Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 38 : Nghe anh giải thích

    trước sau   
Cho đsknsếmbven khi trôhogwng thấicsgy Dụzxhh Thiêqogjn Tuyếmbvet từqylv trong nhàhogwhogwng đsknsi ra, Nam Cung Kìnqgpnh Hiêqogjn mớonjoi nheo mắexbvt, anh khẽiqvh nhísizpu màhogwy.

jexvc nàhogwy côhogw đsknsang đsknsthfynh làhogwm cáohlhi gìnqgp?

Đkbrri qua đsknsưaqimmuzing kẻhapv vạjcxach cho ngưaqimmuzii đsknsi bộhogw, Dụzxhh Thiêqogjn Tuyếmbvet khôhogwng hềgchd chújexv ývjxh tớonjoi chiếmbvec Lamborghini màhogwu đsknsen ngừqylvng cáohlhch đsknsóweon khôhogwng xa, đsknsôhogwi mắexbvt trong suốxgfxt ngơeohr ngáohlhc thậsfjlm chísizp khôhogwng cóweon mộhogwt tia cảycdwm xújexvc nàhogwo, thẩnanhn thờmuzi đsknsang chờmuzi đsknsmheci cáohlhi gìnqgp đsknsóweon.

Áqqcinh mắexbvt côhogw nhìnqgpn quanh, liềgchdn nghe bêqogjn tai vang lêqogjn tiếmbveng gọhkyei: “Thiêqogjn Tuyếmbvet!”

Dụzxhh Thiêqogjn Tuyếmbvet cảycdwm giáohlhc tráohlhi tim bịthfyweonp chặcfebt, bóweonp chặcfebt đsknsếmbven đsknsau đsknsonjon, hôhogw hấicsgp cũsknsng khóweon khăcfebn.

Thâsizpn ảycdwnh mảycdwnh khảycdwnh xoay qua, côhogw nhìnqgpn ngưaqimmuzii đsknsàhogwn ôhogwng trưaqimonjoc mắexbvt, ngưaqimmuzii đsknsàhogwn ôhogwng đsknsãjpei từqylvng vôhogwweonng quen thuộhogwc, nhẹxwam nhàhogwng hísizptmộhogwt hơeohri, nóweoni: “Trìnqgpnh Dĩxwamqogjnh, đsknsãjpeisizpu khôhogwng gặcfebp.”


Thậsfjlt sựexbv rấicsgt lâsizpu, lâsizpu đsknsếmbven nỗjexvi côhogw cảycdwm giáohlhc mìnqgpnh đsknsãjpei trảycdwi qua thiêqogjn sơeohrn vạjcxan thủilgsy kiếmbvep nạjcxan, nhưaqimng lạjcxai khôhogwng hềgchdweonweonng dáohlhng anh bêqogjn cạjcxanh.

“Thiêqogjn Tuyếmbvet!” Ngưaqimmuzii đsknsàhogwn ôhogwng đsknsãjpei từqylvng ôhogwn nhuậsfjln nhưaqim ngọhkyec, giờmuzi đsknsâsizpy đsknsãjpei mọhkyec đsknscecry râsizpu ria nhìnqgpn cóweon chújexvt nhếmbvech nháohlhc, áohlhnh mắexbvt kinh ngạjcxac vui mừqylvng, kísizpch đsknshogwng tiếmbven lêqogjn ôhogwm lấicsgy côhogw: “Thiêqogjn Tuyếmbvet, anh đsknsãjpei trởqogj vềgchd! Em thếmbvehogwo? Thiêqogjn Tuyếmbvet anh rấicsgt nhớonjo em!”

Thanh âsizpm cùweonng vòolnqng tay quen thuộhogwc khiếmbven Dụzxhh Thiêqogjn Tuyếmbvet nhưaqim muốxgfxn rơeohri lệaqim, nhưaqimng vẫeuzcn nhịthfyn xuốxgfxng, đsknsnanhy bảycdw vai dàhogwy rộhogwng củilgsa ngưaqimmuzii đsknsàhogwn ôhogwng cao ngấicsgt nàhogwy ra, đsknsôhogwi mắexbvt sắexbvc lạjcxanh nhưaqimaqimonjoc, cưaqimmuzii cưaqimmuzii: “Anh cóweon lờmuzii cứbijkweoni, khôhogwng nêqogjn đsknshogwng tay đsknshogwng châsizpn.”

hogwng màhogwy củilgsa Trìnqgpnh Dĩxwamqogjnh nảycdwy lêqogjn, mộhogwt tia bịthfy thưaqimơeohrng thốxgfxng khổaqmx xẹxwamt qua đsknsáohlhy mắexbvt.

“Thiêqogjn Tuyếmbvet…..” Sắexbvc môhogwi củilgsa anh nhợmhect nhạjcxat khôhogw nứbijkt, trong áohlhnh mắexbvt thâsizpm thújexvy ngưaqimng trọhkyeng tâsizpm tìnqgpnh: “Em khôhogwng biếmbvet mấicsgy ngàhogwy nay anh ởqogjqogjn ngoàhogwi đsknsãjpei trảycdwi qua thếmbvehogwo đsknsâsizpu, em cũsknsng khôhogwng thểjkkhaqimqogjng tưaqimmhecng nổaqmxi nộhogwi tâsizpm củilgsa anh cóweon bao nhiêqogju thốxgfxng khổaqmx! Anh cho rằstdong anh cóweon thểjkkh chịthfyu đsknsexbvng đsknsưaqimmhecc…..Thựexbvc sựexbv khôhogwng còolnqn cáohlhch nàhogwo, anh khôhogwng thểjkkh bỏqiit mặcfebc em, anh nhấicsgt đsknsthfynh phảycdwi trởqogj vềgchd! Nhưaqimng hiệaqimn tạjcxai anh khôhogwng thểjkkh xuấicsgt hiệaqimn ởqogjqogjn ngoàhogwi, em biếmbvet khôhogwng, nếmbveu đsknsjkkh cho anh trai củilgsa Dạjcxa Hi bắexbvt gặcfebp, ngay cảycdw mạjcxang sốxgfxng củilgsa anh cũsknsng khôhogwng còolnqn!”

Nhắexbvc tớonjoi Nam Cung Dạjcxa Hi, trong lòolnqng Dụzxhh Thiêqogjn Tuyếmbvet nhóweoni đsknsau, bỗjexvng chốxgfxc hơeohri thởqogj bắexbvt đsknscecru suy yếmbveu.

“Vậsfjly sao?” Sắexbvc mặcfebt côhogwohlhi nhợmhect, áohlhnh mắexbvt thăcfebm thẳjkkhm lẳjkkhng lặcfebng nhìnqgpn anh: “Côhogwicsgy thếmbvehogwo? Sốxgfxng cóweon tốxgfxt hay khôhogwng? Con củilgsa hai ngưaqimmuzii đsknsâsizpu? Khoảycdwng mấicsgy tháohlhng nữvjxha thìnqgp ra đsknsmuzii?”

Trong nháohlhy mắexbvt, sắexbvc mặcfebt Trìnqgpnh Dĩxwamqogjnh cóweon chújexvt khóweon coi.

“Thiêqogjn Tuyếmbvet, em nghe anh giảycdwi thísizpch…..”

“Anh nóweoni.” Đkbrrôhogwi mắexbvt Dụzxhh Thiêqogjn Tuyếmbvet trong suốxgfxt lạjcxanh lùweonng: “Tôhogwi đsknsang nghe.”

“Thiêqogjn Tuyếmbvet!” Côhogwnqgpnh tĩxwamnh khiếmbven Trìnqgpnh Dĩxwamqogjnh khôhogwng thểjkkh chịthfyu đsknsưaqimmhecc, lắexbvc lắexbvc bảycdw vai củilgsa côhogw: “Anh bỏqiit trốxgfxn theo Dạjcxa Hi khôhogwng phảycdwi vìnqgp chísizpnh mìnqgpnh, anh làhogwnqgpaqimơeohrng lai củilgsa chújexvng ta, em biếmbvet khôhogwng?!”

Dụzxhh Thiêqogjn Tuyếmbvet cẩnanhn thậsfjln nhìnqgpn anh, giốxgfxng nhưaqim khôhogwng nhậsfjln ra anh ta, tiếmbvep theo liềgchdn bậsfjlt cưaqimmuzii.

“Anh cùweonng côhogw ta lêqogjn giưaqimmuzing mang thai rồxlnci bỏqiit trốxgfxn làhogwnqgphogwi! Trìnqgpnh Dĩxwamqogjnh, anh còolnqn cóweon thểjkkh hoang đsknsưaqimmuzing hơeohrn nữvjxha khôhogwng?!” Thanh âsizpm củilgsa côhogw run rẩnanhy, tâsizpm tìnqgpnh cũsknsng nhịthfyn khôhogwng đsknsưaqimmhecc nữvjxha.

“Anh biếmbvet nóweoni thếmbvehogwy rấicsgt hoang đsknsưaqimmuzing!” Trìnqgpnh Dĩxwamqogjnh cau màhogwy, vẫeuzcn nhưaqimskns hy vọhkyeng cóweon thểjkkh giảycdwi thísizpch: “Nhưaqimng màhogw Thiêqogjn Tuyếmbvet, anh vớonjoi em đsknsãjpei sốxgfxng ởqogj thàhogwnh phốxgfxhogwy năcfebm năcfebm rồxlnci, ròolnqng rãjpeicfebm năcfebm, em cũsknsng biếmbvet chújexvng ta đsknsãjpeihogwnh dụzxhhm đsknsưaqimmhecc bao nhiêqogju tiềgchdn! Anh muốxgfxn kếmbvet hôhogwn vớonjoi em, nghĩxwam cảycdw đsknsmuzii sẽiqvhqogjqogjn em, nhưaqimng anh lạjcxai khôhogwng cho em đsknsưaqimmhecc gìnqgp cảycdw! Ngay cảycdw mộhogwt máohlhi nhàhogw anh cũsknsng khôhogwng thểjkkh cho em!”

Áqqcinh mắexbvt anh đsknsqiit hồxlncng, cưaqimmuzing ngạjcxanh khắexbvc chếmbve thâsizpn thểjkkh run rẩnanhy: “Anh cóweon thểjkkh đsknsjkkh cho em cùweonng anh thuêqogj mộhogwt căcfebn phòolnqng rồxlnci kếmbvet hôhogwn vớonjoi nhau sao? Anh cóweon thểjkkh đsknsjkkh con mìnqgpnh ra đsknsmuzii trong mộhogwt căcfebn phòolnqng thuêqogj sao! Thiêqogjn Tuyếmbvet, anh làhogw đsknsàhogwn ôhogwng! Anh cóweon thểjkkh chỉbqqoqogjn trờmuzii thềgchdhogw anh yêqogju em! Anh hi vọhkyeng mìnqgpnh cóweon thểjkkhnqgp em màhogw chuẩnanhn bịthfy tốxgfxt hếmbvet thảycdwy, đsknsjkkhaqimơeohrng lai em khôhogwng cầcecrn bôhogwn ba khổaqmx cựexbvc, khôhogwng cầcecrn mỗjexvi ngàhogwy mệaqimt mỏqiiti ngay mắexbvt cũsknsng khôhogwng mởqogj ra nổaqmxi màhogwolnqn phảycdwi tísizpnh toáohlhn tháohlhng nàhogwy chújexvng ta đsknsãjpei chi tiêqogju bao nhiêqogju! Anh biếmbvet rõmhec em còolnqn phảycdwi cho Thiêqogjn Nhu làhogwm phẫeuzcu thuậsfjlt, em còolnqn muốxgfxn cho em ấicsgy tiếmbvep tụzxhhc đsknsi họhkyec, nhữvjxhng thứbijkhogwy anh khôhogwng thểjkkh khôhogwng làhogwm thay em đsknsưaqimmhecc!”

“Cho nêqogjn?” Hai mắexbvt củilgsa Dụzxhh Thiêqogjn Tuyếmbvet sắexbvc bégzokn quan sáohlht anh: “Đkbrróweonhogwsizp do màhogw anh cùweonng ngưaqimmuzii phụzxhh nữvjxh kháohlhc quấicsgn lấicsgy nhau, mạjcxao hiểjkkhm tísizpnh mạjcxang mang theo côhogwicsgy bỏqiit trốxgfxn!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.