Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 59 : Tôi không cần phải nghe lời tên khốn kiếp như anh

    trước sau   
ajrphbfmi nàelvmy, ôajrpm vàelvmo lòmxtwng sao lạuggni nhỏcwfnyyvu nhưyyvu vậipoxy?

Nam Cung Kìqfgwnh Hiêxlgrn nhíwcaqu màelvmy, vốingcn đvfoijswhnh ôajrpm côajrp ra ngoàelvmi rồxlgri trựawjbc tiếdparp néyyvum trêxlgrn đvfoimnfgt đvfoiwceiajrp ngủjdyx nhưyyvu vậipoxy cảdzap đvfoiêxlgrm, nhưyyvung vừufyia ôajrpm chặeyjwt côajrp, nhữufying ngódehdn tay thon dàelvmi táhbfmi xanh kia liềdkhwn quấmnfgn lêxlgrn cổzaat áhbfmo anh, thanh âvfoim run run thìqfgw thầyfmem: “Tôajrpi khôajrpng muốingcn uốingcng..…Tôajrpi khôajrpng thểwcei uốingcng nữufyia…..”

Tửxdhxu lưyyvuwceing củjdyxa Dụvuxt Thiêxlgrn Tuyếdpart vốingcn rấmnfgt tệhbfm, giờxlgr phúinskt nàelvmy lạuggni bịjswhhbfmc dụvuxtng chậipoxm củjdyxa rưyyvuwceiu hàelvmnh hạuggn khódehd chịjswhu đvfoiếdparn cựawjbc đvfoiiểwceim, nhứpatfc đvfoiyfmeu, toàelvmn thâvfoin nódehdng ran lêxlgrn.

Nam Cung Kìqfgwnh Hiêxlgrn nhớyyvu tớyyvui ngàelvmy đvfoiódehd đvfoiưyyvua côajrp vềdkhw nhàelvm, đvfoiêxlgrm đvfoiódehd, tùksgry ýsfgd thưyyvuwcaqng thứpatfc hưyyvuơufying vịjswh trêxlgrn ngưyyvuxlgri côajrp, tim đvfoiipoxp nhanh vàelvm loạuggnn nhịjswhp mộengit hồxlgri.

elvmn tay giữufyi chặeyjwt eo củjdyxa côajrp, đvfoièffvtajrpwcaq trêxlgrn ghếdpar sau, anh khôajrpng chúinskt do dựawjbinski đvfoiyfmeu cưyyvuyyvup lấmnfgy đvfoiôajrpi môajrpi côajrp.truyệhbfmn chỉrflo đvfoiăzswgng trêxlgrn ddlequydon

“…..” Dụvuxt Thiêxlgrn Tuyếdpart bấmnfgu víwcaqu bờxlgr vai củjdyxa anh, vôajrp lựawjbc thừufyia nhậipoxn.


yyvuơufying vịjswh củjdyxa côajrp vẫymtvn ngọtxkht ngàelvmo thơufyim mềdkhwm nhưyyvufeio, Nam Cung Kìqfgwnh Hiêxlgrn càelvmng lúinskc càelvmng khôajrpng thểwcei kiềdkhwm chếdpar bảdzapn thâvfoin, ôajrpm siếdpart côajrp ghìqfgw thậipoxt chặeyjwt vàelvmo trong ngựawjbc mìqfgwnh, tùksgry ýsfgdajrpn sâvfoiu.

qfgwajrp hấmnfgp khódehd khăzswgn nêxlgrn Dụvuxt Thiêxlgrn Tuyếdpart dầyfmen tỉrflonh táhbfmo lạuggni, trêxlgrn môajrpi trằrurdn trọtxkhc tàelvmn sáhbfmt bừufyia bãycywi, rấmnfgt đvfoiau, rõmyugelvmng rấmnfgt đvfoiau.

ajrp cốingc đvfoisrdny bảdzap vai to lớyyvun rộenging rãycywi củjdyxa ngưyyvuxlgri đvfoiàelvmn ôajrpng trưyyvuyyvuc mắwynvt ra, đvfoiôajrpi mắwynvt trong veo dầyfmen tậipoxp trung xáhbfmc đvfoijswhnh tiêxlgru cựawjb, cuốingci cùksgrng héyyvut lêxlgrn mộengit tiếdparng, hung hăzswgng đvfoisrdny Nam Cung Kìqfgwnh Hiêxlgrn ra, kinh hoảdzapng lui vềdkhw phíwcaqa sau, nhưyyvung khôajrpng cẩsrdnn thậipoxn, cáhbfmi gáhbfmy đvfoivuxtng phảdzapi cửxdhxa kíwcaqnh đvfoirurdng sau, đvfoiau đvfoiếdparn choáhbfmng váhbfmng.

“…..” Anh muốingcn làelvmm gìqfgw!” Dụvuxt Thiêxlgrn Tuyếdpart giơufyi tay che cáhbfmi gáhbfmy, áhbfmnh mắwynvt e ngạuggni màelvmhbfmn hậipoxn nhìqfgwn anh. mang truyệhbfmn đvfoii xin ghi rõmyug nguồxlgrn:ddlequydon

Đscrrôajrpi mắwynvt sắwynvc củjdyxa Nam Cung Kìqfgwnh Hiêxlgrn từufyi ngọtxkhn lửxdhxa bùksgrng cháhbfmy dữufyi dộengii trởwcaqxlgrn âvfoim lãycywnh, giốingcng nhưyyvu mộengit con sưyyvu tửxdhx kiêxlgru ngạuggno túinskm lấmnfgy cổzaat châvfoin côajrp, kéyyvuo tớyyvui gầyfmen mìqfgwnh trầyfmem giọtxkhng trảdzap lờxlgri côajrp: “Trừufying phạuggnt côajrp!”

Dụvuxt Thiêxlgrn Tuyếdpart lạuggni liêxlgrn tiếdparp théyyvut chódehdi tai, khôajrpng biếdpart phảdzapi làelvmm thếdparelvmo, đvfoiyfmeu ódehdc mêxlgr man ýsfgd thứpatfc táhbfmn loạuggnn, côajrp say khôajrpng tưyyvuwcaqng tưyyvuwceing nổzaati, trong lòmxtwng tràelvmn đvfoiyfmey ủjdyxy khuấmnfgt cùksgrng oáhbfmn hậipoxn mởwcaq miệhbfmng: “Nam Cung Kìqfgwnh Hiêxlgrn…..Tạuggni sao lạuggni làelvm anh, tôajrpi khôajrpng muốingcn gặeyjwp lạuggni anh! Anh thảdzapajrpi ra!”

“Thậipoxt đvfoiáhbfmng tiếdparc! Côajrp chỉrflodehd thểwcei nhìqfgwn thấmnfgy tôajrpi!” Nam Cung Kìqfgwnh Hiêxlgrn ôajrpm chầyfmem eo côajrp giam cầyfmem côajrp trong ngựawjbc, đvfoiódehdng sầyfmem cửxdhxa xe.

“Tôajrpi khôajrpng muốingcn tớyyvui nơufyii nàelvmy..…” Dụvuxt Thiêxlgrn Tuyếdpart ngẩsrdnng đvfoiyfmeu nhìqfgwn thấmnfgy nhữufying bódehdng đvfoièffvtn thạuggnch anh tinh xảdzapo treo trong phòmxtwng kháhbfmch xa hoa củjdyxa biệhbfmt thựawjb, đvfoiengit nhiêxlgrn rấmnfgt sợwcei, khuôajrpn mặeyjwt đvfoicwfn hồxlgrng, liềdkhwu mạuggnng kháhbfmng cựawjb: “Tôajrpi códehd nhàelvm, tôajrpi muốingcn trởwcaq vềdkhw chỗyfme củjdyxa mìqfgwnh, anh khôajrpng cầyfmen phảdzapi kéyyvuo tôajrpi, tôajrpi khôajrpng vàelvmo đvfoiưyyvuwceic đvfoiâvfoiu!”

“Cũfeiong khôajrpng phảdzapi theo ýsfgdajrp!” Nam Cung Kìqfgwnh Hiêxlgrn rấmnfgt căzswgm tứpatfc, ôajrpm lấmnfgy côajrp đvfoii vàelvmo bêxlgrn trong: “Đscrrãycywdehdi vớyyvui côajrp, vềdkhw sau nhấmnfgt đvfoijswhnh phảdzapi nghe theo lờxlgri củjdyxa tôajrpi, côajrphbfmi đvfoiáhbfmng chếdpart, thậipoxm chíwcaq đvfoidkhwu đvfoiãycyw quêxlgrn sạuggnch sẽutai rồxlgri, códehd đvfoiúinskng khôajrpng?!”

Trờxlgri đvfoimnfgt quay cuồxlgrng, Dụvuxt Thiêxlgrn Tuyếdpart tựawjba vàelvmo ngựawjbc anh, “Ưjswhm” mộengit tiếdparng, trong ýsfgd thứpatfc mơufyi hồxlgr bỗyfmeng nhiêxlgrn nódehdi mộengit câvfoiu: “Tôajrpi khôajrpng cầyfmen phảdzapi nghe lờxlgri têxlgrn khốingcn kiếdparp nhưyyvu anh!” chưyyvuơufying mớyyvui nhấmnfgt đvfoiăzswgng tạuggni ddlequydon

Hiệhbfmn giờxlgr Nam Cung Kìqfgwnh Hiêxlgrn quảdzap thậipoxt rấmnfgt muốingcn thảdzap cho côajrp tựawjbufyii xuốingcng, nhưyyvung anh ráhbfmng nhịjswhn, đvfoiwceii đvfoiếdparn khi ôajrpm tớyyvui phòmxtwng kháhbfmch mớyyvui đvfoieyjwt côajrp xuốingcng.

Trong phòmxtwng kháhbfmch, Trìqfgwnh Dĩeyjwxlgrnh vàelvm Nam Cung Dạuggn Hi cùksgrng trợwcein to hai mắwynvt, yêxlgrn lặeyjwng nhìqfgwn mộengit màelvmn nàelvmy, đvfoiyfmeu tiêxlgrn làelvm Nam Cung Dạuggn Hi, từufyi trêxlgrn chỗyfme ngồxlgri đvfoipatfng phắwynvt dậipoxy, sắwynvc mặeyjwt đvfoicwfnxlgrn thốingcng hậipoxn quáhbfmt: “Anh! Sao anh lạuggni mang loạuggni phụvuxt nữufyi ti tiệhbfmn nàelvmy vềdkhw nhàelvm!”

Trong đvfoiyfmeu củjdyxa Trìqfgwnh Dĩeyjwxlgrnh nhưyyvuhbfmo đvfoienging trưyyvuyyvuc sẽutaidehd nguy hiểwceim, kéyyvuo Dạuggn Hi qua dịjswhu dàelvmng an ủjdyxi côajrp ta, sắwynvc mặeyjwt đvfoien lạuggni ngẩsrdnng lêxlgrn đvfoiyfmeu hỏcwfni: “Kìqfgwnh Hiêxlgrn, anh làelvmm gìqfgw vậipoxy?”

“Chuyệhbfmn củjdyxa tôajrpi, cáhbfmc ngưyyvuxlgri tốingct nhấmnfgt đvfoiufying quảdzapn!” Nam Cung Kìqfgwnh Hiêxlgrn đvfoieyjwt côajrphbfmi nhỏcwfn khôajrpng thàelvmnh thậipoxt xuốingcng, trong áhbfmnh mắwynvt códehd loạuggni dụvuxtc hỏcwfna pháhbfm hủjdyxy khôajrpng hềdkhw che giấmnfgu.

Dụvuxt Thiêxlgrn Tuyếdpart mơufyielvmng nhìqfgwn bódehdng dáhbfmng củjdyxa Trìqfgwnh Dĩeyjwxlgrnh cùksgrng Nam Cung Dạuggn Hi, trong lòmxtwng đvfoiau đvfoiyyvun kịjswhch liệhbfmt, cáhbfmnh môajrpi khôajrp nứpatft, vẫymtvn nhưyyvufeio khàelvmn giọtxkhng thìqfgw thầyfmem lẩsrdnm bẩsrdnm: “Cứpatfu tôajrpi….. Tôajrpi khôajrpng nêxlgrn ởwcaq chỗyfmeelvmy…..”

Nam Cung Dạuggn Hi căzswgm tứpatfc đvfoiếdparn cựawjbc đvfoiiểwceim, hậipoxn khôajrpng thểwceiajrpng lêxlgrn táhbfmt côajrp hai bạuggnt tai: “Đscrrxlgr đvfoiêxlgr tiệhbfmn…..Côajrp quyếdparn rũfeioeyjwxlgrnh còmxtwn chưyyvua đvfoijdyx sao? Côajrpmxtwn dáhbfmm quyếdparn rũfeio anh trai tôajrpi! Anh trai, anh nhìqfgwn xem côajrp ta làelvm hạuggnng ngưyyvuxlgri gìqfgw, thếdparelvm anh cũfeiong dẫymtvn vềdkhw nhàelvm! Vừufyia rồxlgri chíwcaqnh làelvm ngưyyvuxlgri phụvuxt nữufyi áhbfmc đvfoiengic nàelvmy đvfoisrdny em, con củjdyxa em thiếdparu chúinskt nữufyia đvfoiãycyw mấmnfgt, em muốingcn bódehdp chếdpart côajrp ta!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.