Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 57 : Con của tôi! !

    trước sau   
Từaigy trong đyuyrázdfny mắzvzct củutaha côiqpl hiệgmutn rõxtqr khízogf pházdfnch quậgrdjt cưzvtoyalzng khiếunqnn cho Nam Cung Dạxzmk Hi rùtzmsng mìraqtnh mộpsuwt cázdfni, nhưzvtong tiếunqnp theo lạxzmki nhớnjxb tớnjxbi côiqplzdfn ngưzvtoyalzi Trìraqtnh Dĩfulagxtjnh yêgxtju sâiszsu đyuyrgrdjm, sứnjxbc lựqjxuc kézdfno côiqplzdfnng mạxzmknh hơceggn: “Tiệgmutn nhâiszsn, đyuyrázdfnng đyuyryalzi côiqpl!”

Dụdcdw Thiêgxtjn Tuyếunqnt nhẫhwoan nhịjgnhn chịjgnhu đyuyrqjxung đyuyrau nhứnjxbc, khuôiqpln mặgrdjt nhỏkyrk nhắzvzcn tázdfni nhợqwbqt càzdfnng lạxzmknh nhưzvtozogfng, liếunqnc mắzvzct nhìraqtn vềjaxh phízogfa sau lưzvtong côiqpl ta, kêgxtju lêgxtjn: “Dĩfulagxtjnh!”

Nam Cung Dạxzmk Hi sợqwbq tớnjxbi mứnjxbc run rẩdmiyy, cảhscu ngưzvtoyalzi đyuyrtzms mồfulaiqpli lạxzmknh quay đyuyrfdxcu lạxzmki, nhưzvtong pházdfnt hiệgmutn Trìraqtnh Dĩfulagxtjnh khôiqplng cónjxbzvnf sau lưzvtong mìraqtnh! Dụdcdw Thiêgxtjn Tuyếunqnt nhâiszsn cơcegg hộpsuwi lạxzmknh lùtzmsng hấgokyt tay củutaha côiqpl ta ra, cảhscu ngưzvtoyalzi tỏkyrka ra ngạxzmko khízogf khôiqplng thểutah chinh phụdcdwc đyuyrnjxbng trưzvtonjxbc mặgrdjt côiqpl ta. truyệgmutn chỉtzsm đyuyrăzogfng trêgxtjn ddlequydon

“Dụdcdw Thiêgxtjn Tuyếunqnt, côiqpl…..” Nam Cung Dạxzmk Hi tứnjxbc giậgrdjn đyuyrếunqnn run run, “Tôiqpli muốvraen giếunqnt chếunqnt côiqpl!”

Vừaigya nónjxbi xong côiqpl ta liềjaxhn xôiqplng tớnjxbi Dụdcdw Thiêgxtjn Tuyếunqnt, lạxzmki quêgxtjn mấgokyt mìraqtnh đyuyrang đyuyrnjxbng ởzvnf đyuyrfdxcu bậgrdjc thang, bấgokyt ngờyalz đyuyrưzvtoa châiszsn đyuyrxzmkp lêgxtjn khôiqplng, “A!” mộpsuwt tiếunqnng, liềjaxhn dẫhwoam lêgxtjn mézdfnp bậgrdjc thang nêgxtjn hụdcdwt châiszsn mấgokyt thăzogfng bằpqcmng tézdfn xuốvraeng!

Cảhscu bữuuesa tiệgmutc lậgrdjp tứnjxbc xôiqpln xao hỗwmjyn loạxzmkn, khiếunqnp sợqwbq nhìraqtn bónjxbng dázdfnng nhếunqnch nházdfnc ngãzpil từaigy trêgxtjn cầfdxcu thang xuốvraeng.


Nam Cung Dạxzmk Hi.

Nam Cung Dạxzmk Hi đyuyrãzpil mang thai ba tházdfnng!

Trong âiszsm thanh va chạxzmkm mạxzmknh còtqqxn cónjxb tiếunqnng thézdfnt thốvraeng khổtzms chónjxbi tai, phảhscun ứnjxbng nhanh nhấgokyt chízogfnh làzdfn Nam Cung Kìraqtnh Hiêgxtjn, sắzvzcc mặgrdjt củutaha anh lạxzmknh lẽjgnho trắzvzcng bệgmutch, ‘Cạxzmkch!’ đyuyrgrdjt ly rưzvtoqwbqu xuốvraeng, kêgxtju mộpsuwt tiếunqnng: “Dạxzmk Hi” liềjaxhn chạxzmky tớnjxbi!

Nam Cung Dạxzmk Hi ngãzpil xuốvraeng khỏkyrki bậgrdjc thang cuốvraei cùtzmsng, thốvraeng khổtzmsgxtjn rĩfula, ôiqplm bụdcdwng, vẻxtqr mặgrdjt đyuyrau đyuyrếunqnn vặgrdjn vẹzotoo.chưzvtoơceggng mớnjxbi nhấgokyt đyuyrăzogfng trêgxtjn ddlequydon

“Dạxzmk Hi!!” Nam Cung Kìraqtnh Hiêgxtjn dữuues dộpsuwi rốvraeng mộpsuwt tiếunqnng, bưzvtonjxbc lêgxtjn ôiqplm lấgokyy thâiszsn thểutah củutaha côiqpl ta, nâiszsng côiqpl ta đyuyrang đyuyrưzvtoa tay gắzvzct gao che lấgokyy bụdcdwng lêgxtjn: “Dạxzmk Hi, em làzdfnm sao vậgrdjy?!”

Hiệgmutn trưzvtoyalzng vôiqpltzmsng hỗwmjyn loạxzmkn, Nam Cung lãzpilo gia chốvraeng gậgrdjy bưzvtonjxbc nhanh tớnjxbi đyuyrâiszsy, trong mắzvzct hằpqcmn lêgxtjn tơceggzdfnu la to: “Nhanh lêgxtjn, đyuyrưzvtoa Dạxzmk Hi trởzvnf vềjaxh! Gọekwvi bázdfnc sĩfula Martin tớnjxbi đyuyrâiszsy, tớnjxbi ngay lậgrdjp tứnjxbc!! !”

Trưzvtonjxbc mắzvzct Dụdcdw Thiêgxtjn Tuyếunqnt làzdfn nhữuuesng chấgokym ázdfnnh sázdfnng nhỏkyrk nhoi, đyuyrfdxcu ónjxbc côiqpl bịjgnh men rưzvtoqwbqu làzdfnm cho nónjxbng hựqjxuc mêgxtj ly, giờyalz phúefgct nàzdfny lạxzmki bịjgnh hiệgmutn thựqjxuc bézdfnn nhọekwvn đyuyrpsuwt nhiêgxtjn đyuyrâiszsm cho đyuyrau nhónjxbi! Côiqpl vịjgnhn cầfdxcu thang, khôiqplng nhớnjxb nổtzmsi vừaigya rồfulai đyuyrãzpil xảhscuy ra việgmutc, vìraqt sao côiqpl ta lạxzmki tézdfn từaigy trêgxtjn nàzdfny xuốvraeng? Làzdfniqpl đyuyrdcdwng phảhscui côiqpl ta sao?

Khôiqplng…..Khôiqplng cónjxb! Côiqpl nhớnjxbxtqr khôiqplng cónjxb!

Cảhscu bữuuesa tiệgmutc biếunqnn thàzdfnnh hiệgmutn trưzvtoyalzng cấgokyp cứnjxbu, côiqplnjxb thểutah loázdfnng thoázdfnng nghe đyuyrưzvtoqwbqc thanh âiszsm gàzdfno khónjxbc củutaha Nam Cung Dạxzmk Hi, côiqpl ta quơcegg hai tay vỗwmjy mặgrdjt đyuyrgokyt, nhìraqtn bụdcdwng củutaha mìraqtnh rồfulai lớnjxbn tiếunqnng khónjxbc rốvraeng: “Chízogfnh làzdfn Dụdcdw Thiêgxtjn Tuyếunqnt, con tiệgmutn nhâiszsn kia đyuyrãzpil đyuyrdmiyy em xuốvraeng! Con củutaha em, con củutaha em!!”

Trong lòtqqxng Dụdcdw Thiêgxtjn Tuyếunqnt chấgokyn đyuyrpsuwng, đyuyrôiqpli mắzvzct ưzvtonjxbt đyuyrhwoam đyuyrvraei diệgmutn vớnjxbi đyuyrôiqpli mắzvzct hung ázdfnc tàzdfnn bạxzmko đyuyrfdxcy sựqjxu uy hiếunqnp củutaha Nam Cung Kìraqtnh Hiêgxtjn, côiqpliqpl ýjaxh thứnjxbc lui vềjaxh sau mộpsuwt bưzvtonjxbc, đyuyrơceggn giảhscun làzdfnraqtnjxb thểutah đyuyrekwvc hiểutahu ýjaxh tứnjxb trong mắzvzct anh.....Ngưzvtoyalzi đyuyràzdfnn ôiqplng kia, lửiclva giậgrdjn đyuyrãzpil ngậgrdjp trờyalzi!

Trong giâiszsy lázdfnt Nam Cung Dạxzmk Hi rơceggi xuốvraeng, trong lòtqqxng Dụdcdw Thiêgxtjn Tuyếunqnt cũlzxbng cảhscum thấgokyy lo sợqwbq, từaigyceggi cao nhưzvto vầfdxcy tézdfn xuốvraeng, khôiqplng biếunqnt đyuyrnjxba bézdfnnjxb sao khôiqplng, mặgrdjc dùtzms trêgxtjn mặgrdjt đyuyrgokyt khôiqplng cónjxb vếunqnt mázdfnu, nhưzvtong làzdfn…..

“Dụdcdw Thiêgxtjn Tuyếunqnt!” Nam Cung Kìraqtnh Hiêgxtjn từaigyng bưzvtonjxbc từaigyng đyuyri đyuyrếunqnn gầfdxcn, giọekwvng nónjxbi trầfdxcm thấgokyp hiểutahm đyuyrpsuwc kêgxtju têgxtjn côiqpl.

Nhữuuesng ngónjxbn tay tázdfni xanh run rẩdmiyy siếunqnt chặgrdjt tay vịjgnhn cầfdxcu thang, Dụdcdw Thiêgxtjn Tuyếunqnt ngưzvtonjxbc mắzvzct đyuyrvraei diệgmutn ázdfnnh mắzvzct cuồfulan cuộpsuwn lửiclva giậgrdjn củutaha anh, nhấgokyt thờyalzi mấgokyt đyuyri năzogfng lựqjxuc nónjxbi chuyệgmutn, trázdfni tim củutaha côiqpl đyuyrgrdjp mạxzmknh dữuues dộpsuwi, thậgrdjt lâiszsu mớnjxbi tìraqtm lạxzmki đyuyrưzvtoqwbqc thanh âiszsm củutaha mìraqtnh: “Tôiqpli khôiqplng cónjxb đyuyrdmiyy côiqplgokyy xuốvraeng..…”

“Côiqpl khôiqplng cónjxb…..” Đrfwsôiqpli mắzvzct thâiszsm thúefgcy nhưzvto biểutahn sâiszsu thăzogfm thẳglngm củutaha Nam Cung Kìraqtnh Hiêgxtjn quan sázdfnt côiqpl, nhưzvto mộpsuwt con sưzvto tửiclv kiêgxtju ngạxzmko chốvraeng tay hai bêgxtjn ngưzvtoyalzi côiqpl, tựqjxua hồfula tiếunqnp theo, cónjxb thểutahzdfnzdfnc côiqpl thàzdfnnh nhiềjaxhu mảhscunh: “Chẳglngng lẽjgnh con bézdfn lạxzmki tựqjxuzdfn xuốvraeng sao?!!”mang truyệgmutn đyuyri xin ghi rõxtqr nguồfulan:ddlequydon

Anh bạxzmko rốvraeng khiếunqnn lỗwmjy tai côiqpl ong ong, Dụdcdw Thiêgxtjn Tuyếunqnt run lêgxtjn muốvraen lui vềjaxh phízogfa sau, nhưzvtong sau lưzvtong đyuyrãzpilzdfn lan can, côiqpl khôiqplng thểutahtzmsi đyuyrưzvtoqwbqc nữuuesa!

“Tôiqpli đyuyrãzpilnjxbi khôiqplng phảhscui làzdfniqpli đyuyrdmiyy côiqplgokyy, tin hay khôiqplng tùtzmsy anh! Tôiqpli say, nhưzvtong anh cũlzxbng khôiqplng nêgxtjn tùtzmsy tiệgmutn chuyệgmutn gìraqtlzxbng đyuyrtzms hếunqnt lêgxtjn trêgxtjn đyuyrfdxcu tôiqpli, tôiqpli khôiqplng cầfdxcn thiếunqnt gázdfnnh chịjgnhu nhữuuesng tộpsuwi mìraqtnh khôiqplng làzdfnm!” Côiqpl quậgrdjt cưzvtoyalzng nhưzvto thếunqn, trong đyuyrôiqpli mắzvzct ázdfnnh lêgxtjn ázdfnnh sázdfnng kiêgxtjn cưzvtoyalzng khôiqplng chúefgct sợqwbqzpili nhìraqtn chằpqcmm chằpqcmm anh.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.