Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 57 : Con của tôi! !

    trước sau   
Từchkt trong đjpsgáhirby mắxmzbt củijwda côklzt hiệpfixn rõbtch khíicba pháhirbch quậicbat cưzspeyyozng khiếdwfrn cho Nam Cung Dạeosi Hi rùagftng mìzspenh mộwplft cáhirbi, nhưzspeng tiếdwfrp theo lạeosii nhớdjbb tớdjbbi côklztueqn ngưzspeyyozi Trìzspenh Dĩjkqseosinh yêeosiu sâfexuu đjpsgicbam, sứnnskc lựoukqc kéomubo côklztueqnng mạeosinh hơdlann: “Tiệpfixn nhâfexun, đjpsgáhirbng đjpsgyyozi côklzt!”

Dụijaq Thiêeosin Tuyếdwfrt nhẫagftn nhịelsin chịelsiu đjpsgoukqng đjpsgau nhứnnskc, khuôklztn mặihkat nhỏfamt nhắxmzbn táhirbi nhợtvpct càueqnng lạeosinh nhưzspedjbbng, liếdwfrc mắxmzbt nhìzspen vềtguc phíicbaa sau lưzspeng côklzt ta, kêeosiu lêeosin: “Dĩjkqseosinh!”

Nam Cung Dạeosi Hi sợtvpc tớdjbbi mứnnskc run rẩihkay, cảrikb ngưzspeyyozi đjpsgjvgh mồccqlklzti lạeosinh quay đjpsgijwdu lạeosii, nhưzspeng pháhirbt hiệpfixn Trìzspenh Dĩjkqseosinh khôklztng códsxpcbbz sau lưzspeng mìzspenh! Dụijaq Thiêeosin Tuyếdwfrt nhâfexun cơdlan hộwplfi lạeosinh lùagftng hấwadvt tay củijwda côklzt ta ra, cảrikb ngưzspeyyozi tỏfamta ra ngạeosio khíicba khôklztng thểjvgh chinh phụijaqc đjpsgnnskng trưzspedjbbc mặihkat côklzt ta. truyệpfixn chỉxerx đjpsgădjbbng trêeosin ddlequydon

“Dụijaq Thiêeosin Tuyếdwfrt, côklzt…..” Nam Cung Dạeosi Hi tứnnskc giậicban đjpsgếdwfrn run run, “Tôklzti muốmrwan giếdwfrt chếdwfrt côklzt!”

Vừchkta nódsxpi xong côklzt ta liềtgucn xôklztng tớdjbbi Dụijaq Thiêeosin Tuyếdwfrt, lạeosii quêeosin mấwadvt mìzspenh đjpsgang đjpsgnnskng ởcbbz đjpsgijwdu bậicbac thang, bấwadvt ngờyyoz đjpsgưzspea châfexun đjpsgeosip lêeosin khôklztng, “A!” mộwplft tiếdwfrng, liềtgucn dẫagftm lêeosin méomubp bậicbac thang nêeosin hụijaqt châfexun mấwadvt thădjbbng bằavwyng téomub xuốmrwang!

Cảrikb bữwojpa tiệpfixc lậicbap tứnnskc xôklztn xao hỗxrwqn loạeosin, khiếdwfrp sợtvpc nhìzspen bódsxpng dáhirbng nhếdwfrch nháhirbc ngãakmi từchkt trêeosin cầijwdu thang xuốmrwang.


Nam Cung Dạeosi Hi.

Nam Cung Dạeosi Hi đjpsgãakmi mang thai ba tháhirbng!

Trong âfexum thanh va chạeosim mạeosinh cògmscn códsxp tiếdwfrng théomubt thốmrwang khổjvgh chódsxpi tai, phảrikbn ứnnskng nhanh nhấwadvt chíicbanh làueqn Nam Cung Kìzspenh Hiêeosin, sắxmzbc mặihkat củijwda anh lạeosinh lẽvizro trắxmzbng bệpfixch, ‘Cạeosich!’ đjpsgihkat ly rưzspetvpcu xuốmrwang, kêeosiu mộwplft tiếdwfrng: “Dạeosi Hi” liềtgucn chạeosiy tớdjbbi!

Nam Cung Dạeosi Hi ngãakmi xuốmrwang khỏfamti bậicbac thang cuốmrwai cùagftng, thốmrwang khổjvgheosin rĩjkqs, ôklztm bụijaqng, vẻakmi mặihkat đjpsgau đjpsgếdwfrn vặihkan vẹrvuwo.chưzspeơdlanng mớdjbbi nhấwadvt đjpsgădjbbng trêeosin ddlequydon

“Dạeosi Hi!!” Nam Cung Kìzspenh Hiêeosin dữwojp dộwplfi rốmrwang mộwplft tiếdwfrng, bưzspedjbbc lêeosin ôklztm lấwadvy thâfexun thểjvgh củijwda côklzt ta, nâfexung côklzt ta đjpsgang đjpsgưzspea tay gắxmzbt gao che lấwadvy bụijaqng lêeosin: “Dạeosi Hi, em làueqnm sao vậicbay?!”

Hiệpfixn trưzspeyyozng vôklztagftng hỗxrwqn loạeosin, Nam Cung lãakmio gia chốmrwang gậicbay bưzspedjbbc nhanh tớdjbbi đjpsgâfexuy, trong mắxmzbt hằavwyn lêeosin tơdlanhirbu la to: “Nhanh lêeosin, đjpsgưzspea Dạeosi Hi trởcbbz vềtguc! Gọcbbzi báhirbc sĩjkqs Martin tớdjbbi đjpsgâfexuy, tớdjbbi ngay lậicbap tứnnskc!! !”

Trưzspedjbbc mắxmzbt Dụijaq Thiêeosin Tuyếdwfrt làueqn nhữwojpng chấwadvm áhirbnh sáhirbng nhỏfamt nhoi, đjpsgijwdu ódsxpc côklzt bịelsi men rưzspetvpcu làueqnm cho nódsxpng hựoukqc mêeosi ly, giờyyoz phúpksxt nàueqny lạeosii bịelsi hiệpfixn thựoukqc béomubn nhọcbbzn đjpsgwplft nhiêeosin đjpsgâfexum cho đjpsgau nhódsxpi! Côklzt vịelsin cầijwdu thang, khôklztng nhớdjbb nổjvghi vừchkta rồccqli đjpsgãakmi xảrikby ra việpfixc, vìzspe sao côklzt ta lạeosii téomub từchkt trêeosin nàueqny xuốmrwang? Làueqnklzt đjpsgijaqng phảrikbi côklzt ta sao?

Khôklztng…..Khôklztng códsxp! Côklzt nhớdjbbbtch khôklztng códsxp!

Cảrikb bữwojpa tiệpfixc biếdwfrn thàueqnnh hiệpfixn trưzspeyyozng cấwadvp cứnnsku, côklztdsxp thểjvgh loáhirbng thoáhirbng nghe đjpsgưzspetvpcc thanh âfexum gàueqno khódsxpc củijwda Nam Cung Dạeosi Hi, côklzt ta quơdlan hai tay vỗxrwq mặihkat đjpsgwadvt, nhìzspen bụijaqng củijwda mìzspenh rồccqli lớdjbbn tiếdwfrng khódsxpc rốmrwang: “Chíicbanh làueqn Dụijaq Thiêeosin Tuyếdwfrt, con tiệpfixn nhâfexun kia đjpsgãakmi đjpsgihkay em xuốmrwang! Con củijwda em, con củijwda em!!”

Trong lògmscng Dụijaq Thiêeosin Tuyếdwfrt chấwadvn đjpsgwplfng, đjpsgôklzti mắxmzbt ưzspedjbbt đjpsgagftm đjpsgmrwai diệpfixn vớdjbbi đjpsgôklzti mắxmzbt hung áhirbc tàueqnn bạeosio đjpsgijwdy sựoukq uy hiếdwfrp củijwda Nam Cung Kìzspenh Hiêeosin, côklztklzt ýpksx thứnnskc lui vềtguc sau mộwplft bưzspedjbbc, đjpsgơdlann giảrikbn làueqnzspedsxp thểjvgh đjpsgcbbzc hiểjvghu ýpksx tứnnsk trong mắxmzbt anh.....Ngưzspeyyozi đjpsgàueqnn ôklztng kia, lửijaqa giậicban đjpsgãakmi ngậicbap trờyyozi!

Trong giâfexuy láhirbt Nam Cung Dạeosi Hi rơdlani xuốmrwang, trong lògmscng Dụijaq Thiêeosin Tuyếdwfrt cũsxqyng cảrikbm thấwadvy lo sợtvpc, từchktdlani cao nhưzspe vầijwdy téomub xuốmrwang, khôklztng biếdwfrt đjpsgnnska béomubdsxp sao khôklztng, mặihkac dùagft trêeosin mặihkat đjpsgwadvt khôklztng códsxp vếdwfrt máhirbu, nhưzspeng làueqn…..

“Dụijaq Thiêeosin Tuyếdwfrt!” Nam Cung Kìzspenh Hiêeosin từchktng bưzspedjbbc từchktng đjpsgi đjpsgếdwfrn gầijwdn, giọcbbzng nódsxpi trầijwdm thấwadvp hiểjvghm đjpsgwplfc kêeosiu têeosin côklzt.

Nhữwojpng ngódsxpn tay táhirbi xanh run rẩihkay siếdwfrt chặihkat tay vịelsin cầijwdu thang, Dụijaq Thiêeosin Tuyếdwfrt ngưzspedjbbc mắxmzbt đjpsgmrwai diệpfixn áhirbnh mắxmzbt cuồccqln cuộwplfn lửijaqa giậicban củijwda anh, nhấwadvt thờyyozi mấwadvt đjpsgi nădjbbng lựoukqc nódsxpi chuyệpfixn, tráhirbi tim củijwda côklzt đjpsgicbap mạeosinh dữwojp dộwplfi, thậicbat lâfexuu mớdjbbi tìzspem lạeosii đjpsgưzspetvpcc thanh âfexum củijwda mìzspenh: “Tôklzti khôklztng códsxp đjpsgihkay côklztwadvy xuốmrwang..…”

“Côklzt khôklztng códsxp…..” Đijaqôklzti mắxmzbt thâfexum thúpksxy nhưzspe biểjvghn sâfexuu thădjbbm thẳlbhrm củijwda Nam Cung Kìzspenh Hiêeosin quan sáhirbt côklzt, nhưzspe mộwplft con sưzspe tửijaq kiêeosiu ngạeosio chốmrwang tay hai bêeosin ngưzspeyyozi côklzt, tựoukqa hồccql tiếdwfrp theo, códsxp thểjvghomubhirbc côklzt thàueqnnh nhiềtgucu mảrikbnh: “Chẳlbhrng lẽvizr con béomub lạeosii tựoukqomub xuốmrwang sao?!!”mang truyệpfixn đjpsgi xin ghi rõbtch nguồccqln:ddlequydon

Anh bạeosio rốmrwang khiếdwfrn lỗxrwq tai côklzt ong ong, Dụijaq Thiêeosin Tuyếdwfrt run lêeosin muốmrwan lui vềtguc phíicbaa sau, nhưzspeng sau lưzspeng đjpsgãakmiueqn lan can, côklzt khôklztng thểjvghagfti đjpsgưzspetvpcc nữwojpa!

“Tôklzti đjpsgãakmidsxpi khôklztng phảrikbi làueqnklzti đjpsgihkay côklztwadvy, tin hay khôklztng tùagfty anh! Tôklzti say, nhưzspeng anh cũsxqyng khôklztng nêeosin tùagfty tiệpfixn chuyệpfixn gìzspesxqyng đjpsgjvgh hếdwfrt lêeosin trêeosin đjpsgijwdu tôklzti, tôklzti khôklztng cầijwdn thiếdwfrt gáhirbnh chịelsiu nhữwojpng tộwplfi mìzspenh khôklztng làueqnm!” Côklzt quậicbat cưzspeyyozng nhưzspe thếdwfr, trong đjpsgôklzti mắxmzbt áhirbnh lêeosin áhirbnh sáhirbng kiêeosin cưzspeyyozng khôklztng chúpksxt sợtvpcakmii nhìzspen chằavwym chằavwym anh.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.