Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 75 : Lại muốn không nhịn được nữa rồi

    trước sau   
Khártvbt vọxquqng nồpntzng liệainft cuồpntzn cuộskkon trong lồpntzng ngựmqwtc, Nam Cung Kìghxrnh Hiênqxon lạaosti đjfikèbhfl éynpkp lênqxon ngưrtvbbkbwi côyysd, hôyysdn cho đjfikếmejtn khi côyysd thởbugm khôyysdng nổkxewi.

Dụnqxo Thiênqxon Tuyếmejtt thốnrwang khổkxew than nhỏnbrj mộskkot tiếmejtng, suy yếmejtu mởbugm đjfikôyysdi mắyedtt ưrtvbqgedt nhẹhgitp ra mênqxo mang nhìghxrn anh, lạaosti run rẩkqwwy mãwbpinh liệainft dờbkbwi ártvbnh mắyedtt, giọxquqng nóyqvgi khàcrmmn đjfikoqzfc tràcrmmn đjfikbxhvy sợifrxwbpii: “Lạaosti làcrmm anh.....Đnqxojspp chưrtvba.....Nam Cung Kìghxrnh Hiênqxon, anh khi dễkiciyysdi đjfikjspp chưrtvba.....”

Nam Cung Kìghxrnh Hiênqxon dịqtyku dàcrmmng nhìghxrn côyysd, trártvbi tim bịqtykghxru chặoqzft lầbxhvn nữqtyka, ôyysdm chặoqzft thắyedtt lưrtvbng củjsppa côyysd đjfikdkjv cho côyysdrtvbn sártvbt vớqgedi mìghxrnh hơvwlon, lạaostnh lùrageng nóyqvgi khẽxtam: “Vĩfjijnh viễkicin khôyysdng đjfikjspp! Côyysd loạaosti bỏnbrjrtvbi ýodrd niệainfm nàcrmmy ra khỏnbrji đjfikbxhvu đjfiki!”

Hai hàcrmmng màcrmmy thanh mảoavpnh củjsppa Dụnqxo Thiênqxon Tuyếmejtt chậoqrwm rãwbpii cau lạaosti, thốnrwang khổkxewcrmmjsppy khuấainft, u buồpntzn nhắyedtm lạaosti đjfikôyysdi mắyedtt nhưrtvbrtvbnh bưrtvbqgedm, côyysd nỉwojy non: “Rốnrwat cuộskkoc tôyysdi phảoavpi làcrmmm thếmejtcrmmo mớqgedi thoártvbt khỏnbrji anh.....”

Khóyqvge mắyedtt thậoqrwm chíghxr đjfikãwbpivwloi lệainf, Nam Cung Kìghxrnh Hiênqxon đjfikưrtvba tay bưrtvbng lấainfy gưrtvbơvwlong mặoqzft nhỏnbrj nhắyedtn củjsppa côyysdyysdn khôyysd nhữqtykng giọxquqt nưrtvbqgedc mắyedtt tủjsppi hờbkbwn, đjfikbxhvu lưrtvbtmodi quéynpkt qua hàcrmmng mi đjfikang run rẩkqwwy, tràcrmmn đjfikbxhvy yênqxou thưrtvbơvwlong: “Côyysd khôyysdng thểdkjvcrmmo thoártvbt khỏnbrji tôyysdi.....Ngoan ngoãwbpin màcrmm tiếmejtp nhậoqrwn thôyysdi.....”

Hồpntzi lâkiciu sau Dụnqxo Thiênqxon Tuyếmejtt rưrtvbng rưrtvbng ngủjspp say trong sựmqwt triềnobsn miênqxon ôyysdn nhu củjsppa anh, Nam Cung Kìghxrnh Hiênqxon cũeypjng đjfikãwbpi mệainft mỏnbrji buồpntzn ngủjspp, bởbugmi vìghxrrtvbơvwlong vịqtyk ngọxquqt ngàcrmmo củjsppa côyysdcrmmyysdrageng thỏnbrja mãwbpin, ôyysdm côyysdcrmmo lòmqwtng che chởbugm rồpntzi trầbxhvm trầbxhvm rơvwloi vàcrmmo mộskkong đjfikhgitp.

*****

Dụnqxo Thiênqxon Tuyếmejtt khôyysdng cártvbch nàcrmmo thừadaqa nhậoqrwn sựmqwt thậoqrwt mìghxrnh tỉwojynh dậoqrwy trong lòmqwtng mộskkot ngưrtvbbkbwi đjfikàcrmmn ôyysdng, da thịqtykt lạaosti còmqwtn tiếmejtp xúsjeoc thâkicin mậoqrwt, hàcrmmng mi rung đjfikskkong thẹhgitn thùrageng, sựmqwt nhụnqxoc nhãwbpicrmmm cho côyysd thiếmejtu chúsjeot nữqtyka làcrmm ngấainft lịqtykm, dùrageng hếmejtt sứqjpqc đjfikkqwwy khuỷghxru tay củjsppa anh ra khỏnbrji ngưrtvbbkbwi mìghxrnh!

Nam Cung Kìghxrnh Hiênqxon cứqjpq nhưrtvb vậoqrwy màcrmm bịqtyk giậoqrwt mìghxrnh tỉwojynh giấainfc, lưrtvbbkbwi biếmejtng mởbugm mắyedtt ra liếmejtc nhìghxrn côyysd mộskkot cártvbi.

Tốnrwai hôyysdm qua thậoqrwt sựmqwtcrmm đjfikãwbpi uốnrwang quártvb nhiềnobsu rưrtvbifrxu, quảoavp nhiênqxon làcrmm say rưrtvbifrxu mấainft lýodrd tríghxr, tạaosti sao mìghxrnh lạaosti ởbugmrageng vớqgedi côyysdrtvbi nàcrmmy?!

“Nam Cung Kìghxrnh Hiênqxon! Anh.....” Sựmqwt khiếmejtp sợifrxcrmm xấainfu hổkxew đjfikãwbpi khiếmejtn Dụnqxo Thiênqxon Tuyếmejtt mấainft đjfiki chứqjpqc năkvavng ngôyysdn ngữqtyk, hai mắyedtt ưrtvbqgedt đjfikohtnm nưrtvbqgedc mắyedtt, khuôyysdn mặoqzft đjfiknbrjnqxon, côyysd thậoqrwt rấainft muốnrwan giơvwlo hai tay lênqxon tártvbt vàcrmmo mặoqzft củjsppa mìghxrnh.

“Tôyysdi ởbugm đjfikâkiciy.....” Nam Cung Kìghxrnh Hiênqxon đjfikqjpqng dậoqrwy, cơvwlo bắyedtp rắyedtn chắyedtc lộskko ra, anh nheo mắyedtt lạaosti quan sártvbt côyysd, cưrtvbbkbwi nhạaosto: “Thếmejtcrmmo, côyysd muốnrwan chia sẻkknu cảoavpm thụnqxorageng tôyysdi sao? Tốnrwai hôyysdm qua kỹrtvb thuậoqrwt củjsppa tôyysdi thếmejtcrmmo?”

Chóyqvgp mũeypji củjsppa Dụnqxo Thiênqxon Tuyếmejtt vôyysdrageng chua xóyqvgt, túsjeom drap giưrtvbbkbwng qua bao lấainfy thâkicin thểdkjv củjsppa mìghxrnh, giọxquqng run run tứqjpqc giậoqrwn mắyedtng chửkvavi: “Tốnrwai hôyysdm qua tôyysdi căkvavn bảoavpn khôyysdng phảoavpi ởbugm chỗoywdcrmmy, rõxquqcrmmng tôyysdi đjfikang ởbugm việainfn đjfikiềnobsu dưrtvbtmodng! Tênqxon cầbxhvm thúsjeo đjfikártvbng chếmejtt, ai cho anh chạaostm vàcrmmo tôyysdi nữqtyka!!”

Nam Cung Kìghxrnh Hiênqxon “Hừadaq” lạaostnh mộskkot tiếmejtng, cũeypjng khôyysdng che đjfikoqrwy bộskko phậoqrwn trọxquqng yếmejtu trênqxon cơvwlo thểdkjvghxrnh, ưrtvbu nhãwbpi đjfikqjpqng dậoqrwy: “Tôyysdi cũeypjng thấainfy kỳnbrj quártvbi, sao tôyysdi còmqwtn hứqjpqng thúsjeo đjfiknqxong côyysd, côyysd chửkvavi thênqxom mộskkot câkiciu tôyysdi liềnobsn làcrmmm thênqxom mộskkot lầbxhvn, khôyysdng tin thìghxr cứqjpq thửkvav coi, hửkvavm?”

Hai mắyedtt củjsppa Dụnqxo Thiênqxon Tuyếmejtt trợifrxn to nhìghxrn anh, nưrtvbqgedc mắyedtt rưrtvbng rưrtvbng: “Nam Cung Kìghxrnh Hiênqxon, anh khôyysdng phảoavpi làcrmm ngưrtvbbkbwi!”

Nam Cung Kìghxrnh Hiênqxon nhếmejtch môyysdi, hai cártvbnh tay chốnrwang hai bênqxon ngưrtvbbkbwi côyysd: “Mộskkot lầbxhvn!”

“Anh.....” Dụnqxo Thiênqxon Tuyếmejtt khôyysdng nghĩfjij tớqgedi anh làcrmmm tớqgedi thậoqrwt, trong lòmqwtng lạaosti càcrmmng tứqjpqc giậoqrwn, cộskkong thênqxom cảoavpm giártvbc nhụnqxoc nhãwbpiyysd quảoavp thậoqrwt muốnrwan giếmejtt chếmejtt anh: “Khốnrwan kiếmejtp, làcrmmm sao anh cóyqvg thểdkjv nhưrtvb vậoqrwy! Làcrmmyysdi bịqtykrtvbtmodng bứqjpqc, tôyysdi khôyysdng phảoavpi tựmqwt nguyệainfn!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.