Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 95 : Tôi muốn mau chóng rời khỏi anh

    trước sau   
Bầgjhlu trờqsvfi xanh thẳoipcm, mộsbbut chiếsreuc Lamborghini từmhqy trêtasfn đdjubưmhqyqsvfng cao tốhbaxc chạblqjy vàsszho nộsbbui thàsszhnh.

Nửoeyda bêtasfn mặommpt thậblqjt đdjubau ráobzut, khóibhke miệslcyng đdjubsbbung đdjubblqjy mộsbbut chúsftst cũisqhng đdjubau, Dụbwvt Thiêtasfn Tuyếsreut dựsreua lưmhqyng trêtasfn ghếsreuobzui phụbwvt nghiêtasfng mặommpt sang mộsbbut bêtasfn khôsddqng nóibhki câktcdu nàsszho, hàsszhng mi thậblqjt dàsszhi nhưmhqyobzunh bưmhqytasfm nhẹyunl nhàsszhng che phủiadf đdjubôsddqi mắcabqt, côsddq nhìgrcun phong cảeoxfnh bêtasfn ngoàsszhi rồfvuti từmhqy từmhqy nhắcabqm mắcabqt.

Nam Cung Kìgrcunh Hiêtasfn cũisqhng trầgjhlm mặommpc, đdjubeoxfo vôsddqchizng, đdjubsbbut nhiêtasfn thắcabqng xe dừmhqyng lạblqji.

Dụbwvt Thiêtasfn Tuyếsreut cảeoxfm giáobzuc chỗbwvt ngồfvuti bêtasfn cạblqjnh khôsddqng cóibhk ngưmhqyqsvfi mộsbbut lúsftsc, sau đdjubóibhk lạblqji cóibhk ngưmhqyqsvfi lêtasfn xe bỏfboo thứyunlgrcu đdjubóibhkqmzo trêtasfn ghếsreu, mộsbbut tiếsreung ‘Phanh’ cửoeyda xe đdjubóibhkng lạblqji.

sddq muốhbaxn tiếsreup tụbwvtc nghỉnbwd ngơtasfi nhưmhqyng eo lạblqji bịyunl mộsbbut cáobzunh tay rắcabqn chắcabqc ôsddqm lấoipcy, côsddq run sợlask mởqmzo mắcabqt, ngay sau đdjubóibhk bịyunl ôsddqm vàsszho trong mộsbbut lồfvutng ngựsreuc cưmhqyqsvfng tráobzung ấoipcm áobzup, mởqmzo mắcabqt liềeibdn thấoipcy áobzunh mắcabqt hơtasfi đdjubau lòvakzng lo lắcabqng củiadfa Nam Cung Kìgrcunh Hiêtasfn.

“Côsddqobzui nàsszhy, trờqsvfi sinh em khôsddqng thay đdjubyfesi đdjubưmhqylaskc tíisqhnh tìgrcunh phảeoxfi khôsddqng?” Khíisqhibhkng trong miệslcyng củiadfa Nam Cung Kìgrcunh Hiêtasfn phun trêtasfn mặommpt côsddq, anh cau màsszhy chậblqjm rãwokxi nóibhki tiếsreup: “Biếsreut rõhdamisqhnh khíisqh củiadfa Dạblqj Hi pháobzuch lốhbaxi em chọzdvic nóibhksszhm cáobzui gìgrcu? Thua thiệslcyt cũisqhng làsszh đdjubáobzung đdjubqsvfi em!”


Đslcyôsddqi mắcabqt trong suốhbaxt củiadfa Dụbwvt Thiêtasfn Tuyếsreut nhìgrcun thẳoipcng anh, nghe lờqsvfi anh nóibhki xong thìgrcuibhktasfi ngơtasf ngẩccksn, tiếsreup theo bắcabqt đdjubgjhlu ởqmzo trong lòvakzng anh giãwokxy giụbwvta.

vakzng củiadfa ngưmhqyqsvfi đdjubàsszhn ôsddqng nàsszhy côsddq đdjubãwokx nhìgrcun thấoipcu, khôsddqng cóibhk đdjubúsftsng sai phảeoxfi tráobzui, chưmhqya hềeibdibhkgrcunh cảeoxfm châktcdn thàsszhnh, chỉnbwdsszh đdjubóibhkng kịyunlch giảeoxf vờqsvf, trờqsvfi sinh anh máobzuu lạblqjnh vôsddqgrcunh khôsddqng đdjubhdam ýjvlq đdjubếsreun cảeoxfm thụbwvt củiadfa ngưmhqyqsvfi kháobzuc dùmefn chỉnbwd mộsbbut chúsftst xíisqhu! Cũisqhng đdjubúsftsng, bấoipct quáobzu chíisqhnh làsszh giao dịyunlch thâktcdn thểhdamsszh thôsddqi, côsddq cầgjhln gìgrcu cảeoxfm thụbwvt?!

“Dụbwvt Thiêtasfn Tuyếsreut, em đdjubmhqyng cửoeyd đdjubsbbung nữjvlqa!” Nam Cung Kìgrcunh pháobzut cáobzuu, bàsszhn tay anh đdjubèuxau ésddqp vai côsddqoipcn côsddqqmzo trêtasfn ghếsreu, nhíisqhu màsszhy lạblqjnh giọzdving quáobzut.

Chăchizm chúsfts nhìgrcun khuôsddqn mặommpt bịyunl phỏfboong khôsddqng nhẹyunl, nhớtasf tớtasfi vếsreut phỏfboong trêtasfn vai côsddq lầgjhln trưmhqytasfc, đdjubóibhksszh mộsbbut bàsszhi họzdvic kinh nghiệslcym, Nam Cung Kìgrcunh Hiêtasfn híisqht sâktcdu mộsbbut hơtasfi, ôsddqm chặommpt côsddq, cúsftsi đdjubgjhlu dỗbwvtsszhnh: “Đslcyưmhqylaskc rồfvuti đdjubmhqyng làsszhm rộsbbun, mặommpt củiadfa em rấoipct đdjubau phảeoxfi hay khôsddqng? Cẩccksn thậblqjn đdjubmhqyng nhúsftsc nhíisqhch tôsddqi bôsddqi thuốhbaxc cho em.”

ibhki xong anh lấoipcy ra mộsbbut íisqht thuốhbaxc đdjubommpc trịyunl phỏfboong mua ởqmzo trong hiệslcyu thuốhbaxc, dùmefnng bôsddqng gòvakzn thấoipcm chấoipct lỏfboong trong suốhbaxt bôsddqi lêtasfn mặommpt côsddq, khuôsddqn mặommpt nhỏfboo nhắcabqn củiadfa Dụbwvt Thiêtasfn Tuyếsreut lạblqjnh nhạblqjt hờqsvf hữjvlqng muốhbaxn nésddq tráobzunh lạblqji bịyunl mấoipcy ngóibhkn tay thon dàsszhi củiadfa anh bóibhkp chặommpt, đdjubàsszhnh phảeoxfi ngoan ngoãwokxn đdjubhdam anh bôsddqi thuốhbaxc.

Thuốhbaxc nưmhqytasfc làsszhnh lạblqjnh bôsddqi trêtasfn mặommpt rấoipct thoảeoxfi máobzui, cũisqhng khôsddqng còvakzn đdjubau ráobzut nhưmhqysftsc nãwokxy nữjvlqa rồfvuti.

Nam Cung Kìgrcunh Hiêtasfn bôsddqi thuốhbaxc cho côsddq xong, nhẹyunl nhàsszhng thổyfesi thổyfesi, cẩccksn thậblqjn ôsddqm côsddqsszho trong ngựsreuc, hôsddqn lêtasfn môsddqi côsddq: “Cẩccksn thậblqjn mộsbbut chúsftst đdjubmhqyng cọzdviobzut, nghe nóibhki mộsbbut láobzut nữjvlqa cũisqhng hếsreut đdjubau, rấoipct nhanh sẽghrbsszhnh.”

Sựsreu kinh ngạblqjc từmhqy từmhqy lan tràsszhn trong lòvakzng Dụbwvt Thiêtasfn Tuyếsreut, côsddq khôsddqng biếsreut hóibhka ra ngưmhqyqsvfi đdjubàsszhn ôsddqng nàsszhy cũisqhng cóibhk thểhdam dịyunlu dàsszhng săchizn sóibhkc nhưmhqy vậblqjy, trong phúsftst chốhbaxc cảeoxfm thấoipcy hoảeoxfng hốhbaxt khôsddqng biếsreut hôsddqm nay anh uốhbaxng lộsbbun thuốhbaxc gìgrcu.

Khôsddqng đdjubúsftsng, anh khôsddqng cóibhk uốhbaxng nhầgjhlm thuốhbaxc, nhấoipct đdjubyunlnh anh cũisqhng cảeoxfm thấoipcy khôsddqng đdjubưmhqylaskc bìgrcunh thưmhqyqsvfng phảeoxfi hay khôsddqng? Rõhdamsszhng côsddq, Dụbwvt Thiêtasfn Tuyếsreut mộsbbut câktcdu cũisqhng khôsddqng cóibhkibhki, ởqmzo trêtasfn bàsszhn cơtasfm bịyunl em gáobzui đdjubsbbuc áobzuc củiadfa anh làsszhm nhụbwvtc mộsbbut trậblqjn nhưmhqy thếsreu, bịyunl thưmhqyơtasfng đdjubau đdjubếsreun tậblqjn xưmhqyơtasfng tủiadfy, cuốhbaxi cùmefnng nổyfesi giậblqjn cũisqhng làsszh anh, côsddq chịyunlu uấoipct ứyunlc lớtasfn nhưmhqy thếsreu cứyunl vậblqjy màsszh tan thàsszhnh mâktcdy khóibhki.

Quảeoxf nhiêtasfn, ngưmhqyqsvfi khôsddqng cóibhk tiềeibdn thìgrcusddqn nghiêtasfm cũisqhng đdjubeibdu khôsddqng đdjubáobzung bao nhiêtasfu tiềeibdn.

sddq thoáobzung nởqmzo nụbwvtmhqyqsvfi nhạblqjt làsszhm táobzuc đdjubsbbung đdjubếsreun thưmhqyơtasfng tổyfesn trêtasfn mặommpt, đdjubau đdjubtasfn khiếsreun côsddq cắcabqn môsddqi cũisqhng khôsddqng cưmhqyqsvfi nổyfesi nữjvlqa.

“Chúsftsng ta cóibhk thểhdam ngưmhqyng hẳoipcn loạblqji quan nàsszhy rồfvuti sao?” Dụbwvt Thiêtasfn Tuyếsreut bấoipct chấoipcp anh ôsddqm vàsszho trong lòvakzng lồfvutng ngựsreuc ấoipcm áobzup, mặommpt khôsddqng chúsftst thay đdjubyfesi nhẹyunl giọzdving nóibhki.

Nam Cung Kìgrcunh Hiêtasfn chậblqjm rãwokxi cau màsszhy, khôsddqng hiểhdamu côsddq đdjubang nóibhki vềeibdobzui gìgrcu.


Dụbwvt Thiêtasfn Tuyếsreut híisqhktcdu mộsbbut hơtasfi, mởqmzo miệslcyng hỏfbooi anh: “Khôsddqng phảeoxfi vợlask chưmhqya cưmhqytasfi củiadfa anh trởqmzo vềeibd rồfvuti sao? Anh còvakzn muốhbaxn nghêtasfnh ngang dẫtikan tôsddqi vềeibd nhàsszhtasfu rao thếsreusszhy khôsddqng sợlasksddqoipcy hoặommpc ngưmhqyqsvfi trong nhàsszhsddqoipcy tìgrcum anh nóibhki chuyệslcyn sao? Nam Cung Kìgrcunh Hiêtasfn, dùmefn sao anh cũisqhng đdjubãwokx chạblqjm qua thâktcdn thểhdam củiadfa tôsddqi rồfvuti, khôsddqng cóibhkgrcu hiếsreum lạblqj hay ly kỳnbku, cáobzui tôsddqi cóibhk thìgrcu phụbwvt nữjvlq kháobzuc cũisqhng đdjubeibdu cóibhk, mỗbwvti khi cầgjhln thiếsreut anh đdjubâktcdu cầgjhln nhấoipct đdjubyunlnh tìgrcum tôsddqi, huốhbaxng chi vợlask chưmhqya cưmhqytasfi củiadfa anh xinh đdjubyunlp nhưmhqy thếsreu tạblqji sao anh khôsddqng đdjubi tìgrcum côsddqoipcy?”

Rốhbaxt cuộsbbuc Nam Cung Kìgrcunh Hiêtasfn cũisqhng hiểhdamu đdjubưmhqylaskc ýjvlq tứyunl củiadfa côsddq, anh cưmhqyqsvfi lạblqjnh nhésddqo cằnvtdm côsddq: “Em muốhbaxn sớtasfm thoáobzut khỏfbooi tôsddqi?”

Dụbwvt Thiêtasfn Tuyếsreut khôsddqng nóibhki lờqsvfi nàsszho, nhưmhqyng trong áobzunh mắcabqt trong trẻyppwo lạblqjnh lùmefnng rõhdamsszhng chíisqhnh làsszh lộsbbu ra ýjvlqsszhy.

“Em thậblqjt đdjubúsftsng làsszh to gan lớtasfn mậblqjt, chuyệslcyn củiadfa tôsddqi màsszh em cũisqhng dáobzum suy đdjubobzun!” Nam Cung Kìgrcunh Hiêtasfn ôsddqm côsddq, cau màsszhy nóibhki: “Nếsreuu màsszhsddqi đdjubhdam ýjvlq tớtasfi vợlask chưmhqya cưmhqytasfi gìgrcu đdjubóibhk thìgrcusddqi sẽghrb khôsddqng đdjubbwvtng chạblqjm vàsszho em! Côsddqoipcy ởqmzo hay khôsddqng ởqmzo đdjubâktcdy đdjubeibdu giốhbaxng nhau, trưmhqytasfc khi kếsreut hôsddqn côsddqoipcy khôsddqng quảeoxfn đdjubưmhqylaskc tôsddqi, sau khi kếsreut hôsddqn cũisqhng vậblqjy, côsddqoipcy khôsddqng cóibhk quyềeibdn, hiểhdamu khôsddqng?”

Dụbwvt Thiêtasfn Tuyếsreut từmhqy từmhqy trợlaskn to hai mắcabqt, sửoeydng sốhbaxt kinh ngạblqjc khôsddqng thôsddqi.

“Anh tùmefny tiệslcyn tìgrcum phụbwvt nữjvlq, thậblqjm chíisqhvakzn đdjubưmhqya vềeibd nhàsszhsddqoipcy đdjubeibdu khôsddqng trôsddqng nom sao?!” Côsddq khôsddqng thểhdam tin đdjubưmhqylaskc, hỏfbooi anh.

Nam Cung Kìgrcunh Hiêtasfn thíisqhch thúsfts chăchizm chúsfts nhìgrcun khuôsddqn mặommpt nhỏfboo nhắcabqn củiadfa côsddq biếsreun hóibhka theo tâktcdm tìgrcunh, trầgjhlm giọzdving nóibhki: “Đslcyâktcdy làsszh tròvakz chơtasfi củiadfa nhàsszh giàsszhu! Côsddqobzui, em hẳoipcn khôsddqng hiểhdamu đdjubưmhqyơtasfc đdjubâktcdu! Ngoan ngoãwokxn ởqmzotasfn cạblqjnh tôsddqi, tóibhkm lạblqji, ngàsszhy nàsszho đdjubóibhksddqi ngáobzun thìgrcu sẽghrbibhki cho em biếsreut, hiệslcyn tạblqji thìgrcu đdjubmhqyng mơtasfmhqyqmzong còvakzn cóibhk mộsbbut ngàsszhy nhưmhqy thếsreu!”

Sựsreu khiếsreup sợlask trong lòvakzng Dụbwvt Thiêtasfn Tuyếsreut thậblqjt lâktcdu cũisqhng khôsddqng thểhdam tảeoxfn đdjubi, nhìgrcun anh, càsszhng lúsftsc càsszhng tin tưmhqyqmzong trong nhàsszh giàsszhu cóibhk quyềeibdn thếsreu chăchizn nuôsddqi toàsszhn làsszh mộsbbut bang cầgjhlm thúsfts, bọzdvin họzdvi khôsddqng cóibhkgrcunh cảeoxfm, khôsddqng cóibhk sựsreuoipcp áobzup, thậblqjm chíisqh ngay cảeoxf ranh giớtasfi đdjubblqjo đdjubyunlc cuốhbaxi cùmefnng cũisqhng khôsddqng cóibhk, muốhbaxn làsszhm gìgrcu thìgrcusszhm đdjubãwokx trởqmzo thàsszhnh tiêtasfu chíisqh củiadfa bọzdvin họzdvi!

sddq mệslcyt mỏfbooi rũisqhsszhng mi thậblqjt dàsszhi xuốhbaxng, cau màsszhy khôsddqng hiểhdamu, nóibhki mộsbbut câktcdu: “Côsddqoipcy thậblqjt đdjubáobzung thưmhqyơtasfng.”

Nam Cung Kìgrcunh Hiêtasfn nâktcdng nửoeyda bêtasfn mặommpt khôsddqng bịyunl thưmhqyơtasfng củiadfa côsddqtasfn, cúsftsi đdjubgjhlu hôsddqn đdjubôsddqi môsddqi anh đdjubàsszho ngọzdvit ngàsszho, giọzdving nóibhki khàsszhn khàsszhn: “Đslcyáobzung thưmhqyơtasfng cáobzui gìgrcu? Phụbwvt nữjvlq bấoipct quáobzu chỉnbwd đdjubúsftsng làsszh vậblqjt hi sinh đdjubhdam giữjvlq quan hệslcysszh thôsddqi, nếsreuu ban đdjubgjhlu Dạblqj Hi khôsddqng bỏfboo trốhbaxn cùmefnng Trìgrcunh Dĩffehtasfnh thìgrcu sốhbax phậblqjn củiadfa nóibhk vềeibd sau cũisqhng sẽghrb nhưmhqy vậblqjy! Côsddqobzui, em thậblqjt sựsreu cho làsszhibhkisqhng cóibhk quyềeibdn chọzdvin lựsreua giốhbaxng em sao?!”

Dụbwvt Thiêtasfn Tuyếsreut cưmhqyqsvfi nhạblqjt: “Anh lầgjhlm, tôsddqi cũisqhng thếsreu, chưmhqya hềeibdibhk quyềeibdn chọzdvin lựsreua.”

“.....” Nam Cung Kìgrcunh Hiêtasfn nhíisqhu màsszhy nhưmhqyng khôsddqng đdjubhdam ýjvlq tớtasfi côsddq....., cúsftsi đdjubgjhlu hôsddqn sâktcdu hơtasfn, đdjubgjhlu lưmhqykitgi chạblqjm vàsszho kẽghrbchizng khésddqp chặommpt củiadfa côsddq thìgrcu rờqsvfi khỏfbooi, tay anh vuốhbaxt ve mặommpt côsddq, mơtasf hồfvutibhki: “Hésddq miệslcyng, ngoan.....”

Dụbwvt Thiêtasfn Tuyếsreut chếsreut cũisqhng khôsddqng nghe theo, chỉnbwd chằnvtdm chằnvtdm nhìgrcun anh, coi anh cóibhk thểhdamsszhm gìgrcugrcunh.

“Khôsddqng cho tôsddqi hôsddqn cóibhk đdjubúsftsng khôsddqng? Đslcyưmhqylaskc.....” Đslcyfvutng tửoeyd đdjuben nhưmhqy đdjubáobzu hắcabqc diệslcyu lóibhke sáobzung, bàsszhn tay bắcabqt đdjubgjhlu tiếsreun hàsszhnh hàsszhnh vi xấoipcu, vésddqn váobzuy củiadfa côsddqtasfn dòvakzsddqt tiếsreun vàsszho, da thịyunlt trơtasfn mềeibdm kia khiếsreun anh mấoipct khốhbaxng chếsreu, mộsbbut mạblqjch thăchizm dòvakz đdjubếsreun giữjvlqa hai đdjubùmefni củiadfa côsddq.

Dụbwvt Thiêtasfn Tuyếsreut bốhbaxi rốhbaxi đdjubèuxau tay anh lạblqji khôsddqng đdjubhdam cho anh tiếsreup tụbwvtc di đdjubsbbung, giọzdving run run: “Khôsddqng đdjubưmhqylaskc, Nam Cung Hìgrcunh Hiêtasfn đdjubâktcdy làsszh đdjubang ởqmzo trong xe, anh chúsfts ýjvlq mộsbbut chúsftst đdjubmhqyng làsszhm loạblqjn!”

sszhn tay anh hung hăchizng xoa nắcabqn thịyunlt non củiadfa côsddq, thừmhqya dịyunlp côsddqibhki chuyệslcyn đdjubgjhlu lưmhqykitgi củiadfa anh vọzdvit vàsszho trong cáobzui miệslcyng nhỏfboo ngọzdvit ngàsszho, khôsddqng đdjubhdam ýjvlqsddq đdjubang ra sứyunlc giãwokxy giụbwvta nắcabqm chặommpt gáobzuy côsddq mạblqjnh mẽghrbmhqytasfp đdjuboạblqjt hưmhqyơtasfng vịyunl ngọzdvit ngàsszho, thẳoipcng đdjubếsreun lúsftsc côsddq tứyunlc giậblqjn thởqmzo hổyfesn hểhdamn khôsddqng còvakzn hơtasfi sứyunlc chốhbaxng cựsreu, bàsszhn tay to củiadfa anh cóibhk thểhdam hoàsszhn toàsszhn khôsddqng quy tắcabqc di chuyểhdamn ởqmzotasfi tưmhqy mậblqjt nhấoipct, đdjubi đdjubi lạblqji lạblqji chạblqjm vàsszho chỗbwvt mẫtikan cảeoxfm củiadfa côsddq, Dụbwvt Thiêtasfn Tuyếsreut run rẩccksy kịyunlch liệslcyt, đdjubsbbung táobzuc củiadfa anh càsszhng lúsftsc càsszhng triềeibdn miêtasfn, càsszhng lúsftsc càsszhng đdjubi sâktcdu.

“Tôsddqi sẽghrb khôsddqng làsszhm loạblqjn, tôsddqi chỉnbwd nếsreum mộsbbut chúsftst ngon ngọzdvit thôsddqi!” Giọzdving nóibhki củiadfa Nam Cung Kìgrcunh Hiêtasfn khàsszhn khàsszhn: “Trong vòvakzng 1 tháobzung em đdjubmhqyng mơtasfmhqyqmzong thoáobzut khỏfbooi tôsddqi, tôsddqi cóibhk rấoipct nhiềeibdu cơtasf hộsbbui muốhbaxn em, em cho làsszhibhk thểhdam thoáobzut sao?!”

Dụbwvt Thiêtasfn Tuyếsreut sợlask tớtasfi mứyunlc run lêtasfn, mởqmzo miệslcyng nóibhki: “Tôsddqi khôsddqng muốhbaxn! Tôsddqi khôsddqng muốhbaxn ởqmzo nhàsszh Nam Cung nữjvlqa, anh đdjubmhqyng ésddqp buộsbbuc tôsddqi!”

ktcdm tìgrcunh củiadfa Nam Cung Kìgrcunh Hiêtasfn phứyunlc tạblqjp, biếsreut rõhdamsddqm nay côsddq bịyunliadfy khuấoipct, gậblqjt đdjubgjhlu đdjubáobzup ứyunlng: “Đslcyưmhqylaskc, khôsddqng ởqmzo đdjubóibhk.....”

sftsc nàsszhy Dụbwvt Thiêtasfn Tuyếsreut mớtasfi từmhqy từmhqytasfn tâktcdm lạblqji, mệslcyt mỏfbooi rũisqhsszhng mi dàsszhi xuốhbaxng.

“Tôsddqi van cầgjhlu anh, mấoipct đdjubi hứyunlng thúsfts nhanh lêtasfn mộsbbut chúsftst đdjubưmhqylaskc khôsddqng? Tôsddqi khôsddqng chịyunlu nổyfesi, tôsddqi muốhbaxn rờqsvfi khỏfbooi anh.....Mau chóibhkng rờqsvfi khỏfbooi anh.....”

Nam Cung Kìgrcunh Hiêtasfn nghe côsddq thìgrcu thầgjhlm thìgrcu trêtasfn tráobzun nổyfesi lêtasfn gâktcdn xanh, thấoipcp giọzdving hung dữjvlqibhki: “Em yêtasfn tâktcdm, vĩffehnh viễanion cũisqhng khôsddqng thểhdam!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.