Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 95 : Tôi muốn mau chóng rời khỏi anh

    trước sau   
Bầtlpbu trờmtnzi xanh thẳtlpbm, mộbycdt chiếybdpc Lamborghini từhdlq trêyunkn đhqkoưbrlimtnzng cao tốuctlc chạtjsvy vàfphko nộbycdi thàfphknh.

Nửmxava bêyunkn mặtivbt thậyunkt đhqkoau ráratzt, khóhplwe miệpfmdng đhqkobycdng đhqkoyunky mộbycdt chúlblat cũiazcng đhqkoau, Dụtixq Thiêyunkn Tuyếybdpt dựkztya lưbrling trêyunkn ghếybdpratzi phụtixq nghiêyunkng mặtivbt sang mộbycdt bêyunkn khôjkiqng nóhplwi câpfmdu nàfphko, hàfphkng mi thậyunkt dàfphki nhưbrliratznh bưbrlifghzm nhẹzpzq nhàfphkng che phủbfpk đhqkoôjkiqi mắqnpnt, côjkiq nhìkitvn phong cảpyvgnh bêyunkn ngoàfphki rồgzkvi từhdlq từhdlq nhắqnpnm mắqnpnt.

Nam Cung Kìkitvnh Hiêyunkn cũiazcng trầtlpbm mặtivbc, đhqkopyvgo vôjkiqhinrng, đhqkobycdt nhiêyunkn thắqnpnng xe dừhdlqng lạtjsvi.

Dụtixq Thiêyunkn Tuyếybdpt cảpyvgm giáratzc chỗmxav ngồgzkvi bêyunkn cạtjsvnh khôjkiqng cóhplw ngưbrlimtnzi mộbycdt lúlblac, sau đhqkoóhplw lạtjsvi cóhplw ngưbrlimtnzi lêyunkn xe bỏhnju thứlblakitv đhqkoóhplwtivb trêyunkn ghếybdp, mộbycdt tiếybdpng ‘Phanh’ cửmxava xe đhqkoóhplwng lạtjsvi.

jkiq muốuctln tiếybdpp tụtixqc nghỉhdlq ngơtjsvi nhưbrling eo lạtjsvi bịefbv mộbycdt cáratznh tay rắqnpnn chắqnpnc ôjkiqm lấzaxay, côjkiq run sợcnts mởtivb mắqnpnt, ngay sau đhqkoóhplw bịefbv ôjkiqm vàfphko trong mộbycdt lồgzkvng ngựkztyc cưbrlimtnzng tráratzng ấzaxam áratzp, mởtivb mắqnpnt liềfapsn thấzaxay áratznh mắqnpnt hơtjsvi đhqkoau lòodfsng lo lắqnpnng củbfpka Nam Cung Kìkitvnh Hiêyunkn.

“Côjkiqratzi nàfphky, trờmtnzi sinh em khôjkiqng thay đhqkobriqi đhqkoưbrlicntsc típdbanh tìkitvnh phảpyvgi khôjkiqng?” Khípdbahplwng trong miệpfmdng củbfpka Nam Cung Kìkitvnh Hiêyunkn phun trêyunkn mặtivbt côjkiq, anh cau màfphky chậyunkm rãhnjui nóhplwi tiếybdpp: “Biếybdpt rõjhvwpdbanh khípdba củbfpka Dạtjsv Hi pháratzch lốuctli em chọkztyc nóhplwfphkm cáratzi gìkitv? Thua thiệpfmdt cũiazcng làfphk đhqkoáratzng đhqkomtnzi em!”


Đgzkvôjkiqi mắqnpnt trong suốuctlt củbfpka Dụtixq Thiêyunkn Tuyếybdpt nhìkitvn thẳtlpbng anh, nghe lờmtnzi anh nóhplwi xong thìkitvhplwtjsvi ngơtjsv ngẩtmxhn, tiếybdpp theo bắqnpnt đhqkotlpbu ởtivb trong lòodfsng anh giãhnjuy giụtixqa.

odfsng củbfpka ngưbrlimtnzi đhqkoàfphkn ôjkiqng nàfphky côjkiq đhqkoãhnju nhìkitvn thấzaxau, khôjkiqng cóhplw đhqkoúlblang sai phảpyvgi tráratzi, chưbrlia hềfapshplwkitvnh cảpyvgm châpfmdn thàfphknh, chỉhdlqfphk đhqkoóhplwng kịefbvch giảpyvg vờmtnz, trờmtnzi sinh anh máratzu lạtjsvnh vôjkiqkitvnh khôjkiqng đhqkoblmv ýpfmd đhqkoếybdpn cảpyvgm thụtixq củbfpka ngưbrlimtnzi kháratzc dùyrgo chỉhdlq mộbycdt chúlblat xípdbau! Cũiazcng đhqkoúlblang, bấzaxat quáratz chípdbanh làfphk giao dịefbvch thâpfmdn thểblmvfphk thôjkiqi, côjkiq cầtlpbn gìkitv cảpyvgm thụtixq?!

“Dụtixq Thiêyunkn Tuyếybdpt, em đhqkohdlqng cửmxav đhqkobycdng nữbriqa!” Nam Cung Kìkitvnh pháratzt cáratzu, bàfphkn tay anh đhqkoèlqid éhnjup vai côjkiqzaxan côjkiqtivb trêyunkn ghếybdp, nhípdbau màfphky lạtjsvnh giọkztyng quáratzt.

Chăhinrm chúlbla nhìkitvn khuôjkiqn mặtivbt bịefbv phỏhnjung khôjkiqng nhẹzpzq, nhớfghz tớfghzi vếybdpt phỏhnjung trêyunkn vai côjkiq lầtlpbn trưbrlifghzc, đhqkoóhplwfphk mộbycdt bàfphki họkztyc kinh nghiệpfmdm, Nam Cung Kìkitvnh Hiêyunkn hípdbat sâpfmdu mộbycdt hơtjsvi, ôjkiqm chặtivbt côjkiq, cúlblai đhqkotlpbu dỗmxavfphknh: “Đgzkvưbrlicntsc rồgzkvi đhqkohdlqng làfphkm rộbycdn, mặtivbt củbfpka em rấzaxat đhqkoau phảpyvgi hay khôjkiqng? Cẩtmxhn thậyunkn đhqkohdlqng nhúlblac nhípdbach tôjkiqi bôjkiqi thuốuctlc cho em.”

hplwi xong anh lấzaxay ra mộbycdt ípdbat thuốuctlc đhqkotivbc trịefbv phỏhnjung mua ởtivb trong hiệpfmdu thuốuctlc, dùyrgong bôjkiqng gòodfsn thấzaxam chấzaxat lỏhnjung trong suốuctlt bôjkiqi lêyunkn mặtivbt côjkiq, khuôjkiqn mặtivbt nhỏhnju nhắqnpnn củbfpka Dụtixq Thiêyunkn Tuyếybdpt lạtjsvnh nhạtjsvt hờmtnz hữbriqng muốuctln néhnju tráratznh lạtjsvi bịefbv mấzaxay ngóhplwn tay thon dàfphki củbfpka anh bóhplwp chặtivbt, đhqkoàfphknh phảpyvgi ngoan ngoãhnjun đhqkoblmv anh bôjkiqi thuốuctlc.

Thuốuctlc nưbrlifghzc làfphknh lạtjsvnh bôjkiqi trêyunkn mặtivbt rấzaxat thoảpyvgi máratzi, cũiazcng khôjkiqng còodfsn đhqkoau ráratzt nhưbrlilblac nãhnjuy nữbriqa rồgzkvi.

Nam Cung Kìkitvnh Hiêyunkn bôjkiqi thuốuctlc cho côjkiq xong, nhẹzpzq nhàfphkng thổbriqi thổbriqi, cẩtmxhn thậyunkn ôjkiqm côjkiqfphko trong ngựkztyc, hôjkiqn lêyunkn môjkiqi côjkiq: “Cẩtmxhn thậyunkn mộbycdt chúlblat đhqkohdlqng cọkztyratzt, nghe nóhplwi mộbycdt láratzt nữbriqa cũiazcng hếybdpt đhqkoau, rấzaxat nhanh sẽgzkvfphknh.”

Sựkzty kinh ngạtjsvc từhdlq từhdlq lan tràfphkn trong lòodfsng Dụtixq Thiêyunkn Tuyếybdpt, côjkiq khôjkiqng biếybdpt hóhplwa ra ngưbrlimtnzi đhqkoàfphkn ôjkiqng nàfphky cũiazcng cóhplw thểblmv dịefbvu dàfphkng săhinrn sóhplwc nhưbrli vậyunky, trong phúlblat chốuctlc cảpyvgm thấzaxay hoảpyvgng hốuctlt khôjkiqng biếybdpt hôjkiqm nay anh uốuctlng lộbycdn thuốuctlc gìkitv.

Khôjkiqng đhqkoúlblang, anh khôjkiqng cóhplw uốuctlng nhầtlpbm thuốuctlc, nhấzaxat đhqkoefbvnh anh cũiazcng cảpyvgm thấzaxay khôjkiqng đhqkoưbrlicntsc bìkitvnh thưbrlimtnzng phảpyvgi hay khôjkiqng? Rõjhvwfphkng côjkiq, Dụtixq Thiêyunkn Tuyếybdpt mộbycdt câpfmdu cũiazcng khôjkiqng cóhplwhplwi, ởtivb trêyunkn bàfphkn cơtjsvm bịefbv em gáratzi đhqkobycdc áratzc củbfpka anh làfphkm nhụtixqc mộbycdt trậyunkn nhưbrli thếybdp, bịefbv thưbrliơtjsvng đhqkoau đhqkoếybdpn tậyunkn xưbrliơtjsvng tủbfpky, cuốuctli cùyrgong nổbriqi giậyunkn cũiazcng làfphk anh, côjkiq chịefbvu uấzaxat ứlblac lớfghzn nhưbrli thếybdp cứlbla vậyunky màfphk tan thàfphknh mâpfmdy khóhplwi.

Quảpyvg nhiêyunkn, ngưbrlimtnzi khôjkiqng cóhplw tiềfapsn thìkitvjkiqn nghiêyunkm cũiazcng đhqkofapsu khôjkiqng đhqkoáratzng bao nhiêyunku tiềfapsn.

jkiq thoáratzng nởtivb nụtixqbrlimtnzi nhạtjsvt làfphkm táratzc đhqkobycdng đhqkoếybdpn thưbrliơtjsvng tổbriqn trêyunkn mặtivbt, đhqkoau đhqkofghzn khiếybdpn côjkiq cắqnpnn môjkiqi cũiazcng khôjkiqng cưbrlimtnzi nổbriqi nữbriqa.

“Chúlblang ta cóhplw thểblmv ngưbrling hẳtlpbn loạtjsvi quan nàfphky rồgzkvi sao?” Dụtixq Thiêyunkn Tuyếybdpt bấzaxat chấzaxap anh ôjkiqm vàfphko trong lòodfsng lồgzkvng ngựkztyc ấzaxam áratzp, mặtivbt khôjkiqng chúlblat thay đhqkobriqi nhẹzpzq giọkztyng nóhplwi.

Nam Cung Kìkitvnh Hiêyunkn chậyunkm rãhnjui cau màfphky, khôjkiqng hiểblmvu côjkiq đhqkoang nóhplwi vềfapsratzi gìkitv.


Dụtixq Thiêyunkn Tuyếybdpt hípdbapfmdu mộbycdt hơtjsvi, mởtivb miệpfmdng hỏhnjui anh: “Khôjkiqng phảpyvgi vợcnts chưbrlia cưbrlifghzi củbfpka anh trởtivb vềfaps rồgzkvi sao? Anh còodfsn muốuctln nghêyunknh ngang dẫtvngn tôjkiqi vềfaps nhàfphkyunku rao thếybdpfphky khôjkiqng sợcntsjkiqzaxay hoặtivbc ngưbrlimtnzi trong nhàfphkjkiqzaxay tìkitvm anh nóhplwi chuyệpfmdn sao? Nam Cung Kìkitvnh Hiêyunkn, dùyrgo sao anh cũiazcng đhqkoãhnju chạtjsvm qua thâpfmdn thểblmv củbfpka tôjkiqi rồgzkvi, khôjkiqng cóhplwkitv hiếybdpm lạtjsv hay ly kỳmxav, cáratzi tôjkiqi cóhplw thìkitv phụtixq nữbriq kháratzc cũiazcng đhqkofapsu cóhplw, mỗmxavi khi cầtlpbn thiếybdpt anh đhqkoâpfmdu cầtlpbn nhấzaxat đhqkoefbvnh tìkitvm tôjkiqi, huốuctlng chi vợcnts chưbrlia cưbrlifghzi củbfpka anh xinh đhqkozpzqp nhưbrli thếybdp tạtjsvi sao anh khôjkiqng đhqkoi tìkitvm côjkiqzaxay?”

Rốuctlt cuộbycdc Nam Cung Kìkitvnh Hiêyunkn cũiazcng hiểblmvu đhqkoưbrlicntsc ýpfmd tứlbla củbfpka côjkiq, anh cưbrlimtnzi lạtjsvnh nhéhnjuo cằvtnxm côjkiq: “Em muốuctln sớfghzm thoáratzt khỏhnjui tôjkiqi?”

Dụtixq Thiêyunkn Tuyếybdpt khôjkiqng nóhplwi lờmtnzi nàfphko, nhưbrling trong áratznh mắqnpnt trong trẻyunko lạtjsvnh lùyrgong rõjhvwfphkng chípdbanh làfphk lộbycd ra ýpfmdfphky.

“Em thậyunkt đhqkoúlblang làfphk to gan lớfghzn mậyunkt, chuyệpfmdn củbfpka tôjkiqi màfphk em cũiazcng dáratzm suy đhqkoratzn!” Nam Cung Kìkitvnh Hiêyunkn ôjkiqm côjkiq, cau màfphky nóhplwi: “Nếybdpu màfphkjkiqi đhqkoblmv ýpfmd tớfghzi vợcnts chưbrlia cưbrlifghzi gìkitv đhqkoóhplw thìkitvjkiqi sẽgzkv khôjkiqng đhqkotixqng chạtjsvm vàfphko em! Côjkiqzaxay ởtivb hay khôjkiqng ởtivb đhqkoâpfmdy đhqkofapsu giốuctlng nhau, trưbrlifghzc khi kếybdpt hôjkiqn côjkiqzaxay khôjkiqng quảpyvgn đhqkoưbrlicntsc tôjkiqi, sau khi kếybdpt hôjkiqn cũiazcng vậyunky, côjkiqzaxay khôjkiqng cóhplw quyềfapsn, hiểblmvu khôjkiqng?”

Dụtixq Thiêyunkn Tuyếybdpt từhdlq từhdlq trợcntsn to hai mắqnpnt, sửmxavng sốuctlt kinh ngạtjsvc khôjkiqng thôjkiqi.

“Anh tùyrgoy tiệpfmdn tìkitvm phụtixq nữbriq, thậyunkm chípdbaodfsn đhqkoưbrlia vềfaps nhàfphkjkiqzaxay đhqkofapsu khôjkiqng trôjkiqng nom sao?!” Côjkiq khôjkiqng thểblmv tin đhqkoưbrlicntsc, hỏhnjui anh.

Nam Cung Kìkitvnh Hiêyunkn thípdbach thúlbla chăhinrm chúlbla nhìkitvn khuôjkiqn mặtivbt nhỏhnju nhắqnpnn củbfpka côjkiq biếybdpn hóhplwa theo tâpfmdm tìkitvnh, trầtlpbm giọkztyng nóhplwi: “Đgzkvâpfmdy làfphk tròodfs chơtjsvi củbfpka nhàfphk giàfphku! Côjkiqratzi, em hẳtlpbn khôjkiqng hiểblmvu đhqkoưbrliơtjsvc đhqkoâpfmdu! Ngoan ngoãhnjun ởtivbyunkn cạtjsvnh tôjkiqi, tóhplwm lạtjsvi, ngàfphky nàfphko đhqkoóhplwjkiqi ngáratzn thìkitv sẽgzkvhplwi cho em biếybdpt, hiệpfmdn tạtjsvi thìkitv đhqkohdlqng mơtjsvbrlitivbng còodfsn cóhplw mộbycdt ngàfphky nhưbrli thếybdp!”

Sựkzty khiếybdpp sợcnts trong lòodfsng Dụtixq Thiêyunkn Tuyếybdpt thậyunkt lâpfmdu cũiazcng khôjkiqng thểblmv tảpyvgn đhqkoi, nhìkitvn anh, càfphkng lúlblac càfphkng tin tưbrlitivbng trong nhàfphk giàfphku cóhplw quyềfapsn thếybdp chăhinrn nuôjkiqi toàfphkn làfphk mộbycdt bang cầtlpbm thúlbla, bọkztyn họkzty khôjkiqng cóhplwkitvnh cảpyvgm, khôjkiqng cóhplw sựkztyzaxap áratzp, thậyunkm chípdba ngay cảpyvg ranh giớfghzi đhqkotjsvo đhqkolblac cuốuctli cùyrgong cũiazcng khôjkiqng cóhplw, muốuctln làfphkm gìkitv thìkitvfphkm đhqkoãhnju trởtivb thàfphknh tiêyunku chípdba củbfpka bọkztyn họkzty!

jkiq mệpfmdt mỏhnjui rũiazcfphkng mi thậyunkt dàfphki xuốuctlng, cau màfphky khôjkiqng hiểblmvu, nóhplwi mộbycdt câpfmdu: “Côjkiqzaxay thậyunkt đhqkoáratzng thưbrliơtjsvng.”

Nam Cung Kìkitvnh Hiêyunkn nâpfmdng nửmxava bêyunkn mặtivbt khôjkiqng bịefbv thưbrliơtjsvng củbfpka côjkiqyunkn, cúlblai đhqkotlpbu hôjkiqn đhqkoôjkiqi môjkiqi anh đhqkoàfphko ngọkztyt ngàfphko, giọkztyng nóhplwi khàfphkn khàfphkn: “Đgzkváratzng thưbrliơtjsvng cáratzi gìkitv? Phụtixq nữbriq bấzaxat quáratz chỉhdlq đhqkoúlblang làfphk vậyunkt hi sinh đhqkoblmv giữbriq quan hệpfmdfphk thôjkiqi, nếybdpu ban đhqkotlpbu Dạtjsv Hi khôjkiqng bỏhnju trốuctln cùyrgong Trìkitvnh Dĩkitvyunknh thìkitv sốuctl phậyunkn củbfpka nóhplw vềfaps sau cũiazcng sẽgzkv nhưbrli vậyunky! Côjkiqratzi, em thậyunkt sựkzty cho làfphkhplwiazcng cóhplw quyềfapsn chọkztyn lựkztya giốuctlng em sao?!”

Dụtixq Thiêyunkn Tuyếybdpt cưbrlimtnzi nhạtjsvt: “Anh lầtlpbm, tôjkiqi cũiazcng thếybdp, chưbrlia hềfapshplw quyềfapsn chọkztyn lựkztya.”

“.....” Nam Cung Kìkitvnh Hiêyunkn nhípdbau màfphky nhưbrling khôjkiqng đhqkoblmv ýpfmd tớfghzi côjkiq....., cúlblai đhqkotlpbu hôjkiqn sâpfmdu hơtjsvn, đhqkotlpbu lưbrlifghzi chạtjsvm vàfphko kẽgzkvhinrng khéhnjup chặtivbt củbfpka côjkiq thìkitv rờmtnzi khỏhnjui, tay anh vuốuctlt ve mặtivbt côjkiq, mơtjsv hồgzkvhplwi: “Héhnju miệpfmdng, ngoan.....”

Dụtixq Thiêyunkn Tuyếybdpt chếybdpt cũiazcng khôjkiqng nghe theo, chỉhdlq chằvtnxm chằvtnxm nhìkitvn anh, coi anh cóhplw thểblmvfphkm gìkitvkitvnh.

“Khôjkiqng cho tôjkiqi hôjkiqn cóhplw đhqkoúlblang khôjkiqng? Đgzkvưbrlicntsc.....” Đgzkvgzkvng tửmxav đhqkoen nhưbrli đhqkoáratz hắqnpnc diệpfmdu lóhplwe sáratzng, bàfphkn tay bắqnpnt đhqkotlpbu tiếybdpn hàfphknh hàfphknh vi xấzaxau, véhnjun váratzy củbfpka côjkiqyunkn dòodfshnjut tiếybdpn vàfphko, da thịefbvt trơtjsvn mềfapsm kia khiếybdpn anh mấzaxat khốuctlng chếybdp, mộbycdt mạtjsvch thăhinrm dòodfs đhqkoếybdpn giữbriqa hai đhqkoùyrgoi củbfpka côjkiq.

Dụtixq Thiêyunkn Tuyếybdpt bốuctli rốuctli đhqkoèlqid tay anh lạtjsvi khôjkiqng đhqkoblmv cho anh tiếybdpp tụtixqc di đhqkobycdng, giọkztyng run run: “Khôjkiqng đhqkoưbrlicntsc, Nam Cung Hìkitvnh Hiêyunkn đhqkoâpfmdy làfphk đhqkoang ởtivb trong xe, anh chúlbla ýpfmd mộbycdt chúlblat đhqkohdlqng làfphkm loạtjsvn!”

fphkn tay anh hung hăhinrng xoa nắqnpnn thịefbvt non củbfpka côjkiq, thừhdlqa dịefbvp côjkiqhplwi chuyệpfmdn đhqkotlpbu lưbrlifghzi củbfpka anh vọkztyt vàfphko trong cáratzi miệpfmdng nhỏhnju ngọkztyt ngàfphko, khôjkiqng đhqkoblmv ýpfmdjkiq đhqkoang ra sứlblac giãhnjuy giụtixqa nắqnpnm chặtivbt gáratzy côjkiq mạtjsvnh mẽgzkvbrlifghzp đhqkooạtjsvt hưbrliơtjsvng vịefbv ngọkztyt ngàfphko, thẳtlpbng đhqkoếybdpn lúlblac côjkiq tứlblac giậyunkn thởtivb hổbriqn hểblmvn khôjkiqng còodfsn hơtjsvi sứlblac chốuctlng cựkzty, bàfphkn tay to củbfpka anh cóhplw thểblmv hoàfphkn toàfphkn khôjkiqng quy tắqnpnc di chuyểblmvn ởtivbtjsvi tưbrli mậyunkt nhấzaxat, đhqkoi đhqkoi lạtjsvi lạtjsvi chạtjsvm vàfphko chỗmxav mẫtvngn cảpyvgm củbfpka côjkiq, Dụtixq Thiêyunkn Tuyếybdpt run rẩtmxhy kịefbvch liệpfmdt, đhqkobycdng táratzc củbfpka anh càfphkng lúlblac càfphkng triềfapsn miêyunkn, càfphkng lúlblac càfphkng đhqkoi sâpfmdu.

“Tôjkiqi sẽgzkv khôjkiqng làfphkm loạtjsvn, tôjkiqi chỉhdlq nếybdpm mộbycdt chúlblat ngon ngọkztyt thôjkiqi!” Giọkztyng nóhplwi củbfpka Nam Cung Kìkitvnh Hiêyunkn khàfphkn khàfphkn: “Trong vòodfsng 1 tháratzng em đhqkohdlqng mơtjsvbrlitivbng thoáratzt khỏhnjui tôjkiqi, tôjkiqi cóhplw rấzaxat nhiềfapsu cơtjsv hộbycdi muốuctln em, em cho làfphkhplw thểblmv thoáratzt sao?!”

Dụtixq Thiêyunkn Tuyếybdpt sợcnts tớfghzi mứlblac run lêyunkn, mởtivb miệpfmdng nóhplwi: “Tôjkiqi khôjkiqng muốuctln! Tôjkiqi khôjkiqng muốuctln ởtivb nhàfphk Nam Cung nữbriqa, anh đhqkohdlqng éhnjup buộbycdc tôjkiqi!”

pfmdm tìkitvnh củbfpka Nam Cung Kìkitvnh Hiêyunkn phứlblac tạtjsvp, biếybdpt rõjhvwjkiqm nay côjkiq bịefbvbfpky khuấzaxat, gậyunkt đhqkotlpbu đhqkoáratzp ứlblang: “Đgzkvưbrlicntsc, khôjkiqng ởtivb đhqkoóhplw.....”

lblac nàfphky Dụtixq Thiêyunkn Tuyếybdpt mớfghzi từhdlq từhdlqyunkn tâpfmdm lạtjsvi, mệpfmdt mỏhnjui rũiazcfphkng mi dàfphki xuốuctlng.

“Tôjkiqi van cầtlpbu anh, mấzaxat đhqkoi hứlblang thúlbla nhanh lêyunkn mộbycdt chúlblat đhqkoưbrlicntsc khôjkiqng? Tôjkiqi khôjkiqng chịefbvu nổbriqi, tôjkiqi muốuctln rờmtnzi khỏhnjui anh.....Mau chóhplwng rờmtnzi khỏhnjui anh.....”

Nam Cung Kìkitvnh Hiêyunkn nghe côjkiq thìkitv thầtlpbm thìkitv trêyunkn tráratzn nổbriqi lêyunkn gâpfmdn xanh, thấzaxap giọkztyng hung dữbriqhplwi: “Em yêyunkn tâpfmdm, vĩkitvnh viễratzn cũiazcng khôjkiqng thểblmv!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.