Chồng Hờ Vợ Tạm

Chương 13 : Để anh làm người giúp em luyện tập

    trước sau   
sabyy giờckzb nghĩzyxe lạtxpxi, thìnsst ra khi tôcycmi càgpnung đtoyoi càgpnung xa trêtwfwn con đtoyoưzxlvckzbng kia, khôcycmng phảkqwki thưzxlveoihng đtoyoếzyxe chưzxlva từiomang cứwjlju tôcycmi, chíioma íiomat ôcycmng ta đtoyoãbror phábpmti hai ngưzxlvckzbi tớknyti kéomzmo tôcycmi lêtwfwn, chỉoupmgpnu, tôcycmi khôcycmng lêtwfwn bờckzb.

cycmi khôcycmng làgpnunsst củxohra ôcycmng chủxohr Trábpmtc, anh cũdvbrng sẽtoyo khôcycmng khuyêtwfwn tôcycmi màgpnu khôcycmng cónxuf chừiomang mựujyhc, chỉoupm đtoyoếzyxen thếzyxegpnu thôcycmi.

wjljn tôcycmi cónxuf nghe hay khôcycmng thìnsst lạtxpxi làgpnu mộbpmtt chuyệoucpn khábpmtc.

“Ômkdnng chủxohr, tốmkdni nay chútoyong ta ởbsdy đtoyoâsabyu?” Tôcycmi nhìnsstn anh, nhábpmty mắxohrt thậbpmtt chậbpmtm, lôcycmng mi dàgpnui giao nhau rồpcuzi lạtxpxi tábpmtch ra trong nhábpmty mắxohrt, cónxuf mộbpmtt loạtxpxi cảkqwkm giábpmtc cábpmtch ly vớknyti khôcycmng gian vàgpnu thờckzbi gian.

gpnubpmtc dụputfng củxohra rưzxlveoihu.

zxlveoihu uốmkdnng khôcycmng íiomat, thầgmoan kinh cũdvbrng trìnsst trệoucp.




“Em muốmkdnn ởbsdy đtoyoâsabyu? Tôcycmi chay mặujyhn đtoyofnazu khôcycmng kiêtwfwng.” Ômkdnng chủxohr Trábpmtc cưzxlvckzbi, chợeoiht anh nónxufi: “Ởvhjp chỗbcce củxohra cábpmtc em, em làgpnu ngưzxlvckzbi cónxuf tửxohru lưzxlveoihng kéomzmm nhấcycmt àgpnu?”

“Cũdvbrng đtoyoưzxlveoihc màgpnu, chưzxlva từiomang thửxohr bao giờckzb.” Tôcycmi chốmkdnng cùfksdi chỏnxuf trêtwfwn cửxohra xe, ngónxufn tay day day huyệoucpt thábpmti dưzxlvơmkdnng: “Em còwjljn tỉoupmnh tábpmto đtoyoónxuf! Em biếzyxet em ởbsdy đtoyoâsabyu, ởbsdyfksdng vớknyti ai, lábpmtt nữputfa sẽtoyogpnum chuyệoucpn gìnsst…”

qveni khábpmtch sạtxpxn." Ômkdnng chủxohr Trábpmtc nónxufi: “So vớknyti ởbsdytwfwn ngoàgpnui, anh càgpnung thíiomach sạtxpxch sẽtoyomkdnn.”

cycmi thựujyhc sựujyh chưzxlva uốmkdnng say, bởbsdyi vìnsst anh nónxufi anh thíiomach sạtxpxch sẽtoyo, sau khi đtoyoếzyxen khábpmtch sạtxpxn, tôcycmi tắxohrm rửxohra sạtxpxch sẽtoyo, mỗbccei chỗbcce đtoyofnazu tắxohrm rửxohra hai lầgmoan trởbsdytwfwn, đtoyokqwkm bảkqwko trêtwfwn ngưzxlvckzbi thơmkdnm ngábpmtt, bấcycmy giờckzb mớknyti sấcycmy khôcycmnxufc, trùfksdm khăfaxgn tắxohrm đtoyoi ra ngoàgpnui.

Anh ngồpcuzi trêtwfwn ghếzyxe sofa, trong tay làgpnu mộbpmtt chéomzmn tràgpnu.

Áynbto sơmkdn mi kẻtruw sọktnnc nhỏnxufgpnuu xábpmtm, quầgmoan màgpnuu xábpmtm, gọktnnng kíiomanh đtoyoujyht bêtwfwn cạtxpxnh chéomzmn tràgpnu, anh vuốmkdnt sốmkdnng mũdvbri, hìnsstnh nhưzxlv rấcycmt mệoucpt, nhưzxlvng cảkqwk ngưzxlvckzbi lạtxpxi cho ngưzxlvckzbi ta cảkqwkm giábpmtc thảkqwk lỏnxufng vôcycmfksdng.

Thấcycmy tôcycmi đtoyoi ra, anh nhìnsstn tôcycmi chằcycmm chằcycmm.

cycmi bỗbcceng nhiêtwfwn cónxuf mộbpmtt loạtxpxi cảkqwkm giábpmtc trùfksd trừioma, khôcycmng biếzyxet nêtwfwn làgpnum gìnsstsabyy giờckzb.

“Trêtwfwn mặujyht em cónxufbpmti gìnsst sao?” Tôcycmi rấcycmt căfaxgng thẳbpmtng, mớknyti vừiomaa tẩfnazy trang, cũdvbrng khôcycmng biếzyxet anh cónxuf thíiomach hay khôcycmng.

“Khôcycmng, rấcycmt đtoyobowyp, đtoyobowyp hơmkdnn anh tưzxlvbsdyng tưzxlveoihng.” Anh nónxufi.

Phòwjljng khábpmtch sạtxpxn rấcycmt yêtwfwn tĩzyxenh, tôcycmi còwjljn nghe thấcycmy tiếzyxeng nuốmkdnt nưzxlvknytc miếzyxeng củxohra anh.

Đqvenâsabyy làgpnu đtoyobpmtng tábpmtc gầgmoan nhưzxlv khôcycmng chịmucru sựujyh khốmkdnng chếzyxe khi đtoyoàgpnun ôcycmng đtoyobpmtng tìnsstnh.

cycmi chợeoiht nởbsdy nụputfzxlvckzbi: "Mặujyht ngưzxlvckzbi dạtxpx thútoyo!"




Khi đtoyoang nónxufi chuyệoucpn, tôcycmi khôcycmng tựujyh chủxohr đtoyoưzxlveoihc nhìnsstn vềfnazmkdni nàgpnuo đtoyoónxuf khi anh đtoyoang vùfksdi mìnsstnh trêtwfwn ghếzyxe sofa, chỗbcce đtoyoónxuf vốmkdnn dĩzyxe khôcycmng cónxufnsst nhưzxlvng lạtxpxi dầgmoan thay đtoyoiomai dưzxlvknyti ábpmtnh nhìnsstn soi mónxufi củxohra tôcycmi.

"Qua đtoyoâsabyy!" Giọktnnng anh ấcycmm ábpmtch.

cycmi đtoyoi tớknyti, đtoyoi rấcycmt chậbpmtm, vẫvsmdn rấcycmt căfaxgng thẳbpmtng.

“Lầgmoan trưzxlvknytc khôcycmng phảkqwki rấcycmt đtoyoưzxlveoihc hay sao?” Anh khoan thai mởbsdy miệoucpng, mộbpmtt đtoyoôcycmi mắxohrt sábpmtng ngờckzbi, căfaxgn bảkqwkn khôcycmng phảkqwki kiểbcceu ábpmtnh sábpmtng củxohra ngưzxlvckzbi bịmucr cậbpmtn thịmucr, ábpmtnh mắxohrt anh nhưzxlv thểbcce muốmkdnn xuyêtwfwn thấcycmu qua khăfaxgn tắxohrm tôcycmi đtoyoang quấcycmn trêtwfwn ngưzxlvckzbi, khónxufe môcycmi trêtwfwu tứwjljc: “Sao giờckzb lạtxpxi sợeoih rồpcuzi?”

“Lầgmoan trưzxlvknytc làgpnuzxlveoihu vàgpnuo cónxuf thêtwfwm can đtoyokqwkm.” Tôcycmi vừiomaa nónxufi, tâsabym trạtxpxng lạtxpxi thảkqwk lỏnxufng hơmkdnn rấcycmt nhiềfnazu, đtoyoi tớknyti rấcycmt nhanh.

Anh tựujyh tay kéomzmo cábpmtnh tay nhỏnxufomzm củxohra tôcycmi: “Ngồpcuzi lêtwfwn ngưzxlvckzbi tôcycmi nàgpnuo.”

cycmi nghe theo.

toyoc nàgpnuy, đtoyomkdni vớknyti anh màgpnunxufi, tôcycmi đtoyoang dụputf dỗbcce anh, nhưzxlvng đtoyomkdni vớknyti tôcycmi màgpnunxufi, khôcycmng phảkqwki anh đtoyoang dụputf dỗbccecycmi hay sao?

Tuổiomai quábpmt bốmkdnn mưzxlvơmkdni, vẫvsmdn khuôcycmn mặujyht anh tuấcycmn, đtoyoôcycmi mắxohrt nhưzxlvnxuf ábpmtnh sábpmtng lónxufe lêtwfwn, nếzyxep nhăfaxgn nhàgpnun nhạtxpxt cùfksdng vớknyti hơmkdni thởbsdy đtoyoàgpnun ôcycmng đtoyobpmtp vàgpnuo mặujyht.

Trábpmti tim tôcycmi đtoyobpmtp rấcycmt nhanh, sau khi dạtxpxng châsabyn ngồpcuzi lêtwfwn ngưzxlvckzbi anh, tôcycmi lậbpmtp tứwjljc nhàgpnuo vàgpnuo trong ngựujyhc anh, hai tay quàgpnung lêtwfwn cổioma anh.

dvbri tôcycmi ởbsdy trêtwfwn cổioma anh, môcycmi tôcycmi ởbsdy trêtwfwn cổioma anh, tôcycmi nhắxohrm mắxohrt lạtxpxi, gầgmoan nhưzxlv tham lam híiomat thởbsdyfksdi vịmucr củxohra anh.

fksdi thuốmkdnc lábpmt nhàgpnun nhạtxpxt, mùfksdi rưzxlveoihu nhàgpnun nhạtxpxt, mùfksdi nưzxlvknytc hoa hưzxlvơmkdnng gỗbcce phưzxlvơmkdnng đtoyoôcycmng nhàgpnun nhạtxpxt, cộbpmtng thêtwfwm hormone đtoyoujyhc biệoucpt trêtwfwn ngưzxlvckzbi anh khiếzyxen ngưzxlvckzbi ta say mêtwfw.

cycmi hôcycmn cổioma anh, lắxohrng nghe hơmkdni thởbsdy hổioman hểbccen củxohra anh

“Sao vẫvsmdn còwjljn nôcycmn nónxufng vậbpmty?” Anh chợeoiht cưzxlvckzbi ra tiếzyxeng: “Kỹeqzk thuậbpmtt còwjljn kéomzmm nhưzxlv vậbpmty?”

Loạtxpxi từiomacycmn nónxufng nàgpnuy khôcycmng phảkqwki thưzxlvckzbng dùfksdng đtoyofnaz miêtwfwu tảkqwk ngưzxlvckzbi đtoyoàgpnun ôcycmng thôcycm bỉoupm hay sao? Từiomatoyoc nàgpnuo đtoyoãbrorfksdng vớknyti tôcycmi rồpcuzi?

cycmi khôcycmng phụputfc!

Hai tay tôcycmi chốmkdnng lêtwfwn vai anh, cábpmtch ra mặujyht anh mộbpmtt chútoyot, giốmkdnng nhưzxlv đtoyoòwjlji nợeoih vậbpmty: “Làgpnu anh nónxufi, buổiomai tốmkdni đtoyobcce em cắxohrn đtoyoxohr! Hơmkdnn nữputfa kỹeqzk thuậbpmtt phảkqwki luyệoucpn tậbpmtp mớknyti cónxuf thểbcce tốmkdnt đtoyoưzxlveoihc, anh khôcycmng thểbcce trôcycmng cậbpmty vàgpnuo việoucpc luyệoucpn kỹeqzk thuậbpmtt nàgpnuy vớknyti gưzxlvơmkdnng chứwjlj!”

“Em đtoyoâsabyy làgpnu đtoyoang ábpmtm chỉoupm anh, đtoyomucrnh đtoyobcce anh làgpnum ngưzxlvckzbi giútoyop em luyệoucpn tậbpmtp?” Anh cưzxlvckzbi, đtoyogmoau ngónxufn tay thăfaxgm dòwjljgpnuo từiomazxlvknyti ábpmto choàgpnung tắxohrm.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.