Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con
Chương 51 : Dụ thiên tuyết, cô có biết xấu hổ hay không?
Dụdpyj Thiêoqqd n Tuyếpcde t nhạddwj y cảylmi m nhậpjgf n ra đnqii ưynpi ợpezh c sựsznd châpcde m chọolso c trong lờprkf i nógnoo i củmjzr a côddwj ta.
Lôddwj ng mi nhẹuevi nhàinql ng rủmjzr xuốazzb ng che giấeldz u áfuxj nh sáfuxj ng lấeldz p láfuxj nh trong mắnnvb t, côddwj nhỏtirq nhẹuevi
nógnoo i: “Nếpcde u nhưynpi anh ấeldz y trởhjtb lạddwj i làinql m phiềqpjg n côddwj nógnoo i cho anh ấeldz y biếpcde t làinql càinql phêoqqd
đnqii ãiroh đnqii ưynpi a đnqii ếpcde n, khôddwj ng cógnoo việfuxj c gìopvf tôddwj i đnqii i ra ngoàinql i trưynpi ớjpnv c, Nam Cung tiểhryk u thưynpi
ngồdhvf i thong thảylmi .”
Mắnnvb t thấeldz y bógnoo ng dáfuxj ng mảylmi nh khảylmi nh trắnnvb ng nhưynpi tuyếpcde t
củmjzr a côddwj muốazzb n đnqii i, Nam Cung Dạddwj Hi thoáfuxj ng tứfuxj c giậpjgf n: “Côddwj thậpjgf t càinql n rỡuzpm ! Tôddwj i
chưynpi a cho côddwj đnqii i sao côddwj dáfuxj m đnqii i! Đpezh âpcde y làinql phòddwj ng làinql m việfuxj c củmjzr a anh trai tôddwj i,
anh tôddwj i cógnoo thâpcde n phậpjgf n gìopvf côddwj khôddwj ng phảylmi i khôddwj ng biếpcde t! Mộreqq t tiếpcde ng tổdoka ng giáfuxj m
đnqii ốazzb c cũzzpc ng khôddwj ng biếpcde t gọolso i, loạddwj i cấeldz p dưynpi ớjpnv i nhưynpi côddwj cógnoo íymar ch lợpezh i gìopvf !”
Tay đnqii ặargp t lêoqqd n trêoqqd n tay nắnnvb m cửcygc a, trong mắnnvb t Dụdpyj Thiêoqqd n Tuyếpcde t đnqii ãiroh mờprkf sưynpi ơymar ng, trong
đnqii ầzond u vẫsqrx n còddwj n lưynpi u lạddwj i tiếpcde ng gầzond m nhẹuevi cùrwio ng cáfuxj i bạddwj t tai hung áfuxj c thôddwj bạddwj o củmjzr a
Nam Cung Kìopvf nh Hiêoqqd n lúgahn c ởhjtb trêoqqd n xe, khógnoo e môddwj i dịcgln u dàinql ng khẽpjgf nhếpcde ch, âpcde m thầzond m
tràinql o phúgahn ng, nguyêoqqd n lai làinql côddwj vôddwj dụdpyj ng, khôddwj ng thểhryk mang đnqii ếpcde n niềqpjg m vui cho
đnqii àinql n ôddwj ng.
Thấeldz y côddwj thanh lãiroh nh cao ngạddwj o khôddwj ng thèjgwc m đnqii ểhryk ýmmzu tớjpnv i mìopvf nh,
Nam Cung Dạddwj Hi càinql ng thêoqqd m thiếpcde u kiêoqqd n nhẫsqrx n, nhíymar u màinql y lạddwj nh lùrwio ng nógnoo i: “Tôddwj i
nógnoo i cho côddwj biếpcde t, Dụdpyj Thiêoqqd n Tuyếpcde t, hôddwj m nay côddwj sẽpjgf bịcgln sa thảylmi i! Chờprkf anh trai
tôddwj i trởhjtb lạddwj i tôddwj i sẽpjgf kêoqqd u anh ấeldz y đnqii uổdoka i việfuxj c côddwj !”chưynpi ơymar ng mớjpnv i nhấeldz t đnqii ăhsmn ng trêoqqd n
ddlequydon
Giọolso ng nógnoo i hùrwio ng hồdhvf n nệfuxj n thẳsznd ng vàinql o lòddwj ng Dụdpyj Thiêoqqd n Tuyếpcde t, rốazzb t cuộreqq c đnqii ãiroh khơymar i lạddwj i uấeldz t ứfuxj c cùrwio ng u oáfuxj n trong lòddwj ng côddwj .
Híymar t sâpcde u mộreqq t hơymar i, Dụdpyj Thiêoqqd n Tuyếpcde t nhẹuevi nhàinql ng xoay ngưynpi ờprkf i, đnqii ôddwj i mắnnvb t trong veo
mang vẻxbvc quậpjgf t cưynpi ờprkf ng khôddwj ng chịcgln u thua nógnoo i: “Nam Cung tiểhryk u thưynpi , khuyêoqqd n côddwj
phảylmi i cógnoo lòddwj ng khoan dung, tôddwj i khôddwj ng cógnoo cógnoo chỗtdna nàinql o đnqii ắnnvb c tộreqq i vớjpnv i côddwj , xin côddwj
đnqii ừzond ng nhằfcll m vàinql o tôddwj i nhưynpi vậpjgf y đnqii ưynpi ợpezh c khôddwj ng? Trìopvf nh Dĩeldz Sêoqqd nh bâpcde y giờprkf làinql củmjzr a côddwj ,
tôddwj i khôddwj ng cầzond n! Côddwj cógnoo cầzond n thiếpcde t phảylmi i tưynpi ớjpnv c đnqii oạddwj t luôddwj n côddwj ng việfuxj c cùrwio ng quyềqpjg n
lợpezh i củmjzr a tôddwj i khôddwj ng?”
Hai anh em nàinql y, tíymar nh tìopvf nh cùrwio ng thủmjzr đnqii oạddwj n rấeldz t giốazzb ng nhau, giốazzb ng đnqii ếpcde n mứfuxj c làinql m cho ngưynpi ờprkf i ta khôddwj ng chịcgln u nổdoka i.
“Côddwj khôddwj ng cầzond n?” Đpezh ôddwj i mắnnvb t đnqii ẹuevi p củmjzr a Nam Cung Dạddwj Hi trợpezh n tròddwj n, lửcygc a giậpjgf n lan
tràinql n, vốazzb n làinql khôddwj ng muốazzb n cùrwio ng côddwj nógnoo i chuyệfuxj n nàinql y, nhưynpi ng lạddwj i bịcgln câpcde u nógnoo i củmjzr a côddwj kíymar ch thíymar ch, đnqii i tớjpnv i trưynpi ớjpnv c mặargp t côddwj nghiếpcde n răhsmn ng hépezh t: “Dụdpyj Thiêoqqd n Tuyếpcde t,
con tiệfuxj n nhâpcde n nàinql y, đnqii ừzond ng tưynpi ởhjtb ng rằfcll ng tôddwj i khôddwj ng biếpcde t, anh ấeldz y bỏtirq trốazzb n cùrwio ng
tôddwj i, nhưynpi ng ngàinql y đnqii ầzond u tiêoqqd n sau khi trởhjtb vềqpjg đnqii ãiroh đnqii ếpcde n tìopvf m côddwj rồdhvf i!! Tôddwj i vàinql anh
đnqii ãiroh lêoqqd n giưynpi ờprkf ng vớjpnv i nhau côddwj khôddwj ng phảylmi i khôddwj ng biếpcde t? Trong bụdpyj ng tôddwj i cógnoo con
củmjzr a anh côddwj khôddwj ng biếpcde t sao?! Làinql m sao côddwj cógnoo thểhryk hèjgwc n hạddwj đnqii ếpcde n nỗtdna i ngay cảylmi
đnqii àinql n ôddwj ng nhưynpi vậpjgf y cũzzpc ng đnqii i quyếpcde n rũzzpc , côddwj cógnoo biếpcde t xấeldz u hổdoka hay khôddwj ng!!”
Vừzond a nhắnnvb c tớjpnv i Trìopvf nh Dĩeldz Sêoqqd nh, thanh âpcde m củmjzr a Nam Cung Dạddwj Hi cũzzpc ng trởhjtb nêoqqd n bépezh n nhọolso n khàinql n khàinql n, hung hăhsmn ng trừzond ng mắnnvb t nhìopvf n côddwj .
Thâpcde n thểhryk củmjzr a Dụdpyj Thiêoqqd n Tuyếpcde t run rẩfcll y, đnqii ôddwj i mắnnvb t trong veo chỉhmnp còddwj n lạddwj i tro tàinql n
tuyệfuxj t vọolso ng, khôddwj ng hềqpjg cógnoo lýmmzu do gìopvf lạddwj i cứfuxj vũzzpc nhụdpyj c côddwj , dựsznd a vàinql o cáfuxj i gìopvf bắnnvb t
côddwj phảylmi i chịcgln u đnqii ựsznd ng?truyệfuxj n chỉhmnp đnqii ăhsmn ng tạddwj i ddlequydon
Hờprkf hữvtlm ng nhìopvf n Nam Cung Dạddwj Hi mộreqq t cáfuxj i, côddwj xoay ngưynpi ờprkf i muốazzb n chạddwj y ra ngoàinql i.
“Côddwj đnqii ứfuxj ng lạddwj i đnqii ógnoo cho tôddwj i!” Nam Cung Dạddwj Hi thốazzb ng hậpjgf n nhấeldz t làinql bịcgln ngưynpi ờprkf i kháfuxj c
coi thưynpi ờprkf ng, nắnnvb m chặargp t cáfuxj nh tay củmjzr a côddwj képezh o côddwj trởhjtb vềqpjg : “Tôddwj i còddwj n chưynpi a nógnoo i
xong ai cho côddwj đnqii i! Côddwj phảylmi i rờprkf i khỏtirq i thàinql nh phốazzb Z cho tôddwj i cógnoo nghe thấeldz y
khôddwj ng? Côddwj khôddwj ng đnqii i tôddwj i cógnoo rấeldz t nhiềqpjg u biệfuxj n pháfuxj p épezh p côddwj phảylmi i cúgahn t xépezh o!”
“Ácygc …..” Dụdpyj Thiêoqqd n Tuyếpcde t khôddwj ng nghĩeldz tớjpnv i côddwj ta lạddwj i mạddwj nh nhưynpi vậpjgf y, cáfuxj nh tay bịcgln côddwj ta bấeldz u chặargp t, képezh o sưynpi ớjpnv t tạddwj o thàinql nh vàinql i dấeldz u đnqii ỏtirq .
Khuôddwj n mặargp t nhỏtirq nhắnnvb n táfuxj i nhợpezh t chịcgln u đnqii ựsznd ng đnqii au nhứfuxj c, Dụdpyj Thiêoqqd n Tuyếpcde t cốazzb népezh n khuấeldz t
nhụdpyj c, lầzond n cuốazzb i cùrwio ng lễzlai phépezh p cảylmi nh cáfuxj o: “Nam Cung tiểhryk u thưynpi xin đnqii ừzond ng quáfuxj
đnqii áfuxj ng, tôddwj i làinql nhâpcde n viêoqqd n củmjzr a Lịcgln ch Viễzlai n, chứfuxj khôddwj ng phảylmi i làinql ngưynpi ờprkf i làinql m trong
biệfuxj t thựsznd củmjzr a cáfuxj c ngưynpi ờprkf i, côddwj muốazzb n hàinql nh hạddwj thếpcde nàinql o thìopvf hàinql nh hạddwj thếpcde đnqii ógnoo !”
“Nếpcde u nhưynpi côddwj thậpjgf t làinql ngưynpi ờprkf i làinql m ởhjtb biệfuxj t thựsznd , tôddwj i cógnoo giếpcde t chếpcde t côddwj cũzzpc ng khôddwj ng cógnoo
ngưynpi ờprkf i nàinql o quảylmi n, côddwj nghe cho rõylmi !” Nam Cung Dạddwj Hi bịcgln sựsznd ghen ghépezh t làinql m
choáfuxj ng váfuxj ng đnqii ầzond u ógnoo c, hung hăhsmn ng nógnoo i: “Hôddwj m nay tôddwj i khôddwj ng phảylmi i chỉhmnp dạddwj y dỗtdna
suôddwj ng, đnqii ểhryk xem côddwj còddwj n dáfuxj m quyếpcde n rũzzpc chồdhvf ng tôddwj i nữvtlm a hay khôddwj ng!”
Dụdpyj
Thiêoqqd n Tuyếpcde t bấeldz t ngờprkf bịcgln côddwj ta hấeldz t ra khôddwj ng kịcgln p chuẩfcll n bịcgln nêoqqd n hơymar i lảylmi o đnqii ảylmi o,
cau màinql y than nhẹuevi mộreqq t tiếpcde ng.mang truyệfuxj n đnqii i xin ghi rõylmi nguồdhvf n:ddlequydon
Nam Cung Dạddwj Hi cầzond m táfuxj ch càinql phêoqqd nógnoo ng hổdoka i trêoqqd n bàinql n rồdhvf i dộreqq i thẳsznd ng lêoqqd n mặargp t côddwj ,
khuôddwj n mặargp t nhỏtirq nhắnnvb n củmjzr a Dụdpyj Thiêoqqd n Tuyếpcde t tứfuxj c khắnnvb c táfuxj i nhợpezh t, đnqii ộreqq ng táfuxj c nhanh
chógnoo ng tráfuxj nh ra, khôddwj ng ngờprkf vẫsqrx n tráfuxj nh khôddwj ng kịcgln p, càinql phêoqqd nógnoo ng hổdoka i lưynpi ớjpnv t qua
mộreqq t đnqii ưynpi ờprkf ng vòddwj ng cung trúgahn ng ngay bảylmi vai côddwj , màinql Nam Cung Dạddwj Hi cũzzpc ng bịcgln cáfuxj i
táfuxj ch nógnoo ng làinql m bỏtirq ng kêoqqd u đnqii au
“Ácygc !” Nam Cung Dạddwj Hi kêoqqd u lêoqqd n, ‘Xoảylmi ng’
cáfuxj i táfuxj ch rớjpnv t bểhryk dưynpi ớjpnv i sàinql n, côddwj ta sợpezh tớjpnv i mứfuxj c giậpjgf m châpcde n, trợpezh n mắnnvb t trừzond ng Dụdpyj
Thiêoqqd n Tuyếpcde t: “Côddwj muốazzb n mưynpi u sáfuxj t tôddwj i phảylmi i hay khôddwj ng? Côddwj muốazzb n giếpcde t tôddwj i àinql !”
Cửcygc a phòddwj ng làinql m việfuxj c mởhjtb ra, Nam Cung Kìopvf nh Hiêoqqd n đnqii ang nghiêoqqd ng đnqii ầzond u nógnoo i gìopvf đnqii ógnoo
cùrwio ng cấeldz p dưynpi ớjpnv i, áfuxj nh mắnnvb t lẫsqrx m liệfuxj t quépezh t qua gian phòddwj ng, thấeldz y hai côddwj gáfuxj i
giằfcll ng co, trong nháfuxj y mắnnvb t ngẩfcll n ra, ngay sau đnqii ógnoo liềqpjg n nghe thấeldz y tiếpcde ng khógnoo c
vìopvf bịcgln kinh hãiroh i tớjpnv i cựsznd c đnqii iểhryk m củmjzr a Nam Cung Dạddwj Hi.
“Làinql m sao vậpjgf y?” Trong lòddwj ng Nam Cung Kìopvf nh Hiêoqqd n đnqii au xógnoo t, nhíymar u màinql y vộreqq i vàinql ng đnqii i vềqpjg phíymar a côddwj ta.
Lô
Mắ
Tay đ
Thấ
Giọ
Hí
Hai anh em nà
“Cô
Vừ
Thâ
Hờ
“Cô
“Á
Khuô
“Nế
Dụ
Nam Cung Dạ
“Á
Cử
“Là
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.