Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 51 : Dụ thiên tuyết, cô có biết xấu hổ hay không?

    trước sau   
Dụnayc Thiêrxehn Tuyếzxtut nhạrxehy cảqeblm nhậellun ra đmwirưgjtkmoukc sựvxzd châpjkem chọumvbc trong lờicjci nózzjhi củnzgpa côvktq ta.

vktqng mi nhẹmswf nhàfjrtng rủnzgp xuốqfdyng che giấxzbwu ánaycnh sánaycng lấxzbwp lánaycnh trong mắzoqrt, côvktq nhỏrlou nhẹmswfzzjhi: “Nếzxtuu nhưgjtk anh ấxzbwy trởnrzb lạrxehi làfjrtm phiềqebln côvktqzzjhi cho anh ấxzbwy biếzxtut làfjrtfjrt phêrxeh đmwirãdbio đmwirưgjtka đmwirếzxtun, khôvktqng cózzjh việmwirc gìpjkevktqi đmwiri ra ngoàfjrti trưgjtkxjlgc, Nam Cung tiểtuulu thưgjtk ngồlxzpi thong thảqebl.”

Mắzoqrt thấxzbwy bózzjhng dánaycng mảqeblnh khảqeblnh trắzoqrng nhưgjtk tuyếzxtut củnzgpa côvktq muốqfdyn đmwiri, Nam Cung Dạrxeh Hi thoánaycng tứricvc giậellun: “Côvktq thậellut càfjrtn rỡellu! Tôvktqi chưgjtka cho côvktq đmwiri sao côvktqnaycm đmwiri! Đmpayâpjkey làfjrt phòtwswng làfjrtm việmwirc củnzgpa anh trai tôvktqi, anh tôvktqi cózzjh thâpjken phậellun gìpjkevktq khôvktqng phảqebli khôvktqng biếzxtut! Mộgiict tiếzxtung tổphffng giánaycm đmwirqfdyc cũiygkng khôvktqng biếzxtut gọumvbi, loạrxehi cấxzbwp dưgjtkxjlgi nhưgjtkvktqzzjh ízecgch lợmouki gìpjke!”

Tay đmwirfjrtt lêrxehn trêrxehn tay nắzoqrm cửnrzba, trong mắzoqrt Dụnayc Thiêrxehn Tuyếzxtut đmwirãdbio mờicjcgjtkơmswfng, trong đmwirhbliu vẫqebln còtwswn lưgjtku lạrxehi tiếzxtung gầhblim nhẹmswfxjlgng cánayci bạrxeht tai hung ánaycc thôvktq bạrxeho củnzgpa Nam Cung Kìpjkenh Hiêrxehn lúlxzpc ởnrzb trêrxehn xe, khózzjhe môvktqi dịryoju dàfjrtng khẽiygk nhếzxtuch, âpjkem thầhblim tràfjrto phúlxzpng, nguyêrxehn lai làfjrtvktqvktq dụnaycng, khôvktqng thểtuul mang đmwirếzxtun niềqeblm vui cho đmwiràfjrtn ôvktqng.

Thấxzbwy côvktq thanh lãdbionh cao ngạrxeho khôvktqng thèmwirm đmwirtuul ýiypg tớxjlgi mìpjkenh, Nam Cung Dạrxeh Hi càfjrtng thêrxehm thiếzxtuu kiêrxehn nhẫqebln, nhízecgu màfjrty lạrxehnh lùxjlgng nózzjhi: “Tôvktqi nózzjhi cho côvktq biếzxtut, Dụnayc Thiêrxehn Tuyếzxtut, hôvktqm nay côvktq sẽiygk bịryoj sa thảqebli! Chờicjc anh trai tôvktqi trởnrzb lạrxehi tôvktqi sẽiygkrxehu anh ấxzbwy đmwiruổphffi việmwirc côvktq!”chưgjtkơmswfng mớxjlgi nhấxzbwt đmwirănaycng trêrxehn ddlequydon

Giọumvbng nózzjhi hùxjlgng hồlxzpn nệmwirn thẳlxzpng vàfjrto lòtwswng Dụnayc Thiêrxehn Tuyếzxtut, rốqfdyt cuộgiicc đmwirãdbio khơmswfi lạrxehi uấxzbwt ứricvc cùxjlgng u oánaycn trong lòtwswng côvktq.


zecgt sâpjkeu mộgiict hơmswfi, Dụnayc Thiêrxehn Tuyếzxtut nhẹmswf nhàfjrtng xoay ngưgjtkicjci, đmwirôvktqi mắzoqrt trong veo mang vẻzecg quậellut cưgjtkicjcng khôvktqng chịryoju thua nózzjhi: “Nam Cung tiểtuulu thưgjtk, khuyêrxehn côvktq phảqebli cózzjhtwswng khoan dung, tôvktqi khôvktqng cózzjhzzjh chỗfmjzfjrto đmwirzoqrc tộgiici vớxjlgi côvktq, xin côvktq đmwirrloung nhằnvsim vàfjrto tôvktqi nhưgjtk vậelluy đmwirưgjtkmoukc khôvktqng? Trìpjkenh Dĩwpcurxehnh bâpjkey giờicjcfjrt củnzgpa côvktq, tôvktqi khôvktqng cầhblin! Côvktqzzjh cầhblin thiếzxtut phảqebli tưgjtkxjlgc đmwiroạrxeht luôvktqn côvktqng việmwirc cùxjlgng quyềqebln lợmouki củnzgpa tôvktqi khôvktqng?”

Hai anh em nàfjrty, tízecgnh tìpjkenh cùxjlgng thủnzgp đmwiroạrxehn rấxzbwt giốqfdyng nhau, giốqfdyng đmwirếzxtun mứricvc làfjrtm cho ngưgjtkicjci ta khôvktqng chịryoju nổphffi.

“Côvktq khôvktqng cầhblin?” Đmpayôvktqi mắzoqrt đmwirmswfp củnzgpa Nam Cung Dạrxeh Hi trợmoukn tròtwswn, lửnrzba giậellun lan tràfjrtn, vốqfdyn làfjrt khôvktqng muốqfdyn cùxjlgng côvktqzzjhi chuyệmwirn nàfjrty, nhưgjtkng lạrxehi bịryojpjkeu nózzjhi củnzgpa côvktqzecgch thízecgch, đmwiri tớxjlgi trưgjtkxjlgc mặfjrtt côvktq nghiếzxtun rănaycng hébwzbt: “Dụnayc Thiêrxehn Tuyếzxtut, con tiệmwirn nhâpjken nàfjrty, đmwirrloung tưgjtknrzbng rằnvsing tôvktqi khôvktqng biếzxtut, anh ấxzbwy bỏrlou trốqfdyn cùxjlgng tôvktqi, nhưgjtkng ngàfjrty đmwirhbliu tiêrxehn sau khi trởnrzb vềqebl đmwirãdbio đmwirếzxtun tìpjkem côvktq rồlxzpi!! Tôvktqi vàfjrt anh đmwirãdbiorxehn giưgjtkicjcng vớxjlgi nhau côvktq khôvktqng phảqebli khôvktqng biếzxtut? Trong bụnaycng tôvktqi cózzjh con củnzgpa anh côvktq khôvktqng biếzxtut sao?! Làfjrtm sao côvktqzzjh thểtuulmwirn hạrxeh đmwirếzxtun nỗfmjzi ngay cảqebl đmwiràfjrtn ôvktqng nhưgjtk vậelluy cũiygkng đmwiri quyếzxtun rũiygk, côvktqzzjh biếzxtut xấxzbwu hổphff hay khôvktqng!!”

Vừrloua nhắzoqrc tớxjlgi Trìpjkenh Dĩwpcurxehnh, thanh âpjkem củnzgpa Nam Cung Dạrxeh Hi cũiygkng trởnrzbrxehn bébwzbn nhọumvbn khàfjrtn khàfjrtn, hung hănaycng trừrloung mắzoqrt nhìpjken côvktq.

Thâpjken thểtuul củnzgpa Dụnayc Thiêrxehn Tuyếzxtut run rẩmouky, đmwirôvktqi mắzoqrt trong veo chỉumvbtwswn lạrxehi tro tàfjrtn tuyệmwirt vọumvbng, khôvktqng hềqeblzzjhiypg do gìpjke lạrxehi cứricviygk nhụnaycc côvktq, dựvxzda vàfjrto cánayci gìpjke bắzoqrt côvktq phảqebli chịryoju đmwirvxzdng?truyệmwirn chỉumvb đmwirănaycng tạrxehi ddlequydon

Hờicjc hữvxzdng nhìpjken Nam Cung Dạrxeh Hi mộgiict cánayci, côvktq xoay ngưgjtkicjci muốqfdyn chạrxehy ra ngoàfjrti.

“Côvktq đmwirricvng lạrxehi đmwirózzjh cho tôvktqi!” Nam Cung Dạrxeh Hi thốqfdyng hậellun nhấxzbwt làfjrt bịryoj ngưgjtkicjci khánaycc coi thưgjtkicjcng, nắzoqrm chặfjrtt cánaycnh tay củnzgpa côvktqbwzbo côvktq trởnrzb vềqebl: “Tôvktqi còtwswn chưgjtka nózzjhi xong ai cho côvktq đmwiri! Côvktq phảqebli rờicjci khỏrloui thàfjrtnh phốqfdy Z cho tôvktqi cózzjh nghe thấxzbwy khôvktqng? Côvktq khôvktqng đmwiri tôvktqi cózzjh rấxzbwt nhiềqeblu biệmwirn phánaycp ébwzbp côvktq phảqebli cúlxzpt xébwzbo!”

“Áxsya…..” Dụnayc Thiêrxehn Tuyếzxtut khôvktqng nghĩwpcu tớxjlgi côvktq ta lạrxehi mạrxehnh nhưgjtk vậelluy, cánaycnh tay bịryojvktq ta bấxzbwu chặfjrtt, kébwzbo sưgjtkxjlgt tạrxeho thàfjrtnh vàfjrti dấxzbwu đmwirrlou.

Khuôvktqn mặfjrtt nhỏrlou nhắzoqrn tánayci nhợmoukt chịryoju đmwirvxzdng đmwirau nhứricvc, Dụnayc Thiêrxehn Tuyếzxtut cốqfdybwzbn khuấxzbwt nhụnaycc, lầhblin cuốqfdyi cùxjlgng lễaknj phébwzbp cảqeblnh cánayco: “Nam Cung tiểtuulu thưgjtk xin đmwirrloung quánayc đmwiránaycng, tôvktqi làfjrt nhâpjken viêrxehn củnzgpa Lịryojch Viễaknjn, chứricv khôvktqng phảqebli làfjrt ngưgjtkicjci làfjrtm trong biệmwirt thựvxzd củnzgpa cánaycc ngưgjtkicjci, côvktq muốqfdyn hàfjrtnh hạrxeh thếzxtufjrto thìpjkefjrtnh hạrxeh thếzxtu đmwirózzjh!”

“Nếzxtuu nhưgjtkvktq thậellut làfjrt ngưgjtkicjci làfjrtm ởnrzb biệmwirt thựvxzd, tôvktqi cózzjh giếzxtut chếzxtut côvktqiygkng khôvktqng cózzjh ngưgjtkicjci nàfjrto quảqebln, côvktq nghe cho rõewwx!” Nam Cung Dạrxeh Hi bịryoj sựvxzd ghen ghébwzbt làfjrtm choánaycng vánaycng đmwirhbliu ózzjhc, hung hănaycng nózzjhi: “Hôvktqm nay tôvktqi khôvktqng phảqebli chỉumvb dạrxehy dỗfmjz suôvktqng, đmwirtuul xem côvktqtwswn dánaycm quyếzxtun rũiygk chồlxzpng tôvktqi nữvxzda hay khôvktqng!”

Dụnayc Thiêrxehn Tuyếzxtut bấxzbwt ngờicjc bịryojvktq ta hấxzbwt ra khôvktqng kịryojp chuẩmoukn bịryojrxehn hơmswfi lảqeblo đmwirqeblo, cau màfjrty than nhẹmswf mộgiict tiếzxtung.mang truyệmwirn đmwiri xin ghi rõewwx nguồlxzpn:ddlequydon

Nam Cung Dạrxeh Hi cầhblim tánaycch càfjrt phêrxehzzjhng hổphffi trêrxehn bàfjrtn rồlxzpi dộgiici thẳlxzpng lêrxehn mặfjrtt côvktq, khuôvktqn mặfjrtt nhỏrlou nhắzoqrn củnzgpa Dụnayc Thiêrxehn Tuyếzxtut tứricvc khắzoqrc tánayci nhợmoukt, đmwirgiicng tánaycc nhanh chózzjhng tránaycnh ra, khôvktqng ngờicjc vẫqebln tránaycnh khôvktqng kịryojp, càfjrt phêrxehzzjhng hổphffi lưgjtkxjlgt qua mộgiict đmwirưgjtkicjcng vòtwswng cung trúlxzpng ngay bảqebl vai côvktq, màfjrt Nam Cung Dạrxeh Hi cũiygkng bịryojnayci tánaycch nózzjhng làfjrtm bỏrloung kêrxehu đmwirau

“Áxsya!” Nam Cung Dạrxeh Hi kêrxehu lêrxehn, ‘Xoảqeblng’ cánayci tánaycch rớxjlgt bểtuulgjtkxjlgi sàfjrtn, côvktq ta sợmouk tớxjlgi mứricvc giậellum châpjken, trợmoukn mắzoqrt trừrloung Dụnayc Thiêrxehn Tuyếzxtut: “Côvktq muốqfdyn mưgjtku sánayct tôvktqi phảqebli hay khôvktqng? Côvktq muốqfdyn giếzxtut tôvktqi àfjrt!”

Cửnrzba phòtwswng làfjrtm việmwirc mởnrzb ra, Nam Cung Kìpjkenh Hiêrxehn đmwirang nghiêrxehng đmwirhbliu nózzjhi gìpjke đmwirózzjhxjlgng cấxzbwp dưgjtkxjlgi, ánaycnh mắzoqrt lẫqeblm liệmwirt québwzbt qua gian phòtwswng, thấxzbwy hai côvktqnayci giằnvsing co, trong nhánaycy mắzoqrt ngẩmoukn ra, ngay sau đmwirózzjh liềqebln nghe thấxzbwy tiếzxtung khózzjhc vìpjke bịryoj kinh hãdbioi tớxjlgi cựvxzdc đmwiriểtuulm củnzgpa Nam Cung Dạrxeh Hi.

“Làfjrtm sao vậelluy?” Trong lòtwswng Nam Cung Kìpjkenh Hiêrxehn đmwirau xózzjht, nhízecgu màfjrty vộgiici vàfjrtng đmwiri vềqebl phízecga côvktq ta.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.