoxdn đqrsrzoxdu tiêsylcn đqrsreo gărwenng tay, trêsylcn tay bậskjkn bịtkdyu, trong miệexswng cũzjftng vộasfci vàvzaong.

Ôwtbung chủumjv Trájpexc cưpxkqcreoi rồnadii bótkdyc tôskjkm hùhfdxm chấukekm gia vịtkdy rồnadii đqrsrskjkt vàvzaoo trong bájpext tôskjki.

skjki cũzjftng khôskjkng ngạkfobi, cầzoxdm lấukeky đqrsrưpxkqa lêsylcn miệexswng.

Loạkfobi tôskjkm hùhfdxm nàvzaoy vốgqocn dĩzoxdvzaojpexc nhiềskjku thịtkdyt íxomst, tôskjki vừhukpa ărwenn vừhukpa bótkdyc cho mìypjtnh, còskjkn ôskjkng chủumjv Trájpexc cũzjftng vừhukpa ărwenn vừhukpa bótkdyc cho tôskjki, tôskjki tấukekt nhiêsylcn ărwenn mộasfct cájpexch khájpexvkwsn nguyệexswn rồnadii. Anh lạkfobi thỉxxpbnh thoảagavng uốgqocng mộasfct hớwtbup bia, thỉxxpbnh thoảagavng chỉxxpbtkdy ărwenn mộasfct miếzshdng tôskjkm.

Mộasfct nồnadii tôskjkm hùhfdxm mộasfct lúrztic rấukekt nhanh làvzao nhìypjtn thấukeky đqrsrájpexy, tôskjki cũzjftng ărwenn khájpex no rồnadii, lúrztic nàvzaoy mớwtbui nhậskjkn ra, ôskjkng chủumjv Trájpexc hìypjtnh nhưpxkq chưpxkqa ărwenn đqrsrưpxkqexswc mấukeky.

Nghĩzoxd đqrsrếzshdn anh chưpxkqa ărwenn đqrsrưpxkqexswc mấukeky, tôskjki lậskjkp tứsnmhc thấukeky ájpexy nájpexy.

Anh ấukeky mớwtbui làvzao kim chủumjvskjkn tôskjki mớwtbui làvzao ngưpxkqcreoi hầzoxdu hạkfob anh ấukeky... nhưpxkqng tôskjki vẫgqocn luôskjkn bấukekt giấukekc quêsylcn đqrsri đqrsriềskjku nàvzaoy.

skjki vộasfci vàvzaong bótkdyc tôskjkm, chấukekm gia vịtkdy rồnadii đqrsrưpxkqa trưpxkqwtbuc miệexswng anh.

Tay anh vẫgqocn đqrsrang bótkdyc tôskjkm, vỏghyc trưpxkqwtbuc mặskjkt còskjkn nhiềskjku hơskjkn cảagavskjkm, ngẩwqwung đqrsrzoxdu giưpxkqơskjkng mắdqoit nhìypjtn tôskjki, tôskjki hấukekt cằxczym, ra hiệexswu anh ărwenn.

Anh ấukeky rõhkhevzaong cótkdy do dựshqd mộasfct chúrztit, cưpxkqcreoi mỉxxpbm, mởobcs miệexswng ărwenn tôskjkm tôskjki bótkdyc cho anh.

“Ngon khôskjkng?” Tôskjki hỏghyci.

“Em bótkdyc, tấukekt nhiêsylcn làvzao ngon rồnadii.” Anh cưpxkqcreoi.

Ngưpxkqcreoi đqrsràvzaon ôskjkng nàvzaoy rõhkhevzaong làvzao mộasfct đqrsràvzaon ôskjkng ưpxkqu túrzti, lạkfobi biếzshdt nótkdyi lờcreoi ngon ngọtilmt nhưpxkq vậskjky.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.