Chồng Hờ Vợ Tạm

Chương 278 : Đừng chọc bố mất hứng

    trước sau   
mksui biếemezt miếemezng đucmijnujt đucmiómksu củqgxaa thàrwmpnh phốssqd B rấjnujt khómksu lấjnujy, cũcgfqng biếemezt thàrwmpnh phốssqd F khómksu chen vàrwmpo đucmiếemezn mứuoltc nàrwmpo, càrwmpng biếemezt cômksung ty làrwmpczfom huyếemezt cảyyve đucmikkooi củqgxaa anh Tráuoltc, bởidpbi vậudipy, giâczfoy phúcuhwt nàrwmpy, trong lòmngrng tômksui thấjnujy thậudipt thêmwthtmleơbfbzng.

mksui dưtmlekkoong nhưtmle đucmiãcmai nhìkyogn thấjnujy tưtmleơbfbzng lai củqgxaa mìkyognh.

Ngưtmlekkooi tômksui từjyhdng từjyhd chốssqdi, sau khi đucmii mộoffft vòmngrng, lạuymri đucmiuoltng trưtmlensbqc mặohdut tômksui, dùbuhmng cáuoltch sỉjnly nhụpchec ngưtmlekkooi kháuoltc nàrwmpy, hỏmngri thẳvujang anh Tráuoltc muốssqdn tômksui, bởidpbi vìkyog “Anh ta muốssqdn nếemezm thửgjkq.”

Khômksung phảyyvei chỉjnlyrwmp mộoffft ngưtmlekkooi phụpche nữdlmv sao? So vớnsbqi sựadij nghiệelccp củqgxaa anh Tráuoltc, so vớnsbqi mấjnujy mảyyvenh đucmijnujt đucmiómksu, tômksui thậudipt sựadij khômksung làrwmpkyog cảyyve

mksui cúcuhwi đucmiaerau uốssqdng nưtmlensbqc, tômksui nhìkyogn thấjnujy nưtmlensbqc trong cốssqdc bịidpb thứuoltkyog đucmiómksumksue lêmwthn, bắdghqn lêmwthn trêmwthn mặohdut tômksui.

mksui từjyhdng yêmwthu sâczfou đucmiudipm nhưtmle vậudipy, tìkyognh nguyệelccn làrwmpm “con chuộoffft qua đucmiưtmlekkoong” cũcgfqng muốssqdn ởidpbmwthn cạuymrnh anh Tráuoltc…




“Anh làrwmpm cômksujnujy khómksuc rồdsuzi.” Tômksui nghe thấjnujy anh Tráuoltc lêmwthn tiếemezng, nghe thấjnujy anh nómksui: “Khưtmleơbfbzng Kha, ngồdsuzi sang bêmwthn chỗocepmksui.”

mksui hoảyyveng sợcgfq ngẩmwthng đucmiaerau, nưtmlensbqc mắdghqt ởidpb hốssqdc mắdghqt xoay chuyểodavn.

“Còmngrn khômksung mau lạuymri đucmiâczfoy?” Anh cưtmlekkooi thúcuhwc giụpchec.

mksui đucmiuoltng dậudipy, từjyhd chỗocepuoltch anh Thờkkooi hơbfbzi xa vòmngrng đucmiếemezn bêmwthn anh Tráuoltc.

mngrn chưtmlea ngồdsuzi xuốssqdng, anh Tráuoltc đucmiãcmaiticco tômksui vàrwmpo trong lòmngrng anh, dùbuhmng khăadmhn giấjnujy lau nưtmlensbqc mắdghqt ởidpb khómksue mắdghqt tômksui, nhỏmngr giọdsuzng: “Tạuymri sao lạuymri khómksuc? Sợcgfqmksui thậudipt sựadijuoltn em àrwmp?”

mksui tủqgxai thâczfon gậudipt đucmiaerau.

“Trong lòmngrng em, tômksui chípptlnh làrwmp ngưtmlekkooi nhưtmle vậudipy ưtmle?” Anh cưtmlekkooi hỏmngri tômksui.

mksui khômksung trảyyve lờkkooi, trêmwthn đucmikkooi nàrwmpy, làrwmpm gìkyogmksu sựadij trung thàrwmpnh tuyệelcct đucmissqdi, chẳvujang qua làrwmp tiềbuhmn bạuymrc cómksu đucmiqgxa lớnsbqn hay khômksung? Vớnsbqi tômksui, sốssqd tiềbuhmn anh Thờkkooi đucmiohdut ra đucmiãcmai đucmiqgxa khiếemezn ngưtmlekkooi ta đucmiofffng lòmngrng.

Anh Tráuoltc nghiêmwthng ngưtmlekkooi hômksun lêmwthn tráuoltn tômksui mộoffft chúcuhwt, lạuymri buômksung tômksui ra, kéticco tômksui ngồdsuzi ởidpbmwthn tráuolti anh, cáuoltch anh Thờkkooi xa mộoffft chúcuhwt.

“Thểodav hiệelccn tìkyognh cảyyvem xong rồdsuzi chứuolt?” Anh Thờkkooi hỏmngri, anh ta cưtmlekkooi lắdghqc đucmiaerau: “Khômksung đucmiodav ýdlmv đucmiếemezn tâczfom trạuymrng ngưtmlekkooi cômksu đucmiơbfbzn nhưtmlemksui chúcuhwt nàrwmpo.”

“Anh thếemezrwmpy khômksung phảyyvei làrwmp đucmiáuoltng đucmikkooi sao?” Anh Tráuoltc cưtmlekkooi: “Nếemezu đucmiãcmai nhìkyogn ra cômksujnujy làrwmp ngưtmlekkooi phụpche nữdlmv củqgxaa tômksui rồdsuzi, còmngrn trêmwthu đucmiùbuhma làrwmpm gìkyog? Khưtmleơbfbzng Kha, em đucmijyhdng đucmiodav ýdlmv ngưtmlekkooi nàrwmpy nómksui.”

“Tômksui thậudipt sựadij khômksung nómksui đucmiùbuhma.” Mộoffft câczfou nómksui củqgxaa anh Thờkkooi liềbuhmn gạuymrt bỏmngr lờkkooi nómksui củqgxaa anh Tráuoltc: “Tômksui lầaeran đucmiaerau tiêmwthn nhìkyogn thấjnujy cômksujnujy đucmiãcmai thípptlch mấjnujy phầaeran, sốssqd tiềbuhmn đucmiohdut cưtmlecgfqc lúcuhwc nãcmaiy cũcgfqng khômksung phảyyvei thuậudipn miệelccng nómksui ra. 20% cổodlb phầaeran cômksung ty năadmhng lưtmlecgfqng mớnsbqi, đucmijnujt củqgxaa thàrwmpnh phốssqd B vàrwmp thàrwmpnh phốssqd F, tấjnujt cảyyve đucmibuhmu cho cậudipu, tômksui muốssqdn cômksujnujy.”

“Khômksung cho.” Anh Tráuoltc vẫeuqen từjyhd chốssqdi.




Anh Thờkkooi nhìkyogn qua anh Tráuoltc: “Từjyhd chốssqdi thậudipt dứuoltt khoáuoltt!” Anh ta dừjyhdng lạuymri mộoffft chúcuhwt, nhìkyogn tômksui: “Hai ngưtmlekkooi hìkyognh nhưtmlerwmpm thậudipt?”

Anh ta nâczfong ly, cụpcheng vàrwmpo ly củqgxaa anh Tráuoltc, sau đucmiómksu uốssqdng mộoffft hơbfbzi cạuymrn sạuymrch.

“Nhìkyogn dáuoltng vẻadmhrwmpy củqgxaa Khưtmleơbfbzng Kha, đucmiuoltn chừjyhdng làrwmp khômksung đucmiidpbnh nómksui vớnsbqi cậudipu rồdsuzi. Tômksui vàrwmpmksujnujy sớnsbqm đucmiãcmai quen biếemezt, cômksujnujy vìkyog cậudipu màrwmp từjyhd chốssqdi tômksui.” Anh Thờkkooi tựadijmksut rưtmlecgfqu cho mìkyognh.

“Nhớnsbqcuhwc đucmiómksu, tưtmleơbfbzng lai tômksui hứuolta cho cômksujnujy cómksu thểodav mạuymrnh gấjnujp vạuymrn lầaeran chứuoltc thưtmledlmv củqgxaa cậudipu bâczfoy giờkkoo.” Anh Thờkkooi lạuymri nómksui.

Tay củqgxaa tômksui đucmiãcmai bịidpb anh Tráuoltc nắdghqm chặohdut.

Sau đucmiómksu, tômksui chỉjnly ngồdsuzi ăadmhn, anh Tráuoltc vàrwmp anh Thờkkooi bàrwmpn chuyệelccn chípptlnh.

Vớnsbqi tưtmleuoltch làrwmp thưtmledlmvrwmpnh chípptlnh củqgxaa anh Tráuoltc, tômksui hiểodavu rấjnujt rõezqh mỗocepi câczfou bọdsuzn họdsuzmksui đucmibuhmu cómksutmlecgfqng tin tứuoltc vômksubuhmng lớnsbqn, nhưtmleng tômksui lạuymri nghe khômksung vàrwmpo.

mksui luômksun suy nghĩdlmv, anh Tráuoltc vìkyogmksui, từjyhd bỏmngr mảyyvenh đucmijnujt củqgxaa thàrwmpnh phốssqd B vàrwmp thàrwmpnh phốssqd F, vàrwmp cổodlb phầaeran củqgxaa mộoffft cômksung ty.

Đyfipếemezn khi bữdlmva cơbfbzm kếemezt thúcuhwc, anh Thờkkooi đucmiuoltng trưtmlensbqc mặohdut tômksui, anh ta nhìkyogn tômksui, nhìkyogn mộoffft lúcuhwc lâczfou, lúcuhwc nàrwmpy mớnsbqi quay đucmiaerau nómksui vớnsbqi anh Tráuoltc: “Lúcuhwc rảyyvenh rỗocepi thưtmlekkoong xuyêmwthn vềbuhm thăadmhm nhàrwmp, ngoàrwmpi ra, sớnsbqm đucmii thay đucmiodlbi họdsuz đucmii, đucmijyhdng chọdsuzc bốssqd mấjnujt hứuoltng.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.