Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 84 : Buông cô ấy ra cho tôi

    trước sau   
Đgaxfkcvhu đhbxriệxugon thoạogoui bêwpukn kia trầkcvhm lặpypcng.

Trong lòigbbng Nam Cung Kìfmtqnh Hiêwpukn cànbcang lúhziec cànbcang khẩtwbwn trưjmscơpypcng, nhíirshu mànbcay thấdeuup giọqpzfng nówaexi: “Dụinkp Thiêwpukn Tuyếwaext, tôusxai đhbxrang nówaexi chuyệxugon vớveboi côusxa, cówaex nghe khôusxang?”

usxa hấdeuup mong manh nhưjmscslyxnh ve, mộiyvrt tiếwaexng mộiyvrt tiếwaexng, phiêwpuku táslyxn trong giówaex, Nam Cung Kìfmtqnh Hiêwpukn cũdeuung khôusxang biếwaext côusxajmscpypci nànbcao chỉbiuc nghe đhbxrưjmscefhzc mỗoisoi âvebom thanh híirsht thởjmsc chậitjmp chờjmscn đhbxrãfmtq cảuxyzm thấdeuuy côusxawaexslyxi gìfmtq khôusxang đhbxrúhzieng, sảuxyzi bưjmscveboc vànbcao trong xe đhbxrówaexng cửzlroa lạogoui, níirshn thởjmscwaexi: “Đgaxfưjmscefhzc rồxghhi, tôusxai đhbxruxyzm bảuxyzo tìfmtqm đhbxrưjmscefhzc côusxadeuung khong đhbxrinkpng vànbcao côusxa, khôusxang nổveboi giậitjmn, bâveboy giờjmscwaexi cho tôusxai biếwaext côusxajmsc chỗoisonbcao, hửzlrom?”

“…..Tôusxai ởjmsc nhànbca.”

Thanh âvebom củrkpma côusxa nhỏokkv yếwaexu nhưjmscng rấdeuut rõrqcrnbcang, khôusxang cówaex chúhziet tâvebom tìfmtqnh nànbcao, Nam Cung Kìfmtqnh Hiêwpukn cúhziep đhbxriệxugon thoạogoui liềcbwsn lậitjmp tứxugoc ra tay tra đhbxrwnjga chỉbiuc nhànbcausxa, chếwaext tiệxugot, lâvebou nhưjmsc vậitjmy thậitjmm chíirshusxajmsc trúhziejmsc đhbxrâvebou cũdeuung khôusxang biếwaext! Anh hơpypci ảuxyzo nãfmtqo, trong sắtwhuc trờjmsci đhbxrãfmtq trưjmsca, láslyxi xe đhbxri tớveboi đhbxrwnjga chỉbiuc vừzgxha mớveboi tra đhbxrưjmscefhzc!

waexng dáslyxng Dụinkp Thiêwpukn Tuyếwaext mảuxyznh khảuxyznh ngồxghhi ởjmsc trưjmscveboc cửzlroa, giówaex lạogounh thổveboi tớveboi lànbcam tay châvebon củrkpma củrkpma côusxa đhbxrcbwsu buốusxat lạogounh, giơpypc tay lau giọqpzft nưjmscveboc mắtwhut cuốusxai cùpvyhng, đhbxrxugong lêwpukn mởjmsc cửzlroa nhànbcafmtqnh.




Vốusxan khôusxang phảuxyzi lànbca ngưjmscjmsci yếwaexu ớvebot, khôusxang dễpypcnbcang rơpypci nưjmscveboc mắtwhut nhưjmsc vậitjmy, chỉbiucnbca khôusxang ngờjmscjmsc nhànbca Nam Cung lạogoui hếwaext lầkcvhn nànbcay tớveboi lầkcvhn kháslyxc gặpypcp phảuxyzi Nam Cung lãfmtqo gia, lànbca cha mẹsbmv đhbxrưjmscơpypcng nhiêwpukn ai cũdeuung sẽqrte bảuxyzo vệxugo con cáslyxi củrkpma mìfmtqnh, dễpypc hiểqpzfu, bấdeuut kểqpzf con cáslyxi cówaex bao nhiêwpuku lỗoisoi lầkcvhm tháslyxi quáslyxdeuung đhbxrcbwsu nhưjmsc thếwaex, nhưjmscng mànbcausxa, Dụinkp Thiêwpukn Tuyếwaext khôusxang phảuxyzi lànbca ngưjmscjmsci sao? Côusxadeuung đhbxrãfmtq từzgxhng đhbxrưjmscefhzc ba mẹsbmv củrkpma côusxa thưjmscơpypcng yêwpuku nhưjmsc vậitjmy, chẳftving qua lànbcaveboy giờjmsc khôusxang cówaexjmsc đhbxrâveboy mànbca thôusxai! Tạogoui sao cówaex thểqpzfxugoc hiếwaexp ngưjmscjmsci ta nhưjmsc vậitjmy!!

Khuôusxan mặpypct nhỏokkv nhắtwhun trắtwhung nhợefhzt lạogoui rơpypci xuốusxang mộiyvrt giọqpzft lệxugo trong suốusxat, mấdeuuy ngówaexn tay nhợefhzt nhạogout run run, thửzlro mấdeuuy lầkcvhn cũdeuung cówaexslyxch nànbcao cắtwhum chìfmtqa khówaexa vànbcao ổvebo khówaexa.

Bấdeuut thìfmtqnh lìfmtqnh bêwpukn cạogounh cówaex mộiyvrt bówaexng dáslyxng cao lớvebon tiếwaexn tớveboi gầkcvhn, đhbxrôusxai mắtwhut Dụinkp Thiêwpukn Tuyếwaext đhbxrvsnim lệxugo ngẩtwbwn ra, ngưjmscveboc lêwpukn lạogoui thấdeuuy mộiyvrt bộiyvr mặpypct du côusxan vànbca mộiyvrt ngưjmscjmsci đhbxrànbcan ôusxang đhbxrang đhbxrxugong mộiyvrt bêwpukn nhìfmtqn côusxa khôusxang cówaex ýwmaa tốusxat.

Dụinkp Thiêwpukn Tuyếwaext theo bảuxyzn năkjjang thu lạogoui bànbcan tay đhbxrang nắtwhum chìfmtqa khówaexa, đhbxrôusxai mắtwhut lànbcanh lạogounh cảuxyznh giáslyxc, lui mộiyvrt bưjmscveboc vềcbws phíirsha sau nhìfmtqn hắtwhun, lạogoui khôusxang ngờjmsc hắtwhun thếwaex nhưjmscng cũdeuung du côusxan cưjmscjmsci cưjmscjmsci bưjmscveboc tớveboi trưjmscveboc mộiyvrt bưjmscveboc, Dụinkp Thiêwpukn Tuyếwaext nhậitjmn thấdeuuy đhbxrưjmscefhzc nguy hiểqpzfm, đhbxriyvrt nhiêwpukn quay ngưjmscjmsci.

Sau lưjmscng, hai thâvebon hìfmtqnh đhbxrànbcan ôusxang cao lớvebon chặpypcn lạogoui đhbxrưjmscjmscng đhbxri củrkpma côusxa.

Sắtwhuc mặpypct vốusxan đhbxrãfmtq trắtwhung nhợefhzt giờjmsc bỗoisong khẩtwbwn trưjmscơpypcng vôusxapvyhng.

“Cáslyxc ngưjmscjmsci lànbca ai? Muốusxan lànbcam cáslyxi gìfmtq?” Dụinkp Thiêwpukn Tuyếwaext cảuxyznh giáslyxc hỏokkvi.

“Mớveboi vànbcai ngànbcay mànbca Dụinkp tiểqpzfu thưjmsc đhbxrãfmtq khôusxang nhậitjmn ra sao? Hảuxyz? Côusxawaexi coi chúhzieng tôusxai muốusxan lànbcam gìfmtq?” Mấdeuuy têwpukn đhbxrànbcan ôusxang du côusxan cưjmscjmsci lêwpukn, đhbxriyvrng táslyxc cuồxghhng vọqpzfng xấdeuuu xa, chằvsnim chằvsnim quan sáslyxt côusxa.

Trong mắtwhut Dụinkp Thiêwpukn Tuyếwaext lówaexe lêwpukn tia sáslyxng, đhbxriyvrt nhiêwpukn hiểqpzfu ra, chậitjmm rãfmtqi nhíirshu mànbcay, mởjmsc miệxugong nówaexi: “Tôusxai biếwaext rồxghhi, cáslyxc ngưjmscjmsci lậitjmt lọqpzfng khôusxang giữqcyu lờjmsci vậitjmy sao? Ban đhbxrkcvhu chúhzieng ta đhbxrãfmtqwaexi rõrqcrnbcang rồxghhi, chỉbiuc cầkcvhn tôusxai cówaex thểqpzf trảuxyz tiềcbwsn đhbxrpypct cọqpzfc thìfmtqslyxc ngưjmscjmsci sẽqrte cho tôusxai mưjmscefhzn tiềcbwsn, vìfmtq sao lạogoui xảuxyzy ra vấdeuun đhbxrcbws?! Em gáslyxi tôusxai đhbxrang chờjmsc ra nưjmscveboc ngoànbcai chữqcyua bệxugonh, em ấdeuuy khôusxang thểqpzf chậitjmm trễpypc, mấdeuuy ngưjmscjmsci cówaex thểqpzf khoan dung mộiyvrt chúhziet khôusxang, yêwpuku cầkcvhu củrkpma cáslyxc ngưjmscjmsci rõrqcrnbcang tôusxai đhbxrãfmtqnbcam đhbxrưjmscefhzc rồxghhi!”

“Tiềcbwsn đhbxrpypct cọqpzfc?” mộiyvrt ngưjmscjmsci đhbxrànbcan ôusxang nhíirshu mànbcay, bànbcan tay xấdeuuu xa thảuxyz bờjmsc vai côusxa ra: “Em gáslyxi nhỏokkv ơpypci, chỉbiuc mấdeuuy ngànbcan đhbxrxghhng tiềcbwsn đhbxrpypct cọqpzfc em cảuxyzm thấdeuuy Tiềcbwsn thiếwaexu củrkpma chúhzieng tôusxai sẽqrte đhbxrqpzf trong mắtwhut sao? Chỉbiucnbca chọqpzfc em chơpypci, nhìfmtqn dáslyxng vẻtwhu nghiêwpukm túhziec củrkpma em kìfmtqa!”

Trong lòigbbng Dụinkp Thiêwpukn Tuyếwaext kinh hãfmtqi, láslyxch mìfmtqnh nérkpm tráslyxnh tay củrkpma hắtwhun, trong mắtwhut thoáslyxng qua mộiyvrt tia cháslyxn ghérkpmt.

“Anh nówaexi chuyệxugon thìfmtqwaexi chuyệxugon, khôusxang nêwpukn đhbxriyvrng tay đhbxriyvrng châvebon.” Côusxa cốusxa gắtwhung đhbxrèiyvr érkpmp cơpypcn tứxugoc đhbxrqpzf cho mìfmtqnh bìfmtqnh tĩefhznh hòigbba nhãfmtqwaexi.

“A.....Đgaxfiyvrng tay đhbxriyvrng châvebon? Chúhzieng tôusxai thíirshch đhbxriyvrng tay đhbxriyvrng châvebon thìfmtq thếwaexnbcao!” Mấdeuuy ngưjmscjmsci đhbxrànbcan ôusxang cùpvyhng nhau lấdeuun áslyxp đhbxri qua, mộiyvrt têwpukn túhziem chặpypct cáslyxnh tay củrkpma côusxa đhbxrtwbwy mạogounh côusxarkpm xuốusxang, giậitjmt túhziei xáslyxch củrkpma côusxarkpmm ra sau lưjmscng: “Ngay từzgxhhziec em tớveboi giao tiềcbwsn đhbxrpypct cọqpzfc thìfmtq Tiềcbwsn thiếwaexu củrkpma chúhzieng tôusxai đhbxrãfmtq vừzgxha ýwmaa em cówaex biếwaext hay khôusxang? Đgaxfãfmtq lớvebon nhưjmsc vậitjmy còigbbn mưjmscefhzn tiềcbwsn lànbcam gìfmtq nha! Ởonab trêwpukn giưjmscjmscng đhbxrànbcan ôusxang thìfmtq mặpypcc sứxugoc đhbxròigbbi hỏokkvi, ngưjmscjmsci nànbcao lạogoui khôusxang cho em, đhbxrúhzieng khôusxang!”


Tiếwaexng cưjmscjmsci pháslyxch lốusxai cànbcan rỡitjm, Dụinkp thiêwpukn Tuyếwaext rợefhzn cảuxyzwaexc gáslyxy, chậitjmm rãfmtqi lắtwhuc lắtwhuc đhbxrkcvhu: “Tôusxai hiểqpzfu rồxghhi.....Ngay từzgxh đhbxrkcvhu cáslyxc ngưjmscjmsci cũdeuung khôusxang cówaex thànbcanh ýwmaa cho tôusxai mưjmscefhzn tiềcbwsn, cáslyxc ngưjmscjmsci.....”

“Tiềcbwsn thiếwaexu củrkpma chúhzieng tôusxai muốusxan gặpypcp em mộiyvrt lầkcvhn! Em tốusxat nhấdeuut ởjmscpvyhng vớveboi anh ấdeuuy mấdeuuy đhbxrêwpukm thìfmtq chuyệxugon gìfmtqdeuung đhbxrưjmscefhzc giảuxyzi quyếwaext, đhbxrếwaexn lúhziec đhbxrówaex đhbxrzgxhng nówaexi lànbca cho em gáslyxi ra nưjmscveboc ngoànbcai, muốusxan lêwpukn trờjmsci Tiềcbwsn thiếwaexu củrkpma chúhzieng tôusxai cũdeuung cówaex thểqpzf dẫvsnin đhbxri! Đgaxfi mau đhbxri.....”

“Khôusxang.....Tôusxai khôusxang đhbxri! Cáslyxc ngưjmscjmsci đhbxrzgxhng lôusxai kérkpmo tôusxai! Tôusxai khôusxang mưjmscefhzn nữqcyua, mấdeuuy ngưjmscjmsci buôusxang tôusxai ra!!” Dụinkp Thiêwpukn Tuyếwaext kêwpuku lêwpukn, liềcbwsu mạogoung muốusxan tráslyxnh thoáslyxt bànbcan tay củrkpma mấdeuuy ngưjmscjmsci đhbxrànbcan ôusxang khôusxang thànbcanh thậitjmt nànbcay, sợefhz sệxugot thụinkpt lùpvyhi vềcbws phíirsha sau, nhưjmscng thâvebon thểqpzf yếwaext ớvebot mảuxyznh khảuxyznh khôusxang thểqpzf chốusxang lạogoui đhbxrưjmscefhzc sứxugoc lựblzoc mấdeuuy ngưjmscjmsci đhbxrànbcan ôusxang cao lớvebon, mộiyvrt ngưjmscjmsci dùpvyhng sứxugoc cũdeuung sắtwhup kérkpmo đhbxrxugot cáslyxnh tay củrkpma côusxa! Côusxa muốusxan khôusxang đhbxri cũdeuung khôusxang đhbxrưjmscefhzc!

“Đgaxfâveboy cũdeuung khôusxang thểqpzf theo ýwmaa em, mưjmscefhzn đhbxrãfmtqjmscefhzn rồxghhi, còigbbn nówaexi cáslyxi gìfmtq nữqcyua!” Mộiyvrt ngưjmscjmsci đhbxrànbcan ôusxang bịwnjg chọqpzfc cówaex chúhziet nổveboi nówaexng, mộiyvrt pháslyxt kérkpmo đhbxrxugot sợefhzi dâveboy chuyềcbwsn duy nhấdeuut trêwpukn cổvebousxa, côusxa đhbxrau đhbxrếwaexn ngâvebom thànbcanh tiếwaexng, Dụinkp Thiêwpukn Tuyếwaext che cổvebo, cảuxyz kinh kêwpuku: “Đgaxfzgxhng, trảuxyz lạogoui cho tôusxai, đhbxrówaexnbcaveboy chuyềcbwsn mẹsbmvusxai đhbxrqpzf lạogoui cho tôusxai!”

Ngưjmscjmsci đhbxrànbcan ôusxang cưjmscjmsci thôusxa lỗoiso giơpypcslyxnh tay lêwpukn, Dụinkp Thiêwpukn Tuyếwaext liềcbwsu mạogoung giãfmtqy dụinkpa, hắtwhun ta liềcbwsn ôusxam eo củrkpma côusxa vuốusxat ve đhbxrưjmscjmscng cong xinh đhbxrsbmvp, thậitjmm chíirshigbbn muốusxan kérkpmo khówaexa y phụinkpc phíirsha sau gáslyxy côusxa chiếwaexm tiệxugon nghi trưjmscveboc rồxghhi sẽqrtewaexi!

Dụinkp Thiêwpukn Tuyếwaext thérkpmt lêwpukn, trong lòigbbng sợefhzfmtqi tớveboi cựblzoc đhbxriểqpzfm, trong lòigbbng bànbcan tay còigbbn siếwaext chặpypct cáslyxi chìfmtqa khówaexa, côusxa hung hăkjjang đhbxráslyxnh trúhzieng mắtwhut mộiyvrt ngưjmscjmsci đhbxrànbcan ôusxang, quay ngưjmscjmsci bỏokkv chạogouy, sau lưjmscng lạogoui cówaex ngưjmscjmsci ôusxam chặpypcn ngang, côusxapvyhng hếwaext sứxugoc lựblzoc toànbcan thâvebon đhbxráslyx qua! Mộiyvrt vùpvyhng hỗoison loạogoun, Dụinkp Thiêwpukn Tuyếwaext muốusxan nhâvebon cơpypc hộiyvri tráslyxnh khỏokkvi chạogouy đhbxri, mérkpmp váslyxy bỗoisong nhiêwpukn bịwnjg mộiyvrt ngưjmscjmsci đhbxrànbcan ôusxang hùpvyhng hùpvyhng hổvebo hổveboirshu lạogoui, xérkpm ra, trọqpzfng tâvebom côusxa khôusxang vữqcyung ngãfmtq nhànbcao trêwpukn mặpypct đhbxrdeuut!

‘Bốusxap’ mộiyvrt tiếwaexng, tráslyxn đhbxrinkpng vànbcao mặpypct đhbxrdeuut, Dụinkp Thiêwpukn Tuyếwaext đhbxrau đhbxrếwaexn đhbxrkcvhu váslyxng mắtwhut hoa.

“Con bànbcawaex, con đhbxrànbcan bànbca rẻtwhu tiềcbwsn nànbcay, dáslyxm ra tay vớveboi ôusxang mànbcay!” Trêwpukn mặpypct ngưjmscjmsci đhbxrànbcan ôusxang bịwnjg đhbxráslyxnh trúhzieng mắtwhut cówaex mộiyvrt vệxugot máslyxu, đhbxrxugong lêwpukn liềcbwsn đhbxrogoup Dụinkp Thiêwpukn Tuyếwaext cưjmscveboc, đhbxráslyxnbcao bụinkpng củrkpma côusxa, nhìfmtqn côusxa co rúhziet ngưjmscjmsci trêwpukn mặpypct đhbxrdeuut: “Tao cho mànbcay bưjmscvebong bỉbiucnh nữqcyua!”

Đgaxfau đhbxrvebon gầkcvhn nhưjmsc ngấdeuut xỉbiucu, Dụinkp Thiêwpukn Tuyếwaext ngửzlroa mặpypct bấdeuut lựblzoc nằvsnim trêwpukn mặpypct đhbxrdeuut, cảuxyzm giáslyxc đhbxrưjmscefhzc cówaex ngưjmscjmsci đhbxrang xérkpmslyxch quầkcvhn áslyxo củrkpma côusxa, nắtwhum cáslyxnh tay đhbxrau củrkpma côusxa, côusxa giùpvyhng giằvsning, gànbcao thérkpmt, thanh âvebom đhbxrcbwsu đhbxrãfmtq bịwnjg bểqpzf tan!

“Đgaxfưjmscefhzc rồxghhi đhbxrưjmscefhzc rồxghhi, nhưjmsc vậitjmy cũdeuung đhbxrrkpm rồxghhi, Tiềcbwsn thiếwaexu vừzgxha ýwmaa ngưjmscjmsci phụinkp nữqcyunbcay trưjmscveboc tiêwpukn đhbxrzgxhng đhbxrinkpng vànbcao! Chờjmsc Tiềcbwsn thiếwaexu chơpypci cháslyxn sẽqrte thưjmscjmscng cho mànbcay cũdeuung khôusxang muộiyvrn!”

Ngưjmscjmsci đhbxrànbcan ôusxang nổveboi giậitjmn ngưjmscng đhbxriyvrng táslyxc, nắtwhum chặpypct tówaexc củrkpma côusxarkpmo đhbxri vềcbws phíirsha trưjmscveboc: “Đgaxfi nhanh lêwpukn! Đgaxfxghh đhbxrĩefhz!’

Dụinkp Thiêwpukn Tuyếwaext mơpypcpypcnbcang mànbcang choáslyxng váslyxng từzgxhng cơpypcn, tráslyxn rỉbiuc ra máslyxu, côusxa liềcbwsu mạogoung kêwpuku to “Cứxugou mạogoung”, trong ngõrqcr hẻtwhum nhỏokkv hẹsbmvp khôusxang cówaex ai thấdeuuy đhbxrưjmscefhzc, thỉbiucnh thoảuxyzng cówaex 1-2 ngưjmscjmsci đhbxri ngang qua cũdeuung sẽqrte sợefhz tớveboi mứxugoc cúhziei đhbxrkcvhu giảuxyz bộiyvr khôusxang thấdeuuy rồxghhi đhbxri luôusxan, côusxa thấdeuuy ngưjmscjmsci đhbxri đhbxrưjmscjmscng lànbca khànbcan giọqpzfng gànbcao thérkpmt hi vọqpzfng cówaex ngưjmscjmsci nànbcao đhbxrówaex cứxugou côusxa, nhưjmscng lànbca khôusxang cówaex mộiyvrt ngưjmscjmsci nànbcao, khôusxang cówaex ai dừzgxhng lạogoui.

Cứxugo nhưjmsc vậitjmy thậitjmt sựblzopypci xuốusxang vựblzoc sâvebou vànbcao đhbxrwnjga ngụinkpc, cuốusxai cùpvyhng cũdeuung khôusxang leo lêwpukn đhbxrưjmscefhzc nữqcyua hay sao?

Trưjmscveboc mắtwhut lànbcanbcan sưjmscơpypcng mờjmsc mịwnjgt, Dụinkp Thiêwpukn Tuyếwaext đhbxrãfmtq kiệxugot sứxugoc, mộiyvrt dòigbbng nưjmscveboc mặpypct chảuxyzy xuốusxang, côusxa tuyệxugot vọqpzfng khôusxang còigbbn giãfmtqy giụinkpa nữqcyua.

‘Kérkpmt.....’ tiếwaexng thắtwhung xe bérkpmn nhọqpzfn gay gắtwhut, mộiyvrt chiếwaexc xe mạogounh mẽqrte đhbxrâvebom thẳftving tớveboi, đhbxrvsning đhbxrvsning sáslyxt khíirsh, mấdeuuy ngưjmscjmsci đhbxrànbcan ôusxang cũdeuung bịwnjg dọqpzfa trong giâveboy láslyxt, vẻtwhu mặpypct tứxugoc giậitjmn thôusxa bạogouo lôusxai Dụinkp Thiêwpukn Tuyếwaext đhbxri tớveboi.

Nam Cung Kìfmtqnh Hiêwpukn tháslyxo bỏokkvnbca vạogout bưjmscveboc xuốusxang xe, trong đhbxrôusxai mắtwhut thâvebom thúhziey cówaex lửzlroa giậitjmn ngậitjmp trờjmsci!

“Buôusxang-côusxadeuuy-ra cho tôusxai!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.