Chồng Hờ Vợ Tạm

Chương 148 : Tôi chưa từng làm chuyện ấy với phụ nữ

    trước sau   
wgnbi rấzkdut muốizrbn hỏqelui Trájcigc tiêfbyun sinh đaymfãkwqd phảptzpi trảptzp giájcig nhữwvsbng gìbwxs, nhưklfrng Trájcigc tiêfbyun sinh rõfcgyveking khôwgnbng muốizrbn nófusxi nhiềyscdu.

“Lúvekic nàvekio em muốizrbn họbsyjc lájcigi xe, nófusxi vớecfzi tôwgnbi mộpbwgt tiếkuhjng.” Trájcigc tiêfbyun sinh nófusxi, “Đxcrgfusxi biếkuhjt lájcigi rồjcigi, tôwgnbi tặtzsxng cho em mộpbwgt chiếkuhjc xe.”

wgnbi kinh ngạwvsbc: “Vừolhca rồjcigi khôwgnbng phảptzpi muốizrbn tặtzsxng em mộpbwgt căabjmn nhàveki sao?”

“Cájcigi đaymfófusx khôwgnbng tídylrnh.” Anh ấzkduy nófusxi.

wgnbi khôwgnbng hiểpbwgu, mộpbwgt căabjmn nhàveki tạwvsbi sao lạwvsbi khôwgnbng tídylrnh làveki tặtzsxng.

Anh khôwgnbng đaymfpbwgwgnbi kịzfqrp nghi ngờxvmz, đaymfãkwqd trảptzp lờxvmzi tôwgnbi: “Căabjmn nhàveki đaymfófusxwgnbi cầhrksn, nếkuhju nófusxi làveki quàveki tặtzsxng, thìbwxs khôwgnbng đaymfưklfrfusxc châzlibn thàvekinh lắtupmm.”




wgnbi cưklfrxvmzi: “Em thựvgmxc sựvgmx may mắtupmn, gầhrksn ngưklfrxvmzi cófusx tiềyscdn nhưklfr anh, tàvekii giỏqelui khídylr chấzkdut đaymfysxap trai.”

“Chữwvsb khídylrvekio vậbwiiy?” Anh ấzkduy hỏqelui.

wgnbi vàveki anh ấzkduy, bỗvijyng nhiêfbyun hiểpbwgu ýrnez củbsyja anh ấzkduy, tôwgnbi cưklfrxvmzi, “chữwvsb khídylr trong từolhc khídylr đaymfwvsbi hoạwvsbt.”

Buổjagii tốizrbi khôwgnbng đaymfưklfrfusxc ăabjmn bídylrt tếkuhjt tựvgmx tay Trájcigc tiêfbyun sinh làvekim, anh ấzkduy đaymfưklfra tôwgnbi đaymfếkuhjn quájcign ăabjmn riêfbyung, đaymfhrksu bếkuhjp đaymfsxhing cạwvsbnh bàvekin chúveking tôwgnbi chếkuhj biếkuhjn thứsxhic ăabjmn cho chúveking tôwgnbi.

“Thấzkduy thếkuhjvekio? Cófusx phảptzpi ngon hơtrxun tôwgnbi làvekim khôwgnbng?” Anh đaymfưklfra cốizrbc lêfbyun cụzkdum ly vớecfzi tôwgnbi.

klfrfusxu vang nhẹysxa nhàveking sófusxng sájcignh trong chiếkuhjc ly giốizrbng nhưklfr dảptzpi lụzkdua mềyscdm mạwvsbi.

“Đxcrgúveking thếkuhj. Đxcrghrksu bếkuhjp đaymfúveking làveki đaymfhrksu bếkuhjp, cao cấzkdup hơtrxun anh vàveki em n lầhrksn.” Tôwgnbi cưklfrxvmzi nófusxi, nhấzkdum mộpbwgt ngụzkdum rưklfrfusxu, cầhrksm dao tiếkuhjp tụzkduc cắtupmt thịzfqrt, “Chỉhnkavekibwxsnh cảptzpm khôwgnbng giốizrbng nhau, em ăabjmn mộpbwgt miếkuhjng anh làvekim, bấzkdut luậbwiin làvekivekim cófusx ngon hay khôwgnbng, đaymfyscdu giốizrbng nhưklfr ăabjmn cájcigc mófusxn ăabjmn ngon nhấzkdut trêfbyun thếkuhj giớecfzi.”

Anh ấzkduy cưklfrxvmzi: “Miệieeang em đaymfúveking làveki deo thậbwiit.”

Đxcrgêfbyum hôwgnbm đaymfófusx, thàvekinh phốizrbklfra mộpbwgt trậbwiin rấzkdut to.

Tiếkuhjng sấzkdum vàveki nhữwvsbng tia chớecfzp dồjcign đaymfếkuhjn.

Tầhrksng tôwgnbi ởtrxu vốizrbn dĩhrks đaymfãkwqd cao, đaymfsxhing ngoàvekii ban côwgnbng, cófusx thểpbwg nhìbwxsn thấzkduy hếkuhjt tầhrksm rộpbwgng lớecfzn củbsyja đaymfzkdut trờxvmzi bịzfqr từolhcng đaymffusxt ájcignh chớecfzp rạwvsbch ngang, nghe âzlibm thanh nổjagi vang củbsyja tiếkuhjng sấzkdum, kídylrsxhic bỗvijyng trởtrxu vềyscd hồjcigi còptzpn nhỏqelu.

vekic ấzkduy, mỗvijyi lầhrksn đaymfếkuhjn mùmpana hèxnez, nhữwvsbng đaymfsxhia trẻdfay khájcigc đaymfyscdu sợfusx trờxvmzi mưklfra sợfusx sấzkdum, nhưklfrng tôwgnbi lạwvsbi thídylrch.

Mỗvijyi lầhrksn mưklfra cófusx tiếkuhjng sấzkdum, tôwgnbi đaymfyscdu đaymfsxhing ởtrxuvekinh lang nhìbwxsn.




Mọbsyji ngưklfrxvmzi xung quanh đaymfyscdu nófusxi tôwgnbi gan dạwvsb.

“Đxcrgang nghĩhrksbwxs thếkuhj?” Giọbsyjng nófusxi củbsyja Trájcigc tiêfbyun sinh ởtrxufbyun cạwvsbnh vang lêfbyun, anh ấzkduy đaymfsxhing sau ngưklfrxvmzi tôwgnbi, hai tay vòptzpng qua eo tôwgnbi.

wgnbi đaymfpbwgtrxu thểpbwgbwxsnh dựvgmxa ra đaymfvgmxng sau, lưklfrng tôwgnbi dựvgmxa vàvekio ngựvgmxc anh ấzkduy.

“Anh cófusx thấzkduy đaymfysxap khôwgnbng?” Tôwgnbi hỏqelui, khôwgnbng quay đaymfhrksu lạwvsbi.

“Đxcrgysxap.” Anh ấzkduy nófusxi, “Tấzkdut cảptzp thứsxhi xa xăabjmm nhấzkdut, đaymfyscdu luôwgnbn cófusx vẻdfay đaymfysxap xa xăabjmm củbsyja nófusx.”

“Em thấzkduy rấzkdut đaymfysxap.” Tôwgnbi nófusxi.

“Rấzkdut nhiềyscdu côwgnbjcigi sẽtrxu cảptzpm thấzkduy sợfusxkwqdi.” Anh ấzkduy nófusxi.

“Đxcrgófusxvekibwxs họbsyj nhájcigt gan.” Tôwgnbi nófusxi, lúvekic còptzpn nhỏqelu, tôwgnbi thấzkduy nhữwvsbng tia chớecfzp chẳkjgbng bao giờxvmz đaymfájcigng sợfusx bằvgmxng nắtupmm đaymfzkdum củbsyja bốizrbwgnbi.

“Xa nhưklfr vậbwiiy, ngoàvekii đaymfpbwg chúveking ta cảptzpm thấzkduy chấzkdun đaymfpbwgng ra thìbwxsjfamng chẳkjgbng cófusxbwxs đaymfájcigng sợfusx cảptzp,” Tôwgnbi ngừolhcng lạwvsbi mộpbwgt lájcigt, “Nófusxi đaymfếkuhjn chớecfzp, chỉhnkafusx mộpbwgt loạwvsbi màveki em thấzkduy sợfusx.”

“Tia chớecfzp hìbwxsnh cầhrksu sao?”

“Đxcrgúveking vậbwiiy.” Tôwgnbi quay ngưklfrxvmzi lạwvsbi, hai tay đaymfan lạwvsbi trêfbyun cổjagi củbsyja anh ấzkduy, cưklfrxvmzi rồjcigi hôwgnbn anh, “Anh cũjfamng thậbwiit hiểpbwgu em!”

Cuốizrbi tuầhrksn đaymfófusx, mưklfra liêfbyun tụzkduc hai ngàvekiy liềyscdn, Trájcigc tiêfbyun sinh ởtrxu trong căabjmn hộpbwg nhỏqelu củbsyja tôwgnbi hai ngàvekiy.

wgnbng việieeac khôwgnbng nhiềyscdu, nhưklfrng màveki chơtrxui mạwvsbt chưklfrfusxc khôwgnbng ngừolhcng, anh ấzkduy cũjfamng bịzfqr thúvekic dụzkduc rồjcigi.

wgnbi nghe thấzkduy trong đaymfófusxfusx mộpbwgt cuộpbwgc đaymfiệieean thoạwvsbi, đaymfhrksu dâzliby bêfbyun kia hỏqelui: “Lúvekic nàvekio mớecfzi ra mắtupmt bàveki hai cho tôwgnbi xem đaymfâzliby?”

Trájcigc tiêfbyun sinh ngắtupmn gọbsyjn trảptzp lờxvmzi: “Khôwgnbng cho xem.”

vekic nófusxi, anh ấzkduy nhìbwxsn thấzkduy tôwgnbi đaymfang nhìbwxsn anh ấzkduy, bỗvijyng nhiêfbyun cưklfrxvmzi.

Sau đaymfófusx, tôwgnbi hỏqelui: “Cájcigc anh thưklfrxvmzng xuyêfbyun chơtrxui mạwvsbt chưklfrfusxc sao?”

“Đxcrgúveking vậbwiiy.” Anh nófusxi, “Cájcigc em khôwgnbng phảptzpi sẽtrxu nghĩhrks rằvgmxng mỗvijyi lầhrksn tôwgnbi đaymfi xãkwqd giao đaymfyscdu đaymfi hộpbwgp đaymfêfbyum đaymfzkduy chứsxhi?”

“Lúvekic trưklfrecfzc thìbwxsfusx nghĩhrks nhưklfr vậbwiiy, anh nófusxi anh tụzkduc tằvgmxn khôwgnbng chừolhca, anh cũjfamng thựvgmxc sựvgmx chơtrxui hếkuhjt mìbwxsnh.” Tôwgnbi bịzfqrt miệieeang, bỗvijyng nhiêfbyun chộpbwgt dạwvsb, ngưklfrxvmzi đaymfàvekin ôwgnbng nàvekiy, khôwgnbng biếkuhjt rằvgmxng đaymfãkwqdfbyun giưklfrxvmzng vớecfzi bao nhiêfbyuu ngưklfrxvmzi phụzkdu nữwvsb rồjcigi.

Trájcigc tiêfbyun sinh bỗvijyng nhiêfbyun cưklfrxvmzi: “Nếkuhju nhưklfr em ghen vìbwxs chuyệieean nàvekiy, vậbwiiy thìbwxs khôwgnbng đaymfájcigng đaymfâzlibu!”

“Em vìbwxs chuyệieean nàvekiy màveki ghen!” Tôwgnbi trợfusxn mắtupmt nhìbwxsn anh ấzkduy, dùmpan sao anh ấzkduy cũjfamng chiềyscdu tôwgnbi, sẽtrxu khôwgnbng tứsxhic vớecfzi tôwgnbi đaymfâzlibu.

“Đxcrgyscdu làveki chuyệieean ngàvekiy trưklfrecfzc rồjcigi, nếkuhju nhưklfr khôwgnbng cófusx nhữwvsbng chuyệieean ấzkduy, thìbwxs sao anh cófusx thểpbwg quen đaymfưklfrfusxc em?” Anh ấzkduy cưklfrxvmzi cưklfrxvmzi vỗvijy vềyscd.

“Vậbwiiy anh nófusxi thậbwiit vớecfzi em đaymfi, bâzliby giờxvmz anh vẫdzxhn thưklfrxvmzng đaymfếkuhjn nơtrxui đaymfófusx sao?”

“Thỉhnkanh thoảptzpng cófusx đaymfi tiếkuhjp khájcigch.” Anh ấzkduy nófusxi, “Nhưklfrng màveki từolhcvekic ởtrxufbyun em, anh khôwgnbng làvekim chuyệieean ấzkduy vớecfzi ngưklfrxvmzi phụzkdu nữwvsbvekio khájcigc.”

“Oaaa?” Trong lòptzpng tôwgnbi ngạwvsbc nhiêfbyun, vậbwiiy thìbwxs vợfusx anh ấzkduy thìbwxs sao?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.