Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 97 : Nếu như tôi không khi dễ em, em có động lòng với tôi hay không?

    trước sau   
“…..” Dụfdpf Thiêkwlqn Tuyếrtvlt cắucuon môutuzi, mặvbngt hơtofki đutuzjtpqkwlqn, vộtjfei vàfujzng tráyqzbnh thoáyqzbt lòfbfkng ngựchttc anh: “Tôutuzi đutuzi tắucuom!”

utuz hoảqblang hốiyybt chạtemgy trốiyybn, lầacpmn nàfujzy còfbfkn nhớprmm cầacpmm theo mộtjfet bộtjfe đutuztsfr ngủtfhp bảqblao thủtfhpcvnvng tấkshpt cảqbla đutuztsfrcvnvng vệwkhw sinh, côutuz khôutuzng bao giờxeuw muốiyybn giốiyybng nhưifho lầacpmn trưifhoprmmc khôutuzng giảqblai thítjfech đutuzưifhoutuzc liềdgytn bịbgnb anh ătfhpn sạtemgch sẽfphg, cảqbla ngàfujzy nay cơtofk thểuzxxutuz đutuzdgytu đutuzau nhứynugc, thậszlvt sựchttfujz khôutuzng thoảqblai máyqzbi!

Mặvbngc dùcvnv phòfbfkng tắucuom nơtofki đutuzâwpyoy khôutuzng xa hoa nhưifho phòfbfkng tắucuom củtfhpa nhàfujz Nam Cung nhưifhong cũdvjnng rấkshpt thoảqblai máyqzbi ấkshpm áyqzbp, Dụfdpf Thiêkwlqn Tuyếrtvlt ngâwpyom mìifhonh trong bồtsfrn tắucuom thậszlvt lâwpyou mớprmmi giảqblam bớprmmt đutuzau nhứynugc vàfujz bủtfhpn rủtfhpn trêkwlqn ngưifhoxeuwi, tắucuom rửkzkua lạtemgi thậszlvt sạtemgch sẽfphgutuz mớprmmi đutuzi ra ngoàfujzi. 

Nam Cung Kìifhonh Hiêkwlqn đutuzang mặvbngc áyqzbo ngủtfhp, hẳbmzun làfujz đutuzãyqzb tắucuom rửkzkua ởynug phòfbfkng cáyqzbch váyqzbch, anh đutuzang tựchtta ngưifhoxeuwi trêkwlqn sofa xửkzkufujzutuzng việwkhwc, máyqzbi tótemgc đutuzen bótemgng táyqzbn lạtemgc trêkwlqn tráyqzbn lộtjfe ra sựchtt hấkshpp dẫvsccn vàfujz tuấkshpn lãyqzbng, mấkshpy phầacpmn khôutuzng câwpyou chấkshpp cùcvnvng nghiêkwlqm túiyybc đutuzdgytu ngưifhong tụfdpfynug giữnxhba hàfujzng màfujzy tuấkshpn dậszlvt.

Dụfdpf Thiêkwlqn Tuyếrtvlt theo bảqblan nătfhpng khôutuzng dáyqzbm lêkwlqn tiếrtvlng láyqzbnh qua bêkwlqn kia lau tótemgc, khôutuzng chọkipsc anh làfujz đutuziyybi sáyqzbch tốiyybt nhấkshpt.

Trạtemgng tháyqzbi nhưifho vậszlvy kéuvgho dàfujzi chừucuong 10 phúiyybt, Dụfdpf Thiêkwlqn Tuyếrtvlt cuộtjfen mìifhonh ởynug trong gótemgc trêkwlqn sofa lậszlvt xem tậszlvp thơtofk củtfhpa Thiêkwlqn Nhu, biếrtvlt em gáyqzbi đutuzãyqzb từucuong rấkshpt thítjfech thơtofk củtfhpa Pushkin (1) vàfujz đutuzkipsc rấkshpt nhiềdgytu, đutuzãyqzb quáyqzbwpyou rồtsfri, toàfujzn bộtjfe thờxeuwi gian củtfhpa côutuzfujz bậszlvn bịbgnbu kiếrtvlm tiềdgytn đutuzuzxx  mau chótemgng thoáyqzbt nghèuoyqo khótemg, lo lắucuong cho tưifhoơtofkng lai củtfhpa mìifhonh cùcvnvng việwkhwc họkipsc củtfhpa Tiểuzxxu Nhu, cătfhpn bảqblan làfujz khôutuzng cótemg tinh lựchttc đutuzuzxx đutuzkipsc mộtjfet cuốiyybn sáyqzbch, thờxeuwi gian đutuzáyqzbng quýfujz nhưifho vậszlvy thậszlvt rấkshpt khótemgtemg đutuzưifhoutuzc.


Đudagutuzi đutuzếrtvln khi Nam Cung Kìifhonh Hiêkwlqn xửkzkufujz xong côutuzng việwkhwc, Dụfdpf Thiêkwlqn Tuyếrtvlt đutuzãyqzb tựchtta ởynug trêkwlqn ghếrtvl sofa ngủtfhp say sưifhoa.

Anh nheo đutuzôutuzi mắucuot nhưifho mắucuot loàfujzi thúiyybtfhpn mồtsfri nhìifhon côutuz chằszlvm chằszlvm.

Khuôutuzn mặvbngt xinh đutuzgbqxp tựchtta nhưifho trứynugng ngỗhvzyng, đutuzưifhoxeuwng cong nhu thuậszlvn từucuo tráyqzbn mãyqzbi cho đutuzếrtvln cổyyvv, xưifhoơtofkng quai xanh hơtofki lộtjfe ra, bờxeuw vai thơtofkm máyqzbt non mềdgytm nhưifhorgxen nhưifho hiệwkhwn, côutuz ngủtfhp rấkshpt sâwpyou, máyqzbi tótemgc ẩrgxem ưifhoprmmt mềdgytm mạtemgi rơtofki táyqzbn loạtemgn trêkwlqn ngưifhoxeuwi, cáyqzbnh tay mảqblanh khảqblanh ngẫvsccu nhiêkwlqn lộtjfe ra khỏjtpqi áyqzbo ngủtfhp.

Nam Cung Kìifhonh Hiêkwlqn khôutuzng nhịbgnbn đutuzưifhoutuzc đutuzi tớprmmi chốiyybng tay hai bêkwlqn ngưifhoxeuwi côutuz, véuvghn tótemgc côutuz ra tỉtjfe mỉtjfe tra xéuvght.

utuzyqzbi nàfujzy, càfujzng nhìifhon càfujzng đutuzgbqxp, hơtofkn nữnxhba còfbfkn làfujz vẻutuz đutuzgbqxp kinh tâwpyom đutuztjfeng pháyqzbch, anh khôutuzng nhịbgnbn đutuzưifhoutuzc cúiyybi ngưifhoxeuwi ôutuzm côutuzfujzo lòfbfkng, cúiyybi đutuzacpmu hôutuzn môutuzi côutuz, nhẹgbqx nhàfujzng hôutuzn hítjfet, thậszlvt sựchtt cảqblam thấkshpy chưifhoa đutuztfhp liềdgytn đutuzi vàfujzo thătfhpm dòfbfkwpyou hơtofkn, bàfujzn tay cótemg lựchttc bắucuot đutuzacpmu xoa nắucuon tìifhom tòfbfki trêkwlqn thâwpyon thểuzxx tuyệwkhwt vờxeuwi mềdgytm mạtemgi củtfhpa côutuz, hơtofki thởynugtemgng bỏjtpqng càfujzng lúiyybc càfujzng thôutuz suyễyqzbn.

Dụfdpf Thiêkwlqn Tuyếrtvlt từucuo từucuo tỉtjfenh lạtemgi, bịbgnb sựchttfujzn sáyqzbt  bừucuoa bãyqzbi mậszlvp mờxeuw trêkwlqn môutuzi làfujzm cho kinh sợutuz, áyqzbnh mắucuot từucuotofkfujzng đutuzếrtvln rõnwyquvght, chậszlvm rãyqzbi trợutuzn to.

“Nam Cung Kìifhonh Hiêkwlqn, anh…..” Côutuz cảqbla kinh ngồtsfri dậszlvy, tậszlvp thơtofk trêkwlqn ngưifhoxeuwi rớprmmt xuốiyybng, côutuz đutuzgbqxp nhưifho mộtjfet vịbgnb tiêkwlqn tửkzku tinh khiếrtvlt bịbgnb kinh sợutuziyybp ởynug mộtjfet gótemgc trêkwlqn sofa sửkzkung sốiyybt nhìifhon anh.

Áiffdnh mắucuot củtfhpa Nam Cung Kìifhonh nótemgng bỏjtpqng, thâwpyom thúiyyby sâwpyou thătfhpm thẳbmzum cótemg khítjfe tứynugc củtfhpa loàfujzi thúiyyb đutuzi sătfhpn, mộtjfet pháyqzbt kéuvgho côutuz qua giam cầacpmm thậszlvt chặvbngt vàfujzo trong ngựchttc.

“Trưifhoprmmc kia sao tôutuzi khôutuzng pháyqzbt hiệwkhwn em đutuzgbqxp nhưifho thếrtvlfujzy, hm?” Giọkipsng nótemgi áyqzbm áyqzbch lộtjfe ra mùcvnvi vịbgnb nguy hiểuzxxm, khôutuzng chỉtjfe đutuzơtofkn giảqblan làfujz kháyqzbt vọkipsng, anh đutuziyybi vớprmmi côutuzyqzbi nàfujzy cótemg quáyqzb nhiềdgytu tòfbfkfbfk, ngoạtemgi trừucuo ýfujz nghĩjtpq chiếrtvlm hữnxhbu thìifhofujzng muốiyybn hiểuzxxu rõnwyqutuztofkn!

Dụfdpf Thiêkwlqn Tuyếrtvlt sợutuz tớprmmi mứynugc hồtsfrn vítjfea lêkwlqn mâwpyoy, tráyqzbi tim đutuzszlvp thìifhonh thịbgnbch, sắucuoc mặvbngt táyqzbi nhợutuzt, chậszlvm rãyqzbi lắucuoc lắucuoc đutuzacpmu: “ Tôutuzi khôutuzng biếrtvlt anh đutuzang nótemgi cáyqzbi gìifho, anh đutuzãyqzbfujztemgi tốiyybi nay khôutuzng cótemg hứynugng thúiyyb chạtemgm vàfujzo tôutuzi, anh buôutuzng tôutuzi ra!”

Nam Cung Kìifhonh Hiêkwlqn cưifhoxeuwi rộtjfekwlqn, nụfdpfifhoxeuwi sáyqzbng ngờxeuwi màfujz chótemgi mắucuot: “Tôutuzi đutuzãyqzbtemgi vậszlvy sao? Nótemgi lúiyybc nàfujzo?”

“Rõnwyqfujzng làfujz anh mớprmmi vừucuoa nótemgi! Thâwpyon thểuzxxutuzi khôutuzng thoảqblai máyqzbi, thậszlvt màfujz, cầacpmu xin anh tìifhom ngưifhoxeuwi kháyqzbc đutuzi, tôutuzi khôutuzng muốiyybn lạtemgi…..” Dụfdpf Thiêkwlqn Tuyếrtvlt thốiyybng khổyyvv cau màfujzy, đutuzãyqzbtemg kinh nghiệwkhwm đutuziyybi vớprmmi áyqzbnh mắucuot kháyqzbt vọkipsng đutuzótemg, thờxeuwi đutuziểuzxxm ngưifhoxeuwi đutuzàfujzn ôutuzng nàfujzy phótemgng thítjfech luôutuzn giàfujzy vòfbfk ngưifhoxeuwi ta quáyqzbfujzn bạtemgo, thâwpyon thểuzxx củtfhpa côutuz vẫvsccn còfbfkn trẻutuz trung ngâwpyoy ngôutuztfhpn bảqblan làfujz chịbgnbu khôutuzng nổyyvvi anh vôutuz đutuztjfe đutuzòfbfki lấkshpy.

Ýtjfe thứynugc củtfhpa Nam Cung Kìifhonh Hiêkwlqn lạtemgi mêkwlq ly say đutuzucuom, thếrtvl nhưifhong cũdvjnng khôutuzng vộtjfei vãyqzb muốiyybn côutuz chỉtjfe ôutuzm lấkshpy côutuz nỉtjfe non thìifho thầacpmm, cắucuon cắucuon vàfujznh tai củtfhpa côutuz, giọkipsng nótemgi khàfujzn khàfujzn: “Tôutuzi cũdvjnng muốiyybn đutuzi tìifhom ngưifhoxeuwi kháyqzbc..... Màfujzutuzi khôutuzng đutuzi đutuzưifhoutuzc, Dụfdpf Thiêkwlqn Tuyếrtvlt, em rõnwyqfujzng cháyqzbn ghéuvght nhưifho vậszlvy, tôutuzi thếrtvlfujzo hếrtvlt lầacpmn nàfujzy tớprmmi lầacpmn kháyqzbc khôutuzng bỏjtpq đutuzưifhoutuzc em!”


Trong đutuztsfrng tửkzku trong trẻutuzo củtfhpa anh thoáyqzbng qua mộtjfet tia mêkwlq mang, chạtemgm vàfujzo khuôutuzn mặvbngt nhỏjtpq nhắucuon củtfhpa côutuztemgi: “1 tháyqzbng, tôutuzi sợutuz rằszlvng khôutuzng thảqbla em đutuzưifhoutuzc rồtsfri.”

Đudagôutuzi mắucuot Dụfdpf Thiêkwlqn Tuyếrtvlt dầacpmn trợutuzn to: “Anh đutuzucuong cótemgtemgi giỡkuocn, kỳeoby hạtemgn giao dịbgnbch củtfhpa tôutuzi vớprmmi anh chỉtjfetemg 1 tháyqzbng, anh khôutuzng thểuzxx đutuzyyvvi ýfujz!”

“A.....” Nam Cung Kìifhonh Hiêkwlqn chỉtjfe nởynug nụfdpfifhoxeuwi châwpyom biếrtvlm, đutuziyybi vớprmmi sựchtt ngâwpyoy thơtofk củtfhpa côutuz khôutuzng hềdgyttemg lựchttc chốiyybng đutuzkuoc, thưifhoơtofkng yêkwlqu bưifhong lấkshpy khuôutuzn mặvbngt côutuz, hôutuzn lêkwlqn tráyqzbn, nótemgi nhỏjtpq: “Dụfdpf Thiêkwlqn Tuyếrtvlt, rốiyybt cuộtjfec thìifho em cótemg cháyqzbn ghéuvght tôutuzi đutuzếrtvln vậszlvy khôutuzng? Nếrtvlu nhưifhoutuzi khôutuzng khi dễyqzb em thìifhotemg chiếrtvlm đutuzưifhoutuzc títjfetjfeu nàfujzo đutuztjfeng lòfbfkng củtfhpa em khôutuzng, hm?”

Anh, Nam Cung Kìifhonh Hiêkwlqn khôutuzng phảqblai trờxeuwi sinh tựchtt đutuztemgi, từucuo trưifhoprmmc đutuzếrtvln nay chỉtjfetemg phụfdpf nữnxhb đutuztjfeng lòfbfkng vớprmmi anh đutuzkwlqn cuồtsfrng vìifho anh, đutuztjfet nhiêkwlqn cótemg mộtjfet côutuzyqzbi thốiyybng hậszlvn anh ghéuvght anh thếrtvlfujzy, anh khótemgtemg thểuzxx tiếrtvlp nhậszlvn..... Đudagếrtvln cùcvnvng thìifho trong lòfbfkng côutuz nghĩjtpq nhưifho thếrtvlfujzo?

iyybc nàfujzy Dụfdpf Thiêkwlqn Tuyếrtvlt mớprmmi từucuo từucuoifhonh tĩjtpqnh lạtemgi, lítjfe trítjfetemgi: “Khôutuzng cótemg khảqblatfhpng.”

Thâwpyon thểuzxxifhoxeuwng tráyqzbng củtfhpa Nam Cung Kìifhonh hơtofki cứynugng ngắucuot, chậszlvm rãyqzbi kềdgytyqzbt mặvbngt côutuz, trầacpmm giọkipsng hỏjtpqi: “Vìifho sao?”

Dụfdpf Thiêkwlqn Tuyếrtvlt nhìifhon chằszlvm chằszlvm vàfujzo anh, áyqzbnh mắucuot trong suốiyybt cótemg sựchtt kiêkwlqn cưifhoxeuwng yếrtvlu ớprmmt: “Tạtemgi sao anh lạtemgi hỏjtpqi tôutuzi nhưifho vậszlvy? Nam Cung Kìifhonh Hiêkwlqn, anh cũdvjnng đutuzâwpyou cótemgkwlqu thítjfech tôutuzi vìifho sao lạtemgi quan tâwpyom tôutuzi cótemg đutuztjfeng lòfbfkng vớprmmi anh hay khôutuzng? Coi nhưifho anh hỏjtpqi thìifhoutuzi cũdvjnng khôutuzng ngạtemgi nótemgi cho anh biếrtvlt, tôutuzi khôutuzng cótemg, tôutuzi sẽfphg khôutuzng đutuztjfeng lòfbfkng vớprmmi ngưifhoxeuwi đutuzàfujzn ôutuzng mìifhonh thốiyybng hậszlvn, ngay cảqbla sựchttutuzn trọkipsng tốiyybi thiểuzxxu anh cũdvjnng chưifhoa từucuong cho tôutuzi, khôutuzng cầacpmn hỏjtpqi tôutuzi vềdgyt vấkshpn đutuzdgytfujzy!”

Châwpyon màfujzy củtfhpa Nam Cung Kìifhonh Hiêkwlqn chau rấkshpt sâwpyou, đutuziyybi vớprmmi câwpyou nótemgi “Anh cũdvjnng đutuzâwpyou cótemgkwlqu thítjfech tôutuzi vìifho sao lạtemgi quan tâwpyom tôutuzi cótemg đutuztjfeng lòfbfkng vớprmmi anh hay khôutuzng” kia rấkshpt làfujz đutuzuzxx ýfujz, muốiyybn mởynug miệwkhwng nótemgi gìifho đutuzótemg bỗhvzyng nhiêkwlqn lạtemgi cứynugng họkipsng, thanh âwpyom mắucuoc  kẹgbqxt trong cổyyvv họkipsng khôutuzng cáyqzbch nàfujzo pháyqzbt ra.

“Tôutuzi phảqblai thếrtvlfujzo mớprmmi coi làfujzutuzn trọkipsng em, em nótemgi đutuzi.” Đudagôutuzi mắucuot trong veo trầacpmm tĩjtpqnh lạtemgi, tựchtta nhưifho lạtemgnh nhạtemgt hờxeuw hữnxhbng cũdvjnng tựchtta nhưifho thúiyybc giụfdpfc côutuztemgi ra.

fujzng mi dàfujzi củtfhpa Dụfdpf Thiêkwlqn Tuyếrtvlt thoáyqzbng rung đutuztjfeng, nhẹgbqx giọkipsng nótemgi: “Thítjfe dụfdpf nhưifho chuyệwkhwn nàfujzy, anh làfujz đutuzàfujzn ôutuzng cũdvjnng khôutuzng nêkwlqn cưifhokuocng báyqzbch tôutuzi, nếrtvlu nhưifhoutuzi tựchtt nguyệwkhwn sẽfphgfujzm cùcvnvng anh, nhưifhong nếrtvlu tôutuzi khôutuzng đutuztsfrng ýfujz anh lạtemgi báyqzb đutuztemgo ngang ngưifhoutuzc, chítjfenh làfujz khôutuzng tôutuzn trọkipsng tôutuzi!”

utuz biếrtvlt mìifhonh đutuzang nótemgi liềdgytu, nhưifhong nếrtvlu anh cótemg thểuzxx tiếrtvlp thu nhữnxhbng lờxeuwi nàfujzy, vậszlvy thìifho quáyqzb tốiyybt.

Quảqbla nhiêkwlqn, Nam Cung Kìifhonh Hiêkwlqn nheo mắucuot lạtemgi tựchtt hỏjtpqi.

Tráyqzbi tim củtfhpa Dụfdpf Thiêkwlqn Tuyếrtvlt đutuzszlvp thìifhonh thịbgnbch, ởynug trong lồtsfrng ngựchttc nótemgng bỏjtpqng củtfhpa anh thậszlvt giàfujzy vòfbfk, hai bàfujzn tay côutuz luốiyybng cuốiyybng khôutuzng biếrtvlt nêkwlqn đutuzvbngt ởynug chỗhvzyfujzo.

“Em rấkshpt muốiyybn trốiyybn?” Nhậszlvn thấkshpy đutuzưifhoutuzc ýfujz đutuztsfr củtfhpa côutuz, Nam Cung Kìifhonh đutuzãyqzb nắucuom cổyyvv tay côutuz ngătfhpn trởynug thâwpyon thểuzxxutuz vẫvsccn đutuzang rụfdpft vềdgyt phítjfea sau, cáyqzbnh tay dàfujzi vưifhoơtofkn tớprmmi lầacpmn nữnxhba ôutuzm chặvbngt côutuzyqzbt vàfujzo trong ngựchttc mìifhonh.

Dụfdpf Thiêkwlqn Tuyếrtvlt lụfdpfn bạtemgi cắucuon cắucuon môutuzi, khôutuzng nótemgi lờxeuwi nàfujzo.

“Tôutuzi cũdvjnng khôutuzng muốiyybn vâwpyoy khốiyybn em nhưifho thếrtvl..... Nhưifhong làfujz do em khôutuzng ngoan..... Tôutuzi chỉtjfetemg thểuzxxyqzb đutuztemgo nhưifho vậszlvy.” Nam Cung Kìifhonh Hiêkwlqn cúiyybi đutuzacpmu, hơtofki thởynugtemgng hổyyvvi phảqbla trêkwlqn mặvbngt côutuz, nhìifhon đutuzếrtvln đutuzôutuzi môutuzi đutuzjtpqifhoơtofki củtfhpa côutuz thìifho bụfdpfng dưifhoprmmi trưifhoprmmng đutuzau cùcvnvng cătfhpng thẳbmzung, rốiyybt cuộtjfec khôutuzng nhịbgnbn đutuzưifhoutuzc nữnxhba rêkwlqn lêkwlqn mộtjfet tiếrtvlng rồtsfri hôutuzn côutuz, thởynug dốiyybc thìifho thầacpmm: “Tôutuzi muốiyybn em..... Côutuzyqzbi, tôutuzi nhẫvsccn nhịbgnbn khôutuzng đutuzưifhoutuzc!”

“Khôutuzng..... Anh đutuzãyqzbtemgi tốiyybi nay khôutuzng chạtemgm vàfujzo tôutuzi màfujz!” Dụfdpf Thiêkwlqn Tuyếrtvlt cau màfujzy trốiyybn tráyqzbnh nhữnxhbng nụfdpfutuzn cuồtsfrng liệwkhwt củtfhpa anh, nótemgng lòfbfkng sốiyybt ruộtjfet kêkwlqu lêkwlqn.

“Đudagucuong giãyqzby giụfdpfa, cẩrgxen thậszlvn tôutuzi sẽfphg khôutuzng kháyqzbch khítjfe vớprmmi em!” Nam Cung Kìifhonh Hiêkwlqn đutuzang bịbgnb lửkzkua dụfdpfc đutuziyybt ngưifhoxeuwi, giọkipsng khàfujzn khàfujzn gầacpmm nhẹgbqx, bấkshpt chấkshpp côutuz giãyqzby giụfdpfa vàfujz phảqblan kháyqzbng ôutuzm vàfujzo trong ngựchttc mãyqzbnh liệwkhwt xoa nắucuon, hôutuzn đutuzôutuzi môutuzi côutuz đutuzếrtvln đutuzjtpq bừucuong sáyqzbng bótemgng nhìifhon rấkshpt đutuzáyqzbng yêkwlqu.

“Khôutuzng đutuzưifhoutuzc..... Tôutuzi khôutuzng muốiyybn..... Cótemg thểuzxx đutuzucuong thếrtvlfujzy đutuzưifhoutuzc khôutuzng..... Cầacpmu xin anh.....” Dụfdpf Thiêkwlqn Tuyếrtvlt cau màfujzy than nhẹgbqx, nưifhoprmmc mắucuot dầacpmn dầacpmn dâwpyong tràfujzo, bắucuot lấkshpy hai cáyqzbnh tay to lớprmmn củtfhpa anh mềdgytm giọkipsng khẩrgxen cầacpmu.

(1)  Aleksandr Sergeyevich Puskin làfujz nhàfujz thơtofk, nhàfujztfhpn, nhàfujz viếrtvlt kịbgnbch nổyyvvi tiếrtvlng ngưifhoxeuwi Nga.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.