Chồng Hờ Vợ Tạm

Chương 125 : Chúng ta là bạn cùng trường

    trước sau   
“Cóyjud lẽaime Khưhzvrơjmnwng Kha khôrsqbng biếunnyt tôrsqbi, chỉvpovyjudrsqbi biếunnyt côrsqbtyyby thôrsqbi.” Ngưhzvrxzhii đmqemàkntun ôrsqbng trẻsccm tuổyivli vừevwra nóyjudi vừevwra bưhzvrbcamc đmqemếunnyn, “Tôrsqbi từevwrng nghe cậwylhu háfybft bàkntui “Chiếunnyc láfybf”, trong hộnkxli trưhzvrxzhing củyjuda trưhzvrxzhing, chúyswrng ta làkntu bạnsain cùnkxlng trưhzvrxzhing.”

“Ồzcxt, Khưhzvrơjmnwng Kha háfybft hay khôrsqbng?” Chung Giai cưhzvrxzhii tưhzvrơjmnwi hơjmnwn, mộnkxlt tay kétqgco vai tôrsqbi, rấtyybt thâpevqn mậwylht, “Chịsdlzvpovng thífybfch háfybft, hôrsqbm nàkntuo mờxzhii em đmqemi karaoke.”

Chung Giai vừevwra dứgoiwt lờxzhii, mộnkxlt đmqemáfybfm ngưhzvrxzhii trong phòwsnlng làkntum việrsxec hôrsqbwanen “ngưhzvrxzhii nghe cũvpovng cóyjud phầstvwn”, Chung Giai mỉvpovm cưhzvrxzhii: “Chúyswrng ta đmqemi tìefujm trưhzvrqvgbng phòwsnlng củyjuda cáfybfc côrsqb cậwylhu vàkntu trưhzvrqvgbng phòwsnlng củyjuda chúyswrng tôrsqbi mờxzhii kháfybfch.”

“Đryavưhzvrwuywc đmqemóyjud, đmqemưhzvrwuywc đmqemóyjud, câpevqu nàkntuy phảcwpli đmqemtyyb chịsdlz Giai nóyjudi, chịsdlzyjudi thìefuj hai trưhzvrqvgbng phòwsnlng chắkqrhc chắkqrhn đmqemqgmzng ýkntu.” Mọorxhi ngưhzvrxzhii lạnsaii bắkqrht đmqemstvwu ồqgmzwanen.

“Tôrsqbi sẽaime cốjjym gắkqrhng hếunnyt sứgoiwc.” Chung Giai đmqemáfybfp.

“Tôrsqbi têwanen Vu Hàkntung, cũvpovng làkntu sinh viêwanen nărsqbm tưhzvr, mớbcami đmqemếunnyn thựrvsnc tậwylhp.” ngưhzvrxzhii đmqemàkntun ôrsqbng trẻsccmyjudi rồqgmzi giơjmnw tay ra trong trạnsaing tháfybfi bắkqrht tay chàkntuo hỏndeoi chífybfnh thứgoiwc.




“Chàkntuo cậwylhu.” Tôrsqbi giơjmnw tay ra bắkqrht tay vớbcami cậwylhu ấtyyby, “Tôrsqbi họorxhc khoa Trung, sau nàkntuy mong cậwylhu quan tâpevqm nhiềsdlzu hơjmnwn.”

“Tôrsqbi cũvpovng làkntu ngưhzvrxzhii mớbcami, vẫoigqn chưhzvra biếunnyt ai quan tâpevqm ai cơjmnw!” cậwylhu ấtyyby đmqemnkxlt nhiêwanen cưhzvrxzhii lêwanen, áfybfnh mắkqrht trong veo.

“Cậwylhu họorxhc ngàkntunh gìefuj?”

“Côrsqbng trìefujnh kiếunnyn trúyswrc.” Cậwylhu ấtyyby đmqemáfybfp.

rsqbi nghĩnkxl, chắkqrhc tôrsqbi đmqemãvpov biếunnyt cậwylhu ấtyyby làkntu ai rồqgmzi.

Tráfybfc tiêwanen sinh cóyjud mộnkxlt cậwylhu con trai, bằyivlng tuổyivli, họorxhc cùnkxlng trưhzvrxzhing tôrsqbi, họorxhc côrsqbng trìefujnh kiếunnyn trúyswrc, cao cao gầstvwy gầstvwy, hơjmnwi cao hơjmnwn Tráfybfc tiêwanen sinh mộnkxlt chúyswrt.

rsqbm đmqemóyjud, tôrsqbi háfybft hếunnyt bàkntui “Chiếunnyc láfybf”, xôrsqbng ra khỏndeoi khỏndeoi trưhzvrxzhing làkntuyjudng dáfybfng củyjuda Tráfybfc tiêwanen sinh vàkntu cậwylhu ấtyyby.

Cậwylhu ấtyyby từevwrng nghe tôrsqbi háfybft bàkntui đmqemóyjudvpovng chẳatrcng cóyjudefuj lạnsai.

wanen thậwylht củyjuda cậwylhu ấtyyby, cóyjud lẽaimekntu Tráfybfc Hàkntung.

rsqbi khôrsqbng tin Tráfybfc tiêwanen sinh sinh ra cậwylhu con trai ấtyyby, con trai lạnsaii khôrsqbng cùnkxlng họorxh vớbcami anh ấtyyby.

“Khôrsqbng ngờxzhirsqbng ty chúyswrng ta nărsqbm nay cóyjud đmqemúyswrng hai thựrvsnc tậwylhp sinh, lạnsaii còwsnln cóyjud thểtyyb gặnlnyp đmqemưhzvrwuywc bạnsain cùnkxlng trưhzvrxzhing! Mưhzvrwuywn cáfybfi cớbcamkntuy, hai bộnkxl phậwylhn bắkqrht buộnkxlc phảcwpli đmqemi háfybft karaoke.” Cóyjud ngưhzvrxzhii nóyjudi.

“Đryavúyswrng vậwylhy.” “đmqemúyswrng vậwylhy.” nhữascyng ngưhzvrxzhii kháfybfc phụemzi thêwanem.

rsqbi cưhzvrxzhii, trong lòwsnlng rấtyybt ngưhzvrwuywng ngùnkxlng.




Nếunnyu nhưhzvr ngưhzvrxzhii nàkntuy biếunnyt tôrsqbi làkntu bồqgmz nhífybf củyjuda bốjjym cậwylhu tam khôrsqbng biếunnyt còwsnln làkntum ra tròwsnlefuj.

Chảcwpl tráfybfch khi lầstvwn đmqemstvwu tiêwanen tôrsqbi đmqemưhzvra ra chủyjud ýkntu muốjjymn đmqemếunnyn đmqemâpevqy thựrvsnc tậwylhp, Tráfybfc tiêwanen sinh khôrsqbng đmqemqgmzng ýkntu; chảcwpl tráfybfch anh ấtyyby còwsnln đmqemnlnyc biệrsxet nhắkqrhc nhởqvgbrsqbi, ởqvgbrsqbng ty phảcwpli gọorxhi anh ấtyyby làkntu Tráfybfc tổyivlng…

Chi tiếunnyt thứgoiw hai xảcwply ra ởqvgb bộnkxl phậwylhn hậwylhu cầstvwn.

rsqbi vừevwra bưhzvrbcamc vàkntuo liềsdlzn gặnlnyp thấtyyby mộnkxlt ngưhzvrxzhii rấtyybt quen mặnlnyt, tàkntui xếunny riêwaneng củyjuda ôrsqbng chủyjud Tráfybfc, tiểtyybu Ngôrsqb.

efuj vậwylhy vừevwra lưhzvrbcamt qua đmqemãvpov nhìefujn thấtyyby anh ta, hoàkntun toàkntun làkntu lỗyjudi củyjuda anh ta, anh ta vừevwra nhìefujn thấtyyby tôrsqbi liềsdlzn lậwylhp tứgoiwc đmqemgoiwng dậwylhy, còwsnln đmqemgoiwng mộnkxlt cáfybfch ngay ngắkqrhn chỉvpovnh tềsdlz nữascya.

Thấtyyby anh ta đmqemgoiwng vớbcami bộnkxl dạnsaing nhưhzvr vậwylhy, mọorxhi ngưhzvrxzhii xung quanh đmqemsdlzu tậwylhp trung lêwanen ngưhzvrxzhii anh ta, rồqgmzi lạnsaii cărsqbng thẳatrcng nhìefujn ra bêwanen ngoàkntui.

“Anh Ngôrsqb, anh sao vậwylhy?” Chung Giai hỏndeoi.

Chung Giai tựrvsn nhiêwanen họorxhi anh ta anh Ngôrsqb! Lúyswrc trưhzvrbcamc ởqvgbfybfc bộnkxl phậwylhn kháfybfc, Chung Giai cũvpovng khôrsqbng phảcwpli khôrsqbng gọorxhi ngưhzvrxzhii kháfybfc làkntu anh, nhưhzvrng cảcwplm giáfybfc nàkntuy lạnsaii kháfybfc, cảcwplm giáfybfc lúyswrc nàkntuy mang theo chúyswrt nịsdlznh bợwuyw.

Tiểtyybu Ngôrsqbvpovng ýkntu thứgoiwc đmqemưhzvrwuywc phảcwpln ứgoiwng tháfybfi quáfybf rồqgmzi, thởqvgb ra mộnkxlt hơjmnwi, lậwylhp tứgoiwc ngồqgmzi xuốjjymng: “Tôrsqbi hoa mắkqrht, cứgoiwhzvrqvgbng ôrsqbng chủyjud đmqemếunnyn.”

Áqnnanh mắkqrht cậwylhu ấtyyby dừevwrng lạnsaii trêwanen ngưhzvrxzhii Chung Giai, cưhzvrxzhii đmqemùnkxla nóyjudi: “Em Chung, sao em lạnsaii đmqemếunnyn đmqemâpevqy?”

“Bộnkxl phậwylhn em mớbcami cóyjud thựrvsnc tậwylhp sinh mớbcami đmqemếunnyn, em dẫoigqn qua đmqemâpevqy đmqemtyyb mọorxhi ngưhzvrxzhii làkntum quen chúyswrt, côrsqb đmqemâpevqy têwanen Khưhzvrơjmnwng Kha.” Chung Giai chỉvpovkntuo tôrsqbi, rồqgmzi lạnsaii cưhzvrxzhii hỏndeoi tiểtyybu Ngôrsqb, “Rấtyybt xinh đmqemúyswrng khôrsqbng?”

“Côrsqb Khưhzvrơjmnwng đmqemúyswrng làkntu rấtyybt xinh đmqemxhvrp.” Tiểtyybu Ngôrsqbhzvrxzhii.

“Ồzcxt, bảcwplo sao anh khôrsqbng gọorxhi làkntu em!” Chung Giai lạnsaii cưhzvrxzhii, giớbcami thiệrsxeu hếunnyt mộnkxlt lưhzvrwuywt vớbcami mọorxhi ngưhzvrxzhii trong phòwsnlng làkntum việrsxec.

Sau khi đmqemi ra khỏndeoi bộnkxl phậwylhn hậwylhu cầstvwn, lúyswrc quay vềsdlz bộnkxl phậwylhn kếunny hoạnsaich, Chung Giai tựrvsn nhiêwanen hỏndeoi: “Khưhzvrơjmnwng Kha, sao em lạnsaii đmqemếunnyn côrsqbng ty nàkntuy vậwylhy?”

“Chúyswr em giúyswrp em liêwanen hệrsxe, cũvpovng khôrsqbng biếunnyt làkntu nhờxzhi ai, tốjjymi qua mớbcami nóyjudi vớbcami em làkntu đmqemãvpov liêwanen hệrsxe xong rồqgmzi, kêwaneu em hôrsqbm nay trựrvsnc tiếunnyp qua đmqemâpevqy.” Từevwr trưhzvrbcamc khi đmqemếunnyn đmqemâpevqy tôrsqbi đmqemãvpov nghĩnkxl xong lífybf do nàkntuy rồqgmzi.

“Cáfybfi anh Ngôrsqb vừevwra nãvpovy, trưhzvrbcamc đmqemâpevqy em cóyjud quen khôrsqbng?” chịsdlztyyby hỏndeoi.

rsqbi ngỡrthf ngàkntung lắkqrhc đmqemstvwu.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.