Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con
Chương 51 : Dụ thiên tuyết, cô có biết xấu hổ hay không?
Dụnayc Thiêrxeh n Tuyếzxtu t nhạrxeh y cảqebl m nhậellu n ra đmwir ưgjtk ợmouk c sựvxzd châpjke m chọumvb c trong lờicjc i nózzjh i củnzgp a côvktq ta.
Lôvktq ng mi nhẹmswf nhàfjrt ng rủnzgp xuốqfdy ng che giấxzbw u ánayc nh sánayc ng lấxzbw p lánayc nh trong mắzoqr t, côvktq nhỏrlou nhẹmswf
nózzjh i: “Nếzxtu u nhưgjtk anh ấxzbw y trởnrzb lạrxeh i làfjrt m phiềqebl n côvktq nózzjh i cho anh ấxzbw y biếzxtu t làfjrt càfjrt phêrxeh
đmwir ãdbio đmwir ưgjtk a đmwir ếzxtu n, khôvktq ng cózzjh việmwir c gìpjke tôvktq i đmwir i ra ngoàfjrt i trưgjtk ớxjlg c, Nam Cung tiểtuul u thưgjtk
ngồlxzp i thong thảqebl .”
Mắzoqr t thấxzbw y bózzjh ng dánayc ng mảqebl nh khảqebl nh trắzoqr ng nhưgjtk tuyếzxtu t
củnzgp a côvktq muốqfdy n đmwir i, Nam Cung Dạrxeh Hi thoánayc ng tứricv c giậellu n: “Côvktq thậellu t càfjrt n rỡellu ! Tôvktq i
chưgjtk a cho côvktq đmwir i sao côvktq dánayc m đmwir i! Đmpay âpjke y làfjrt phòtwsw ng làfjrt m việmwir c củnzgp a anh trai tôvktq i,
anh tôvktq i cózzjh thâpjke n phậellu n gìpjke côvktq khôvktq ng phảqebl i khôvktq ng biếzxtu t! Mộgiic t tiếzxtu ng tổphff ng giánayc m
đmwir ốqfdy c cũiygk ng khôvktq ng biếzxtu t gọumvb i, loạrxeh i cấxzbw p dưgjtk ớxjlg i nhưgjtk côvktq cózzjh ízecg ch lợmouk i gìpjke !”
Tay đmwir ặfjrt t lêrxeh n trêrxeh n tay nắzoqr m cửnrzb a, trong mắzoqr t Dụnayc Thiêrxeh n Tuyếzxtu t đmwir ãdbio mờicjc sưgjtk ơmswf ng, trong
đmwir ầhbli u vẫqebl n còtwsw n lưgjtk u lạrxeh i tiếzxtu ng gầhbli m nhẹmswf cùxjlg ng cánayc i bạrxeh t tai hung ánayc c thôvktq bạrxeh o củnzgp a
Nam Cung Kìpjke nh Hiêrxeh n lúlxzp c ởnrzb trêrxeh n xe, khózzjh e môvktq i dịryoj u dàfjrt ng khẽiygk nhếzxtu ch, âpjke m thầhbli m
tràfjrt o phúlxzp ng, nguyêrxeh n lai làfjrt côvktq vôvktq dụnayc ng, khôvktq ng thểtuul mang đmwir ếzxtu n niềqebl m vui cho
đmwir àfjrt n ôvktq ng.
Thấxzbw y côvktq thanh lãdbio nh cao ngạrxeh o khôvktq ng thèmwir m đmwir ểtuul ýiypg tớxjlg i mìpjke nh,
Nam Cung Dạrxeh Hi càfjrt ng thêrxeh m thiếzxtu u kiêrxeh n nhẫqebl n, nhízecg u màfjrt y lạrxeh nh lùxjlg ng nózzjh i: “Tôvktq i
nózzjh i cho côvktq biếzxtu t, Dụnayc Thiêrxeh n Tuyếzxtu t, hôvktq m nay côvktq sẽiygk bịryoj sa thảqebl i! Chờicjc anh trai
tôvktq i trởnrzb lạrxeh i tôvktq i sẽiygk kêrxeh u anh ấxzbw y đmwir uổphff i việmwir c côvktq !”chưgjtk ơmswf ng mớxjlg i nhấxzbw t đmwir ănayc ng trêrxeh n
ddlequydon
Giọumvb ng nózzjh i hùxjlg ng hồlxzp n nệmwir n thẳlxzp ng vàfjrt o lòtwsw ng Dụnayc Thiêrxeh n Tuyếzxtu t, rốqfdy t cuộgiic c đmwir ãdbio khơmswf i lạrxeh i uấxzbw t ứricv c cùxjlg ng u oánayc n trong lòtwsw ng côvktq .
Hízecg t sâpjke u mộgiic t hơmswf i, Dụnayc Thiêrxeh n Tuyếzxtu t nhẹmswf nhàfjrt ng xoay ngưgjtk ờicjc i, đmwir ôvktq i mắzoqr t trong veo
mang vẻzecg quậellu t cưgjtk ờicjc ng khôvktq ng chịryoj u thua nózzjh i: “Nam Cung tiểtuul u thưgjtk , khuyêrxeh n côvktq
phảqebl i cózzjh lòtwsw ng khoan dung, tôvktq i khôvktq ng cózzjh cózzjh chỗfmjz nàfjrt o đmwir ắzoqr c tộgiic i vớxjlg i côvktq , xin côvktq
đmwir ừrlou ng nhằnvsi m vàfjrt o tôvktq i nhưgjtk vậellu y đmwir ưgjtk ợmouk c khôvktq ng? Trìpjke nh Dĩwpcu Sêrxeh nh bâpjke y giờicjc làfjrt củnzgp a côvktq ,
tôvktq i khôvktq ng cầhbli n! Côvktq cózzjh cầhbli n thiếzxtu t phảqebl i tưgjtk ớxjlg c đmwir oạrxeh t luôvktq n côvktq ng việmwir c cùxjlg ng quyềqebl n
lợmouk i củnzgp a tôvktq i khôvktq ng?”
Hai anh em nàfjrt y, tízecg nh tìpjke nh cùxjlg ng thủnzgp đmwir oạrxeh n rấxzbw t giốqfdy ng nhau, giốqfdy ng đmwir ếzxtu n mứricv c làfjrt m cho ngưgjtk ờicjc i ta khôvktq ng chịryoj u nổphff i.
“Côvktq khôvktq ng cầhbli n?” Đmpay ôvktq i mắzoqr t đmwir ẹmswf p củnzgp a Nam Cung Dạrxeh Hi trợmouk n tròtwsw n, lửnrzb a giậellu n lan
tràfjrt n, vốqfdy n làfjrt khôvktq ng muốqfdy n cùxjlg ng côvktq nózzjh i chuyệmwir n nàfjrt y, nhưgjtk ng lạrxeh i bịryoj câpjke u nózzjh i củnzgp a côvktq kízecg ch thízecg ch, đmwir i tớxjlg i trưgjtk ớxjlg c mặfjrt t côvktq nghiếzxtu n rănayc ng hébwzb t: “Dụnayc Thiêrxeh n Tuyếzxtu t,
con tiệmwir n nhâpjke n nàfjrt y, đmwir ừrlou ng tưgjtk ởnrzb ng rằnvsi ng tôvktq i khôvktq ng biếzxtu t, anh ấxzbw y bỏrlou trốqfdy n cùxjlg ng
tôvktq i, nhưgjtk ng ngàfjrt y đmwir ầhbli u tiêrxeh n sau khi trởnrzb vềqebl đmwir ãdbio đmwir ếzxtu n tìpjke m côvktq rồlxzp i!! Tôvktq i vàfjrt anh
đmwir ãdbio lêrxeh n giưgjtk ờicjc ng vớxjlg i nhau côvktq khôvktq ng phảqebl i khôvktq ng biếzxtu t? Trong bụnayc ng tôvktq i cózzjh con
củnzgp a anh côvktq khôvktq ng biếzxtu t sao?! Làfjrt m sao côvktq cózzjh thểtuul hèmwir n hạrxeh đmwir ếzxtu n nỗfmjz i ngay cảqebl
đmwir àfjrt n ôvktq ng nhưgjtk vậellu y cũiygk ng đmwir i quyếzxtu n rũiygk , côvktq cózzjh biếzxtu t xấxzbw u hổphff hay khôvktq ng!!”
Vừrlou a nhắzoqr c tớxjlg i Trìpjke nh Dĩwpcu Sêrxeh nh, thanh âpjke m củnzgp a Nam Cung Dạrxeh Hi cũiygk ng trởnrzb nêrxeh n bébwzb n nhọumvb n khàfjrt n khàfjrt n, hung hănayc ng trừrlou ng mắzoqr t nhìpjke n côvktq .
Thâpjke n thểtuul củnzgp a Dụnayc Thiêrxeh n Tuyếzxtu t run rẩmouk y, đmwir ôvktq i mắzoqr t trong veo chỉumvb còtwsw n lạrxeh i tro tàfjrt n
tuyệmwir t vọumvb ng, khôvktq ng hềqebl cózzjh lýiypg do gìpjke lạrxeh i cứricv vũiygk nhụnayc c côvktq , dựvxzd a vàfjrt o cánayc i gìpjke bắzoqr t
côvktq phảqebl i chịryoj u đmwir ựvxzd ng?truyệmwir n chỉumvb đmwir ănayc ng tạrxeh i ddlequydon
Hờicjc hữvxzd ng nhìpjke n Nam Cung Dạrxeh Hi mộgiic t cánayc i, côvktq xoay ngưgjtk ờicjc i muốqfdy n chạrxeh y ra ngoàfjrt i.
“Côvktq đmwir ứricv ng lạrxeh i đmwir ózzjh cho tôvktq i!” Nam Cung Dạrxeh Hi thốqfdy ng hậellu n nhấxzbw t làfjrt bịryoj ngưgjtk ờicjc i khánayc c
coi thưgjtk ờicjc ng, nắzoqr m chặfjrt t cánayc nh tay củnzgp a côvktq kébwzb o côvktq trởnrzb vềqebl : “Tôvktq i còtwsw n chưgjtk a nózzjh i
xong ai cho côvktq đmwir i! Côvktq phảqebl i rờicjc i khỏrlou i thàfjrt nh phốqfdy Z cho tôvktq i cózzjh nghe thấxzbw y
khôvktq ng? Côvktq khôvktq ng đmwir i tôvktq i cózzjh rấxzbw t nhiềqebl u biệmwir n phánayc p ébwzb p côvktq phảqebl i cúlxzp t xébwzb o!”
“Áxsya …..” Dụnayc Thiêrxeh n Tuyếzxtu t khôvktq ng nghĩwpcu tớxjlg i côvktq ta lạrxeh i mạrxeh nh nhưgjtk vậellu y, cánayc nh tay bịryoj côvktq ta bấxzbw u chặfjrt t, kébwzb o sưgjtk ớxjlg t tạrxeh o thàfjrt nh vàfjrt i dấxzbw u đmwir ỏrlou .
Khuôvktq n mặfjrt t nhỏrlou nhắzoqr n tánayc i nhợmouk t chịryoj u đmwir ựvxzd ng đmwir au nhứricv c, Dụnayc Thiêrxeh n Tuyếzxtu t cốqfdy nébwzb n khuấxzbw t
nhụnayc c, lầhbli n cuốqfdy i cùxjlg ng lễaknj phébwzb p cảqebl nh cánayc o: “Nam Cung tiểtuul u thưgjtk xin đmwir ừrlou ng quánayc
đmwir ánayc ng, tôvktq i làfjrt nhâpjke n viêrxeh n củnzgp a Lịryoj ch Viễaknj n, chứricv khôvktq ng phảqebl i làfjrt ngưgjtk ờicjc i làfjrt m trong
biệmwir t thựvxzd củnzgp a cánayc c ngưgjtk ờicjc i, côvktq muốqfdy n hàfjrt nh hạrxeh thếzxtu nàfjrt o thìpjke hàfjrt nh hạrxeh thếzxtu đmwir ózzjh !”
“Nếzxtu u nhưgjtk côvktq thậellu t làfjrt ngưgjtk ờicjc i làfjrt m ởnrzb biệmwir t thựvxzd , tôvktq i cózzjh giếzxtu t chếzxtu t côvktq cũiygk ng khôvktq ng cózzjh
ngưgjtk ờicjc i nàfjrt o quảqebl n, côvktq nghe cho rõewwx !” Nam Cung Dạrxeh Hi bịryoj sựvxzd ghen ghébwzb t làfjrt m
choánayc ng vánayc ng đmwir ầhbli u ózzjh c, hung hănayc ng nózzjh i: “Hôvktq m nay tôvktq i khôvktq ng phảqebl i chỉumvb dạrxeh y dỗfmjz
suôvktq ng, đmwir ểtuul xem côvktq còtwsw n dánayc m quyếzxtu n rũiygk chồlxzp ng tôvktq i nữvxzd a hay khôvktq ng!”
Dụnayc
Thiêrxeh n Tuyếzxtu t bấxzbw t ngờicjc bịryoj côvktq ta hấxzbw t ra khôvktq ng kịryoj p chuẩmouk n bịryoj nêrxeh n hơmswf i lảqebl o đmwir ảqebl o,
cau màfjrt y than nhẹmswf mộgiic t tiếzxtu ng.mang truyệmwir n đmwir i xin ghi rõewwx nguồlxzp n:ddlequydon
Nam Cung Dạrxeh Hi cầhbli m tánayc ch càfjrt phêrxeh nózzjh ng hổphff i trêrxeh n bàfjrt n rồlxzp i dộgiic i thẳlxzp ng lêrxeh n mặfjrt t côvktq ,
khuôvktq n mặfjrt t nhỏrlou nhắzoqr n củnzgp a Dụnayc Thiêrxeh n Tuyếzxtu t tứricv c khắzoqr c tánayc i nhợmouk t, đmwir ộgiic ng tánayc c nhanh
chózzjh ng tránayc nh ra, khôvktq ng ngờicjc vẫqebl n tránayc nh khôvktq ng kịryoj p, càfjrt phêrxeh nózzjh ng hổphff i lưgjtk ớxjlg t qua
mộgiic t đmwir ưgjtk ờicjc ng vòtwsw ng cung trúlxzp ng ngay bảqebl vai côvktq , màfjrt Nam Cung Dạrxeh Hi cũiygk ng bịryoj cánayc i
tánayc ch nózzjh ng làfjrt m bỏrlou ng kêrxeh u đmwir au
“Áxsya !” Nam Cung Dạrxeh Hi kêrxeh u lêrxeh n, ‘Xoảqebl ng’
cánayc i tánayc ch rớxjlg t bểtuul dưgjtk ớxjlg i sàfjrt n, côvktq ta sợmouk tớxjlg i mứricv c giậellu m châpjke n, trợmouk n mắzoqr t trừrlou ng Dụnayc
Thiêrxeh n Tuyếzxtu t: “Côvktq muốqfdy n mưgjtk u sánayc t tôvktq i phảqebl i hay khôvktq ng? Côvktq muốqfdy n giếzxtu t tôvktq i àfjrt !”
Cửnrzb a phòtwsw ng làfjrt m việmwir c mởnrzb ra, Nam Cung Kìpjke nh Hiêrxeh n đmwir ang nghiêrxeh ng đmwir ầhbli u nózzjh i gìpjke đmwir ózzjh
cùxjlg ng cấxzbw p dưgjtk ớxjlg i, ánayc nh mắzoqr t lẫqebl m liệmwir t québwzb t qua gian phòtwsw ng, thấxzbw y hai côvktq gánayc i
giằnvsi ng co, trong nhánayc y mắzoqr t ngẩmouk n ra, ngay sau đmwir ózzjh liềqebl n nghe thấxzbw y tiếzxtu ng khózzjh c
vìpjke bịryoj kinh hãdbio i tớxjlg i cựvxzd c đmwir iểtuul m củnzgp a Nam Cung Dạrxeh Hi.
“Làfjrt m sao vậellu y?” Trong lòtwsw ng Nam Cung Kìpjke nh Hiêrxeh n đmwir au xózzjh t, nhízecg u màfjrt y vộgiic i vàfjrt ng đmwir i vềqebl phízecg a côvktq ta.
Lô
Mắ
Tay đ
Thấ
Giọ
Hí
Hai anh em nà
“Cô
Vừ
Thâ
Hờ
“Cô
“Á
Khuô
“Nế
Dụ
Nam Cung Dạ
“Á
Cử
“Là
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.