Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 73 : Cô gái này, xinh đẹp đến mức khiến cho người ta điên cuồng!

    trước sau   
Dụnenl Thiêirssn Tuyếvcdut ngủmgva rấgewbt sâbgbnu, đdxonếvcdun lúvhigc Nam Cung Kìvyjunh Hiêirssn tắfjalm xong ra ngoàmurui côhyyb vẫcwosn còfaron đdxonang ngủmgva say, tưvoyu thếvcduluteng khôhyybng thay đdxonevfqi, hai hàmurung lôhyybng màmuruy thanh túvhig khẽxjce cau lạoyugi, cắfjaln chặcwost đdxonôhyybi môhyybi mọbeyxng, giốqsqjng nhưvoyumuru nằozgmm mơgkyr thấgewby chuyệvyjun gìvyju đdxonówakd khôhyybng tốqsqjt, bàmurung hoàmurung bấgewbt an.

Nam Cung Kìvyjunh Hiêirssn đdxonãjies tỉvhignh rưvoyukxoxu mộqwclt nửwfoya, trêirssn tráixnzn tówakdc lòfaroa xòfaroa nhiễhyybu nưvoyuvcduc, tàmuru khíjrcpmuru mịwfoy hoặcwosc.

vhigc anh mạoyugnh mẽxjce đdxonèbixq xuốqsqjng thìvyju Dụnenl Thiêirssn Tuyếvcdut cũluteng khôhyybng cówakd cảsjtxm giáixnzc, cho đdxonếvcdun khi bàmurun tay anh dòfaro ra phíjrcpa sau lưvoyung côhyyb, nâbgbnng thâbgbnn thểhsqf củmgvaa côhyybirssn cúvhigi đdxonqwclu hôhyybn côhyyb, khi đdxonówakdhyyb mớvcdui cảsjtxm thấgewby thiếvcduu khôhyybng khíjrcp, anh nhưvoyu ngưvoyuyfgni cówakdfarong tham khôhyybng đdxonáixnzy, lợkxoxi dụnenlng lúvhigc côhyyb khôhyybng thểhsqf kháixnzng cựgewbmuruvoyuttmmng báixnzch phụnenlc tùwfoyng, cưvoyuttmmng éilmgp côhyyb mởohgc đdxonôhyybi môhyybi hồbeyxng đdxonàmuruo, cáixnzi lưvoyuttmmi mềdjybm mạoyugi nghêirssnh hợkxoxp vớvcdui sựgewbmurun quéilmgt củmgvaa anh, đdxonhsqf anh tàmurun bạoyugo nhấgewbm nháixnzm thưvoyuohgcng thứjicrc…..

“…..” Dụnenl Thiêirssn Tuyếvcdut cau màmuruy, “Ưnenlm” mộqwclt tiếvcdung, chậjiesm rãjiesi tỉvhignh lạoyugi.

Nửwfoya thâbgbnn trêirssn củmgvaa Nam Cung Kìvyjunh Hiêirssn trầqwcln trụnenli, lồbeyxng ngựgewbc cưvoyuyfgnng tráixnzng lấgewbm tấgewbm nưvoyuvcduc, nặcwosng nềdjyb áixnzp xuốqsqjng vuốqsqjt ve trưvoyuvcduc ngựgewbc mềdjybm mạoyugi củmgvaa côhyyb, anh kêirssu rêirssn sung sưvoyuvcdung, cảsjtxm thấgewby chưvoyua đdxonmgva lạoyugi tham lam mòfaromuruo bêirssn trong quầqwcln áixnzo củmgvaa côhyyb thăkxoxm dòfaro, xoa nắfjaln bầqwclu ngựgewbc củmgvaa côhyybixnzi nhỏevfqmurum cho côhyyb hoàmurun toàmurun thanh tỉvhignh.

Dụnenl Thiêirssn Tuyếvcdut mởohgc to hai mắfjalt, bịwfoy nhiệvyjut đdxonqwclwakdng hầqwclm hậjiesp củmgvaa cơgkyr thểhsqf anh hùwfoy sợkxox, bấgewbt thìvyjunh lìvyjunh đdxonttmmy anh mộqwclt cáixnzi rồbeyxi ngơgkyr ngẩttmmn nhìvyjun anh, tráixnzi tim đdxonjiesp cuồbeyxng loạoyugn.

“Anh…..Sao lạoyugi làmuru anh…..” Thanh âbgbnm củmgvaa Dụnenl Thiêirssn Tuyếvcdut lắfjalp bắfjalp vàmuru run rẩttmmy, đdxonôhyybi mắfjalt trong suốqsqjt quéilmgt qua căkxoxn phòfarong, đdxonqwclt nhiêirssn mắfjalt côhyyb trợkxoxn to: “Nam Cung Kìvyjunh Hiêirssn, tạoyugi sao tôhyybi lạoyugi ởohgc chỗtrhmmuruy?!”

Ngay sau đdxonówakdhyyb cảsjtxm giáixnzc đdxonưvoyukxoxc bêirssn trong quầqwcln áixnzo củmgvaa mìvyjunh cówakd mộqwclt bàmurun tay đdxonang xoa bówakdp vuốqsqjt ve nơgkyri mẫcwosn cảsjtxm đdxoncwosy đdxonàmuru củmgvaa côhyyb, côhyyb khẩttmmn trưvoyuơgkyrng đdxonttmmy bàmurun tay anh ra sợkxoxjiesi lui vềdjyb phíjrcpa sau: “Anh đdxonang làmurum gìvyju, đdxonvhigng chạoyugm vàmuruo tôhyybi!”

Đlupoang lúvhigc côhyyb lui vềdjyb phíjrcpa sau, trong nháixnzy mắfjalt Nam Cung Kìvyjunh Hiêirssn đdxonãjies thuậjiesn tay choàmurung qua hôhyybng củmgvaa côhyybilmgo mạoyugnh côhyybmuruo trong lòfarong mìvyjunh, gưvoyuơgkyrng mặcwost anh tuấgewbn kềdjybixnzt khuôhyybn mặcwost nhỏevfq nhắfjaln trắfjalng bówakdng nhưvoyu ngọbeyxc, thấgewbp giọbeyxng nówakdi: “Tôhyybi muốqsqjn côhyyb, khôhyybng thấgewby sao? Tốqsqji hôhyybm qua làmurum chưvoyua tậjiesn hứjicrng, tốqsqji nay tiếvcdup tụnenlc!”

Dụnenl Thiêirssn Tuyếvcdut héilmgt lêirssn, muốqsqjn đdxonttmmy bảsjtx vai to lớvcdun củmgvaa anh ra, lạoyugi bịwfoy anh bếvcdu bổevfqng lêirssn đdxoni vềdjyb phíjrcpa phòfarong tắfjalm, côhyyb tứjicrc giậjiesn mắfjalng chửwfoyi đdxonáixnznh đdxongewbm, nhưvoyung khôhyybng ngờyfgn vừvhiga vàmuruo trong đdxonãjies bịwfoy anh ấgewbn lêirssn trêirssn váixnzch tưvoyuyfgnng, nưvoyuvcduc từvhigfaroi sen phun xuốqsqjng đdxonqwclu làmurum cảsjtx ngưvoyuyfgni côhyyb ưvoyuvcdut đdxoncwosm!

“Anh.....Khôhyybng cầqwcln! Nam Cung Kìvyjunh Hiêirssn, khôhyybng cầqwcln!” Dụnenl Thiêirssn Tuyếvcdut ra sứjicrc trốqsqjn tráixnznh, nưvoyuvcduc lạoyugnh nhưvoyukxoxng làmurum da đdxonqwclu côhyybirss dạoyugi, quầqwcln áixnzo díjrcpnh sáixnzt ngưvoyuyfgni lộqwcl ra đdxonưvoyuyfgnng cong hấgewbp dẫcwosn, cảsjtx ngưvoyuyfgni run rẩttmmy khówakdc thúvhigc thíjrcpt giãjiesy giụnenla: “Đlupovhigng mởohgcvoyuvcduc nữrayla, lạoyugnh quáixnz, rốqsqjt cuộqwclc tôhyybi làmurum sao màmuru tớvcdui đdxonưvoyukxoxc đdxonâbgbny? Nam Cung Kìvyjunh Hiêirssn, anh muốqsqjn làmurum cáixnzi gìvyju! Khụnenl khụnenl.....”

Ngưvoyuyfgni trong ngựgewbc đdxonang ra sứjicrc giãjiesy giụnenla, nưvoyuvcduc chảsjtxy vàmuruo trong miệvyjung làmurum côhyyb bịwfoy sặcwosc ho khan dữrayl dộqwcli, Nam Cung Kìvyjunh Hiêirssn đdxonau lòfarong, đdxoniềdjybu chỉvhignh nhiệvyjut đdxonqwcl củmgvaa máixnzy nưvoyuvcduc nówakdng, anh thíjrcpch tắfjalm nưvoyuvcduc lạoyugnh nhưvoyung đdxonevfqi lạoyugi làmuru phụnenl nữrayl thìvyjuwakd thểhsqf khôhyybng chịwfoyu nổevfqi.

“Ngoan, tắfjalm cho sạoyugch sẽxjce, tôhyybi khôhyybng thíjrcpch âbgbnn áixnzi vớvcdui phụnenl nữrayl mệvyjut mỏevfqi nhưvoyu mộqwclt bãjiesi bùwfoyn nhãjieso!” Nam Cung Kìvyjunh Hiêirssn cầqwclm vòfaroi sen kiêirssn quyếvcdut xôhyybng tớvcdui, chặcwost chẽxjce giam cầqwclm thâbgbnn thểhsqfhyyb trong lồbeyxng ngựgewbc mìvyjunh, xoa máixnzi tówakdc ưvoyuvcdut đdxoncwosm củmgvaa côhyyb, thỏevfqa tìvyjunh say sưvoyua hôhyybn côhyyb, nảsjtxy sinh đdxonqwclc áixnzc thìvyju thầqwclm: “Tôhyybi chưvoyua từvhigng tựgewb tay tắfjalm rửwfoya qua cho bấgewbt cứjicr ngưvoyuyfgni phụnenl nữraylmuruo, côhyybirssn thỏevfqa mãjiesn đdxoni!”

wakdi xong anh đdxonưvoyua tay xéilmgixnzch y phụnenlc củmgvaa Dụnenl Thiêirssn Tuyếvcdut, trong khi côhyyb théilmgt chówakdi tai thìvyju anh đdxonãjiesilmgo xuốqsqjng toàmurun bộqwcl, tấgewbm lưvoyung trắfjalng muốqsqjt trơgkyrn nhẳaqmtn cùwfoyng đdxonôhyybi châbgbnn dàmurui thon nhỏevfq lộqwcl ra, Nam Cung Kìvyjunh Hiêirssn thởohgc dốqsqjc kịwfoych liệvyjut, ôhyybm chặcwost côhyybbgbnng đdxonqwclu côhyybirssn hung hăkxoxng hôhyybn lêirssn đdxonôhyybi môhyybi mọbeyxng đdxonevfq!

hyybixnzi nàmuruy, xinh đdxonhncep đdxonếvcdun mứjicrc khiếvcdun cho ngưvoyuyfgni ta đdxonirssn cuồbeyxng!

“Buôhyybng tôhyybi ra.....Tôhyybi khôhyybng muốqsqjn bịwfoy anh cưvoyuttmmng éilmgp nữrayla, Nam Cung Kìvyjunh Hiêirssn, anh buôhyybng tôhyybi ra!” Dụnenl Thiêirssn Tuyếvcdut bịwfoy xốqsqji nưvoyuvcduc ấgewbm ưvoyuvcdut đdxoncwosm nhưvoyu mộqwclt con mèbixqo nhỏevfq, liềdjybu mạoyugng đdxonttmmy bờyfgn vai vạoyugm vỡttmm củmgvaa ngưvoyuyfgni đdxonàmurun ôhyybng, nhưvoyung mộqwclt cáixnzi chớvcdup mắfjalt tiếvcdup theo lạoyugi híjrcpt mạoyugnh mộqwclt hơgkyri rốqsqjt cuộqwclc nówakdi khôhyybng ra lờyfgni! Nụnenlhyybn nówakdng bỏevfqng Nam Cung Kìvyjunh Hiêirssn dờyfgni từvhigvoyuơgkyrng quai xanh tớvcdui bầqwclu ngựgewbc ngọbeyxt ngàmuruo củmgvaa côhyyb, anh háixnz miệvyjung ngậjiesm nụnenl hoa.....

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.