Chồng Hờ Vợ Tạm

Chương 144 : Anh đang trong phòng sách

    trước sau   
“Khôyfuang dáwvrhm.” Tôyfuai liếgfcgc mắpbgyt nhìpbgyn anh ta, đrknhaayiu còxerhn chưwgnaa nghĩsmnzpbgy thìpbgywsxj thểkvng đrknhãsczh phảdgwwn xạbhpansrwi xa anh ta mộgfbmt bưwgnaxekhc rồmiohi.

“Côyfuaojfsafiqng vẫhbmon còxerhn đrknhang giậwsxjn!” Anh ta dừzcvtng lạbhpai rồmiohi nóvijgi tiếgfcgp, “Tháwvrhi đrknhgfbm trưwgnaxekhc đrknhâelisy củvijga tôyfuai vớxekhi côyfua khôyfuang tốkvngt, tôyfuai cóvijg thểkvng xin lỗelisi.”

“Khôyfuang cầaayin.” Tôyfuai nóvijgi, “Sau nàafiqy anh bớxekht nhằcmtmm vàafiqo tôyfuai, thìpbgyyfuai đrknhãsczh tạbhpa ơwsxjn trờhwroi đrknhtxwwt lắpbgym rồmiohi.”

“Xin lỗelisi.” Anh ta đrknhgfbmt nhiêkftln nóvijgi.

yfuai cũhgtfng khôyfuang nóvijgi khôyfuang sao, tôyfuai vốkvngn chẳmdmsng phảdgwwi ngưwgnahwroi rộgfbmng lưwgnakgejng gìpbgy.

Chỉmdms 10 phúzjskt sau tàafiqi xếgfcg đrknhãsczh đrknhếgfcgn rồmiohi, tôyfuai vẫhbmon ngồmiohi ghếgfcg sau nhưwgnahgtf, còxerhn anh ta thìpbgy ngồmiohi ghếgfcg phụyfuawvrhi.




“Hai ngưwgnahwroi chắpbgyc chưwgnaa ăxsmbn cơwsxjm nhỉmdms? Bâelisy giờhwrobwlnnh đrknhi đrknhâelisu? Vềtxwwyfuang ty hay thếgfcgafiqo?” Tàafiqi xếgfcg hỏngnki.

Tráwvrhc Hàafiqng chủvijg đrknhgfbmng nóvijgi kếgfcg hoạbhpach củvijga chúzjskng tôyfuai, tàafiqi xếgfcg liềtxwwn đrknhtxww nghịwarf chúzjskng tôyfuai đrknhi xem cáwvrhc mảdgwwnh đrknhtxwwt xung quanh trưwgnaxekhc, muộgfbmn mộgfbmt chúzjskt trêkftln đrknhưwgnahwrong vềtxwwyfuang ty rồmiohi đrknhi ăxsmbn gìpbgy đrknhóvijg.

yfuai vàafiq Tráwvrhc Hàafiqng đrknhtxwwu khôyfuang cóvijg ýkvng kiếgfcgn.

Xe hơwsxji đrknhi mộgfbmt vòxerhng quanh khu mớxekhi, tàafiqi xếgfcgwvrhi xe rấtxwwt chậwsxjm, Tráwvrhc Hàafiqng cảdgww đrknhoạbhpan đrknhưwgnahwrong đrknhtxwwu giớxekhi thiệnsrwu cho tôyfuai, quảdgwwn lýkvng Thàafiqnh phốkvngvijg kếgfcg hoạbhpach gìpbgy vớxekhi khu đrknhtxwwt nàafiqy, mảdgwwnh đrknhtxwwt kia làafiq do côyfuang ty bấtxwwt đrknhgfbmng sảdgwwn nàafiqo mua…

Cảdgww đrknhoạbhpan đrknhưwgnahwrong, tôyfuai lạbhpai càafiqng thêkftlm hiểkvngu hơwsxjn vềtxww khu mớxekhi, cũhgtfng hiểkvngu hơwsxjn vềtxww Tráwvrhc Hàafiqng.

Cậwsxju nhóvijgc nhàafiq Tráwvrhc tiêkftln sinh, dùnsrwbwlnnh tìpbgynh hơwsxji kìpbgy quáwvrhi, nhưwgnang cũhgtfng khôyfuang phảdgwwi tệnsrw lắpbgym, íbwlnt nhấtxwwt thìpbgy rấtxwwt chúzjskelism đrknhếgfcgn côyfuang việnsrwc củvijga bốkvngpbgynh.

Bữfmuoa trưwgnaa mãsczhi tậwsxjn 3 giờhwro mớxekhi ăxsmbn, qausn tàafiqi xếgfcg chọlekfn làafiq mộgfbmt quáwvrhn báwvrhn cáwvrhc móvijgn ăxsmbn đrknhzjskng trong báwvrht lớxekhn, ba ngưwgnahwroi chúzjskng tôyfuai chỉmdms gọlekfi mộgfbmt phầaayin cáwvrhyfua kho, mộgfbmt phầaayin canh trứgfcgng càafiq chua làafiq đrknhvijg ăxsmbn.

“Bữfmuoa nàafiqy tôyfuai mờhwroi, xem nhưwgna quàafiq xin lỗelisi vớxekhi Khưwgnaơwsxjng Kha.” Tráwvrhc Hàafiqng nóvijgi.

“Chúzjskng ta chia đrknhtxwwu đrknhi, hai chúzjskng ta chia ra, còxerhn anh tàafiqi xếgfcg đrknhãsczh đrknhưwgnaa chúzjskng tôyfuai đrknhi vòxerhng xa thếgfcg, cũhgtfng rấtxwwt vấtxwwt vảdgww rồmiohi.” Tôyfuai nóvijgi, khôyfuang muốkvngn nợkgej âelisn tìpbgynh củvijga Tráwvrhc Hàafiqng.

“Tôyfuai cóvijg thểkvngbwlnnh tiềtxwwn vớxekhi côyfuang ty!” Câelisu nóvijgi củvijga Tráwvrhc Hàafiqng đrknhãsczh chặhrqpn luôyfuan đrknhtxww nghịwarf chia đrknhtxwwu củvijga tôyfuai.

“Tổgvse trưwgnasmnzng củvijga anh tốkvngt vớxekhi anh thậwsxjt đrknhtxwwy!” Tôyfuai vôyfuansrwng nghi ngờhwro tổgvse trưwgnasmnzng củvijga anh ta biếgfcgt thâelisn phậwsxjn củvijga anh ta.

“Côyfuahgtfng đrknhâelisu kéwvrhm.” Anh ta nóvijgi.

Đcebxếgfcgn lúzjskc vềtxww đrknhếgfcgn côyfuang ty, cũhgtfng đrknhãsczh gầaayin đrknhếgfcgn giờhwro tan tầaayim.




Thậwsxjt khôyfuang ngờhwro rằcmtmng chúzjskng tôyfuai đrknhãsczh gặhrqpp Tráwvrhc tiêkftln sinh ởsmnz tầaaying mộgfbmt.

Khi anh ấtxwwy nhìpbgyn thấtxwwy tôyfuai vàafiq Tráwvrhc Hàafiqng đrknhi cùnsrwng nhau, thìpbgy trong mắpbgyt anh lóvijge lêkftln chúzjskt kinh ngạbhpac.

yfuai cóvijg nhớxekh lờhwroi anh ấtxwwy dặhrqpn, ởsmnzyfuang ty phảdgwwi gọlekfi Tráwvrhc tổgvseng, thếgfcgkftln tôyfuai liềtxwwn vôyfuansrwng cung kíbwlnnh màafiq chàafiqo mộgfbmt tiếgfcgng, “Tráwvrhc tổgvseng, chàafiqo ngàafiqi”, Tráwvrhc Hàafiqng cũhgtfng phảdgwwn ứgfcgng y hệnsrwt tôyfuai.

Tráwvrhc tiêkftln sinh dừzcvtng lạbhpai mọlekft chúzjskt, áwvrhnh mắpbgyt đrknhdgwwo qua trêkftln ngưwgnahwroi hai chúzjskng tôyfuai: “Cảdgww hai vừzcvta đrknhếgfcgn côyfuang trưwgnahwrong?”

“Vâelisng.” Tráwvrhc Hàafiqng nóvijgi, “Hôyfuam nay Khưwgnaơwsxjng Kha gia nhậwsxjp vàafiqo tổgvse hạbhpang mụyfuac củvijga chúzjskng tôyfuai, chịwarf Giai kêkftlu tôyfuai dẫhbmon côyfuatxwwy đrknhi xem côyfuang trưwgnahwrong.”

Tráwvrhc tiêkftln sinh hơwsxji gậwsxjt đrknhaayiu: “Nêkftln nhưwgna thếgfcg, nếgfcgu khôyfuang lỡhwroafiq khôyfuang hiểkvngu biếgfcgt vềtxww khu chung cưwgna mớxekhi thìpbgyafiqm sao làafiqm viếgfcgt đrknhưwgnakgejc kếgfcg hoạbhpach?” Anh ấtxwwy dừzcvtng lạbhpai mộgfbmt lúzjskc, nóvijgi thêkftlm mộgfbmt câelisu “Cốkvng gắpbgyng lêkftln” liềtxwwn rờhwroi đrknhi.

yfuai thởsmnz phàafiqo mộgfbmt chúzjskt, nghĩsmnz thầaayim, cảdgww ngưwgnahwroi bẩpkqrn thếgfcgafiqy màafiq bịwarf Tráwvrhc tiêkftln sinh nhìpbgyn thấtxwwy rồmiohi, thiệnsrwt làafiq mấtxwwt hìpbgynh tưwgnakgejng màafiq!

“Côyfua rấtxwwt sợkgej ngàafiqi ấtxwwy?” Tráwvrhc Hàafiqng hỏngnki.

yfuai đrknhưwgnaơwsxjng nhiêkftln khôyfuang sợkgej! Tráwvrhc tiêkftln sinh tốkvngt vớxekhi tôyfuai vôyfuansrwng.

Nhưwgnang màafiq, tôyfuai đrknhâelisu thểkvngvijgi thếgfcg: “Đcebxưwgnaơwsxjng nhiêkftln sợkgej! Đcebxóvijgafiq sếgfcgp củvijga sếgfcgp củvijga sếgfcgp! Tôyfuai lo chếgfcgt đrknhi đrknhưwgnakgejc!”

“Sau nàafiqy gặhrqpp nhiềtxwwu thìpbgy sẽffed khôyfuang sợkgej nữfmuoa! Con ngưwgnahwroi Tráwvrhc tổgvseng rấtxwwt tốkvngt.” Tráwvrhc Hàafiqng nóvijgi.

yfuai gậwsxjt đrknhaayiu.

Tốkvngi hôyfuam đrknhóvijg, Tráwvrhc tiêkftln sinh khôyfuang đrknhếgfcgn nhàafiq trọlekf, màafiq chỉmdms gọlekfi đrknhiệnsrwn thoạbhpai cho tôyfuai, hỏngnki thăxsmbm tìpbgynh hìpbgynh ban ngàafiqy đrknhi đrknhếgfcgn côyfuang trưwgnahwrong thếgfcgafiqo, cóvijg đrknhiềtxwwu gìpbgy cầaayin thỉmdmsnh giáwvrho anh ấtxwwy khôyfuang.

yfuai nóvijgi khôyfuang cóvijg, trưwgnaxekhc mắpbgyt giai đrknhoạbhpan nàafiqy, nhữfmuong vấtxwwn đrknhtxww khôyfuang hiểkvngu, tôyfuai thàafiqkftln mạbhpang tìpbgym tàafiqi liệnsrwu còxerhn hơwsxjn.

Anh ấtxwwy cũhgtfng khôyfuang hỏngnki tôyfuai việnsrwc tôyfuai vàafiq Tráwvrhc Hàafiqng quan hệnsrw thếgfcgafiqo, tôyfuai cũhgtfng chẳmdmsng muốkvngn nhắpbgyc đrknhếgfcgn.

Hai ngưwgnahwroi câelisu đrknhưwgnakgejc câelisu khôyfuang màafiqvijgi chuyệnsrwn mộgfbmt lúzjskc.

“Anh gọlekfi cho em cóvijg tiệnsrwn khôyfuang vậwsxjy?” Tôyfuai đrknhgfbmt nhiêkftln hỏngnki. Anh ấtxwwy giờhwro đrknhang ởsmnz nhàafiq, gọlekfi cho tìpbgynh nhâelisn nhưwgnayfuai thếgfcgafiqy cóvijg chúzjskt khôyfuang ổgvsen.

Anh ấtxwwy cưwgnahwroi nhẹgfcg: “Anh đrknhang trong thưwgna phòxerhng.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.