Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con
Chương 49 : Nam cung kình hiên anh không cần phải khinh người quá đáng
Đxbvc âcljg y làbqjj đorqc iểuaji m yếnghk u ớeseh t nhấlpop t trong lòveao ng củptfc a Dụavpa Thiêptfc n Tuyếnghk t, bịxbvc mộlkpx t đorqc ao đorqc âcljg m vàbqjj o, đorqc au nhứvqij c khôhcyt ng thểuaji tảmxgx xiếnghk t.
Côhcyt vélkpx n mộlkpx t vàbqjj i sợbeow i tógarq c trêptfc n gòveao máwfgl , lắkrju c lắkrju c đorqc ầbcbf u: “Tôhcyt i khôhcyt ng biếnghk t.”
Nam Cung Kìpwzh nh Hiêptfc n vừdgtf a nhìpwzh n bộlkpx dạlpop ng củptfc a côhcyt vìpwzh ngưffvy ờtzte i đorqc àbqjj n ôhcyt ng kháwfgl c màbqjj lộlkpx vẻcjfz
xúclqh c đorqc ộlkpx ng liềdbup n cădbup m tứvqij c, hậbcbf n khôhcyt ng thểuaji bógarq p chếnghk t côhcyt , lạlpop nh lùlpop ng nhịxbvc n xuốqgss ng,
lạlpop nh giọntqt ng nógarq i: “Têptfc n khốqgss n kiếnghk p kia đorqc ãgtvh cho Dạlpop Hi ădbup n cổevid đorqc ộlkpx c gìpwzh ? Hảmxgx ? Khiếnghk n
cho nógarq cógarq thểuaji ởcoya trưffvy ớeseh c mặgarq t ba tôhcyt i khốqgss n khổevid cầbcbf u xin, mộlkpx t khi Trìpwzh nh Dĩzxwi Sêptfc nh chếnghk t nógarq cũqrhz ng sẽeseh đorqc i chếnghk t theo, ai dáwfgl m đorqc ụavpa ng đorqc ếnghk n đorqc ứvqij a bélkpx trong bụavpa ng củptfc a nógarq , nógarq liềdbup n cắkrju n lưffvy ỡmrnb i tựgtvh sáwfgl t!! Quảmxgx thựgtvh c làbqjj đorqc ưffvy ợbeow c nuôhcyt ng chiềdbup u đorqc ếnghk n coi trờtzte i
bằwwyw ng vung!”
Mộlkpx t trậbcbf n run rẩgzzm y đorqc au nhógarq i trong lòveao ng, ngógarq n tay táwfgl i
nhợbeow t củptfc a Dụavpa Thiêptfc n Tuyếnghk t siếnghk t chặgarq t dâcljg y an toàbqjj n trêptfc n ngưffvy ờtzte i, trong mắkrju t ngâcljg n ngấlpop n nưffvy ớeseh c mờtzte mịxbvc t thêptfc lưffvy ơxhhk ng.
Ngưffvy ờtzte i màbqjj họntqt gọntqt i làbqjj thiêptfc n kim nhàbqjj Nam Cung, mộlkpx t côhcyt gáwfgl i đorqc ưffvy ợbeow c nuôhcyt ng chiềdbup u áwfgl o cơxhhk m khôhcyt ng cầbcbf n lo, cũqrhz ng cógarq thểuaji vìpwzh
mộlkpx t ngưffvy ờtzte i đorqc àbqjj n ôhcyt ng nhưffvy vậbcbf y màbqjj tâcljg m huyếnghk t phấlpop n đorqc ấlpop u quêptfc n mìpwzh nh sao? Giữkrju a bọntqt n
họntqt thìpwzh ra đorqc ãgtvh đorqc ếnghk n mứvqij c nàbqjj y ‘Anh chếnghk t em cũqrhz ng khôhcyt ng thểuaji sốqgss ng’, Dụavpa Thiêptfc n
Tuyếnghk t, nơxhhk i nàbqjj y còveao n cógarq cáwfgl i gìpwzh làbqjj củptfc a côhcyt ?
Nhìpwzh n côhcyt kiềdbup m nélkpx n nưffvy ớeseh c
mắkrju t, Nam Cung Kìpwzh nh Hiêptfc n thậbcbf t sựgtvh bịxbvc kíixkm ch thíixkm ch, trong phúclqh t chốqgss c, gưffvy ơxhhk ng
mặgarq t tuấlpop n túclqh kiêptfc u cădbup ng trởcoya nêptfc n xanh mélkpx t.
“Đxbvc au lòveao ng vậbcbf y sao?” Nam
Cung Kìpwzh nh Hiêptfc n bịxbvc lửiowf a giậbcbf n thiêptfc u đorqc ốqgss t, bàbqjj n tay hung hădbup ng nắkrju m tógarq c củptfc a côhcyt
buộlkpx c côhcyt phảmxgx i ngửiowf a mặgarq t khuôhcyt n mặgarq t nhỏlkpx nhắkrju n lêptfc n, anh cao ngạlpop o tiếnghk n tớeseh i gầbcbf n: “Dụavpa Thiêptfc n Tuyếnghk t, tôhcyt i cảmxgx nh cáwfgl o côhcyt , nếnghk u Trìpwzh nh Dĩzxwi Sêptfc nh làbqjj tửiowf huyệiowf t củptfc a Dạlpop
Hi, côhcyt nêptfc n cáwfgl ch xa ngưffvy ờtzte i đorqc àbqjj n ôhcyt ng nàbqjj y cho tôhcyt i, càbqjj ng xa càbqjj ng tốqgss t! Nếnghk u nhưffvy
cáwfgl c ngưffvy ờtzte i dáwfgl m làbqjj m gìpwzh kíixkm ch thíixkm ch Dạlpop Hi, dùlpop côhcyt cógarq mấlpop y cáwfgl i mạlpop ng cũqrhz ng khôhcyt ng
đorqc ủptfc bồenvu i thưffvy ờtzte ng!” truyệiowf n chỉmrnb đorqc ădbup ng trêptfc n ddlequydon
Ýbjrz thứvqij c Dụavpa Thiêptfc n
Tuyếnghk t vốqgss n đorqc ãgtvh tan rãgtvh , bịxbvc đorqc au chợbeow t tỉmrnb nh lạlpop i, đorqc ôhcyt i mắkrju t nhẹarpe nhàbqjj ng nhìpwzh n Nam
Cung Kìpwzh nh Hiêptfc n, côhcyt chưffvy a bao giờtzte cógarq cảmxgx m giáwfgl c cháwfgl n nảmxgx n bảmxgx n thâcljg n nhưffvy hiệiowf n
tạlpop i, tìpwzh nh cảmxgx m kiêptfc n trìpwzh ròveao ng rãgtvh nădbup m nădbup m thìpwzh ra làbqjj chíixkm nh làbqjj mộlkpx t giấlpop c mộlkpx ng
hoang đorqc ưffvy ờtzte ng, vìpwzh đorqc ôhcyt i mắkrju t củptfc a Tiểuaji u Nhu côhcyt phảmxgx i nhẫbngd n nhịxbvc n mặgarq c cho ngưffvy ờtzte i đorqc àbqjj n ôhcyt ng nàbqjj y nhụavpa c nhãgtvh .
Đxbvc ôhcyt i môhcyt i táwfgl i nhợbeow t run rẩgzzm y, côhcyt nógarq i rõhcyt ràbqjj ng từdgtf ng
chữkrju : “Em gáwfgl i anh làbqjj ngưffvy ờtzte i, kíixkm ch thíixkm ch mộlkpx t chúclqh t cũqrhz ng khôhcyt ng đorqc ưffvy ợbeow c, vậbcbf y em
gáwfgl i tôhcyt i đorqc áwfgl ng đorqc ờtzte i chịxbvc u khổevid sao, chỉmrnb cầbcbf n anh mấlpop t hứvqij ng thìpwzh khôhcyt ng thểuaji làbqjj m
phẫbngd u thuậbcbf t, Nam Cung Kìpwzh nh Hiêptfc n, anh khôhcyt ng cầbcbf n phảmxgx i khinh ngưffvy ờtzte i quáwfgl đorqc áwfgl ng!
!”
Đxbvc ôhcyt i mắkrju t rưffvy ng rưffvy ng run rẩgzzm y, nhưffvy ng bêptfc n trong vẫbngd n quậbcbf t cưffvy ờtzte ng, côhcyt khôhcyt ng hềdbup nhưffvy ợbeow ng bộlkpx chúclqh t nàbqjj o! chưffvy ơxhhk ng mớeseh i nhấlpop t đorqc ădbup ng tạlpop i dlequydon
Gưffvy ơxhhk ng mặgarq t tuấlpop n túclqh củptfc a Nam Cung Kìpwzh nh Hiêptfc n đorqc ỏlkpx lêptfc n, vôhcyt cùlpop ng giậbcbf n dữkrju , lầbcbf n nữkrju a
nặgarq ng nềdbup quáwfgl t khẽeseh : “Tôhcyt i khinh ngưffvy ờtzte i quáwfgl đorqc áwfgl ng thìpwzh thếnghk nàbqjj o! Tốqgss t nhấlpop t côhcyt nêptfc n nhớeseh kỹmrnb cảmxgx nh cáwfgl o củptfc a tôhcyt i, nếnghk u khôhcyt ng, côhcyt vàbqjj Trìpwzh nh Dĩzxwi Sêptfc nh cũqrhz ng sẽeseh chếnghk t
rấlpop t khógarq coi, tôhcyt i cũqrhz ng khôhcyt ng ngạlpop i liêptfc n lụavpa y thêptfc m cáwfgl i mạlpop ng hạlpop tiệiowf n củptfc a em
gáwfgl i côhcyt đorqc âcljg u!”
“Anh dáwfgl m đorqc ụavpa ng vàbqjj o em ấlpop y!” Trong đorqc ôhcyt i mắkrju t ngậbcbf p nưffvy ớeseh c
củptfc a Dụavpa Thiêptfc n Tuyếnghk t mang theo nồenvu ng đorqc ậbcbf m oáwfgl n hậbcbf n cùlpop ng đorqc ấlpop u tranh, cáwfgl u kỉmrnb nh
kêptfc u lêptfc n: “Anh dáwfgl m đorqc ộlkpx ng đorqc ếnghk n mộlkpx t cọntqt ng tógarq c gáwfgl y củptfc a em ấlpop y tôhcyt i cũqrhz ng sẽeseh liềdbup u
mạlpop ng vớeseh i anh, màbqjj cógarq chếnghk t tôhcyt i cũqrhz ng sẽeseh kélkpx o theo Nam Cung Dạlpop Hi cùlpop ng nhau
xuốqgss ng đorqc ịxbvc a ngụavpa c!”
“Cháwfgl t!” Mộlkpx t cáwfgl i táwfgl t nógarq ng ráwfgl t giòveao n vang, bàbqjj n tay mạlpop nh mẽeseh hung áwfgl c quélkpx t qua mặgarq t củptfc a côhcyt !
Khuôhcyt n mặgarq t nhỏlkpx nhắkrju n trắkrju ng nõhcyt n củptfc a Dụavpa Thiêptfc n Tuyếnghk t nghiêptfc ng qua, dấlpop u bàbqjj n tay từdgtf
từdgtf đorqc ỏlkpx ửiowf ng trêptfc n mặgarq t, da đorqc ầbcbf u cũqrhz ng bịxbvc bàbqjj n tay ởcoya sau ógarq t nắkrju m chặgarq t máwfgl i tógarq c đorqc ếnghk n ửiowf ng hồenvu ng, đorqc âcljg y cũqrhz ng khôhcyt ng phảmxgx i làbqjj lầbcbf n đorqc ầbcbf u tiêptfc n côhcyt bịxbvc anh đorqc áwfgl nh, thanh âcljg m
“Ong ong” cùlpop ng vớeseh i đorqc au nhứvqij c ầbcbf m ầbcbf m phủptfc xuốqgss ng đorqc ầbcbf u côhcyt .
“Thảmxgx tôhcyt i
xuốqgss ng…..” Nưffvy ớeseh c mắkrju t nógarq ng hổevid i đorqc ộlkpx t nhiêptfc n lădbup n dàbqjj i trêptfc n mặgarq t củptfc a Dụavpa Thiêptfc n
Tuyếnghk t, thâcljg n hìpwzh nh nho nhỏlkpx ngồenvu i trêptfc n ghếnghk láwfgl i phụavpa liềdbup u mạlpop ng giãgtvh y giụavpa a, gầbcbf n
nhưffvy sụavpa p đorqc ổevid , côhcyt gàbqjj o thélkpx t: “Nam Cung Kìpwzh nh Hiêptfc n anh thảmxgx tôhcyt i xuốqgss ng!!”
Nam Cung Kìpwzh nh Hiêptfc n vộlkpx i vàbqjj ng giữkrju lấlpop y côhcyt , cáwfgl i táwfgl t vừdgtf a rồenvu i đorqc ếnghk n lòveao ng bàbqjj n tay
anh cũqrhz ng đorqc au ráwfgl t, khôhcyt ng biếnghk t cáwfgl i táwfgl t kia giáwfgl ng xuốqgss ng mặgarq t côhcyt đorqc au đorqc ớeseh n đorqc ếnghk n
mứvqij c nàbqjj o, anh nghĩzxwi màbqjj đorqc au lòveao ng, rồenvu i lạlpop i bịxbvc bộlkpx dạlpop ng nhưffvy đorqc ộlkpx ng vậbcbf t nhỏlkpx cắkrju n
loạlpop n củptfc a côhcyt uy hiếnghk p, chỉmrnb cógarq thểuaji dùlpop ng sứvqij c ôhcyt m côhcyt mớeseh i cógarq thểuaji ngădbup n cảmxgx n sựgtvh
đorqc iêptfc n cuồenvu ng củptfc a côhcyt .
“Đxbvc ừdgtf ng làbqjj m rộlkpx n..…” Anh thìpwzh thầbcbf m mộlkpx t tiếnghk ng, lạlpop nh lùlpop ng quáwfgl t: “Gâcljg y loạlpop n nữkrju a tôhcyt i sẽeseh bỏlkpx côhcyt lạlpop i trêptfc n cầbcbf u vưffvy ợbeow t!” mang truyệiowf n
đorqc i xin ghi rõhcyt nguồenvu n:dlequydon
Chíixkm nh làbqjj biếnghk t rõhcyt sựgtvh uấlpop t ứvqij c cùlpop ng
chua xógarq t trong lòveao ng củptfc a côhcyt nêptfc n mớeseh i thôhcyt ng cảmxgx m cho côhcyt nhưffvy vậbcbf y, nhưffvy ng côhcyt
cădbup n bảmxgx n cũqrhz ng khôhcyt ng cảmxgx m kíixkm ch, kịxbvc ch liệiowf t giãgtvh y giụavpa a làbqjj m cho khắkrju p ngưffvy ờtzte i anh
đorqc ềdbup u đorqc au nhứvqij c, loạlpop i phụavpa nữkrju nàbqjj y…..Chíixkm nh làbqjj thiếnghk u thu thậbcbf p!
“Đxbvc ưffvy ợbeow c rồenvu i!” Nam Cung Kìpwzh nh Hiêptfc n nhíixkm u màbqjj y hầbcbf m hừdgtf vớeseh i ngưffvy ờtzte i trong ngựgtvh c: “Coi chừdgtf ng tôhcyt i trógarq i côhcyt đorqc ưffvy a đorqc ếnghk n côhcyt ng ty!”
Đxbvc ợbeow i côhcyt thậbcbf t sựgtvh an tĩzxwi nh lạlpop i, Nam Cung Kìpwzh nh Hiêptfc n vẫbngd n chưffvy a yêptfc n lòveao ng, cầbcbf m hộlkpx p
khădbup n giấlpop y đorqc ểuaji trưffvy ớeseh c mặgarq t nélkpx m cho côhcyt lau nưffvy ớeseh c mắkrju t, nhíixkm u màbqjj y tiếnghk p tụavpa c láwfgl i
xe, khôhcyt ng hềdbup nhìpwzh n côhcyt nữkrju a, chờtzte xe dừdgtf ng lạlpop i ởcoya khu đorqc ểuaji xe dàbqjj nh riêptfc ng cho anh ởcoya Lịxbvc ch Viễwwyw n, khógarq a vừdgtf a mởcoya , côhcyt liềdbup n mởcoya cửiowf a xe bưffvy ớeseh c thẳmxsy ng xuốqgss ng, khoảmxgx ng
cáwfgl ch từdgtf bãgtvh i đorqc ậbcbf u xe đorqc ếnghk n cửiowf a chíixkm nh củptfc a côhcyt ng ty kháwfgl xa, tay côhcyt ôhcyt m sáwfgl t gòveao
máwfgl , bógarq ng lưffvy ng mảmxgx nh khảmxgx nh vẫbngd n thẳmxsy ng tắkrju p nhưffvy cũqrhz .
Cô
Nam Cung Kì
Mộ
Ngư
Nhì
“Đ
Ý
Đ
Đ
Gư
“Anh dá
“Chá
Khuô
“Thả
Nam Cung Kì
“Đ
Chí
“Đ
Đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.