Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con
Chương 8 : Cô rất không thích nhìn thấy tôi?
“Háwary ..…” Lạpldg c Phàqiaa m Vũsoiz
cũsoiz ng cau màqiaa y kêfdmp u lêfdmp n mộlpqv t tiếbjdb ng bấhehh t mãsydq n, vốquaw n làqiaa cóyfqn tíycae nh thíycae ch sạpldg ch sẽmdvo ,
nêfdmp n anh rấhehh t ghéhxby t âeegn u phụhehh c củpsga a mìhxby nh bịxpit díycae nh bẩeegn n, nhưintr ng côjtsb gáwary i nhỏtjyo trưintr ớawpk c
mặppza t nàqiaa y rõtolj ràqiaa ng bịxpit dọwllt a sợgbjn , lúhbho c côjtsb tiếbjdb p cậgpba n anh đtolj ểhxby lau y phụhehh c, anh cũsoiz ng
cóyfqn thểhxby thấhehh y rõtolj gưintr ơsydq ng mặppza t nhỏtjyo nhắbjdb n trắbjdb ng nõtolj n mịxpit n màqiaa ng, rấhehh t vui tai vui
mắbjdb t.
“A.....Đigzx ưintr ợgbjn c rồjtsb i, đtolj ưintr ợgbjn c rồjtsb i, đtolj ừxpit ng lau nữpldg a.” Lạpldg c Phàqiaa m Vũsoiz ngoàqiaa i ývlcd muốquaw n cưintr ờklin i cưintr ờklin i, đtolj ưintr a tay lấhehh y khăjxrs n giấhehh y trong lòpldg ng bàqiaa n tay củpsga a côjtsb : “Khôjtsb ng thấhehh y càqiaa ng lau càqiaa ng dơsydq sao?”
“Thậgpba t xin lỗpzfr i.....” Dụhehh Thiêfdmp n Tuyếbjdb t cựbjdb c kỳuavg ảeegn o nãsydq o, côjtsb cau màqiaa y giảeegn i thíycae ch: “Thậgpba t sựbjdb làqiaa tôjtsb i khôjtsb ng cốquaw ývlcd , tôjtsb i.....”
Côjtsb rấhehh t muốquaw n nóyfqn i ‘Tôjtsb i đtolj ềfbbb n cho anh mộlpqv t bộlpqv quầhucv n áwary o kháwary c’, nhưintr ng.....Nhưintr ng
ngưintr ờklin i đtolj àqiaa n ôjtsb ng nàqiaa y cóyfqn thểhxby ăjxrs n cơsydq m chung mộlpqv t chỗpzfr cùokqs ng vớawpk i Nam Cung Kìhxby nh
Hiêfdmp n, giáwary trịxpit trêfdmp n ngưintr ờklin i anh ấhehh y làqiaa bao nhiêfdmp u?
Trong lòpldg ng côjtsb cóyfqn mộlpqv t trậgpba n co rúhbho t đtolj au đtolj ớawpk n, gưintr ơsydq ng mặppza t nóyfqn ng hổsfxx i, khôjtsb ng dáwary m nóyfqn i ra mấhehh y chữpldg kia.
“Thiếbjdb u gia?” Lạpldg c Phàqiaa m Vũsoiz nâeegn ng cao ngữpldg đtolj iệcbet u: “Ha, em khôjtsb ng biếbjdb t tôjtsb i làqiaa ai?”
Dụhehh Thiêfdmp n Tuyếbjdb t cốquaw áwary p chếbjdb sựbjdb xấhehh u hổsfxx , côjtsb đtolj ỏtjyo mặppza t, thàqiaa nh thậgpba t lắbjdb c đtolj ầhucv u.
Lầhucv n nàqiaa y Lạpldg c Phàqiaa m Vũsoiz cóyfqn phầhucv n ngưintr ợgbjn ng ngừxpit ng, còpldg n Nam Cung Kìhxby nh Hiêfdmp n thìhxby khôjtsb ng
nhịxpit n đtolj ưintr ợgbjn c cưintr ờklin i khẽmdvo mộlpqv t tiếbjdb ng, khóyfqn e môjtsb i tuấhehh n dậgpba t nhếbjdb ch lêfdmp n, vẻatxt tàqiaa mịxpit
khiếbjdb n tráwary i tim ngưintr ờklin i nhìhxby n đtolj ậgpba p liêfdmp n hồjtsb i.
Dụhehh Thiêfdmp n Tuyếbjdb t sữpldg ng sờklin , côjtsb khôjtsb ng biếbjdb t mìhxby nh sai ởufod chỗpzfr nàqiaa o.
“Nhớawpk kỹmaov , cậgpba u ấhehh y làqiaa ôjtsb ng chủpsga củpsga a nhàqiaa hàqiaa ng nàqiaa y, làqiaa cấhehh p trêfdmp n củpsga a côjtsb , mỗpzfr i phâeegn n
tiềfbbb n côjtsb kiếbjdb m đtolj ưintr ợgbjn c cũsoiz ng làqiaa do cậgpba u ấhehh y quyếbjdb t đtolj ịxpit nh cho hoặppza c khôjtsb ng cho.” Dáwary ng vẻatxt tưintr ơsydq i cưintr ờklin i tàqiaa mịxpit khôjtsb ng còpldg n, áwary nh mắbjdb t khiếbjdb n ngưintr ờklin i ta khiếbjdb p sợgbjn củpsga a Nam
Cung Kìhxby nh Hiêfdmp n nhìhxby n côjtsb : “Cóyfqn hiểhxby u chưintr a?”
Đigzx úhbho ng làqiaa mộlpqv t đtolj êfdmp m hỏtjyo ng béhxby t, bóyfqn ng dáwary ng mảeegn nh khảeegn nh củpsga a Dụhehh Thiêfdmp n Tuyếbjdb t đtolj ứtolj ng trưintr ớawpk c mặppza t anh, hơsydq i thởufod mong manh, côjtsb nhậgpba n lỗpzfr i: “Đigzx ãsydq hiểhxby u.”
“Ha ha, đtolj ừxpit ng dọwllt a côjtsb ấhehh y.....” Tráwary i lạpldg i, Lạpldg c Phàqiaa m Vũsoiz vẫdcuf n tựbjdb nhiêfdmp n thoảeegn i máwary i,
thòpldg tay khềfbbb u cằklin m củpsga a Dụhehh Thiêfdmp n Tuyếbjdb t mộlpqv t cáwary i, anh cưintr ờklin i híycae p mắbjdb t: “Tôjtsb i đtolj i
ra ngoàqiaa i thay bộlpqv quầhucv n áwary o, ngưintr ờklin i đtolj ẹvgkd p, chớawpk khẩeegn n trưintr ơsydq ng.”
Dụhehh Thiêfdmp n
Tuyếbjdb t hoảeegn ng sợgbjn hếbjdb t hồjtsb n, đtolj ếbjdb n khi phảeegn n ứtolj ng kịxpit p thìhxby Lạpldg c Phàqiaa m Vũsoiz đtolj ãsydq đtolj i ra
ngoàqiaa i rồjtsb i, anh còpldg n thuậgpba n tay đtolj óyfqn ng cửjzhk a phòpldg ng bao lạpldg i, côjtsb sợgbjn run, nhưintr ng
chỉoxfl mộlpqv t giâeegn y sau liềfbbb n giơsydq lưintr ng bàqiaa n tay lau lau cằklin m củpsga a mìhxby nh, sựbjdb kinh hãsydq i trong lòpldg ng nổsfxx i lêfdmp n bốquaw n phíycae a.....Phảeegn i gióyfqn , ngưintr ờklin i đtolj àqiaa n ôjtsb ng kia vừxpit a mớawpk i làqiaa m cáwary i gìhxby ?!
Côjtsb khôjtsb ng thấhehh y, trong mắbjdb t củpsga a Nam Cung Kìhxby nh Hiêfdmp n chợgbjn t thoáwary ng lạpldg nh lẽmdvo o!
“Cóyfqn tin tứtolj c chưintr a?” Tâeegn m tìhxby nh củpsga a anh trởufod nêfdmp n kéhxby m hẳtflm n, lạpldg nh lùokqs ng hỏtjyo i.
Dụhehh Thiêfdmp n Tuyếbjdb t đtolj ang ra sứtolj c chàqiaa xáwary t cằklin m củpsga a mìhxby nh, côjtsb suy tưintr mộlpqv t chúhbho t mớawpk i
hiểhxby u ra làqiaa anh đtolj ang hỏtjyo i cáwary i gìhxby , chỉoxfl cóyfqn thểhxby tạpldg m thờklin i đtolj èuxzz xuốquaw ng sóyfqn ng to gióyfqn lớawpk n trong lòpldg ng, côjtsb lắbjdb c đtolj ầhucv u mộlpqv t cáwary i: “Khôjtsb ng cóyfqn .”
Suốquaw t cảeegn ngàqiaa y
nay, côjtsb đtolj ãsydq tậgpba n lựbjdb c đtolj ểhxby mìhxby nh đtolj ừxpit ng nhớawpk tớawpk i Trìhxby nh Dĩuavg Sêfdmp nh, ởufod côjtsb ng ty côjtsb bậgpba n
rộlpqv n từxpit sáwary ng đtolj ếbjdb n chiềfbbb u, tốquaw i lạpldg i chạpldg y tớawpk i nơsydq i nàqiaa y làqiaa m việcbet c vặppza t, chíycae nh làqiaa
vìhxby khôjtsb ng muốquaw n trởufod vềfbbb căjxrs n phòpldg ng thuêfdmp nhỏtjyo béhxby , cũsoiz ng đtolj ểhxby bảeegn n thâeegn n khôjtsb ng nhớawpk
tớawpk i têfdmp n đtolj àqiaa n ôjtsb ng bạpldg c tìhxby nh phảeegn n bộlpqv i đtolj óyfqn .
Nam Cung Kìhxby nh Hiêfdmp n thoáwary ng cưintr ờklin i cưintr ờklin i, cóyfqn chúhbho t thíycae ch thúhbho giễjwoe u cợgbjn t.
“Tôjtsb i nghĩuavg ngàqiaa y đtolj óyfqn tôjtsb i quêfdmp n hỏtjyo i côjtsb mộlpqv t chuyệcbet n.” Từxpit chỗpzfr ngồjtsb i anh đtolj ứtolj ng dậgpba y,
thâeegn n hìhxby nh cao lớawpk n rắbjdb n rỏtjyo i, trong nháwary y mắbjdb t, cảeegn m giáwary c áwary p báwary ch khiếbjdb n ngưintr ờklin i
kháwary c khiếbjdb p sợgbjn , anh chậgpba m rãsydq i đtolj i tớawpk i gầhucv n côjtsb : “Tôjtsb i nghe nóyfqn i, côjtsb đtolj ãsydq từxpit ng cho Trìhxby nh Dĩuavg Sêfdmp nh mộlpqv t khoảeegn n tiềfbbb n, cho nêfdmp n têfdmp n đtolj óyfqn mớawpk i cóyfqn cóyfqn tiềfbbb n màqiaa mang
theo Dạpldg Hi chạpldg y trốquaw n, phảeegn i khôjtsb ng?”
Mộlpqv t khoảeegn n tiềfbbb n.
Hôjtsb hấhehh p củpsga a Dụhehh Thiêfdmp n Tuyếbjdb t bỗpzfr ng nghẹvgkd n ngàqiaa o chua xóyfqn t, cổsfxx họwllt ng giốquaw ng nhưintr mắbjdb c kẹvgkd t khôjtsb ng thểhxby pháwary t ra đtolj ưintr ợgbjn c thanh âeegn m.
Côjtsb nhớawpk tớawpk i Thiêfdmp n Nhu củpsga a mìhxby nh, mỗpzfr i ngàqiaa y vẫdcuf n còpldg n nằklin m trêfdmp n giưintr ờklin ng bệcbet nh, đtolj ôjtsb i
mắbjdb t bịxpit băjxrs ng gạpldg t bao kíycae n, côjtsb gậgpba t đtolj ầhucv u loạpldg n xạpldg , cầhucv m cáwary i dĩuavg a trêfdmp n bàqiaa n ăjxrs n
lêfdmp n, thanh âeegn m khàqiaa n khàqiaa n: “Vâeegn ng, đtolj úhbho ng vậgpba y, tôjtsb i còpldg n cóyfqn việcbet c phảeegn i làqiaa m, nếbjdb u
ngưintr ờklin i kia quay lạpldg i, phiềfbbb n anh giúhbho p tôjtsb i nóyfqn i tôjtsb i xin lỗpzfr i anh ấhehh y, y phụhehh c
nếbjdb u khôjtsb ng thểhxby mặppza c đtolj ưintr ợgbjn c nữpldg a tôjtsb i sẽmdvo đtolj ềfbbb n, tôjtsb i sẽmdvo khôjtsb ng chạpldg y.....Hẹvgkd n gặppza p
lạpldg i.”
Vừxpit a nóyfqn i xong côjtsb liềfbbb n xoay ngưintr ờklin i, đtolj uôjtsb i tóyfqn c quéhxby t qua lồjtsb ng ngựbjdb c cưintr ờklin ng tráwary ng củpsga a anh.
Nam Cung Kìhxby nh Hiêfdmp n cứtolj cóyfqn cảeegn m giáwary c, dưintr ờklin ng nhưintr đtolj ãsydq rấhehh t nhiềfbbb u lầhucv n côjtsb gáwary i nhỏtjyo
trưintr ớawpk c mặppza t mìhxby nh vộlpqv i vàqiaa ng hấhehh t đtolj ầhucv u bỏtjyo đtolj i, đtolj áwary ng lẽmdvo anh khôjtsb ng muốquaw n đtolj uổsfxx i theo, chẳtflm ng qua sắbjdb c mặppza t từxpit từxpit réhxby t run, cuốquaw i cùokqs ng, tạpldg i ngay lúhbho c Dụhehh Thiêfdmp n Tuyếbjdb t mởufod cửjzhk a, anh míycae m chặppza t môjtsb i, xanh mặppza t đtolj i qua ‘Ầawpk m!’ cửjzhk a đtolj óyfqn ng lạpldg i, tay củpsga a
anh chặppza n ngang eo, ôjtsb m côjtsb kéhxby o trởufod lạpldg i!
“A!” Thâeegn n thểhxby củpsga a Dụhehh Thiêfdmp n Tuyếbjdb t đtolj ụhehh ng vàqiaa o lồjtsb ng ngựbjdb c cưintr ờklin ng tráwary ng củpsga a anh, côjtsb khẽmdvo kêfdmp u ra tiếbjdb ng.
“Dụhehh Thiêfdmp n Tuyếbjdb t.....” Nam Cung Kìhxby nh Hiêfdmp n thấhehh p giọwllt ng gọwllt i têfdmp n côjtsb , anh nghiếbjdb n răjxrs ng:
“Côjtsb rấhehh t khôjtsb ng thíycae ch nhìhxby n thấhehh y tôjtsb i?”
“A.....Đ
“Thậ
Cô
Trong lò
“Thiế
Dụ
Lầ
Dụ
“Nhớ
Đ
“Ha ha, đ
Dụ
Cô
“Có
Dụ
Suố
Nam Cung Kì
“Tô
Mộ
Hô
Cô
Vừ
Nam Cung Kì
“A!” Thâ
“Dụ
“Cô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.